Ta Là Đại Pháp Sư (Ngã Thị Đại Pháp Sư)


Khi vị thiên kỵ trưởng vung kiếm chấn bay binh sĩ xung quanh, nàng thấy binh khí trong tay hắn là một thanh cương kiếm màu đen giống hệt thanh trường kiếm sắc bén của Ô Lan Na Toa, thân thể nàng lập tức run rẩy, mĩ mục lệ rơi lã chã, lẩm bẩm: " Không ngờ hắn là... là Vô Danh... Là Lai..."

Thân thể loé lên, Lị Vi Nhã toàn lực nhằm hướng vị thiên kỵ trưởng đó bay đến.

Ta chấn động lùi lại. Binh sĩ xung quanh cũng điều khiển ngựa quay đầu chuẩn bị chạy đi, chỉ thấy một thân ảnh tuyệt mĩ với tốc độ kinh nhân xuyên qua đám loạn binh nhằm thẳng hướng ta tiến lại.

Trực giác cho ta biết lần này ta đã gặp phải cường địch, nhưng đồng thời cũng có một cảm giác thập phần thân thiết, giống như người thân đã lâu ngày xa cách đang đến gần.

Ta vội vung kiếm phát chiêu "Liệt mã hoành thương" trong "Chiến quyết". Khí thế mãnh liệt tức thì phát ra, xung quanh mùi máu tanh do sát phạt tăng lên gấp bội. Các binh sĩ xung quanh ta bị khí thế tuyệt luân làm cho chấn động, không tự chủ mà lùi lại.

Thân ảnh tuyệt mĩ trong giây lát đã dừng lại ngay trước ngựa của ta. Đó là một vị tuyệt sắc mĩ nữ khí chất trời sinh thiên kiều bách mị, toàn thân mặc hắc sắc khôi giáp kiếm sĩ, trong tay cầm một trường kiếm trong suốt giống như được hình thành bởi thuỷ tinh. vừa nhìn đã biết là vật phẩm phi phàm

Ta xác định là chưa bao giờ gặp nàng. Sự thật là chỉ cần nhìn thấy cực đỉnh mĩ nữ như nàng một lần thì sẽ vĩnh viễn không quên. Còn trong kí ức của ta qua thật không có sự tồn tại của nàng, nhưng loại cảm giác kì lạ thân thiết quen thuộc càng lúc càng rõ nét, ngập tràn trong lòng ta.

Khí thế thảm liệt của một thức "Liệt mã hoành thương" do ta phát ra vô hình trung tiêu tán hết. Ta vừa nhìn thấy cặp nhãn châu mĩ lệ màu lam như biển khơi của nàng, bao nhiêu chuyện khác bên cạnh mình đều quên sạch.

Cảm giác thật kì lạ, giống như trân bảo mất đi lại quay về bên ta.

Kiếm sĩ mĩ nữ đứng lặng lẽ trước người ta, mĩ mục nhìn ta chăm chú, trên khuôn mặt phấn xuất hiện thần tình kinh ngạc, nghi ngờ, kích động, hoan hỉ. Binh sĩ xung quanh thấy tình hình hai người chúng ta quái dị như vậy thì dừng lại không tấn công ta nữa.

Cuối cùng, kiếm sĩ mĩ nữ cũng mở miệng. Thân thể nàng hơi run rẩy, lệ châu trong suốt từ đôi mĩ mục đã tuôn tràn trên khuôn mặt phấn tuyệt thế của nàng, âm thanh ẩn chứa sự kích động và cuồng hỉ vô hạn nói: “ Lai… thật… thật là chàng, mặc dù dung mạo chàng đã bị biến đổi, nhưng ta biết chính là chàng. Lai, ta là Lị Vi Nhã, tiểu Nhã của chàng đây, chàng không nhớ ta sao."

Lị Vi Nhã ư?

Nàng cũng giống như Ô Lan Na Toa, Oánh và Ca Ny có tên trong thập đại mĩ nữ của Thánh Ma đại lục "Ảo chi kiếm sĩ" Lị Vi Nhã? Quả thật tuyệt đẹp, danh bất hư truyền, nhưng nàng nói vậy không biết có ý gì?

Ta biết nàng ư?

Trong lúc lòng ta tự hỏi, phong vân đột biến, ánh dương quang chiếu trên không trung trong nháy mắt đã biến thành hắc ám, tay cũng không thấy đủ năm ngón, chỉ nghe thấy thanh âm kiều mị của Lị Vi Nhã đang vang lên: "Lai, Thanh Ảnh tỷ tỷ bắt đầu phát huy uy lực.”

Sau khi dùng "Ám chi thúc phược" chế trụ Lợi Đa Khắc, Băng Thanh Ảnh thấy trọng kỵ binh và bộ binh Lai Nhân Cáp Đặc cùng quân đội Băng Tuyết vương quốc đang nhanh chóng rút lui đã cách nhau một cự ly rất xa, trên khuôn mặt phấn thanh lệ thoát tục xuất hiện một nụ cười vừa băng lãnh vừa tuyệt diễm, ngọc thủ duỗi thẳng vịnh xướng: " Ma vương Lộ Tây Pháp vĩ đại a, y theo thần thánh khế ước, đem lực lượng của người cho ta mượn..."

Theo những tiếng vịnh xướng thánh thót như băng vỡ truyền vào tai của nàng, trên trời nhanh chóng biến thành tối tăm, đồng thời từ cơ thể nàng phát ra hắc sắc quang mang dầy đặc, ẩn ước như có quang ảnh thập nhị hắc vũ dực xuất hiện chuyển động sau lưng nàng.

"Diệu Thiên sứ" Lôi Khiết Lạp cảm nhận được lúc lực lượng hắc ám phát ra từ Băng Thanh Ảnh cũng phải đại kinh thất sắc. Nàng ngẩng đầu lên thấy Băng Thanh Ảnh trên không trung bèn kinh ngạc kêu lên: “Là ’Địa ngục Thánh nữ’, không hay rồi…”

Năm trước trong Thần Ma chiến tranh nàng không chỉ một lần nhìn thấy "Địa ngục Thánh nữ" thanh lệ thoát tục như bạch liên này.

Thật đáng sợ, không ngờ lúc này lại gặp nàng tại đây, Lôi Khiết Lạp không khỏi kinh ngạc ngây ngốc.

Thật đáng sợ, không ngờ lúc này lại gặp nàng tại đây, Lôi Khiết Lạp không khỏi kinh ngạc ngây ngốc.

Trong khi tiếp thu, đồng thời phóng ra lực lượng hắc ám của Lộ Tây Pháp, Băng Thanh Ảnh lại ngưng tụ Thủy nguyên tố mạnh mẽ khuấy động dung hợp với lực lượng hắc ám, làm chúng hợp lại thành một.

Cặp mĩ mục của Băng Thanh Ảnh bắn ra thần quang bức người , song thủ duỗi thẳng hợp lại hướng về mấy vạn đại quân Lai Nhân Cáp Đặc, hét lớn: ”Hắc ám bạo phong tuyết’.”

Trong nháy mắt, cuồng phong nổi lên, bạo phong tuyết kinh nhân xuất hiện trong quân Lai Nhân Cáp Đặc, uy thế tàn phá tất cả không gì chịu được. Hoa tuyết bay đầy trời toàn một màu đen như trong đêm.

Cái này chính là do Băng Thanh Ảnh dung hợp "Băng phong bạo" cùng với lực lượng hắc ám của Lộ Tây Pháp thành ma pháp mới "Hắc ám bạo phong tuyết" uy lực có thể so với cấm chú Thuỷ hệ chung cực "Tuyệt đối linh độ không gian", từng lấy đi không ít mạng bộ đội Thiên sứ bộ đội của Thần tộc, chứ đừng nói gì đến quân đội của nhân loại.

Vô số binh sĩ, chiến mã la hét kêu gào bị bạo phong cuốn lên trên không trung, hoặc bị băng xé nát, hoặc bị siết chặt nát bét. Cả trọng kỵ binh toàn thân mang trọng giáp cũng không ngoại lệ, mấy vạn đại quân lúc này chỉ sợ thành vật phẩm hi sinh cho "Hắc ám bạo phong tuyết", trông chiến trường như cõi Tu la.

Du kỵ binh và khinh kỵ binh của Lai Nhân Cáp Đặc tính cơ động cực cao, đang một mực gấp rút truy theo quân đội Băng Tuyết vương quốc đang rút lui nên may mắn qua được kiếp nạn này. Lúc này bọn họ quay lại nhìn hoàn cảnh của các chiến hữu bên mình không khỏi sợ hãi toàn thân toát mồ hôi lạnh, thầm nghĩ vận mình còn may mắn.

Lôi Khiết Lạp thân cũng hãm trong phạm vi uy lực của bạo phong tuyết bèn giương tứ dực khiết bạch toàn lực phát ra "Thánh quang linh trận" tiến hành phòng ngự. Nhưng đối diện với lực phá hoại kinh thiên của "Hắc ám bạo phong tuyết" cực kỳ cường hoành, nàng cũng chỉ gần như bảo vệ được mình mà thôi.

Ca Ny bị bạo phong tuyết cuốn khỏi kim sắc chiến mã thần tuấn của nàng bèn toàn lực tránh né trong khí lưu băng lãnh và cuồng bạo. "Huy hoàng ngọc trạc" trên cổ tay trái trắng nõn đột nhiên phát ra một cỗ hồng sắc kì dị, cùng lúc kỵ sĩ kim sắc khôi giáp kim sắc của nàng cũng hoá thành màu hồng, đến cuối cùng toàn thân nàng trở thành một khối quang cầu màu hồng.

Tiếp đó một thanh âm càng lúc càng lớn, một luồng năng lượng mang ánh sáng màu hồng từ Ca Ny bắn thẳng về hướng Băng Thanh Ảnh trong không trung.

Chiêu này của Ca Ny có tên là "Hy sinh", là chung cực tuyệt học của kỵ sĩ, chỉ có đạt đến cảnh giới Thánh kỵ sĩ mới có khả năng sử dụng, tương tự như chuyển sinh mệnh bản thân thành năng lượng công kích thuấn túy phát ra. Uy lực cực kỳ to lớn nhưng một lần xuất ra thì sinh mệnh của kỵ sĩ cũng bùng cháy như lửa, trong một thoáng sẽ biến mất.

Chỉ những kỵ sĩ trung thành với tín ngưỡng, có tinh thần sẵn sàng hy sinh mới học và sử dụng được loại tuyệt học đồng quy ư tận này.

Sau khi thấy hắc y mĩ nữ cao quý tuyệt diễm như nữ thần bay trên không trung, lòng ta lúc này lại xáo trộn mạnh. Cảm giác giống như có cái gì đó trong lòng ta đang tỉnh dậy.

Trong khi không biết vì sao, ta thấy một đạo năng lượng màu hồng từ loạn quân thổi ngược hướng bạo phong tuyết bắn thẳng về thân hắc y mĩ nữ trong không trung.

Ta nhận ra đây chính là "Hy sinh", chung cực tuyệt học của kỵ sĩ trong truyền thuyết, lại thấy trong quân Lai Nhân Cáp Đặc chỉ có Ca Ny mới có năng lực sử dụng, nhưng sử dụng tuyệt học này chính là bỏ đi sinh mệnh của mình, vậy thì Ca Ny...

Ta không nhịn được hét to: "Ca Ny, đừng..."

Ta chưa lúc nào khao khát sức mạnh như lúc này, khát vọng một sức mạnh có thể cứu Ca Ny. Tại thời khắc này, trong lúc bất tri bất giác ta phát hiện thấy bản thân mình đã yêu Ca Ny, ta quyết không để nàng rời khỏi ta. "Hắn" có sức mạnh cứu được nàng, nhưng "hắn" lại đang ngủ sâu trong cơ thể ta. Nhanh tỉnh lại đi! Nhanh lên! Như quả ngươi thật sự lợi hại, ngươi nhất định có khả năng cản trở tất cả những chuyện này..."

Tại thời khắc này, ta lại tiến vào không gian tâm linh hắc ám vô biên. Có một kẻ giống hệt như ta, sau lưng có lưỡng vũ dực một trắng một đen quái dị chính là "hắn" đang chăm chú nhìn ta mỉm cười.

Ta vội vàng nói: "Nhanh, ngươi đừng có đứng ngẩn ngơ ở đây nữa. Nhanh đi cứu Ca Ny, Ca Ny nguy mất! Ngươi nhất định có thể cứu được nàng, đúng không?"

Ta vội vàng nói: "Nhanh, ngươi đừng có đứng ngẩn ngơ ở đây nữa. Nhanh đi cứu Ca Ny, Ca Ny nguy mất! Ngươi nhất định có thể cứu được nàng, đúng không?"

"Hắn" vẫn giữ điệu bộ cười quái dị như cũ, mặc cho kẻ khác đau khổ đến mức chịu không nổi, nói: "Ngươi yên tâm, thời gian trong không gian tâm linh không có ý nghĩa gì hết. Ở đây theo cảm giác của ngươi là lâu nhưng thật ra chỉ là một cái chớp mắt như điện quang hỏa thạch mà thôi. Ha ha, Vô Danh, ngươi quả thật không thẹn là phân thân của ta, không ngờ lại chiếm được Kỵ sĩ chi hoa Ca Ny Tuyết Lan Đặc vào trong tay. Trước kia ta không thể đắc thủ, ngày hôm nay ngược lại ngươi lại làm được rồi."

Vẻ mặt hắn đang cười hi hi ha ha đột nhiên nghiêm túc, thở dài một tiếng: "Không ngờ Ảnh nhi lại biến thành lợi hại như vậy. Ma pháp đáng sợ như vậy có thể so với chung cực cấm chú của nguyên tố ma pháp. Ca Ny nha đầu này đúng là ngu ngốc không biết nghĩ, lại càng bất chấp cả sinh mệnh của mình. Còn Ngoã Tư Nhĩ và Lợi Đa Khắc bọn chúng đối với bọn họ như vậy không sai, không thể trách bọn chúng lại làm vậy. Được, Vô Danh, ngươi ở lại đây, đại pháp sư Ngô Lai ta phải ra thôi."

Ca Ny dùng sinh mệnh vĩ đại của mình thi triển "Hy sinh" mặc dù uy lực tuyệt cường, nhưng lúc này Băng Thanh Ảnh đang mượn lực lượng Lộ Tây Pháp như lửa trại dưới ánh trăng không thể so bì được. Năng lượng màu hồng đến cách Băng Thanh Ảnh một cự li thì nhanh chóng bị tiêu nhược, cuối cùng tiêu tán vô hình.

Ca Ny có cảm giác như sắp biến mất, trên người phát ra quang mang nháy mắt đã biến mất, sinh mệnh của nàng như lửa cháy hết từ từ tàn lụi.

Trong sát na đó, một thân ảnh cao lớn xuất hiện bên cạnh người nàng ôm lấy nàng vào lòng, bạo phong tuyết cuồng bạo tuyệt luân đối với hắn không có tí ảnh hưởng nào.

Đại anh hùng anh dũng tuyệt luân này đương nhiên chính là Ngô Lai ta.

Ta dùng Thần Ma song dực che kín thân thể Ca Ny đồng thời triển khai "Thánh quang linh trận" ngăn cản khí lưu cuồng bạo. Sau đó bỏ mũ giáp trên đầu nàng xuống chỉ tay lên trán nàng nói: "Sinh mệnh chi thần a, theo lệnh của ta, Ngô Lai, đem sinh mệnh của ta và nữ tử trong lòng ta phân chia, lập thành khế ước đồng sinh."

Trong quang cầu kết giới "Thánh quang linh trận" loé lên ánh sáng dịu dàng của sinh mệnh, ta cảm nhận sinh mệnh của mình đang nhanh chóng truyền vào trong cơ thể Ca Ny.

Ngược lại sinh mệnh của ta là vô hạn, bất luận phân cấp cho nàng nhiều hay ít cũng không quan hệ gì.

Trong lúc Băng Thanh Ảnh đang huy động "Hắc ám bạo phong tuyết" bao vây quân Lai Nhân Cáp Đặc, một loại cảm giác thân thiết quen thuộc đột nhiên trỗi dậy trong lòng nàng. Nàng hoàn hoàn minh bạch khi thấy cách nàng hơn trăm thước một hắc sắc cự long uy vũ vô cùng xuất hiện đối diện với nàng trên không trung, cái miệng lớn của nó mở to, năng lượng "Hắc ám bạo phong tuyết" theo đó cuồn cuộn hút vào không ngừng.

Băng Thanh Ảnh thân thể run lên, trong lòng lúc này vừa sợ lại vừa mừng, bởi vì cự long nàng vừa thấy chính là Địa ngục hắc long Lại Lại Trùng, triệu hoán thú do người tình của nàng, Ngô Lai, gọi ra.

Nàng vội dừng lại không tiếp tục phát ra "Hắc ám bạo phong tuyết" nữa, mục quang cấp thiết quét xuống phía dưới. Quả nhiên là Lại Lại Trùng xuất hiện nơi này, kia...

Cuối cùng, nàng cũng thấy trong quang cầu thánh khiết trong không trung một thân ảnh với song dực hắc bạch dị sắc, một người đã in sâu trong linh hồn của nàng, hình ảnh vĩnh viễn không thể quên.

"Lai "

Theo tiếng gọi chứa chất bao thâm tình và nỗi nhớ vô hạn Băng Thanh Ảnh bất chấp tất cả hạ xuống chạy đến.

Việc cho và nhận sinh mệnh đã hoàn tất, ta cảm thấy một cỗ khí tức quen thuộc đang nhanh chóng tiếp cận, là...là Ảnh nhi?

Ta vội thu "Thánh linh quang trận" lại, chỉ thấy một đạo thân ảnh hắc sắc tuyệt mĩ lao thẳng vào lòng ta, ôm chặt lấy ta, tiếp đó âm thanh nghẹn ngào lại cất lên: "Lai, Ảnh Nhi cuối cùng cũng tìm thấy chàng rồi..."

Lúc này "Hắc ám bạo phong tuyết" vì không còn được Băng Thanh Ảnh điều động nữa, lại bị Lại Lại Trùng hút đi hơn nửa phần năng lượng, phần còn lại không thể gây thương tích cho bất kỳ ai. Binh sĩ, chiến mã đã bị cuốn vào không trung theo nhau tới tấp rơi xuống.

Lúc này "Hắc ám bạo phong tuyết" vì không còn được Băng Thanh Ảnh điều động nữa, lại bị Lại Lại Trùng hút đi hơn nửa phần năng lượng, phần còn lại không thể gây thương tích cho bất kỳ ai. Binh sĩ, chiến mã đã bị cuốn vào không trung theo nhau tới tấp rơi xuống.

Ta triển khai song dực, tay trái giữ chặt Ca Ny đang còn hôn mê, đồng thời tay phải dùng lực ôm chặt lấy Băng Thanh Ảnh, nói: " Ảnh, Ảnh, hơn một năm nay, khổ cho nàng quá."

Băng Thanh Ảnh trong lòng ta ngẩng đầu lên, xoè tay âu yếm vuốt ve khuôn mặt ta, đầy yêu thương nói: “Ảnh nhi không khổ, Lai, chàng làm sao lại biến thành thế này? Hơn một năm nay chàng ở nơi nào? Để các tỷ muội tìm mãi."

Ta thấy bạo phong tuyết đã tiêu tán, ba người chúng ta trên không trung hiện rõ trong tầm mắt, vội nói: "Nói ra thì rất dài, trước hết chúng ta xuống đã."

Một khắc sau, ta xuất hiện trong quân Băng Tuyết vương quốc, đứng trước mặt Băng Tuyết Nhân và mọi người.

Lại Lại Trùng trên không trung cất tiếng long ngâm rồi biến mất.

Băng Tuyết Nhân, Lị Vi Nhã nhị nữ ngạc nhiên vui mừng điên cuồng chạy lại lao vào ôm lấy ta, mừng quá bật khóc: ”Lai, quả thật là chàng rồi, tốt quá…”

Mặc dù dung mạo ta đã biến đổi, nhưng đối với những người ngọc vì ta mà khuynh tâm mà nói, bất luận ta biến thành hình dạng ra sao bọn họ đều nhận ra ta (TG: biến thành khô lâu cũng nhận ra sao? Ằng ặc, thật đáng sợ, cái này chỉ nói bên ngoài, chỉ để cười một chút thôi.)

Áo Lệ Na, Phỉ Âu Á, Hổ Phách công chúa ba người vẻ mặt đầy kinh ngạc và vui mừng đứng bên cạnh bọn ta, sau bọn họ là Lôi Tư, Ô Lan Na Toa và Oánh đang rối bời trong lòng đan xen trăm loại cảm xúc. Mặc dù bọn họ theo Băng Thanh Ảnh và chư nữ nơi đây đều biết Vô Danh chính là ”Ma thần vương” Ngô Lai của Ma giới, nhưng hôm nay gặp Vô Danh trước kia trái ôm phải ấp hai mĩ nữ, bọn họ nhất thời không biết thế nào mới được.

Trên chiến trường "Hắc ám bạo phong tuyết" mặc dù vì ta đã xuất hiện nên không tận diệt hết đám quân binh của Lai Nhân Cáp Đặc, nhưng năm vạn bộ binh chỉ còn lại hơn mấy nghìn người (lực phòng ngự của bộ binh rất thấp) còn trọng kỵ binh đã tổn thất hơn nửa, tướng lĩnh cao cấp hầu như toàn bộ chết trận.

Vương tử Ước Lan Đa được Lợi Đa Khắc và Ngoã Nhĩ Tư toàn lực hộ vệ không bị thương tổn nghiêm trọng mấy. Nhưng hắn bị dọa đến vỡ mật, đứng tại chỗ mặt mày tái nhợt nhũn cả người ra. Lợi Đa Khắc và Ngoã Nhĩ Tư thân đầy thương tích nặng nề, may có Lôi Khiết Lạp tức thì dùng "Hồi phục quang" tiến hành trị liệu cho bọn họ.

Những Thiên sứ chiến sĩ Lôi Khiết Lạp dẫn theo đã chết hết bởi tay "Hắc ám long kỵ binh" và "Hắc ám bạo phong tuyết" rơi xuống, gần như chỉ có một mình nàng may mắn hạ xuống được.

Lôi Khiết Lạp vừa thấy Địa ngục hắc long danh tiếng cả tam giới cùng Vô Danh với Thần Ma song dực trên thân, trong lòng tức thì kinh hãi tột cùng. Một năm về trước quân đội Thần tộc đã rất đau đầu, chỉ vì "Ma Thần vương", cái đinh trong mắt còn sống. Trước kia hắn không có cách nào đành tự bạo, chính mắt thấy hắn hoá thành vô hình, sao có thể…

Không thể ngờ rằng Vô Danh thật sự chính là "Ma Thần vương", cảm giác của mình đã không sai. Nhưng tại sao hắn không xuất thủ tiêu diệt mình và toàn bộ quân Lai Nhân Cáp Đặc? Với lực lượng đáng sợ của “Ma thần vương” việc này chỉ cất tay một cái là xong.

Còn nữa, lúc nãy hắn còn ngăn trở "Hắc ám bạo phong tuyết" của “Địa ngục thánh nữ”, rốt cuộc hắn làm thế là vì cái gì?

Không cần biết vì cái gì, hôm nay nhanh chóng triệt thoái là tốt nhất. Lôi Khiết Lạp vội hướng về phía Ước Lan Đa vương tử đề nghị. Gã này đã cố nhưng không biết chỗ Ca Ny đã rơi xuống bèn hoảng hốt hạ lệnh triệt thoái.

Do vậy, gần trên dưới bốn vạn quân Lai Nhân Cáp Đặc vội rút lui. Lợi Đa Khắc cùng Ngoã Nhĩ Tư tuy rất quan tâm đến an nguy của Ca Ny, nhưng bọn họ không thể chống lại lệnh của vương tử. Bại quân cũng cần sự lãnh đạo của bọn họ.

Cuộc đại chiến kỳ diệu trên vùng băng nguyên trong lịch sử Thánh Ma đại lục đến đây là kết thúc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận