Ta Là Chí Tôn


Lửa Thiên Lang trang cháy ngút trời, người tứ đại gia tộc đều giết tới đỏ cả mắt. Người Thiên Lang trang cũng triệt để điên cuồng.


Hai bên đều chém giết tới điên rồi.


Ba hướng không có Sở Thiên Lang, người Tứ đại gia tộc xuyên qua dễ như trở bàn tay. Hơn mười cao thủ đứng trên tường viện Thiên Lang trang, thong dong xuất thủ, chém giết những người Thiên Lang trang có ý đồ đào tẩu!


Hoàn toàn là một bộ chém tận giết tuyện, không lưu người sống.


Sở Thiên Lang lửa giận ngút trời, cơ hồ đã mất đi lý trí. Hắn bị mười mấy tên cao thủ vây quanh. Mặc dù tu vi đối phương thấp hơn một bậc so với bản thân, nhưng vấn đề là nhiều người, trong lúc nhất thời vậy mà hắn không xông ra được.


Nhân mã đối phương đông đảo, thanh niên áo trắng kia chỉ đứng một bên, vung tay chỉ huy, không ngừng bày trận, khiến Sở Thiên Lang vừa mới mở được một đường máu, lại có người dưới sự chỉ huy của thanh niên kia mà liều mạng phong bế lỗ hổng, từ đầu đến cuối đều vây ép Sở Thiên Lang vào giữa.


Ba hướng kia, tiếng la giết đã dần dần dừng lại. Trái phải đều có một nhóm người, máu me khắp người mang theo đao kiếm, chạy tới hướng này.


Đại thế đã mất!


Trong lòng Sở Thiên Lang vô hạn bi phẫn.


Trong lầu chính một trận kinh hô rối loạn, tiếng chiến đấu vang lên. Sở Thiên Lang giật nảy cả mình, liều mạng xuất kích, đem địch nhân đánh lui, quay người nhìn lại, chỉ thấy đã có không ít người cầm đao kiếm trong tay, cưỡng ép bắt một đám nữ nhân, hài tử hướng về bên này mà tới...


Đó chính là thân nhân Sở Thiên Lang!


Một cái đầu người, lăng không mà đến, lăn mấy vòng trên mặt đất, ngửa mặt hướng thiên.


Sở Thiên Lang một tiếng hét lên, toàn thân run rẩy.


Đầu người này, chính là huynh đệ kết nghĩa của hắn, cũng là người có tu vi cao nhất trong Thiên Lang trang trừ hắn ra. Từ trước đến nay suất lĩnh mười vị huynh đệ, chính là lực lượng trung kiên của Thiên Lang trang.


Tu vi khoảng chừng huyền công lục trọng sơn, ngay từ đầu chiến đấu, chính hắn suất lĩnh cao thủ trong trang bảo hộ lầu chính, nhưng giờ phút này, đầu người đã bị người chặt xuống. Mười vị huynh đệ khác, e cũng đã không may từ lâu.


“Dừng tay!” Có một người lên tiếng gào to.


Ngay sau đó biển người vây công Sở Thiên Lang lập tức lui lại mười bước.


Sở Thiên Lang máu me khắp người, đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy đông nam tây bắc, đều có một hai vị công tử trẻ tuổi suất lĩnh. Những người khác là toàn thân vết máu, nhưng những thanh niên công tử ca này ai nấy trên thân không nhuốm bụi trần.


Dung mạo tuấn nhã, phong thái xuất chúng. Giờ phút này, bọn hắn đang dùng ánh mắt lạnh như băng, nhìn Sở Thiên Lang.


Thanh âm chiến đấu bốn phía, đều đã biến mất. Chỉ có khói đặc từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn mà lên, toàn bộ Thiên Lang trang, như một mảnh tử vực.


Bốn phía, chỉ còn tiếng bước chân sàn sạt.


Nhìn người nhà bị bắt, trong lòng Sở Thiên Lang một mảnh lạnh buốt.


“Các ngươi rốt cuộc là ai?” Sở Thiên Lang oán độc nhìn những người này, bờ môi run rẩy: “Sở Thiên Lang ta đến cùng là từ lúc nào đắc tội các ngươi? Chúng ta có cái gì thâm cừu đại hận? Vậy mà các ngươi làm ra chuyện táng tận thiên lương diệt tuyệt nhân tính bực này?”


Trong lúc cực kỳ tức giận, vậy mà thanh âm Sở Thiên Lang vẫn rất bình tĩnh.


Trong đầu của hắn, tựa hồ có vô số hành tinh đang bạo tạc nổ tung, thần sắc trong mắt có chút mơ hồ.


Tây Môn Vạn Lý tiến lên một bước: “Sở Thiên Lang, đệ đệ ta cùng ngươi cũng không oán không cừu, vì sao ngươi giết đệ đệ ta?”


Sở Thiên Lang nghi ngờ nói: “Đệ đệ ngươi là ai?” Người hắn giết thực sự quá nhiều, căn bản không nhớ nổi. Hiện tại cũng bản năng cho rằng, thật chẳng lẽ lực lượng sau lưng người ta từng giết tìm tới?


“Hôm nay, liền để cho ngươi cái chết rõ ràng!” Tây Môn Vạn Lý nhàn nhạt nói: “Bản công tử Tây Môn Vạn Lý, đệ đệ ta Tây Môn Vạn Đại, đêm qua chết thảm trong tay của ngươi!”


Sở Thiên Lang khẽ giật mình, đột nhiên hiểu được.


Tây Môn gia tộc!


Như vậy, mấy vị công tử trẻ tuổi khác, chính là Đông Phương, Nam Cung, Bắc Dã mấy tên công tử ca?


Một cỗ cảm xúc hoang đường xông lên đại não, Sở Thiên Lang kinh ngạc nói: “Hôm qua ta một mực trong trang, sao có thể giết Tây Môn Vạn Đại công tử?” Câu nghi vấn này sau khi ra miệng, hắn mới rốt cục tỉnh táo lại.


Lớn tiếng nói: “Không phải ta làm!”


Hắn rốt cục nhận thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc!


Tây Môn gia tộc!


Nếu chuyện này dính chặt vào hắn, như vậy ngoại trừ cái chết để tạ tội, không còn bất kỳ con đường nào khác có thể đi. Tây Môn gia tộc khổng lồ, há có thể chỉ là một cái Thiên Lang trang có thể so sánh!


Ánh mắt Sở Thiên Lang sợ hãi nhìn địch nhân bốn phía, nhìn sát cơ không chút che giấu trên mặt bọn họ, nhìn người nhà của mình đã bị tóm, trong lúc nhất thời, có một loại cảm giác tuyệt vọng.


“Ngươi nói không phải ngươi, thì không phải ngươi sao?” Tây Môn Vạn Lý nở nụ cười nhàn nhạt, sát cơ sắc bén lộ ra trên mặt, đột nhiên rít lên một tiếng: “Bắt lấy hắn! Ta muốn sống!”


Ra lệnh một tiếng, tất cả mọi người bốn phía cùng lúc hành động!


Đao quang lóe sáng, huyết quang trùng thiên, tất cả thân quyến Sở Thiên Lang, đều đầu một nơi thân một nẻo!


Sở Thiên Lang sợ vỡ mật, trong miệng phát ra tiếng kêu thảm không giống người, điên cuồng xuất thủ, song kiếm trong tay thế như hổ điên trực tiếp đánh vào trong trận địa địch!


“Tứ đại gia tộc! Sở Thiên Lang ta cùng các ngươi thế bất lưỡng lập!”


Tiếng kêu điên cuồng, chấn động đến ánh lửa đang thiêu đốt cũng điên cuồng run rẩy.


...


Vân Dương đứng tại đỉnh núi không xa, nhìn ánh lửa cùng sương mù phóng lên tận trời kia, ánh mắt như thu thuỷ không chút gợn sóng.


“Lão Mai, ngươi đột phá đệ lục sơn đi.”


Lão Mai hơi cười, nói: “Ân, đã đột phá, hơn nữa, mượn nhờ huyền thạch cùng huyền tinh công tử cho, tu vi cũng đã tiếp cận thất trọng sơn.”


“Ân.”


Vân Dương trầm ngâm một chút: “Đối phương có vô số cao thủ, đệ lục sơn cao thủ, cũng có mấy cái. Cho nên, lần này ngươi xuất thủ, chỉ có một lần cơ hội, sau khi ra tay, mặc kệ thành công hay không, đều nhất định phải lập tức rút lui, tuyệt đối không thể đem bản thân hãm trong nguy hiểm.”


Lão Mai gật đầu: “Ta rõ.”


“Ngươi đi đi. Nhớ kỹ, sau khi xuất thủ, nhất định phải lập tức biến mất. Còn lại, giao cho ta.”


“Vâng.”


Thân thể Lão Mai như ánh sáng lóe lên trên không trung, hướng về phía Thiên Lang trang ánh lửa ngút trời mà đi.


Vân Dương áo tím lóe lên, cũng biến mất tại chỗ.


...


Sở Thiên Lang điên cuồng chiến đấu, lớn tiếng gào thét, tả xung hữu đột, thế như cuồng hổ.


Cừu hận đã lấn át lý trí hắn.


Trường kiếm bên tay phải đã gãy, bây giờ kiếm hắn đang cầm là một thanh kiếm tiện tay giành được, tay trái đoản kiếm y nguyên hàn quang lấp lóe, thân thể ngổn ngang lộn xộn, tràn đầy vết thương.


“Phốc!”


Một tên cao thủ Tây Môn gia liều mạng đón một kiếm của Sở Thiên Lang, hung hăng đánh một chưởng đại lực vào lưng đối thủ, thân thể Sở Thiên Lang lảo đảo một cái, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi.


Kiếm trên tay trái hung hăng cắm vào lồng ngực một người trước mặt, phía sau lại cảm thấy mát lạnh, đau xót, bên hông lại trúng một đao.


“Không thể chết!”


Ý nghĩ này đột nhiên từ trong lòng của hắn dâng lên.


“Ta mà chết, ai thay ta báo thù!”


“Lao ra!”


“Nhất định phải lao ra!”


Hắn điên cuồng chém giết, hai mắt luôn chú ý tìm cơ hội...


Nhưng đối phương lập tức phát hiện ý đồ của hắn.


“Gia hỏa này muốn chạy, mọi người chú ý!”


“Ngoại vi chú ý!”


Sở Thiên Lang vọt ra mấy lần, đều không thể xông phá trùng vây, ngược lại khiến trên thân lại nhiều thêm mấy vết thương, đột nhiên quyết tâm trong lòng, ngửa mặt lên trời gào thét, thân thể đột nhiên đột nhiên phát ra bên ngoài một loại cực hạn khí âm hàn, người chung quanh hắn, không nhịn được cảm giác một trận rét lạnh thấu xương, run rẩy cơ hồ không cầm nổi binh khí.


“Ai cản ta đều phải chết!”


Sở Thiên Lang điên cuồng gào thét, nhún người nhảy lên, hướng về phía nam lao ra, bên kia bốn người cùng một chỗ vọt lên, không sợ chết đánh tới đối diện.


Sở Thiên Lang giương tay lên, hai ống tay áo, đột nhiên có hàn quang chói mắt lóe lên một cái rồi biến mất.


Hai tên cao thủ Nam Cung gia tộc đang vọt tới không kịp rên một tiếng, đột nhiên ngửa xuống đất, đã ngưng hô hấp!


“Quả nhiên là ngươi!”


Ánh mắt Tây Môn Vạn Lý âm độc: “Cẩn thận ám khí của hắn! Không được thả hắn chạy!”


Sở Thiên Lang đã xông ra 10 trượng, mắt thấy liền có thể vọt lên trên tường vây. Ba người trên tường quyết định thật nhanh, lăng không kích xuống.


Sở Thiên Lang tựa như dã thú gầm thét, dài ngắn song kiếm điên cuồng huy động, kiếm quang như sóng cả, cuồn cuộn nước, mà hàn quang trong tay áo của hắn lại liên tục lấp lóe.


Phốc phốc phốc...


Ba bóng người ngã quỵ.


Bọn hắn mặc dù sớm có phòng bị, nhưng tốc độ ba đạo ám khí của Sở Thiên Lang lại là vượt ra khỏi tưởng tượng, vô luận như thế nào cũng không tránh khỏi.


Bên cạnh bảy tám người phi tốc vọt tới.


Sở Thiên Lang sắc mặt trắng bệch.


Liên tục phát ra năm đạo ám khí, tựa hồ đối với hắn hao tổn rất lớn, nhưng, cũng thành công giết chết năm tên cao thủ của đối phương, áp lực xung quanh vì thế đại giảm.


“Ai cản ta đều phải chết!” Sở Thiên Lang hét lớn một tiếng, thân thể lăng không vọt lên, bổ nhào hướng tường vây.


Tường vây này, chính là Sở Thiên Lang tự mình thiết kế, cao 5 trượng, vô cùng kiên cố. Nguyên bản vốn là phòng bị ngoại địch, bảo đảm an toàn, nhưng bây giờ, độ cao như vậy, lại thành cản trở trí mạng cho chính Sở Thiên Lang hắn!


Thân giữa không trung, bốn phía quang mang lấp lóe, tất cả đều ám khí tứ gia bắn tới, thậm chí còn có người trực tiếp phóng đao kiếm trong tay thay thế ám khí.


Hắn thét dài một tiếng, song kiếm điên cuồng vũ động, đánh rới tất cả ám khí bắn tới. Nhưng, ngay tại trong thời gian ngắn ngủi này, trên tường rào nguyên bản xuất hiện lỗ hổng, cũng đã lại có ba người lấp lại, càng có hai người, một trái một phải, mang theo cuồng mãnh kình phong, lăng không mà tới.


Một đao một kiếm, đao quang kiếm khí kịch liệt bắn ra.


“A!” Sở Thiên Lang rống to một tiếng, Trường Đoản Kiếm đồng thời nghênh tiếp đao kiếm đối phương, vốn muốn mượn lực mà đi, nhưng hai người này lại hoàn toàn liều mạng, tư thế một đi không trở lại.


Đao kiếm đều bị ngăn trở, hai người họ không chút do dự lập tức bỏ qua, nhào người tới, xuất quyền tấn công!


Sở Thiên Lang một tiếng bi phẫn cuồng hống, thân thể trên không trung không chỗ mượn lực, trực tiếp bị đối phương đập rơi xuống đất.


Bốn phía, mười mấy người cùng một chỗ nhào lên, cuốn lấy Sở Thiên Lang.


Sở Thiên Lang điên cuồng gầm rú, hàn quang trong tay áo chớp lóe liên tục, xoát xoát xoát... Liên tục có sáu tên cao thủ chết dưới ám khí thần bí của hắn.


Nhưng, chính hắn lại biết, xong!


Ám khí kia vốn dĩ không thể tuỳ tiện vận dụng... Mỗi một lần dùng, đều hao tổn quá lớn. Cực hạn của hắn là một lần chiến đấu sử dụng bảy lần!


Mà bây giờ, số lần sử dụng, đã vượt xa số đó, lực lượng cơ hồ hoàn toàn bị tiêu hao. Tường viện mà hắn chế tạo, giờ phút này đối với hắn mà nói, cao không thể chạm!


Chiến lực của địch nhân, lại chỉ là tổn hao một bộ phận. Còn có mấy người cao thủ vẫn khí định thần nhàn quan chiến!


Một khi những người này vừa ra tay, chính hắn là hẳn phải chết không nghi ngờ!


“Ta không cam tâm!” Sở Thiên Lang trong lòng cuồng hống.


Nhưng, hành động của hắn càng ngày càng chậm chạp. Thân thể liên tiếp không ngừng thụ thương, con mắt cũng trở nên mơ hồ. Nếu không phải có một tia không cam lòng chống đỡ, giờ phút này e rằng Sở Thiên Lang đã không còn lực đứng vững.


Hắn thực sự đã là đèn đã cạn dầu.


“Dùng thêm chút lực!” Trong mắt Tây Môn Vạn Lý lóe ra ánh sáng tàn khốc: “Nhanh chóng bắt lấy Sở Thiên Lang!”


Bốn phía, đám người vây công Sở Thiên Lang đồng thời nhận lệnh, chiến ý dâng trào. Địch nhân đã nỏ mạnh hết đà, chính là thời cơ lập công tốt!


Đồng thời xông lên.


“Xong.” Sở Thiên Lang cảm thấy áp lực đột nhiên tăng mạnh, trong lòng càng thêm tuyệt vọng.


Ngay vào lúc này, đột nhiên, trên tường viện đột nhiên xuất hiện một bóng người.


Dịch: xonevictory


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận