Tà Vương Phù Thượng Tháp: Nông Nữ Hữu Điểm Điền



Tác giả: Vân Phi Mặc
Truyện được đăng chính thức trên wattpad của ooOLloydOoo ^^ Mong mọi người ủng hộ
"Tỷ tỷ, no rồi. Ăn không vô được nữa."

Tiểu gia hỏa chớp chớp mắt, giống như ở tự hỏi, suy tư nửa ngày, tiếp nhận chén, vui vẻ đem phần còn lại uống hết.

Lâm Diệp Nhi nhìn bộ dáng thỏa mãn của tiểu gia hỏa, lại nhìn thân hình gầy trơ xương của nàng, cảm thấy đáy lòng cực kì chua xót.

Tiểu gia hỏa lại bưng một chén thuốc đen ngòm, đưa đến trước giường nàng, chu cái miệng nhỏ hô hô thổi, chờ đến khi cảm thấy ấm, mới đưa chén lên trước mặt nàng.
Huhu, ta cũng muốn có một đứa em như vậy T.T

"Tỷ tỷ uống, uống xong là bệnh sẽ tốt thôi." Tiểu nha đầu nhấp nháy nhấp nháy mắt to nhìn nàng, tiểu dáng vẻ manh manh kia làm lòng Lâm Diệp Nhi ngứa ngáy, nhịn không được vươn tay xoa xoa đầu nàng.

"Võ tử đâu?"


Từ ngày hôm qua bọn họ nói chuyện, nàng biết tên hai người này, cũng tránh cho nàng bị bại lộ chuyện xuyên qua chỉ có trong truyền thuyết này.

"Ca ca ra bên ngoài hái thuốc, chờ mặt trời xuống núi là ca ca có thể về nhà."

Tiểu gia hỏa nói rất rõ ràng, rất có tính hình tượng.

Tiểu gia hỏa rõ ràng thực thông minh, vì sao ngày hôm qua phụ nhân kia lại nói nàng là ngốc tử.

Thời gian không sớm không muộn, Lâm Võ đã trở lại, cùng hắn cùng trở về còn có đại phu. Đại phụ xác định nàng chỉ cần bổ dưỡng tốt là được, không cần phải đưa lên trấn làm gì. Nếu là nhà giàu có, có lẽ còn có thể dưỡng tốt, nhưng gia cảnh hiện tại có chút khó khăn.

Không bao lâu, Lâm Diệp Nhi lại cảm giác có chút muốn ngủ, xem ra thân thể này thực sự suy yếu.

Lúc này đây, Lâm Diệp Nhi mới vừa một lâm vào bóng tối, trước mắt liền xuất hiện một tầng đám sương mênh mông, nhìn toàn cảnh chung quanh, giống như là trong ánh mắt bịt kín một tấm màn, thấy không rõ.

Thanh âm nước chảy rì rầm từ trong sương mù truyền đến, nàng bước đến gần chỗ đó. Bỗng chốc, trước mắt thình lình trở nên rõ ràng, một hồ nước bắt nguồn từ một cái suối, thanh âm lúc này chính là từ đây mà ra.


Đang tới gần nước suối thì thân thể nặng nề như gánh ngàn cân của Lâm Diệp Nhi đột nhiên trở nên nhẹ nhàng, linh hoạt. Nàng đi đến cạnh suối, hồ không lớn, chỉ như một vũng nước lớn mà thôi.

Một cỗ mùi hương nhàn nhạt tràn vào mũi, Lâm Diệp Nhi để sát vào ngửi ngửi, mùi hương chính là từ trong nước tràn ra, có lẽ là đã vì không thoát khỏi dụ hoặc của mùi hương, Lâm Diệp Nhi vốc một chút nước suối uống một ngụm, ngọt lành dư vị.

Bất tri bất giác, liền uống liên tiếp vài ngụm, thẳng đến khi bụng có khó chịu, vuốt cái bụng tròn trịa, Lâm Diệp Nhi ngả người trên mặt đất, đến cả động cũng lười.

Chờ đến khi Lâm Diệp Nhi lại lần nữa mở mắt thì đập vào mắt lại là nóc căn nhà tranh tồi tàn.
Đúng là một giấc mộng kì quái!

Nhưng mùi gì tại sao lại thúi như vậy.

Lâm Diệp Nhi vừa động thân mình, phát hiện thân thể này đã không có suy yếu như lúc trước nữa, thậm chí cảm thấy toàn bộ đặc biệt nhẹ nhàng, phảng phất như gánh nặng ngàn cân luôn đè nặng lập tức toàn bộ dỡ xuống.

Lâm Diệp Nhi ngửi ngửi, hương vị này giống như chính xuất phát từ trên người nàng thì phải. Nàng cúi đầu vừa thấy, thiếu chút nữa là hù chết bản thân. Tuy nói thân thể này hàng năm đều là xanh xao vàng vọt, nhưng là hiện tại toàn thân trên dưới giống như có một lớp đất bám lên, đen đen bẩn bẩn, giống như là từ hầm cầu bò ra tới.

Lâm Diệp Nhi vội vàng xuống giường, từ phòng bếp nội tìm được lu nước, dội nước lên người, bắt đầu tẩy rửa toàn bộ thân mình . Chờ đến khi nàng tắm xong, kinh ngạc phát hiện da thịt trắng nõn nà bóng loáng, làn da cực tốt, quả thực so với lột xác trứng gà chỉ có thể hơn chứ không kém.

Đây là có chuyện gì?!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận