Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư


Nam Cung Lưu Vân nhìn nàng, tròng mắt thâm thúy, đen nhánh như hồ nước. Thông minh như hắn, sao lại không biết trong lòng Tô Lạc đang nghĩ gì?


“Không cần đem trách nhiệm ôm vào trong người. Mâu thuẫn này chắc chắn sẽ xuất hiện. Chỉ cần ta một ngày chưa cưới Lý Dao Dao thì quan hệ giữa ta cùng với Lý gia vẫn không thể hòa hợp.” Nam Cung Lưu Vân cười nói.


Kỳ thật, hắn không nói ra sở dĩ Lý gia của Dao Trì cung nhìn trúng hắn, nguyên nhân cũng không đơn giản như vậy.


Lại nói đến du thuyền xa hoa kìa của Thái tử điện hạ.


Tâm tình của Thái tử hiện tại thật sự là khó có thể diễn tả nên lời, dùng một câu nhọ đến cùng đường thì may mắn khéo đến đã đủ để khái quát hết thảy.


Hắn vốn thua Tô Lạc đến trắng tay. Tiếp đến những thứ hắn thiếu nợ đều không trả được. Nhưng hắn không ngờ tới, giữa biển rộng mênh mông thế nhưng gặp được Tử Ngư điện, trăm năm mới thấy một lần. Cái này còn chưa hết, lại không ngờ ở trên biển, hắn gặp được thêm người nhà Lý gia của Dao Trì cung.


Lý Ngạo Thiên đường đường là nhân vật ở đỉnh cấp sáu.


Lý Dao Dao, thường được gọi là Dao Trì tiên tử, đệ nhất mỹ nữ của Đông Lăng quốc, tài mạo song toàn, tuổi còn nhỏ mà võ công thiên phú đã là cấp năm, tiền đồ tương lai tuyệt đối không có giới hạn.


Nhưng hai người kia thế mà lại lên du thuyền của hắn, còn đáp ứng sau khi vào Tử Ngư điện sẽ giúp hắn một tay.


“Các ngươi không phải cùng một nhóm với Nam Cung Lưu Vân sao? Vì sao lại đến giúp ta?” Thái tử có chút nghi hoặc, thật sự không thể hiểu nổi.


Lý Ngạo Thiên vừa nghe được bốn chữ Nam Cung Lưu Vân, tức khắc sắc mặt trở nên xanh mét. Đôi tay nắm chặt thành quyền, hiển nhiên tức giận tới cực điểm.


Cặp mắt của Dao Trì tiên tử kia sưng đỏ, lập tức hai tròng mắt ngấn đầy lệ, nhìn thấy mà thương, khiến người khác thấy rất bối rối. Hồn phách Thái tử ngay tức khắc bị câu đi hơn phân nửa, trong lòng đối Dao Trì tiên tử thương tiếc không thôi.


Trong mắt Dao Trì tiên tử lại hiện lên một tia sáng độc ác, gằn từng chữ một nói: “Nam Cung Lưu Tuyệt, ngươi có muốn đăng cơ làm hoàng đế?”


“Sao?” Thái tử bị hù đến nhảy dựng lên, nói như vậy là đại nghịch bất đạo. Dao Trì tiên tử nói ra lời đó rất thuận miệng, không hề cố kỵ.


Nhanh chóng cho người lui hết ra ngoài, Thái tử điện hạ nheo mắt hỏi: “Ngươi nói cái gì?”


“Nam Cung Lưu Tuyệt, nếu ngươi muốn làm hoàng đế, Dao Trì Lý gia chúng ta có thể giúp ngươi. Nhưng ngươi phải đáp ứng với ta một điều kiện.” Hai mắt Dao Trì tiên tử giống như rắn độc, lóe lên tia hiểm ác.


Tiếp xúc với ánh mắt của Dao Trì tiên tử, trong lòng Thái tử tức khắc bị dọa đến nhảy dựng. Tất cả mộng ảo kiều diễm đều trong nháy mắt biến mất sạch.


Đây là nữ nhân khí phách mạnh mẽ, nội tâm tuyệt đối không phải nhu nhược như bề ngoài.


Thái tử nghiêm mặt nói: “Ngươi nói đi.”


“Bắt tiểu tiện nhân Tô Lạc về cho ta.” Thanh âm Dao Trì tiên tử âm lãnh: “Khi nào ngươi có thể đoạt lại nàng từ trong tay Nam Cung Lưu Vân, Dao Trì Lý gia chúng ta liền sẽ ra tay giúp ngươi!”


Thái tử điện hạ cũng không phải kẻ ngu dốt. Hắn lập tức liền suy nghĩ cẩn thận mấu chốt vấn đề.


Hắn đã đoán được, Lý Ngạo Thiên cùng Dao Trì tiên tử tại sao không đi du thuyền của Nam Cung Lưu Vân, ngược lại còn lên du thuyền của mình. Hóa ra là bởi vì Tô Lạc. Xem ra nha đầu thúi này cũng không phải vĩnh viễn chỉ là trở ngại của hắn mà không giúp ích gì.


Có thể thấy nếu Nam Cung Lưu Vân cùng Lý gia trở mặt với nhau thì kẻ vui mừng nhất không ai khác là Thái tử điện hạ.


Nhưng điều kiện mà Dao Trì tiên tử đưa ra làm hắn thật sự khó xử.


“Nha đầu thúi Tô Lạc kia ở trong tay Nam Cung Lưu Vân. Ngươi cũng nhìn thấy hắn yêu quý nha đầu thúi kia đến mức nào, nếu muốn đoạt lại, rất khó.” Thái tử lắc đầu.


Vốn dĩ hắn thật sự nghĩ rằng Nam Cung Lưu Vân sẽ cưới vị tiểu công chúa này của Dao Trì cung. Nhưng không ngờ, ở đâu lòi ra một vị Tô Lạc câu mất hồn phách của Nam Cung Lưu Vân.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận