Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư


Liệp Báo thật vất vả mới đứng lên được, nhưng mặc dù nó đã đứng lên, nó ở trước mặt Tô Lạc, không, cụ thể là ở trước mặt Tiểu Manh Long, thân thể cao lớn kia của nó lại co rúm lại, hai chân trước quỳ rạp xuống đất, như đang quỳ lạy cúng bái tất cung tất kính vậy.


Đây… Đây quả thực chính là… sỉ nhục! Tô Thanh nhìn Liệp Báo, một đôi mắt dường như muốn phun lửa.


Nàng trăm cay ngàn đắng, tiêu phí vô số nhân lực vật lực, cuối cùng còn thỉnh sư phụ hỗ trợ, mới thuần phục được con Liệp Báo này, ai biết nó lại là con báo ngốc!


Đó là cái gì? Con chó đó! Con chó còn chưa mọc đủ răng đó! Nó đang sợ cái gì? Còn run bần bật? Chẳng lẽ nó cho rằng đó là rồng sao? Là hoàng kim thần long sao?


Tô Thanh thật là bị con báo ngu ngốc này làm cho tức chết rồi, nàng nghĩ thế nào cũng không nghĩ được tại sao chuyện này lại xoay chuyển thành như vậy.


Nhưng mà, bên người nàng còn có một đứa ngốc thích đâm chọt.


Chỉ thấy Tô Khê sáp vào, kéo ống tay áo Tô Thanh, đầy mặt khó hiểu hỏi: “Tỷ? Con Liệp Báo này của tỷ… không phải là ngốc chứ hả?”


Ngốc? Liệp Báo có thể tu luyện đến cấp bốn là một đứa ngốc?


“Câm miệng!” Rõ ràng là tâm trạng của Tô Thanh không tốt, đôi mắt đẹp sáng rực của nàng nhìn về phía Liệp Báo, trong mắt ngưng tụ toàn bộ linh lực, chỉ nghe thấy nàng chỉ vào Tô Lạc, bình thản luy nghiêm hạ mệnh lệnh: “Đi, cắn chết nàng!”


Tô Khê bị nuông chiều tùy hứng cũng không dám làm gì mình trước mặt mọi người, Tô Thanh lại trực tiếp hạ mệnh lệnh bảo Liệp Báo cắn chết mình?


Ha hả, Tô Thanh à Tô Thanh, không ngờ nếu nói về tàn nhẫn độc ác, người mới là người số một trong đám huynh muội tỷ đệ của ngươi.


Tô Lạc đạm mạc nhìn Liệp Báo, nàng tin không cần nàng ra tay phản kích, Liệp Báo tuyệt đối sẽ giúp nàng báo thù.


Quả nhiên, Liệp Báo không khiến Tô Lạc thất vọng.


Hai mắt nó mê mang nhìn Tô Thanh, trong mắt hiện lên khó hiểu, tựa hồ không rõ mệnh lệnh của nàng.


“Ta nói! Cắn chết nàng!” Tô Thanh thẹn quá thành giận, chỉ vào Tô Lạc, gằn từng chữ một, nghiến răng nghiến lợi.


Tô Lạc có chết hay không đối với nàng mà nói không quan trọng, dù sao trong mắt nàng, Tô Lạc chỉ là con kiến con, căn bản không cần lo lắng.


Nhưng nàng tiêu phí vô số tâm huyết thuần phục một con Liệp Báo có vấn đề, đây mới là nguyên nhân khiến nàng nổi giận.


Tiểu Manh Long tuy rằng vẫn là rồng con, mồm miệng không rõ, nhưng nó sinh ra đã có sẵn thiên phú hiểu rõ ngôn ngữ của nhân loại, nó đương nhiên nhiên có thể nghe hiểu được.


Khi Tô Thanh chỉ vào Tô Lạc, một lần rồi lại một lần mệnh lệnh Liệp Báo cắn chết Tô Lạc, thân là linh sủng của Tô Lạc, Tiểu Manh Long tỏ vẻ tức giận vô cùng.


Mà đã làm một bé hoàng kim thần long tức giận, cho dù chỉ là một bé rồng con, hậu quả cũng thực nghiêm trọng.


Chỉ thấy Tiểu Manh Long bò lên vai Tô Lạc, khuôn mặt nho nhỏ căng chặt, móng vuốt nhỏ chỉ vào Tô Thanh, rống lên với Liệp Báo: “Ngao ô! Ngao ô! Ngao ô! Ngao ô!”


Không ai nghe hiểu bé con đang nói bậy cái gì, nhưng thực hiển nhiên là Liệp Báo đã hiểu.


Mà một bên, Tô Thanh còn đang không ngừng khiển trách Liệp Báo, ra lệnh cho nó đứng lên, nhào qua, gặm cắn Tô Lạc đến xương cốt cũng không còn.


Mệnh lệnh của Tiểu Thần Long và mệnh lệnh của Tô Thanh đồng thời hạ xuống, đan chéo hỗn tạp trong đầu Liệp Báo.


Liệp Báo dần dần trở nên nôn nóng, hơi thở càng ngày càng nặng, sắc mặt trở nên hung tàn dữ tợn. Hơi thở nguy hiểm trên người nó càng ngày càng nồng đậm, càng ngày càng khủng bố…


“Rống!” Một tiếng rồng ngâm trầm dày nặng phát ra từ trong miệng Tiểu Thần Long, thân thể nho nhỏ của nó lung lay, sau đó ngã vào trong lòng ngực Tô Lạc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận