Ta Là Đại Pháp Sư (Ngã Thị Đại Pháp Sư)


Trên đầu La Duy xuất hiện một dấu hỏi lớn, hắn khó hiểu nói: “Lạp Cáp Nhĩ Đặc ngươi đang làm cái quái gì vậy, vì sao lại không để chúng ta vào?”

Lạp Cáp Nhĩ Đặc nghiêm túc nói: “Vũ Y tiểu thư có lệnh, bọn họ có sự tình trọng yếu đang thương nghị trong soái trướng, bấ kỳ ai cũng không được phép tiến vào, trái lệnh giết không tha!”

La Duy cùng Lạp Cáp Nhĩ Đặc từ lúc gia nhập “Hắc Ám Long kỵ binh” đã cùng nhau kề vai tác chiến, sống chết có nhau, hắn sao lại không hiểu rõ ràng tính cách nghiêm túc, đâu ra đấy của Lạp Cáp Nhĩ Đặc, tên gia hỏa này tuyệt đối đã nói là làm.

La Duy không khỏi nhíu mày nói: “Chuyện bí mật gì mà phải cần 1 vị trong lục chiến tương của Hắc Ám Long kỵ binh ngươi tự mình tới giữ cửa vậy?”

Thần tình của Lạp Cáp Nhĩ Đặc lạnh tanh như sắt, một chữ cũng không tiết lộ với vị huynh đệ cùng chung sinh tử này của mình.

Phản ứng của Lạp Cáp Nhĩ Đặc sớm đã nằm trong dự liệu của La Duy, hắn tịnh không để hiện ra biểu tình thất vọng, đưa tay kéo hai người đang đứng ở phía sau là A Bảo và Lộ Lẫm, nói: Ma Thần Vương giao cho ta huyến luyện hai tên tên tiểu tử này cơ bản là đã gần như hoàn thành rồi, ta mang bọn chúng đến báo cáo với Vũ Y tiểu thư.”

Cái vị “Hắc Ám Long Kỵ binh” hải chiến tương được xưng là ma giới đệ nhất mỹ nam tử này tịnh không phải là người có tính nhẫn nại, cũng không phải là một thầy giáo tốt (ở phương diện này thì Lạp Cáp Nhĩ Đặc so với hắn thì giỏi hơn) Ngô lai đột nhiên mang hai học sinh cho hắn huấn luyện, đối với hắn mà nói thì đúng là hai nỗi phiền phức lớn.

Vì vậy, la Duy muốn dùng mọi biện pháp để tống hai nỗi phiền phức này đi thật nhanh, A bảo và Lỗ lâm hai tên thái điểu kiếm sĩ này vì được nhận mà vĩnh viển không muốn quay lại chịu huấn luyện kiểu địa ngục, mà La Duy lại đem loại huấn luyến này gọi thành một cái tên đẹp là “Ái đích tiên sách” (kế sách của lòng yêu thương)

Dưới sự “khích lệ” “Ái đích tiên sách” của La Duy, hai tên thái điểu tuy bị dày vò tựa hồ như bất thành nhân hình, nhưng thực lực của bọn họ lại tăng cường không biết bao nhiêu lần, cho tới hiện tại La Duy cho rằng bọn họ đã có thể được xem là hoàn thành huấn luyện.

La Duy bản thân vốn là một ma pháp chiến sĩ, nhưng bồi dưỡng một ma pháp kiếm sĩ hợp cách chí ít cũng phải cần thời gian hai ba năm, La Duy hắn không có nhiều thời gian rỗi như vậy, cho nên hắn mới đặc biệt đối với A Bảo hai người chế ra “Ái đích tiên sách” có thể nói là sáng tạo độc đáo, bởi thế cũng tạo ra hai vị lánh loại kiếm sĩ “Ác vận song kiếm sĩ” đỉnh đỉnh đại danh trên thánh mai đại lục sau này.

Cách mà LA Duy huấn luyện A A Bảo và Lỗ Lâm quả thật là rất khác thường, ngoài khổ luyện kiếm thuật ra thì bọn họ bị La Duy dùng thủ đoạn cưỡng chế cực kỳ tàn khốc, dùng hắc ám hệ ma pháp để tăng cường tình thần lực lượng lên cả trăm lần(phương pháp này rất nguy hiểm, cực kỳ dễ dàng khiến người ta bỏ mạng, A bảo hai người hông phúc tề thiên nên cuối cùng cũng sống sót), sau đó, sau đó đem toàn bộ tinh thần ma pháp của hắc ám hệ truyền thụ cho bọn họ.

“Thôi miên”, “khủng cụ”, “Cuồng bao”, “vọng tưởng” ..vân vân những tinh thân ma pháp có thể tốc thành, dùng phương pháp “ nhồi vịt” nhét hết vào trong đầu hai người, hai người bọn họ suýt chút nữa thì phát điên, may mà đến lúc cuối cùng thì thoát khỏi kiếp nạn (bọn họ trong cố sự say này sẽ rất phát triển, tác giả ta tự nhiên không thể để bọ họ đi đứt hoặc trở thành điên rồ vào lúc này được.

“Thôi miên”, “khủng cụ”, “Cuồng bao”, “vọng tưởng” ..vân vân những tinh thân ma pháp có thể tốc thành, dùng phương pháp “ nhồi vịt” nhét hết vào trong đầu hai người, hai người bọn họ suýt chút nữa thì phát điên, may mà đến lúc cuối cùng thì thoát khỏi kiếp nạn (bọn họ trong cố sự say này sẽ rất phát triển, tác giả ta tự nhiên không thể để bọ họ đi đứt hoặc trở thành điên rồ vào lúc này được.

A Bảo hai người sau khi trải qua cửu tử nhất sinh cuối cùng cũng đạt được yêu cầu của La Duy, vì vậy La Duy mới bừng bừng hưng phấn mang bọ họ đến gặp Vũ Y chư nữ, hi vọng có thể lập tức mang hai gánh nặng này vứt đi, nghĩ không ra lại bị lạp cáp nhĩ đặc chặn ở ngoái soái trướng.

Đang lúc A Duy không còn kiên nhẫn để đợi thì trướng liêm đột nhiên mở ra, Vũ Y tứ nữ theo tuyệt diễm cao quý Lâm Toa công chúa bước ra ngoài.

Vừa thấy gương mặt tuyệt sắc của Lâm Toa công chúa, La Duy nhất thời hít vào một hơi lạnh, “Kích Xoa ma kiếm” đang đeo bên hông hàn quang lóe lên, tự động bay ra khỏi vỏ rơi vào tay hắn.

Vũ Y quát khẽ: “Dừng tay, La Duy! Lâm Toa công chúa lần này tịnh không có ác ý, nhanh thu hồ kiếm lại!”

La Duy tuy không rõ đã phát sinh chuỵen gì nhưng vẫn thu “Kích Xoa Ma Kiếm” lại, hắn về bản chất thì cũng giống như Lạp Cáp Nhĩ Đặc, đều coi phục tùng mệnh lệnh là thiên chức của quân nhân, bọn họ chỉ phục tùng mệnh lệnh của Ngô Lai, nhưng Ngô Lai đã giao quyền chỉ huy cho Vũ Y, thế nên bọn họ cũng không thể làm trái với bất kỳ mệnh lệnh nào của Vũ Y

Vũ Ý nói với Lạp Cáp Nhĩ Đặc và La Duy: “Đầu đuôi của sự tình ta sau này sẽ giải thích cho các ngươi, các ngươi trước tiên hãy tiễn Lâm Toa Công chúa rời đi, cẩn thận đừng để cho người khác phát hiện.”

Lục Chiến tướng, hải chiến tướng cúi mình lĩnh mệnh, Hạ Nông ở bên cạnh nói: “Ta và các ngươi cùng nhau hộ tống Lâm Toa công chúa.”

Từ lúc trở nữ nhân của Ngô Lai và sau khi có được “Thánh đấu khí” Hạ Nông rất ít khi cùng với hai vụ chiến hữu thân như huynh trởng này cùng nhau kè vai tác chiến, tuy nhiên thân phận của nàng trên thực thế đã cao hơn Lạp Cáp Nhĩ Đặc và La Duy hai người, lực lượng thì càng không thể sánh nổi, nhưng trong mắt nàng bọn họ vĩnh viễn vẫn là huynh trưởng thân thiết nhất, là những người tân mà mình không thể thiếu.

La Duy chăm chú nhìn Hạ Nông, trên gương mặt tuấn mỹ vô bị xất hiện một nụ cười mê người: “Hoang nghêng a, tiểu Nông.”

Hàn khí xung quanh thân thể mềm mại của Hạ Nông thu lại, nàng giơ tay nắm lại bàn tay nhỏ nhắn của Lâm Toa công chúa, nói: “Công chúa, chúng ta đi thôi.”

Hàn khí xung quanh thân thể mềm mại của Hạ Nông thu lại, nàng giơ tay nắm lại bàn tay nhỏ nhắn của Lâm Toa công chúa, nói: “Công chúa, chúng ta đi thôi.”

Lâm Toa công chúa dùng ma lực truyền âm tới Vũ Y chư nữ: “Chư vị tiểu thư, tiểu tỳ xin cáo từ trước, tin rằng chúng ra rất nhanh sẽ lại được gặp mặt.”

Được Hạ Nông, Lạp Cáp Nhĩ Đặc và La duy đi cùng, Lâm Toa công chúa bình an đi khỏi ma giới quân doanh, những ma giới chiến sĩ ở ven đường không ai dám có chút hoài nghi đối với ba vị lục, hải, không của “hắc ám long kỵ” đang nhất tề hộ tống tuyệt sắc mỹ nữ

Đợi sau khi ly khai quân doanh một đoạn cự lỵ, Lâm Toa công chúa mới mở bốn vũ dực khiết bạch như tuyết ra, nàng sau khi gật đầu với đám Hạ Nông ba người rồi bay lên không, chỉ thấy một đạo bạch mang như thiểm điện cắt lên trường không, trong nháy mắt đã lướt đi.

Thân ảnh của Lâm Toa công chúa rất nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt, mục quang của la Duy chuyển về phía Hạ Nông, nói: “Tiểu Nông, chúng ta cần một lời giải thích.”

Hạ Nông do dự một chút rồi nói: “Được rồi, ta sẽ nói cho các ngươi sự thật, nhưng các ngươi phải tuyệt đối giữ kín. Sự thật thì hôm nay Lâm Toa công chúa đã là người của cha. Cha lần trước khi quy về ma giới đã thi triển ‘đoạt hồn’ ma pháp lên người nàng ta.

Khuôn mặc củaLạp Cáp Nhĩ Đặc và la Duy đồng thời lộ ra vẻ vừa kinhngạc vừa vui mừng, ngay cả Lạp Cáp Nhĩ Đặc luôn luôn lãnh ngạnh như thiết cũng nén không được kích động, nói: “Điều này quả thật là bất khả tư nghị,’Ma pháp vương’ đại nhân thật sự là đại phúc tinh của ma giới chúng ta a.”

La Duy nói: “Đã như vậy thì chúng ta vì sao lại không nhân cơ hội mà ồ ạt tấng công Thần tộc quân đội? Có Lâm Toa công chúa làm nội ứng chúng ta đánh bại thần tộc viễn chinh quân bất quả chỉ là cử thủ chi lao, thậm chị có thể thừa cơ phản công thiên giới a!”

Hạ Nông nói: “Cha đã nói qua, đánh bại thần tộc viễn chinh quan không được coi là gì, người muốn lợi dụng Lâm Toa công chúa hỗn nhập thiên giới ám sát chư thần chi vương, hoặc ít nhát cũng phải khiến cho thiên giới náo loạn đến gà chó cũng không yên.”

La Duy hưng phấn nói: “Đây đúng là một hành động vĩ đại, Ma thần vương đại nhân so với chúng ta còn nhìn xa hơn nhiều, tới lúc ta nhất định phải đi theo ngài cùng tới thiên giới, thành tự đó chính là một tưởng mà nam nhi dĩ cầu a”

Hạ Môgn nhìn hai vị huynh trưởng đang hưng phấn kích động không thể kiềm ché, tâm hồn thiếu nữ lại bay về phía chàng nam tử đã khiến nàng phải lo lắng khôn nguôi ở thánh ma đại lục.

Cha, Tiểu Nông rất nhớ người a….

Cha, Tiểu Nông rất nhớ người a….

Thiên giới: Ngự thần điện

Trong tấm kính đạt giữa đại thính ở trung tâm than điện đột nhiên ánh lên quang mang nhu hóa, tiếp đó mỹ lệ thiến ảnh phong hoa tuyệt đại của Lâm Toa công chúa từ trong kính hiện lên.

Thân ảnh huyền ảo của chúng thần chi vương hiện tại ở trước kính

Lâm Toa, sự tình tiến hành thế nào rồi?

“Khải bảm phụ vương, như nhi đã giành được sự tính nhiệm của Vũ Y bọn chúng, chỉ đợi Ma thần vương quay lại ma giới.”

“Làm tốt lắm, ta muốn hết thảy đều tiến hành theo kế hoạch, khong thể có có chút đại ý qua loa, chúng ta phải đem Ma thần vương họa hoạn này triệt để diệt trừ!”

Nữ nhi quyết sẽ không để cho phụ vương người phải thất vọng!”

Đợi sau khi thân ảnh của Lâm Toa công chúa trong kính tiêu thấn, Chư thần chi vương lẩm bẩm nói: “Lộ tây Pháp a Lộ Tây Pháp, nếu ta trừ khử ái tướng tâm phúc và nữ tế của ngươi, ngươi sẽ có phản ứng như thế nào? Còn có thể giống như trước đây ầm ĩ như lôi đến tìm ta không? Ta thật tự rất mong đợi a…”

Trong ngự thần điện yên tĩnh vang lên tiếng thở dài của hắn


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận