Ta Là Chí Tôn


Khi Vân Dương làm dùng thân phận Cửu Tôn để can thiệp chiến tranh, hắn đơn thuần chỉ nghĩ đó là trách nhiệm của hắn, là trách nhiệm mà hắn thay các huynh đệ gánh vác.


Bảo vệ quốc gia, bảo vệ dân chúng, khiến cho quốc gia dân chúng không phải chịu nỗi khổ chiến tranh.


Nhưng, mãi cho đến khi nhận được thiếp mời của Vân Túy Nguyệt, Vân Dương rốt cục cảm thấy hối hận.


Hắn làm như thế, không khác nào biểu lộ với thiên hạ rằng: Hỏa Tôn còn sống.


Cũng chính là hắn tự tay giao cho Vân Túy Nguyệt một cái mộng tưởng mãi không thể thực hiện được! Càng là cho nàng một cái hy vọng khiến nàng tuyệt vọng!


Đối với Vân Túy Nguyệt mà nói, chuyện này thực sự vô cùng tàn nhân.


Thậm chí so với việc nói thẳng rằng Hỏa Tôn đã hy sinh còn càng thêm tàn nhẫn.


Nếu lúc trước, có lẽ Vân Túy Nguyệt còn có thể từ bỏ hy vọng, quên đi phần tình cảm đối với Hỏa Tôn, có khả năng lần nữa tìm được hạnh phúc. Nhưng sau chuyện này…


Rốt cục không còn bất kỳ khả năng nào nữa!


Bới trong lòng Vân Túy Nguyệt, cũng như trong lòng toàn bộ con dân Ngọc Đường: Hỏa Tôn, không chết!


Nếu không chết, sao Vân Túy Nguyệt có thể quên đi hắn? Làm sao có thể bắt đầu lại từ đầu? Nàng sẽ ngày ngày sống trong lo lắng chờ đợi, càng ngày càng rơi vào bể tình chờ đợi vô vọng…


Đến lúc này, nhìn thấy biểu hiện của Vân Túy Nguyệt, Vân Dương càng nhận thức triệt để việc này,


Nàng, vui đến điên rồi.


- Tiểu đệ!


Hai mắt Vân Túy Nguyệt chớp lóe:


- Hắn ở đâu? Hắn ở đâu? Nói cho ta biết! Van ngươi!


Vân Dương vô lực nhìn nàng.


- Cầu ngươi nói cho ta biết đi!


Vân Túy Nguyệt lo lắng nói:


- Hắn, đã xuất hiện… hắn đã không còn trốn tránh… ngươi còn không nói cho ta sao?


Vân Dương vô lực nhìn nàng, chỉ có thể máy móc nói:


- Ta không biết…


Vân Túy Nguyệt thất vọng lảo đảo lui hai bước, con mắt cuồng nhiệt nhìn Vân Dương từ từ trở nên tỉnh táo. Tựa như một chùm hỏa diễm đang thiêu đốt, từ từ bé dần lại, mãi cho đến khi trở thành một tảng băng.


- Ngươi… rốt cục có phải huynh đệ của Hỏa hay không?


Vân Túy Nguyệt dùng ánh mắt sắc bén lạnh lùng nhìn Vân Dương:


- Ngươi nghe được tin tức bọn hắn còn sống, nghe được tin tức bọn hắn còn đang chiến đấu, vậy mà ngươi tuyệt không kích động?


Vân Dương thở một hơi thật dài.


- Nguyệt tỷ, ta hỏi ngươi một câu, có được hay không?


Vân Dương nói.


- Hỏi gì?


Trong mắt Vân Túy Nguyệt vẫn có một tia cảnh giác.


- Ngươi nói… một người mang theo hy vọng mà sống, vĩnh viễn sống trong hy vọng, mông tưởng thì tốt? Hay là…


Vân Dương còn chưa nói xong, đã bị Vân Túy Nguyệt ngắt lời, nàng lạnh lùng nói:


- Vấn đề này quả hết sức buồn cười, một người, nhất là một nữ nhân, nếu ngay cả hy vọng, mộng tưởng còn không có, thử hỏi… sống còn có ý nghĩa gì?


- Một nữ nhân, nếu ngay cả hy vọng, mộng tưởng còn không có, thử hỏi… sống còn có ý nghĩa gì…


Vân Dương lẩm bẩm lặp lại một câu.

Vân Dương lẩm bẩm lặp lại một câu.


Rốt cục hắn khẽ thở dài:


- Nguyệt tỷ, ngươi nói đúng, ta nghe được tin tức bọn hắn đang chiến đấu, cũng không có bất cứ chút cảm giác vui vẻ nào, thậm chí còn rất không vui/.


Vân Túy Nguyệt biến sắc, con mắt lạnh lùng nhìn Vân Dương nói:


- Ngươi nói có ý gì?


Vân Dương than nhẹ:


- Nguyệt tỷ, có lẽ ngươi không biết… cái giá phải trả cho lần chiến đấu này lại là cái gì?


Thần sắc Vân Túy Nguyệt ngưng lại:


- Cái gì?


Nàng càng lúc càng thêm khẩn trương.


Vân Dương thầm quyết định, chỉ có thể đi một bước tính một bước, hắn không do dự nói:


- Sau khi bọn hắn bị thương, ròng rã một năm nay đều không truyền lại chút tin tức, có thể nói là kéo dài hơi tàn hoặc nói dầu hết đèn tắt cũng không quá…


- Bây giờ, quốc gia nguy nan, bọn hắn nhất định phải xuất thủ… trong trận chiến này, thứ cần phải trả… không chỉ đơn giản là tiềm lực sinh mệnh…


Sắc mặt Vân Túy Nguyệt đại biến.


- Nhất là… ban đầu các lão đại đã thành công lấy “cái chết” để tránh đi sự chú ý của thiên hạ, nhưng trận chiến này, khiến họ lập tức trở thành mục tiêu công kích…


Vân Dương nhìn Vân Túy Nguyệt:


- Ta sao có thể vui vẻ?


Vân Túy Nguyệt lập tức tâm loạn như ma, nàng đi tới đi lui, tay chân luống cuống, sợ hãi nói:


- Đúng a, sao ta không nghĩ tới điểm này… hiện tại bọn hắn, thật… càng thêm nguy hiểm so với trước…


Lòng Vân Dương co thắt đau đớn:


- Hiện tại… chính là thời điểm phi thưởng. Bây giờ ta chỉ có thể trốn trong nhà, bình thường đều không ra khỏi cửa…


Vân Túy Nguyệt áy náy nói:


- Tiểu đệ, xin lỗi… ai, Nguyệt tỷ cứ… nữ nhân… khục, thích nghi thần nghi quỷ…


- Không có gì.


Ngoài mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng Vân Dương thầm đau xót:


- Nguyệt tỷ không nên tự trách, thật ra tiểu đệ bây giờ lòng nóng như lửa đốt, nhưng sự việc nhảy ra khỏi tầm với, thực không biết tình huống như thế nào…


Vân Túy Nguyệt thở dài, ánh mắt đưa ra ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng nói:


- Chỉ cần ngươi có thể sống thật tốt… chỉ cần ngươi có thể sống thật tốt… ta… nguyện ý đời đời kiếp kiếp… nhận hết thảy cực khổ…


Thanh âm thành kính, tựa như đang hướng Thương Thiên mà cầu nguyện.


Vân Dương chỉ thấy trong lòng càng thêm chua chát.


“nữ tử si tình này…”


Lòng hắn ngày càng xoắn xuýt.


Đến bao giờ mới cỏ thể chấm dứt mối si tâm vô tận này?


Ngũ ca…


Vân Dương đột nhiên nhớ đến một việc, hắn đã mở đến phòng chữ Hỏa của Hỏa Tôn, mấy phong di thư của các ca ca hắn đều để trong phòng luyện công của bản thân.


Trước đó bởi muốn toàn tâm toàn ý tu luyện, hắn không dám mở ra xe,. Xem ra, tối nay hắn phải đọc qua một lượt…


Chỉ là, mỗi lần nhớ tới di thư của Phong Tôn, Vân Dương cảm giác trong lòng lại nhói lên một lần. Hiện tại, lập tức đối mặt với ba phong di thư của ba huynh đệ, Vân Dương thật có chút cảm giác cận hương tình khiếp.


Từ trong đáy lòng hắn thật không dám mở ra…


Bởi, mỗi lần mở một phong di thư, hắn như tươi sống xé nát trái tim mình một lần…


- Nguyệt tỷ, chuyện của Triệu Bỉnh Long, có người nào đến tìm ngươi gây chuyện hay không?


Vân Dương hỏi.


- Chuyện này ngược lại là không có. Dù sao tội ác của Triệu Bỉnh Long ngay sau đó đã được công khai rộng rãi…


Vân Túy Nguyệt nói:


- Bất quá, hiện tại nhiều ít đúng là có chút phiền não…


Nàng chần chờ một lúc, lập tức cười duyên dáng nói:


- Bất quá ta có thể ứng phó.


Vân Dương cau mày:


- Nguyệt tỷ nếu có phiền nào… không ngại nói rõ ràng một chút, chẳng lẽ còn coi tiểu đệ là người ngoài? Câu vừa rồi của Nguyệt tỷ… khiến ta vô cùng thương tâm.


Vân Dương nói một câu khiến Vân Túy Nguyệt áy náy, vội vàng cười làm lành nói:


- Tiểu đệ đừng nói giận, chỉ có mấy tên thiếu gia công tử…


Nói đến đây, nàng đột nhiên im bặt.


Sắc mặt Vân Dương đột nhiên trở nên nghiêm khốc:


- Đông Tây Nam Bắc? Hay là Xuân Hạ Thu Đông?


Vân Túy Nguyệt gượng cười:


- Không có việc gì lớn, tiểu đệ ngươi cứ làm việc của bản thân cho tốt, bên này của Nguyệt tỷ có hộ thân phù, ai dám động đến Nguyệt tỷ? Ngươi nói đúng khong? Ha ha…


Vân Dương hơi suy nghĩ, cũng cười nói:


- Cũng đúng. Tiểu đệ hơi chút thất thố.


Hắn thầm nghĩ, với thần sắc này của Vân Túy Nguyệt, chuyện này tất không dễ giải quyết. Hơn nữa Vân Túy Nguyệt nói sáu chữ “ai dám động đến Nguyệt tỷ?” Sáu chữ này khiến Vân Dương ý thức được, lần này mục tiêu gặp rắc rối không phải là tứ đại kim hoa của Thanh Vân phường, mà là chính Vân Túy Nguyệt.


Hoặc là, nhằm vào toàn bộ Thanh Vân Phường.


Việc này, khiến Vân Dương sớm đã sát khí ngập trời!


Nhưng trên mặt hắn không chút biểu lộ, nói đùa mấy câu với Vân Túy Nguyệt, sau đó liền cáo từ.


Vân Túy Nguyệt nhìn sắc mặt hắn bình thường, ánh mắt ôn nhu, vẫn ôn tồn lễ độ như thường ngày, tựa như không chút nào đem chuyện mới rồi để trong lòng, trong lòng nàng mới thoáng yên tâm.


Chỉ là nàng vẫn trách mình: không đâu nói việc này làm gì? Vạn nhất tiểu đệ vì thế mà… chẳng phải đó là tội lỗi của ta ư? Vân Túy Nguyệt a Vân Túy Nguyệt, ngươi cũng là người từng trải, sao lại không giữ được miệng của mình đâu?


Chỉ mong Vân Dương thực không quan tâm việc này, tuyệt đối không nên xúc động…




Vân Dương cáo biệt Vân Túy Nguyệt, khuôn mặt ấm áp, nhẹ nhõm đi về phía trước. Sau khi vượt qua một ngã rẽ, thần sắc hắn lập tức trầm xuống!


Ai dám đánh chủ ý tới Vân Túy Nguyệt cùng với Thanh Vân phường?


Muốn chết!


Hắn hừ một tiếng, sờ tay vào ngực, nắm chặt ngọc bội trong tay, phát động Cửu Thiê lệnh!


Thanh Vân phường vốn là địa phương Vân Dương truyền lệnh trọng điểm chú ý, chuyện xảy ra ở nơi này, tất được ghi lại trong danh sách. Mệnh lệnh Vân Dương vừa phát ra chưa đầy một khắc, đầu đuôi mọi chuyện đã được truyền đến chỗ hắn.

Thanh Vân phường vốn là địa phương Vân Dương truyền lệnh trọng điểm chú ý, chuyện xảy ra ở nơi này, tất được ghi lại trong danh sách. Mệnh lệnh Vân Dương vừa phát ra chưa đầy một khắc, đầu đuôi mọi chuyện đã được truyền đến chỗ hắn.


Mười ngày trước, Thu Vân Sơn, công tử Thu gia một trong tứ đại gia tộc Xuân Hạ Thu Đông, cùng với mấy người khác tiến vào Thanh Vân phường, kết quả sau khi nhìn thấy Vân Túy Nguyệt, không biết bị làm sao, cứ như vậy thích nàng…


Liên tục mười ngày, ngày nào cũng xuất hiện tại Thanh Vân phường. Xài tiền như nước, càng là từng quỳ trước cửa Thanh Vân phường, trước mặt mọi người cầu thân. Muốn nạp Vân Túy Nguyệt làm thiếp.


Vân Túy Nguyệt không đồng ý, vị Thu công tử này cũng không nhụt chí. Thế công càng thêm mãnh liệt…


Thậm chí mời rất nhiều người quyền quý địa vị đến làm thuyết khách thay hắn.


Chuyện vô lễ, ngược lại không có, nhưng mỗi ngày dây dưa, khiến người phiền phức vô cùng.


Hàn quang trong mắt Vân Dương bắn ra bốn phía.


Thu Vân Sơn? Muốn Vân Túy Nguyệt là thiếp thất của hắn?!


Thật to gan!


Tâm niệm vừa động, Cửu Thiên lệnh lại truyền ra ngoài:


“Những ai đến làm thuyết khách?”


Lần này lại càng nhanh.


Tin tức xoát một cái liền truyền tới. Thậm chí Vân Dương còn không kịp suy nghĩ. Hiển nhiên, bên kia sớm biết tính tình vị lão đại của mình, sớm chuẩn bị xong những gì Vân Dương có thể cần đến.


“Phụ tá Thủy Nguyệt Hàn của Phủ thái tử? Chu Tử Chính, con rể Quân bộ Lãnh Đao Ngâm lão nguyên soái? Đại chưởng quỹ Phó Quan Sơn của Vạn Bảo lâu chi nhánh Thiên Đường? Còn có...”


Nhìn thấy danh tự cuối cùng, Vân Dương cảm thấy vô cùng bất ngờ cùng chấn động: “Đinh lão phu nhân nhà Thu Kiếm Hàn lão nguyên soái?!”


- Rốt cục chuyện chết tiệt gì xảy ra vậy!


Vân Dương chỉ cảm thấy một trận đè nén, ngọn lửa phẫn nộ trong lòng cơ hồ có thể nung đỏ cả cái Thiên Đường thành này.


Thi cốt Ngũ ca còn chưa lạnh, người trong lòng hắn vậy mà chịu bức bách như thế!


Vậy mà có cả người nhà của hai vị đại lão quân đội tham gia!


Người Phủ thái tử vậy mà cũng nhúng ay? Còn có một cái đại chưởng quỹ của Vạn Bảo lâu, một trong những thế lực thần bí có hạng trên giang hồ.


Lửa giận của Vân Dương bốc lên vạn trượng!


“Nếu ngươi thành tâm theo đuổi, hứa lấy vị trí chính thê, lúc đó coi nhưng Nguyệt tỷ vô ý, chỉ cần ngươi không dùng thủ đoạn hèn hạ, dù trong lòng ta không thoải mái, nhưng cũng không can thiệp”


Dù sao Ngũ ca đã không còn… chẳng nhẽ hắn còn muốn một vị tuyệt thế hồng nhan cả đời đau khổ hay sao?


Nhưng hiện tại, rõ là tên này muốn lấy thế ép người.


Mặc dù vị Thu công tử này không có làm chuyện gì bất thường, nhưng Vân Dương rất rõ thủ đoạn ở trong đó: mời những người này đến tạo áp lực, ta cũng không khi dễ ngươi. Nhưng chính ngươi suy nghĩ một chút, nếu đắc tội những người này, ngươi còn có thể làm ăn ở cái Thiên Đường thành này sao?


Người không nể mặt những người này? Hậu quả sẽ như thế nào? Thanh Vân phường sẽ như thế nào? Tỷ muội của ngươi sẽ như thế nào?


Đầy là những uy hiếp trong yên lặng! Uy hiếp không nói trực tiếp!


Dưới uy hiếp như vậy, người có thể đỡ được, thiên hạ không có mấy người.


Tròng mắt Vân Dương cơ hồ muốn bắn ra lửa, chuyện này đã thực chạm đến ranh giới cuối cùng trong lòng hắn, khiến hắn hận lây cả Lão nguyên soái.


Nếu ngươi không biết rõ tình hình, hiện tại liền giải quyết cho ta.


Nếu ngươi đã biết rõ mọi chuyện, đừng trách ta náo đến long trời lở đất!


---------------


Phóng tác: xonevictory


-------


Phóng tác: xonevictory


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận