Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư


“Nếu tìm không ra, tất cả người của Tô gia có mặt ở hiện trường đều phải châm trà xin lỗi Tô Lạc! Ai cũng không được chống chế!” Đôi mắt đẹp đen nhánh như mực của Tô Lạc nhìn quét chung quanh một vòng, đáy mắt tràn ngập mỉa mai.


Tô Tử An dừng chân, hắn không thể tưởng được Tô Lạc sẽ đưa ra điều kiện đại nghịch bất đạo như vậy, đang muốn bác bỏ thì...


Bắc Thần Ảnh lại cười như không cười nghiêng người nhìn hắn một cái, cười nói: “Tô Tứ cô nương nói không tồi, khuê phòng của cô nương há là nơi muốn vào thì vào, muốn lục soát thì lục soát chứ? Còn có vương pháp hay không? Tô Đại Tướng Quân, ngươi thấy sao?”


Bắc Thần Ảnh tuy rằng tỏ vẻ không thèm để ý, nhưng uy nghiêm phát ra quanh thân hắn lại chèn ép đến mức trái tim của Tô Tử An nhảy dựng, khóe miệng Tô Tử An cứng đờ, cố cười: “Bắc Thần đại nhân nói đúng lắm.”


Hắn nghiêng đầu cười lạnh với Tô Lạc: “Được! Làm theo lời ngươi, nếu tìm không ra vàng, mọi người Tô gia ở đây sẽ châm trà xin lỗi ngươi! Hơn nữa bồi thường cho ngươi một ngàn đồng vàng! Hiện tại, ngươi còn có gì không yên tâm nữa không?”


Còn thêm một ngàn đồng vàng? Vậy thật là không thể tốt hơn.


Tô Lạc tỏ vẻ thực vừa lòng với kết quả đàm phán này: “Có Bắc Thần đại nhân và Thái Tử điện hạ cùng làm chứng, Tô Lạc yên tâm.”


Ngụ ý, nàng không quá yên tâm với lời hứa của lão cha già cho lắm.


Những lời này khiến sắc mặt của Tô Tử An xanh mét, lại không dám giáp mặt phát giận, hung hăng phất tay áo, bước đi.


Đoàn người đi vào thiên viện của Tô Lạc.


Bắc Thần Ảnh nhìn thấy bức tường viện thấp bé rách nát kia, vôi trắng đã bóc ra hết cả, lộ ra lớp bùn loang lổ bên trong, còn có, không có cửa viện!


Khóe miệng của hắn mang cười, chỉ vào sân nói: “Tô Đại Tướng Quân, không ngờ tới nha, quý phủ vậy mà lại có cái sân cũ nát như vậy, giữ lại làm đồ cổ để người khác tham quan hay sao vậy?”


Tô Tử An nhăn mi lại, trên mặt hiện lên xấu hổ, kêu rên một tiếng: “Bắc Thần đại nhân nói đùa.”


Cặp mắt xinh đẹp của Bắc Thần Ảnh lại ra vẻ nghiêm túc: “A? Chẳng lẽ… Nơi này thật đúng là cho người ở?”


Tô Tử An lộ vẻ xấu hổ, dùng nắm tay che lại bên môi, ho khan vài tiếng: “Tới rồi.”


Bắc Thần Ảnh có chút nghẹn họng trân trối nhìn Tô Tử An, một đôi mắt đẹp trừng thật to, khó có thể tin chỉ vào sân: “Này… Tô Tứ tiểu thư sống ở đây? Không thể nào!”


Không thể không nói, Bắc Thần Ảnh rất có thiên phú diễn kịch, gương mặt bao gồm cả khiếp sợ, kinh ngạc, khó có thể tin kia, đối với Tô Tử An mà nói, chính là tồn tại đáng xấu hổ nhất.


Tô Tử An khụ một tiếng, né qua đề tài xấu hổ kia của Bắc Thần Ảnh, dẫn đầu đi vào.


Động tác của hắn đã thực rõ ràng, rõ ràng đến mức nếu không phải hắn ngại thế lực của gia tộc Bắc Thần thì đã sớm trở mặt.


Nhưng Bắc Thần Ảnh là ai chứ? Kẻ được gọi là ăn chơi trác táng đệ nhất đế đô, sao lại dễ bỏ qua như vậy?


Hơn nữa Bắc Thần Ảnh vì muốn gỡ lại sai lầm trong đại đường lúc trước, hắn đương nhiên phải chế nhạo Tô Tử An thật tốt, để vị cô nương nằm trên đầu quả tim của tên keo kiệt nào đó hết giận mới được!


Vì thế, chỉ thấy hắn cố ý đứng bên cạnh Tô Tử An, đánh giá tình trạng trong viện, không nhịn được lắc đầu thở dài: “Thật là khiến lòng người kinh ngạc, khó có thể tin, quá khó có thể tưởng tượng, thật quá đáng nha. Đường đường danh môn thế gia, đường đường Đại tướng quân phủ, thế mà lại cho con gái mình ở cái phòng rách nát gió thổi qua đã sụp này, quả thực, quả thực chính là… nhục nhã, đúng vậy, nhục nhã!”


Tô Tử An nghe vậy, chỉ cảm thấy gân xanh trên trán run lên bần bật.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận