Sủng Thiếu Gia, Tuyệt Đối


Edit: Lycoris. Beta: Dạ Nguyệt.


"Các ngươi... không có tên sao?" Cali dùng thanh âm rất nhỏ hỏi. Hai Vampire nghe được, dừng cười.


"Ân.." Hai người mới vừa rồi còn cười lớn nụ cười lập tức nhỏ dần.


"Vậy thì thật là tốt, ta có thể tự đặt tên cho các ngươi, vậy... ca ca gọi Sương, đệ đệ gọi Tuyết đi."


"Tán thành" Từ nay về sau, song sinh Vampire mắt vàng liền chính thức gọi là Sương-Blood và Tuyết-Blood.


"Còn nữa, sau này đừng gọi ta là chủ nhân, gọi ta thiếu gia là được"


"Vâng, thiếu gia"


"Thiếu gia, ngài nên thức.... Hai Vampire các ngươi tại sao lại ở chỗ này?" Vistor tiến vào gọi Cali rời giường.


"Vị Ác Ma tiên sinh này, chúng ta cùng thiếu gia đã ký khế ước rồi nha~~" Tuyết cùng Sương ngước mắt nhìn Vistor.


"Ta biết" Con ngươi đỏ của Vistor tối sầm lại, hầu hạ Cali rời giường.


Một năm sau_


"Thiếu gia, sinh nhật vui vẻ" Tư Nại Khoa tay cầm một bó hoa mân côi trắng tinh khiết, đưa cho Cali.


"Cảm ơn" Cali mặc một bộ trang phục lộng lẫy, mỉm cười tiếp nhận.


"Thiếu gia, ngài muốn thứ gì làm quà sinh nhật?" Sương cùng Tuyết từ trong phòng bếp đi ra, bày biện lên một bàn đồ ăn lóng lánh ngân quang. "Thiếu gia thích nhất là bánh socola." Đầu bếp Vistor cũng từ phòng bếp đi ra, mang bánh ngọt đặt lên bàn.


Cali cùng Vistor ngồi xuống ghế, Tư Nại Khoa, Sương và Tuyết đứng bên cạnh nhìn họ dùng cơm. Cali khẽ nhíu mày "Các ngươi cũng ngồi vào bàn đi, đừng đứng mãi".


"Thiếu gia, chúng tôi thân là hạ nhân, không thể ngồi cùng bàn với chủ nhân." Ba người chỉ đứng nhìn còn Vistor ngồi ăn mỹ vị, đúng là chỉ có tên Ác Ma này mới không hiểu quan niệm tôn ti.


Đèn bỗng nhiên vụt tắt. Sương cùng Tuyết có thể nhìn trong bóng đêm liền cắm nến lên bánh rồi thắp sáng chúng. Chín ngọn nến màu sắc diễm lệ, dưới ánh sáng được hạ xuống có màu sắc đặc biệt tươi đẹp.


"Happy birthday to you, happy birthday to you, happy birthday to Cali, happy birthday to you"


Bài hát chúc mừng sinh nhật dưới giọng ca của bốn nam nhân, thật có cảm giác là lạ. Cali đem nguyện vọng nói ra thành tiếng: "Ta hi vọng, sau này Tư Nại Khoa, Sương cùng Tuyết có thể cùng ta ăn cơm." Tiếp đó cậu dùng một hơi thổi tắt toàn bộ những ngọn nến.


Căn phòng một lần nữa trở về với ánh sáng. Trong mắt Sương cùng Tuyết chứa lệ quang, cảm động nhìn Cali. Còn Tư Nại Khoa thì cúi đầu để không ai cảm nhận được suy nghĩ của hắn. Có đôi khi, để làm một người cảm động, không cần gì khác ngoài một hành động nho nhỏ.


Cali đem bánh ngọt chia thành năm phần: " Mỗi người lấy một phần."


Hả, làm sao lại cảm thấy có vị chua chua? Động tác chuẩn bị lấy bánh của mọi người dừng lại, tìm ra nơi toả ra hương vị đố kị.


"Khụ, Vistor anh làm cái gì thế hả?" Cali cười, vẻ mặt oán phụ này của Vistor chẳng lẽ là ghen?! Nhưng mà hắn ăn dấm chua của ai? Cali che miệng cười trộm nhìn ba người, hẳn không phải là Sương cùng Tuyết, Vistor coi hai người họ là hai kẻ khó ưa. Như vậy... Hẳn là Tư Nại Khoa? Có thể, thời điểm lần đầu tiên hai người họ gặp mặt tình cảm cũng rất tốt.


Nếu Vistor cùng Tư Nại Khoa biết Cali ở nơi này một bên ăn bánh ngọt, một bên YY bọn họ thì nhất định sẽ lập tức bị bánh socola mà Cali yêu thích làm cho nghẹn chết. Đương nhiên bọn họ không có khả năng biết được.


"Ừm~ ăn thật ngon~ Vistor làm thật tốt a" Cali dùng âm thanh ngọt ngào đặc hữu của hài tử để tán dương. "Oanh" ý nghĩ của Vistor bị mén bom một trận, mặt đỏ lên! Hắn ngẩng đầu nhìn Cali, trong đôi mắt đỏ hiện lên tình dục lộ liễu. (Vistor nghĩ đi đâu vậy...)


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận