Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư


Mỗi lần đều muốn tra tấn nàng, hung hăng tra tấn nàng.


Nhưng mà mỗi một lần muốn làm như vậy đều khiến xú nha đầu này chạy mất.


Sắc mặt Lý Ngạo Thiên đỏ lên, rồi nháy mắt lại xanh mét, hắn hận không thể dùng một chưởng đánh chết cái đầu heo của hắn. 


Trước mắt hắn rõ ràng là hang Hỏa Diễm.


Hắn thuộc tính băng, băng hỏa tương sinh tương khắc, bên này giảm thì bên kia tăng.


Nếu như sức mạnh ngọn lửa ở hang Hỏa Diễm yếu hơn hắn, như vậy, hắn liền chiếm ưu thế, toàn bộ hang Hỏa Diễm đối với hắn mà nói dễ như trở bàn tay. 


Nhưng đáng tiếc nhất là, thế lửa ở hang Hỏa Diễm rất mạnh mẽ, mạnh hơn rất nhiều so với sức mạnh của hắn, nếu như hắn nhất quyết muốn đi vào, thì rất nhanh sẽ bị ngọn lửa nuốt trọn,


Nói tuy là vậy, nhưng kêu Lý Ngạo Thiên ngồi chờ chết, hắn tuyệt đối sẽ không làm.


Lý Ngạo Thiên hừ lạnh một tiếng, toàn thân đem linh lực ngưng tụ, rất nhanh, bên người hắn xuất hiện tầng băng tuyết màu trắng, đem hắn và không khí cách ly. 


“Lên!” Lý Ngạo Thiên hét lớn một tiếng, phát lực dưới chân, thân mình giống như lò xo chuyển động đi, tốc độ rất nhanh chỉ lưu lại một bóng người mờ ảo.


Lại nói Tô Lạc.


Nàng bị một chưởng của Lý Ngạo Thiên, hơn nửa ngày mới bò dậy. 


Nhìn bên ngoài, cảm thấy toàn bộ sơn cốc đều đen như mực, trong này lại là lửa khói bay trong gió.


Đợi khi chính thức bước vào bên trong, Tô Lạc mới có thể hoàn toàn lĩnh hội.


Bốn phía vô số ngọn núi vây quanh sơn cốc, xung quanh đều là rặng núi tươi đẹp. 


Đây là một mảng núi lửa trong sơn cốc, núi lửa màu đỏ sáng rực không ngừng lan tràn trong không trung, cùng giao với ánh nắng chiều, màu sắc giống nhau không phân rõ nơi nào là ánh nắng chiều nơi nào là khói lửa.


Đứng ở bên ngoài nhìn sẽ cảm thấy mỹ lệ đến vô cùng, nhìn thỏa mãn con mắt.


Đứng trong hang Hỏa Diễm, lĩnh hội hết, mới cảm thấy hang Hỏa Diễm khủng bố dữ tợn. 


May mắn cơ thể Tô Lạc thuộc tính hỏa, có tương tác đối với vật tự nhiên mang tính hỏa, vì thế mặc dù nhiệt độ ngọn lửa rất cao, vẫn trong phạm vi chấp nhận của nàng.


“Lý Ngạo Thiên, có bản lĩnh thì ngươi cứ vào!” Tô Lạc che ngực đau, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh.


Thuộc tính hỏa đối với thuộc tính băng và thủy tự nhiên có lực khắc chế. 


Ở hang Hỏa Diễm này, sức mạnh Lý Ngạo Thiên hệ băng sẽ bị phạm vi lớn hạn chế, thực lực sẽ bị làm cho suy yếu.


Tô Lạc cũng không dừng lại ở gần cửa vào hang Hỏa Diễm, ngược lại, nàng tiếp tục đi sâu vào bên trong.


Nàng không tin Lý Ngạo Thiên tự tin ngu xuẩn kia, hắn tuyệt đối sẽ không ôm cây đợi thỏ, nhất định đợi không được mà tiến vào trong. 


Cho nên, nàng phải dẫn đối phương vào sâu bên trong hang Hỏa Diễm.


Bởi vì càng vào sâu, nhiệt độ ngọn lửa càng cao.


Không biết đi bao lâu rồi, Tô Lạc cảm thấy nhiệt độ đã vượt qua phạm vi thừa nhận của nàng. 


Lúc này nàng mới dừng lại, gắng hết sức dựa vào tảng đá, há mồm thở dốc.


Sau đó nàng lấy từ trong không gian ra một nắm Linh Nguyên Đơn, những viên Linh Nguyên Đơn này có công dụng trung cấp, ở bên ngoài có giá trị ngàn vàng, nàng lại nhai như kẹo, một viên lại một viên nhét vào, quả thực quá sức xa xỉ.


Bỗng nhiên, Tô Lạc cảm thấy trước ngực khác thường, nàng sờ sờ, mới phát hiện dưới tình thế cấp bách không đem hòn đá đỏ bỏ vào không gian, mà tiện tay nhét vào trong ngực. 


Ở tình huống cực kỳ nguy hiểm như vậy cũng không làm rơi mất, quả thực là vận khí tốt.


Nàng lấy hòn đá đỏ hồng ra.


Có điều lúc chạm vào hòn đá, nàng cảm thấy có điều không đúng. 


Hòn đá vốn thô ráp, như thế nào chạm vào lại cảm thấy ấm mát?


Trong lòng Tô Lạc hết sức hiếu kỳ, lập tức lấy ra nhìn thì không khỏi giật mình.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận