Tà Thiếu Dược Vương


Thiết Tháp đi theo Đồng Cường bọn họ huấn luyện; Cao Nhân thì đi dược phòng; còn Nhậm Kiệt chuyện thứ nhất chính mình làm là thúc dục công pháp Ngọc Hoàng Quyết Luyện Thể Thiên tầng thứ ba, để 144 cái vòng tròn khí kình trong cơ thể hình thành 6 sợi xích khí kình bắt đầu vận chuyển.


Tuy rằng sớm đã có chuẩn bị sẵn sàng, nhưng loại trong giây lát trên mỗi một tấc thân thể, thậm chí trên mỗi một tế bào đều có cảm giác bị trọng lực áp lực gấp mười hoặc nặng hơn này... cũng không phải người bình thường có thể chịu đựng.


Tiếp sau đó Nhậm Kiệt điên cuồng vận chuyển công pháp Luyện Thể Thiên của Ngọc Hoàng Quyết, thân thể cũng dần dần tăng cường vận động, dần dần thích ứng, dùng cả đêm mới hơi dễ chịu một chút. Ngày hôm sau Nhậm Kiệt bắt đầu gặp từng thành viên cận vệ đội, trừ Đồng Cường ra.


Người thứ nhất tên là Địa Thử, là một tiểu đội trưởng thủ hạ của đội trưởng cận vệ đội Đồng Cường. Địa Thử tuy rằng không mập mạp bằng Cao Nhân như vậy, nhưng cũng không gầy, Nhậm Kiệt vừa nhìn thấy hắn ý nghĩ đầu tiên chính là: bộ dáng như hắn thế này làm sao mặc vào được bộ áo giáp kia. Trong bộ áo giáp đó, đám người kia trông rất uy vũ hùng tráng, nhưng vóc dáng của Địa Thử chỉ cao không tới một thước 6 thì thế nào?


Bởi vì ở trong ấn tượng của Nhậm Kiệt trước đó, hắn cũng chưa từng thấy bộ dáng của đám người kia lúc không mặc áo giáp. Từ trước cho tới bây giờ hắn cũng chưa từng đi tới chỗ ở của mọi người, cho nên gần như toàn bộ đều là nhận thức mới.


Địa Thử kéo theo thân thể mệt mỏi đi vào, vừa vào trong liền tưởng là mình đi nhầm chỗ?


Không thể nào, nhóm người mình luôn luôn điên cuồng huấn luyện, ngay sau đó Nhậm Kiệt liền vào nhà, nhưng như thế nào vẻ mặt của Nhậm Kiệt xem ra còn mỏi mệt hơn so với bọn họ. Giờ phút này dù hắn ngồi ở đó không hề nhích động đều giống như trầm trọng vạn phần: Đây là chuyện gì xảy ra?


Mà lúc này, khi thấy Nhậm Kiệt nhìn mình chằm chằm đánh giá từ trên xuống dưới, Địa Thử không đợi Nhậm Kiệt hỏi, thịt béo trên thân thể hắn chợt bắt đầu di chuyển, xương cốt rồi lại kéo dài, thân mình rồi lại rất nhanh cao lên; thịt béo trên thân lại ngưng tụ thành đoàn đoàn cơ thể, thậm chí ngay cả bộ dạng cũng biến đổi.


Mà trong lúc hắn vận chuyển công pháp biến đổi, ở trong mắt Nhậm Kiệt lại không có bất kỳ bí mật gì, tuy rằng giờ phút này Địa Thử chính là tu vi Chân Khí Cảnh tầng thứ tám.


- Ngươi tu luyện môn công pháp này thực đặc biệt, về sau hẳn ngay cả vị trí của ngũ tạng lục phủ cũng có thể di chuyển. Tuy nhiên cũng không hoàn chỉnh, ngươi có mấy chỗ dường như sai lầm rồi, có phải ngươi thường xuyên có cảm giác hoảng hốt, trong cơ thể huyết mạch căng đau, dù ở mùa đông cũng cần dùng vật băng hàn mới có thể trấn áp hay không? Nhậm Kiệt nhìn thoáng qua, liền phát hiện một vài vấn đề trong cơ thể Địa Thử.


- A... Địa Thử sửng sốt một chút, lập tức kịp phản ứng nói: - Là đội trưởng nói cho gia chủ biết à!


Vì chuyện này là mấy năm gần đây mới có, chuyện này ngay cả đội hữu bên cạnh hắn đều không ai biết, chỉ có một lần bị phát tác nghiêm trọng được Đồng Cường phát hiện trợ giúp hắn khống chế được.


- Ngươi về sau lúc tu luyện có mấy chỗ cần phải chỉnh sửa một chút, nhất là có mấy kinh mạch vận chuyển, phải làm như thế này... Giờ phút này Nhậm Kiệt giống như thân ở hai thế giới khác, từ trong cơ thể có Trọng Lực Thất áp bách, bắt đầu chậm rãi cầm bút lên, chậm rãi viết một vài thứ cho Địa Thử. Hiện tại chỉ là sửa lại một chút mấy lộ tuyến hắn luyện công, sau đó là một ít phương pháp huấn luyện dành riêng cho hắn.


Cái này cần dần dần đến, tin tưởng lần này thay đổi, đủ để cho Địa Thử có cơ hội tấn công đột phá Thần Thông Cảnh, về phần sau này Nhậm Kiệt cũng phải chờ tương lai mới nói.


Chỉ là sau khi viết xong không đến một trăm chữ, cả người Nhậm Kiệt giống như hư thoát, mồ hôi tuôn ra đến ướt đẫm quần áo, sắc mặt trở nên càng thêm khó coi. Đến khi Nhậm Kiệt viết xong, ngay cả lời nói cũng không muốn nói, gật gật đầu ý bảo Địa Thử lấy đi tờ giấy này; hắn liền uống vào một ít dược phẩm thượng phẩm khôi phục thân thể, bổ sung lực lượng... trước đó bảo Cao Nhân phối chế. Sau nửa canh giờ khôi phục mới kêu vào người kế tiếp.


Tiểu Điểu là một tiểu đội trưởng khác dưới tay Đồng Cường. Hắn nhỏ gầy giống như một đứa nhỏ 13, 14 tuổi, còn giống như thuộc loại người trường kỳ không ăn cơm, không dinh dưỡng đầy đủ, xương bọc da... khiến người ta vừa thấy đều cảm giác thật đáng thương. Thực ra trong cận vệ đội muôn hình muôn vẻ, hạng người gì đều có, thời điểm mặc áo giáp nhìn bề ngoài đều uy vũ hùng tráng, hiện giờ lại nhìn hoàn toàn khác xa.


Lần này Nhậm Kiệt cũng không hỏi gì, trực tiếp bảo Tiểu Điểu vận chuyển công pháp. Tiểu Điểu không che giấu chút nào vận chuyển công pháp, Nhậm Kiệt chỉ nhìn thoáng qua một chút liền phát hiện không thích hợp...


- Ngươi tu luyện công pháp này không phải của nhân loại ư?


Tiểu Điểu vừa nghe Nhậm Kiệt nói lời này, sắc mặt không khỏi biến đổi. Hắn không thể nào nghĩ tới Nhậm Kiệt lại nhìn ra vấn đề này! Lúc trước cho dù thời điểm đi theo gia chủ Nhậm Thiên Hành, gia chủ Nhậm Thiên Hành cũng không phát hiện...


Thời hắn còn nhỏ là được một đám yêu thú loài chim nuôi nấng lớn lên, đến sau bị người đánh với yêu thú kia bắt lấy, cuối cùng hắn được Nhậm Thiên Hành thời điểm đánh giặc cứu được. Bởi vì yêu thú từ nhỏ cùng lớn lên với hắn kia đã trở thành linh thú của hắn; chính xác phải nói là thân nhân của hắn, trở thành một bộ phận của hắn, vì thế ở trong cận vệ đội đã đặt cho hắn cái ngoại hiệu này. Nhưng tình huống cụ thể thế nào cũng không ai biết, chuyện công pháp tu luyện của hắn tới nay cũng không ai biết được.


“Này... làm sao gia chủ biết?” Tiểu Điểu ở trong cận vệ đội đã mười mấy năm, bình thường tính cách cũng cực kỳ cởi mở. Từ hôm qua những câu đối thoại phát biểu của Nhậm Kiệt với Địa Thử bọn họ đã biết, nhưng giờ phút này lại không biết nói gì cho tốt, cả người đều sửng sốt tại đó.


Đầu óc trống rỗng...


- Phần ngươi này độ khó không nhỏ, thì ra trước đây hẳn là ngươi tu luyện toàn bộ căn cứ theo bản năng, yêu thú dạy ngươi cũng rất đặc biệt, người bình thường muốn học phương pháp tu luyện của yêu thú cũng không có khả năng. Tuy nhiên nếu ngươi cứ tiếp tục tu luyện như vậy, không tới ba năm khẳng định không được. Hiện tại hẳn là ngươi cũng đã có chút không chịu nổi. Như vầy đi! Về sau mỗi tháng tăng thêm cho ngươi ba viên Linh Đan Luyện Thể hạ phẩm, tăng cường thân thể ngươi, đồng thời ngươi không cần cố ý khắc chế, về sau lượng cơm của ngươi, tài nguyên cần thiết phải tăng nhiều hơn so với người khác, trước cứ tăng gấp ba đi, về sau xem tình huống nói sau!


- Công pháp của ngươi này sửa đổi là không được, chỉ có thể tiếp tục đi tới. Tuy nhiên cuối cùng nhất định phải cố gắng đạt tới đột phá Thần Thông Cảnh mới được, nếu không ngươi muốn giữ mạng sống thì buộc phải yêu hóa. Môn công pháp này là làm cho thân thể, kinh mạch giống như dòng sông chen chúc lao xuống, mà nhân loại sơ kỳ thân thể cùng kinh mạch đều như dòng suối nhỏ. Cho nên ngươi phải chăm chỉ tu luyện và bù đắp đầy đủ! Trước ta giúp ngươi biến đổi một chút, như vậy hẳn là rất nhanh ngươi có thể đột phá Thần Thông Cảnh, những thứ khác sau này hãy nói! Điều này đối với ngươi cũng không phải chuyện xấu! Được rồi, sau nửa canh giờ kêu người khác đi vào! Nhậm Kiệt vừa nói, bút cũng đang viết, sau khi viết xong lau mồ hôi gật gật đầu đưa tờ giấy cho Tiểu Điểu.


- Này... này! Tiểu Điểu từ đầu đến cuối ngay cả một câu đều chưa nói, cuối cùng liên tục gật đầu, tinh thần mơ màng cầm tờ giấy Nhậm Kiệt đưa cho, cứ như vậy đi ra ngoài.


Sau khi đi ra hắn còn có chút mơ hồ, đây là tờ giấy có bí mật tự mình biết, hắn vừa liếc mắt nhìn liền biết?


Chỉ nhìn thoáng qua, làm sao gia chủ có thể sửa lại công pháp tu luyện của mình? Đùa gì thế? Thay đổi công pháp chuyện này, dù là Thần Thông Cảnh... không... cho dù là những tồn tại đã cô đọng âm hồn hoặc dương hồn kia, cũng không dám nói có thể sửa công pháp cho người khác!


Chỉ bằng một tờ giấy này, là có thể... có thể làm cho mình đột phá Thần Thông Cảnh ư?


Nhưng một màn vừa rồi kia, lại làm cho Tiểu Điểu có cảm giác những lời này không giống như là nói đùa! Hiện tại hắn như thế nào có cảm giác: đây mới là Nhậm gia chủ, so với lão gia chủ còn khiến người ta nhìn không thấu?


- Cái gì, ngươi không có nói, điều này sao có thể? Hắn mới ra đến, chợt nghe từ ngoài sân tiếng kêu lên cả kinh của Địa Thử, tiếp theo sau tên kia chụp lấy tay Đồng Cường hỏi đầy vẻ không tin. Cuối cùng hỏi đến làm phiền Đồng Cường, một chân đá Địa Thử bay đi mới coi như xong chuyện.


Đồng Cường còn kỳ quái hơn so với bọn hắn, bởi vì trừ hắn ra, tiếp theo sau mỗi người đều đi vào căn phòng của gia chủ. Rồi sau khi đi ra từng người không phải giống như Địa Thử chụp lấy hắn truy hỏi, có phải là hắn tiết lộ bí mật hay không, thì chính là giống như Tiểu Điểu tinh thần phảng phất ngẩn ngơ.


Còn có hai tên kia, sau khi từ trong phòng Nhậm Kiệt đi ra, liền hưng phấn hô to điên cuồng: bọn họ dừng lại ở Luyện Thể Cảnh tầng thứ chín đã nhiều năm, cũng nhờ đi vào một hồi này lại rốt cục bước ra một bước mấu chốt, đạt tới Luyện Thể Cảnh đại viên mãn.


Một khi đạt tới đại viên mãn, thì đi vào Chân Khí Cảnh chỉ là chuyện sớm hay muộn.


Kế tiếp trong một ngày này, Nhậm Kiệt hoàn toàn không nghỉ ngơi, trừ Địa Thử và Tiểu Điểu tốn thời gian nhiều hơn một chút, những người khác bình thường Nhậm Kiệt thực dễ dàng có thể chỉ điểm một vài thứ cho bọn họ, sửa lại một ít sai lầm trong công pháp tu luyện của họ, hoặc là hỏi ý kiến hỏi một vài vấn đề trong tu luyện trợ giúp bọn họ giải đáp một chút. Cảnh giới giống như là một người trưởng thành so với một đứa trẻ. Có lẽ hắn chưa từng tiếp xúc qua lĩnh vực này, nhưng hắn vừa nghe thoáng qua, giống nhau đều có thể rất nhanh biết phải giải quyết như thế nào.


Đến giờ phút này Nhậm Kiệt mới biết trong một khắc đắm chìm trong Thánh nhân luận đạo kia mình đã thu hoạch được một nhận thức mới. Mà càng như thế, hắn càng bức thiết muốn lại lần nữa tiến vào trong đó. Hắn phát hiện, bất kỳ lĩnh vực nào ở dưới Thần Thông Cảnh, gần như hắn chỉ liếc mắt một cái đều có thể xem hiểu được. Giống như là xem một vài vấn đề của Địa Thử, Tiểu Điểu bọn họ tu luyện, hắn liếc mắt một cái có thể xem hiểu, nhưng Đồng Cường hắn lại nhìn không thấu. Cho nên tạm thời Nhậm Kiệt cũng không cho gọi Đồng Cường đi vào.


Không chỉ là Đồng Cường, ngay cả Thiết Tháp, Nhậm Kiệt nhìn một chút cũng không nói nhiều, ngược lại thì giao hắn cho Đồng Cường huấn luyện. Bởi vì Nhậm Kiệt phát hiện công pháp tu luyện của Thiết Tháp và Đồng Cường đều là một loại, mà lại tương đối hoàn thiện. Ít nhất cảnh giới của Nhậm Kiệt hiện tại còn khó mà hoàn toàn nhìn thấu, nếu muốn giúp bọn hắn cũng chỉ có thể chờ cảnh giới của mình tăng lên.


Đối với Luyện Thể Cảnh bình thường, Nhậm Kiệt liếc mắt nhìn rồi nói mấy câu, chỉ điểm một chút là được. Vì thế sau đó tốc độ cũng nhanh hơn nhiều.


Có một vài người nhanh chóng nhận được giải quyết vấn đề; còn có một số người tuy rằng tạm thời không nhìn ra, nhưng trước đó đã bị Nhậm Kiệt hù dọa Địa Thử, Tiểu Điểu bọn họ như vậy, đối với gia chủ Nhậm Kiệt này không dám còn có mảy may lòng khinh thị.


Lúc ban đầu bọn họ nghe mệnh lệnh của Nhậm Kiệt, hoàn toàn là vì Nhậm Kiệt là con của Nhậm Thiên Hành, nhưng chỉ không đến hai ngày, đón nhận mệnh lệnh của Nhậm Kiệt huấn luyện cho từng người, bọn họ chấp hành kiên quyết hơn, đã không còn là vì Nhậm Thiên Hành nữa. Hơn nữa bọn họ cũng đều không ngốc, thời điểm bọn họ nhìn thấy cái loại trạng thái này của Nhậm Kiệt, bắt đầu nghĩ rằng đây là Nhậm Kiệt muốn chậm rãi chơi đùa mọi người, đến sau lại phát hiện không đúng!


Bọn họ mơ hồ đã nhận ra: đây là Nhậm Kiệt đang dùng một loại phương thức huấn luyện đặc thù, mà còn là một bên vừa làm việc, một bên vừa ngấm ngầm tự mình làm một huấn luyện cực kỳ khủng bố nào đó.


Điều này làm cho những thành viên cận vệ đội này cảm thấy một loại tín nhiệm không nói ra lời. Bởi vì Nhậm Kiệt không có giấu giếm bọn họ, mà rốt cục bọn họ cũng ý thức được: thì ra biểu hiện của gia chủ trước kia hết thảy đều là giả bộ ở trước mặt người khác, hiện tại tín nhiệm chúng ta như vậy, chúng ta nhất định phải giữ kín bí mật này...


Nhậm Kiệt là phát hiện mình ở dưới Thần Thông Cảnh đều có thể liếc mắt một cái nhìn thấu mọi phương diện, cho nên mới giúp cho từng người bọn họ đưa ra kế hoạch tu luyện bất đồng, thuận tiện chỉ điểm một chút, thật đúng là không nghĩ gì khác. Chỉ là thu hoạch ngoài ý muốn: sau đó đám người kia càng thêm điên cuồng tu luyện, mà Nhậm Kiệt trải qua một ngày mệt mỏi cuối cùng cũng hơi thích ứng một chút.


Buổi tối ăn một bữa thật ngon, lại bổ sung không ít dược phẩm mới khôi phục một ít. Trong thời gian đó, Cao Nhân trở về một chuyến, ngấm ngầm làm ra không ít dược phẩm. Lần này đi làm tiếp, Nhậm Kiệt cũng có cảm giác mỏi mệt không chịu nổi! Dù sao dù đạt tới Thần Thông Cảnh cũng cần phải ăn cơm, ngủ nghỉ, chỉ là so với người khác ít hơn mà thôi. Trừ phi đạt tới Âm Dương Cảnh sau đó mới có thể hoàn toàn không cần ăn cơm, ngủ nghỉ, nhưng loại cảnh giới đó ở Ngọc Kinh Thành cũng không có bao nhiêu người.


Đã dần dần thích ứng với 144 vòng tròn khí kình hình thành trọng lực cường đại của Ngọc Hoàng Quyết Luyện Thể Thiên tầng thứ ba, Nhậm Kiệt cũng định nghỉ ngơi thật tốt một chút, để mấy ngày kế tiếp cùng tu luyện với Đồng Cường bọn họ. Đồng thời chờ Phương Thiên Ân sau khi không chịu được nữa chủ động đưa tới cửa, mình cũng đủ khoản tiền đầu tiên, có thể cân nhắc làm vài chuyện.


Lại lần nữa mở ra đoạn phim kia, còn phải nghĩ biện pháp kiếm tiền, dù sao hiện tại mình...


Trong lòng nghĩ miên man, Nhậm Kiệt nằm xuống đã rất nhanh đi vào giấc ngủ, trong đầu những ý niệm này vẫn chưa hoàn toàn tiêu tán, đột nhiên Nhậm Kiệt có cảm giác như mình bay lên, dường như đang bay, rời phòng của mình. Trong chớp mắt đã tới một địa phương khác. Kỳ quái, ở chỗ mình có trận pháp cùng cấm chế, mình cũng đã khởi động, chẳng lẽ là mình đang nằm mơ...


Trong giây lát, Nhậm Kiệt ý thức được không thích hợp, đột nhiên mở to mắt phát hiện mình đang ở giữa không trung, hơn nữa cảm nhận được rõ ràng có một bàn tay đang nắm lấy bả vai của mình. Không đợi hắn quay đầu nhìn sang, đột nhiên ngay lúc đó từ trên trời cao trực tiếp rơi xuống, tốc độ rơi này thật quá nhanh.


Đây cũng không phải là rơi xuống, đây là con bà nó bị ném thẳng xuống dưới.


Con bà nó! Nhìn tốc độ cực nhanh và gương mặt của mình tới gần sát mặt đất, trong đầu Nhậm Kiệt chỉ có một ý niệm: đừng nói cường độ thân thể của mình bây giờ, cho dù là người dưới Chân Khí Cảnh tầng năm từ độ cao như vậy rơi xuống, cũng đều chỉ có một con đường chết...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...