Sủng Thiếu Gia, Tuyệt Đối


Edit & Beta: Hắc Thiên Lung.


“Thật đẹp!” Cali nhảy xuống xe ngựa, tán thưởng Nhà Trắng. Ở hiện đại, cậu chưa từng đi qua Anh quốc chơi, chỉ nhìn thấy Nhà Trắng qua những hình ảnh trên mạng, hiểu biết rất ít về Nhà Trắng.


Kiến thức của thiếu gia quá ít. Vistor đi bên cậu nghĩ thầm, cung điện kia của ta còn đẹp hơn Nhà Trắng này gấp mấy lần.


“Xin hỏi các ngài là?” Binh lính gác cổng cẩn thận nhìn mấy người đi xuống ngựa kia. “Bản bá tước là nhận được lời mời từ nữ hoàng nên đến đây.” Cali ý bảo Ngã Lệ Lợi đem thiệp mời đưa cho tên binh lính.


“Nga, nguyên lai là bá tước Tư Mễ Nặc Á! Vừa rồi đã thất kính, mời ngài vào.” Binh lính gác cổng cung kính đưa lại thiệp mời cho Ngã Lệ Lợi, khom người nghênh đón Cali.


Cali vừa nhấc chân muốn đi vào, binh lính gác cổng nói tiếp: “Bá tước, Nhà Trắng quy định, số người được dẫn đi vào không vượt quá một.”


“..........” Khoé miệng Cali giật giật, đây là bởi vì muốn thuận lợi thực hiện âm mưu sao.


“Thiếu gia, ta đi theo người, dù sao ta là quản gia của người.” Vistor quyết định. “Còn chúng ta đâu?” Ngã Lệ Lợi cùng Tư Nại Khoa không chịu, chúng ta không muốn ở ngoài này cho muỗi đốt!


“Ách, Ngã Lệ Lợi và Tư Nại Khoa, uỷ khuất hai người các ngươi đợi ở bên ngoài, các ngươi nghe được động tĩnh gì mới đi vào.” Cali thật có lỗi nhìn bọn họ.


“Kia, được rồi, thiếu gia phải sớm đi ra ngoài một chút nga.” Ngã Lệ Lợi thoả hiệp, Tư Nại Khoa cũng chấp nhận rồi.


“Tốt lắm, chúng ta đi vào thôi!” Cali mang theo Vistor, đi vào ‘hang hổ’. “Tham kiến bệ hạ.” Cali quỳ một gối, làm bộ như thập phần cung kính.


“Nga, tiểu bá tước Cali nhanh đứng lên đi.” Lina giả dạng hiền lành nét mặt già nua đầy nếp nhăn, khiến người nhìn cả người người không được tự nhiên.


Vistor cũng cúi người chào, nhìn về phía quản gia An Cơ Lạp đứng sau Lina. Thiên sứ? An Cơ Lạp cũng nhìn Vistor, Ma Vương, đã lâu không gặp.


“Tiểu bá tước đói bụng đi? Người tới, chuẩn bị bữa tối!” Lina bắt đầu thực hiện kế hoạch. “Nữ hoàng bệ hạ thực là nhân từ, trách không được có nhiều dân chúng trung thành với nữ hoàng bệ hạ như vậy.”


“Thật sự? Ta thật cao hứng.” Lina đi xuống ngai vàng, “Bọn người hầu hẳn là đã bày tốt bàn ăn, chúng ta cùng đi ăn bữa tối.” “Vâng, cảm ơn nữ hoàng bệ hạ.”


Bàn ăn thật dài, phía trên trải khăn trải bàn trắng noãn, mùi hương đồ ăn trên bàn phiêu dật, làm người ta chảy nước miếng.


Cali bị an bài ngồi đối diện Lina, nói cách khác hai người bọn họ ngồi cực kì xa nhau. Vậy cũng tốt, nếu nhìn lão bà kia cậu không có khẩu vị. Cali đi đến bên ghế, Vistor trước một bước kéo ghế ra. “Cảm ơn.” Nhỏ giọng nói cảm ơn, Cali an vị ngồi xuống.

Cali bị an bài ngồi đối diện Lina, nói cách khác hai người bọn họ ngồi cực kì xa nhau. Vậy cũng tốt, nếu nhìn lão bà kia cậu không có khẩu vị. Cali đi đến bên ghế, Vistor trước một bước kéo ghế ra. “Cảm ơn.” Nhỏ giọng nói cảm ơn, Cali an vị ngồi xuống.


Suốt bữa ăn tối không ai lên tiếng, đều có lễ nghi dùng cơm rất tốt. Trong bữa ăn, trừ bỏ âm thanh Vistor cùng An Cơ Lạp không ngừng đem bàn di động ra thì không còn tiếng vang khác


Lau miệng, rửa tay, Lina đứng lên trước, Cali cũng đứng lên đi theo nàng “Bá tước, ngươi cảm thấy bữa tối này thế nào?” Lina đến gần Cali. “Thừa nữ hoàng bệ hạ, ta hết hài lòng, bữa tối này rất ngon.”


“Ngươi thích là tốt rồi. Đến, chúng ta đi ngắm trăng.” Lina nắm tay Cali, kéo cậu đến hoa viên.


“Oa, hoa hồng trắng!” Cali nhìn thấy hoa mà mình thích nhất! “Thì ra tiểu bá tước thích hoa hồng trắng a, bất quá ta lại thích mân côi hồng, màu sắc kia nhìn giống như máu tươi.” Trong mắt Lina hiện ra tia khát máu.


“Phải không? Ta ngược lại cảm thấy màu sắc đó không hợp với nữ hoàng bệ hạ.” Cali đi trên đường nhỏ.


“Tiểu bá tước, ngươi biết vì sao người nhà của ngươi chết do hoả hoạn không?” Lina lập tức nói sang đề tài mẫn cảm này. “Di?” Cali trang kinh hách, “Vì sao?” Thực thoả mãn với phản ứng của Cali, Lina tiếp tục nói: “Bởi vì bọn họ đắc tội với rất nhiều người, chọc không ít người mà bọn họ không nên dây dưa vào. ”


“Cái gì?” Ngoài miệng thì Cali kinh ngạc nhưng trong lòng lại thanh tỉnh. Nữ nhân này xuất chiêu.


“Bọn họ phản bội ta, ta thiệt tình đối đãi bọn họ như thế, bọn họ lại vong ân phụ nghĩa!” Lina đổ hết mọi tội lỗi lên gia tộc Tư Mễ Nặc Á.


“Cái gì? Người nhà của ta phản bội ngài?” Trong lòng thì Cali nói ‘Nằm tào’. “Đúng vậy, bất quá chuyện cũ ta cũng không muốn nhắc lại, gien nhà Tư Mễ Nặc Á quả nhiên bất phàm, ngay cả gien phản bội cũng có thể di truyền.” Lina nhìn thẳng vào Cali.


Ta phản bội ngươi cái gì. Cali trong lòng giận dữ, ngươi đây là đang biện ra tội danh đổ lên người ta! “Kia con hỏi nữ hoàng bệ hạ, Cali đã làm chuyện gì phản bội ngài?” “Hừ, chính ngươi làm mà còn không rõ? Ngươi kiêu ngạo giết chết Roth, còn công bố đây là kết cục tương lai của chủ nhân con chó này!”


Ni mã..... Còn chưa đợi Cali phun tào xong, Lina liền nói tiếp: “Tư Mễ Nặc Á, ta có bạc đãi ngươi sao? Ngươi thế nhưng lại phản bội ta, ta thực thương tâm!” Này còn giảng không phân rõ phải trái a? Lina phiền toái ngươi có thể chảy chuốt lại văn từ phỉ báng của ngươi không?


“Ta không cho phép một người phản bội ta tiếp tục xuất hiện trong tầm mắt ta!” “Kia, nữ hoàng bệ hạ, ta trước triệt....... ” Cali lười nói chuyện với nàng.


“Sau khi phản bội ta mà còn muốn đi? Lưu lại mạng tiện của ngươi đi!” Lina vung tay lên, một đám binh lính chen chúc đi tới, trường thương trên tay chỉa thẳng về phía Cali.


“Thiếu gia!” Vistor chạy nhanh tiến tới, lại bị An Cơ Lạp chặn đứng. “Đối thủ của ngươi là ta. ”


“Ngươi........! ” Đôi mắt Vistor càng ngày càng đỏ, đây là tượng trưng cho tức giận. “Nếu ngươi đánh thắng ta thì có thể đi qua, đây là mệnh lệnh của Lina.” An Cơ Lạp thản nhiên nói.


“Vậy thì bắt đầu đi!” Vistor tính tốc chiến tốc thắng.


“Vistor!” Bên kia Cali liều mạng trốn tránh trường thương, ngẫu nhiên dùng Không Thủ Đạo đánh né người, đoạt trường thương. Nằm tào, đây là muốn đuổi tận giết sao?


Lina không nghĩ tới quản gia của tiểu bá tước lợi hại như vậy, càng không nghĩ tới tiểu bá tước cũng rất lợi hại! Tuy rằng phái mười binh lính mang vũ khí đi giết chết y, nhưng y thật sự quá lợi hại, hiện đại đã chết năm người!


“Thân thủ của ngươi giống như lại nâng cao.” An Cơ Lạp vừa đánh vừa nói với Vistor. Vistor không để ý đến hắn, đánh nhanh hơn để đối phó hắn.


Sắp hết khí lực. Cali thở phì phò, đầu đầy mồ hôi trừng ba tên binh lính trước mắt. Quên đi, cậu khẽ cắn môi, cầm trường thương di chuyển đến bên cạnh một người trong số đó. Thực chuẩn đâm thẳng vào bụng người nọ. Người nọ nhìn động tác của Cali rồi xuống.


“.........” Hai tên lính còn lại liếc nhau, đều bội phục thân thủ của tiểu bá tước quý tộc nhỏ tuổi này.


Hai người kia tự đâm chính mình. Bị nữ hoàng trách phạt, không bằng chết ở trên tay chính mình.


Cali bị hành vi của hai người làm cảm động. Cậu chống đỡ thân thể bị thương, nhìn mâm côi đã bị nhiễm đỏ bởi máu kia. Hảo đáng tiếc cho hoa hồng trắng.


Lina tiến đến gần Cali. “Tư Mễ Nặc Á, xem ra ngươi thâm tàng bất lộ nga.”


“Hừ, cảm khích lệ!” Cali cười lạnh lui về phía sau. Bên kia Vistor rốt cục đánh ngã An Cơ Lạp, bước nhanh tới gần cậu.


“Ngô!” Sau lưng Cali bỗng xuất hiện một cây trường thương, cắm thẳng vào trong thân thể cậu! Vistor kinh hãi, nháy mắt một cái đánh nát đầu tên lính chưa chết kia. “Thiếu gia!” Hắn ôm lấy Cali.


Sắc mặt Cali tái nhợt, tay chân bắt đầu lạnh lẽo. Trái tim bị đâm trúng, ta không sống được.....


“Vistor, các ngươi hãy hoàn thành tốt kế hoạch thư của ta, còn có giúp ta báo thù...... ” Tay Cali chậm rãi rũ xuống. “Ha ha, rốt cục đã chết!” Lina vui vẻ, bởi vì đã đạt thành mục đích.


“Thiếu gia?!” Lúc này Ngã Lệ Lợi cùng Tư Nại Khoa tiến vào. “Ngã Lệ Lợi?” An Cơ Lạp nghi hoặc nhìn Ngã Lệ Lợi. “Ca ca!” Nháy mắt Ngã Lệ Lợi mộng. Hắn nhìn thấy một trường thương bén nhọn lộ ra trước ngực thiếu gia! Còn có tại sao ca ca lại ở chỗ này?


“Thiếu gia.......” Tư Nại Khoa sờ sờ hai má Cali. “Thiếu gia đã...... Đã chết?” Vistor đem Cali đưa cho Tư Nại Khoa, đứng dậy đánh chết Lina. Sau khi Lina chết, đèn kéo quân lập tức xuất hiện, đèn kéo quân rất nhanh hiện ra cả đời này của nàng. Tư Nại Khoa đưa tay thu đèn kéo quân về, An Cơ Lạp đến gần thi thể nàng, đem linh hồn nàng cất vào một chiếc túi nhỏ có phong ấn.


“Cảm giác, cảm thấy có điều.” Ngã Lệ Lợi nói. Vistor rất bình tĩnh, Tư Nại Khoa cũng rất bình tĩnh, ngay cả ta cũng rất bình tĩnh.


“Linh hồn của thiếu gia không ở nơi này.” Vistor nói, “Ta không ngửi được hương vị của linh hồn người, giống như linh hồn người đã không ở trên thế giới này. ”


“Còn có, đèn kéo quân của thiếu gia cũng không xuất hiện. ” Tư Nại Khoa lật vùn vụt sổ tử trên tay, “Hơn nữa trong sổ này không có tên của thiếu gia.”


“Cái này kỳ quái.” Ngã Lệ Lợi sờ cằm, “Khế ước của ta với thiếu gia vẫn còn.”


Vistor ôm thi thể Cali, “Đi về trước rồi nói sau. ”


“Ca ca, anh phụ trách đưa người kế thừa vương vị kế tiếp lên ngai vàng nga, đệ đệ sẽ ủng hộ anh.” Trước khi đi Tư Nại Khoa nói với An Cơ Lạp. Ai nói cho ta biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ngã Lệ Lợi ký khế ước với tiểu bá tước đã chết kia?


Trở lại nhà Tư Mễ Nặc Á, tất cả mọi người khi nhìn thấy thi thể Cali đều sợ ngây người. Thiếu gia, không có bình an trở về?


“Linh hồn thiếu gia không ở đây, đừng nhìn ta, ta không có ăn nó.” Vistor thuyết minh tình huống.


“Các ngươi xem này.” Tuyết cầm một quyển nhật kí lại đây.


—— ta là Cali rốt cuộc ở nơi nào đâu phân cách tuyến ——


“Diệp Cali, Diệp Cali.” Một đồng học đẩy thân thể Cali. “Làm sao?” Diệp Cali mở to mắt, thấy được bạn mình đang cười gian nhìn cậu: “Đều ngủ hai tiết, mơ thấy cái gì? Ngủ say như vậy.”


Ta không phải đã chết sao..... Cali nhìn xung quanh, ta đã trở về?


“Còn chưa tỉnh ngủ a?” Bạn cậu nâng cậu dậy, “Đi ăn cơm với mình, hiện tại đều giữa trưa.”


Chẳng lẽ hết thảy đều là mơ? Cali không yên lòng bị người kéo đi ăn cơm.


Buổi chiều tan học trở về biệt thự của mình, cậu không tự chủ được nghĩ tới “giấc mơ” kia. Khi đó chính mình cũng một mình ở nhà Tư Mễ Nặc Á, nhưng có bọn họ ở bên cạnh làm bạn nên không thấy cô đơn....... Nếu như đó không phải là mơ thì tốt quá......


Cali lắc đầu, cười khổ một tiếng, cười chính mình suy nghĩ chuyện không thật tế. Vẫn là tắm rửa rồi ngủ thôi.


—— sáng sớm.

—— sáng sớm.


“Thiếu gia, rời giường.” Rèm cửa sổ bị mở ra, một thanh âm quen thuộc vang lên bên tai. “Vistor......” Theo bản năng, Cali kêu lên.... Di? Cậu phát hiện có chút không đúng, ta đang ở hiện đại a!


Mở mắt ra, bị hoảng sợ: tất cả mọi người vây quanh giường của cậu nhìn cậu!


"Thiếu gia, người nhớ rõ chúng ta?" Tư Nại Khoa nở nụ cười. "Linh hồn của thiếu gia rốt cục thức tỉnh rồi!" Ngả Lệ Lợi hưng phấn vỗ tay. "Thiếu gia, chúng ta rốt cục tìm được người!" Tuyết cùng Sương cùng kêu lên, lộ rõ đặc tính song bào thai.


"Kia, không phải là mơ?" Cali nghe xong nhiều lời như vậy, đầu đã muốn thanh tỉnh.


"Thiếu gia người cứ nói đi?" Hạ Lạc xoa mặt của cậu, "Khế ước của chúng ta còn tồn tại nga."


Không phải là mơ, thật tốt quá...... Cali hốc mắt có nước mắt.


"Thiếu gia, ít nhiều nhờ nhật kí của người, chúng ta chờ người ba trăm năm, rốt cục đợi được người chuyển thế!" Vistor ôm Cali vào trong ngực, dùng sức ngửi hương vị linh hồn mà hắn quen thuộc.


"Ta thật cao hứng!" Cám ơn các ngươi chờ ta nhiều năm như vậy! Cali cảm động, vì bọn họ bất ly bất khí mà cảm động.


Về sau, sẽ hạnh phúc đi?


Hắc Thiên Lung: Chưa xog nha, còn 5 pn nữa a, nên tới phiên ngoại thứ 5 mọi người mới được nhận quà.


Nhóm đang tuyển thêm nhân sự với các chức vụ: Edit, Beta, Review.


Yêu cầu: Edit phải có kinh nghiệm một chút, dịch tốt một chút, không edit rồi bỏ giữa chừng, phải chăm chỉ, không rời nhóm không có lý do. ‘muốn biết thêm chi tiết xin hãy đọc nội quy’


Beta: Phải là người chăm chỉ, lúc beta phải nhìn kỹ từng câu từng chữ.


Review: cần có văn chương tốt một chút, chăm chỉ.


Ai muốn gia nhập nhóm thì nhắn tin nha.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận