Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư


Tiểu Thần Long mềm mại ngã quỵ, giống như một tiếng gầm vừa rồi đã dùng hết toàn bộ sức lực của nó.


Tô Lạc đau lòng ôm nó, nhân lúc chưa ai kịp chuẩn bị, lấy ra một ly thiên linh thủy từ trong không gian cho Tiểu Thần Long uống.


Sau khi uống xong một ly thiên linh thủy, tinh thần của Tiểu Thần Long rõ ràng bắt đầu chuyển biến tốt.


Nhưng theo tiếng gầm giận dữ kia của Tiểu Thần Long, trên người Liệp Báo bỗng nhiên hiện lên ánh sáng màu vàng chói mắt, nét mặt của nó dữ tợn dị thường, răng nanh sắc nhọn lấp lánh, giống như đã hoàn toàn mất đi lý trí, biểu cảm thô bạo hung ác!


Trong giây lát, nó đánh thẳng về phía trước…


Phía trước nó không phải Tô Lạc, mà là Tô Thanh.


Tô Thanh bất thình lình bị tập kích, kinh hãi lui về phía sau một bước, đánh trả theo bản năng.


Nàng tức khắc hoảng hốt trong lòng!


Liệp Báo chính là linh sủng của nàng! Linh sủng sao có thể công kích chủ nhân chứ? Đừng nói ở Đông Lăng quốc, cho dù trên toàn bộ đại lục cũng không tiền lệ như vậy!


Tô Thanh vừa tức vừa gấp, hoàn toàn mất đi lạnh lùng cao ngạo lúc trước, lúc này nàng kinh hoảng lúng túng, dường như sắp hỏng mất rồi.


Lúc này Liệp Báo hình như đã mất đi lý trí, cả người lâm vào trạng thái điên cuồng, cú đánh trả kia của Tô Thanh đã thu hút toàn bộ giá trị cừu hận, cho nên, ở đây tuy có không ít người, nhưng Liệp Báo lại chỉ cắn chặt Tô Thanh không bu


Tô Thanh tức giận đến mức chạy lung tung, lại không thể không phản kích để tự bảo vệ mình.


Bị linh sủng của mình đuổi theo, đây quả thật là trò cười lớn nhất thiên hạ.


Mất đi một con ma thú cấp bốn giá trị liên thành thì thôi đi, bây giờ con ma thú này còn tập kích nàng! Quả thực… quả thực làm nàng hận đến mức nghiến răng nghiến lợ, dường như muốn phun máu.


Tô Thanh cấp bốn, Liệp Báo cũng là cấp bốn. Dựa theo ước định thường lệ trên đại lục mà nói, nếu ma thú và nhân loại cùng cấp thì ma thú sẽ mạnh hơn một chút.


Huống chi, hiện tại Liệp Báo đang ở trong trạng thái cuồng bạo, thực lực sẽ tăng hơn gấp mấy lần


Sao Tô Thanh có thể là đối thủ của nó chứ? Chỉ thấy nàng không cẩn thận một cái, toàn bộ thân mình đã bị Liệp Báo vồ té trên mặt đất.


Liệp Báo gần trong gang tấc, cái đầu cực to kia, còn có cái mồm to như chậu máu kia bỗng nhiên ập đến gần Tô Thanh…


Tô Thanh sợ tới mức lạnh giọng thét chói tai, tiếng thét chói tai phá cả không gian, vang vọng trong toàn bộ đại viện Tô phủ.


Lúc này tóc tai Tô Thanh hỗn độn, quần áo tả tơi, thoạt nhìn chật vật vô cùng, làm gì còn thanh lãnh cao quý như trước chứ?


Thấy vậy, Tô Lạc không khỏi vỗ tay tán dương!


Chiêu thức ấy của Tiểu Thần Long quả thực thật là khéo, một tiếng gầm rú cuối cùng kia của nó đã hủy diệt thần thức của Liệp Báo. Liệp Báo mất đi thần thức, đã không nhớ rõ chủ nhân của nó là ai, nó công kích toàn bằng bản năng.


Cho nên, Tô Thanh ở gần nó nhất đã gặp bi kịch.


Mắt thấy Tô Thanh đã sắp sửa khó giữ được cái đầu, Tô Lạc âm thầm tỏ ý vui mừng trong lòng.


Đối với cô ả rắn rết vẫn luôn muốn lấy tánh mạng của nàng này, nàng không có chút thiện cảm nào, cho nên đương nhiên nàng sẽ không ra tay tương trợ, huống chi nàng cũng không có năng lực đó.


Tô Thanh cao ngạo giống như khổng tước, nếu không có đầu… Chậc chậc chậc.


Nhưng Tô Lạc còn chưa cảm khái xong, lại thấy giữa sân bỗng nhiên có thêm một người, người này không phải người khác, đúng là chacủa Tô Lạc - Tô Tử An.


Tô Tử An đến vừa đúng lúc, ở giây phút cuối cùng cứu được Tô Thanh đã bị dọa ngất xỉu. Tô Lạc biết, có Tô Tử An ở đây, Tô Thanh lần này sẽ không chết được.


Nhưng Liệp Báo đang ở trong trạng thái cuồng bạo cũng không dễ đối phó, dù là Tô Tử An cấp năm cũng phải tiêu phí sức lực rất lớn. Huống chi bây giờ Liệp Báo đã điên rồi, chạy loanh quanh khắp Tô phủ, thấy đồ vật thì hủy, Tô Tử An tức giận đến mức dậm chân.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận