Sự Trùng Hợp Màu Mật Đào


Edit: Diệp Vũ Lam


➖ ➖ ➖ ➖ ➖ ➖ ➖


Khi bọn họ trở lại tiệc nướng trên biển, Tô Nam Tinh đã thay một bộ đồ bơi mới, đó là một bộ bikini màu đỏ.


Bộ bikini được thiết kế rất đúng tiêu chuẩn, chỉ có vài sợi dây buộc và mấy miếng vải. Cô rất xấu hổ nên cố tình khoác một chiếc khăn tắm lớn lên người, thế nhưng những ngọn đèn trên bãi biển đã làm nổi bật toàn bộ dáng người "nhô trước lồi sau" của cô, lờ mờ thu hút ánh nhìn của mọi người.


Hai người ngồi trên ghế chờ hải sản nướng, lại có một vài người đàn ông đến bắt chuyện với Tô Nam Tinh, số lượng còn nhiều hơn những người đến bắt chuyện với Chu Dịch. Sau đó, Chu Dịch thẳng thừng nói với mấy người đó: "Xin lỗi, cô ấy không thể chấp nhận lời mời được. Cô ấy đã có bạn, chính là tôi đây."


Tô Nam Tinh hiếm khi thấy được dáng vẻ thiếu phong độ của anh, nhịn không được phải cười ha ha, nói với anh: "Đây là bộ đồ anh bắt tôi phải mặc vào, tôi không ngờ anh lại có nhiều tâm tư như vậy. Lần trước lúc đi mua đồ bơi, không ngờ anh lại lén lút mua một bộ..."


Chu Dịch buồn bực nói: "Lúc tôi mua nó, tôi chỉ nghĩ rằng em mặc bộ đồ bơi này nhất định trông sẽ rất đẹp, tôi sẽ rất thích, ai ngờ lại trở thành như vậy."


Ai ngờ lúc nãy anh lại không kiềm chế được, vẫn chưa thấy "no" nên ăn cô thêm một lần ở trong phòng. Vì vậy bộ đồ bơi ban đầu của cô bị "giày xéo" đến nỗi không còn hình dạng, chỉ có thể mặc bộ này để đi ra ngoài, để cho người khác cũng nhìn thấy "cảnh xuân" của cô.


Tô Nam Tinh mỉm cười, Chu Dịch rất thích nhìn cô cười. Ở thành phố Sa Hải, cả người cô rất thoải mái, cười rất vui vẻ, anh thích một Tô Nam Tinh như vậy.


Đêm đó, bọn họ ở lại khách sạn trên đảo. Khách sạn trên đảo rất sang trọng. Trong căn phòng của bọn họ còn có một cái sân nhỏ, trong sân có một hồ bơi nhỏ, còn có một chiếc ghế xích đu.


Chu Dịch vô cùng vừa lòng với nơi này, tiếp đó anh tháo chiếc khăn tắm trên người cô xuống, để trên người cô chỉ còn lại bộ bikini màu đỏ. Ở trong bể bơi, anh lại muốn cô một một nữa. Bộ bikini màu đỏ quyến rũ càng khiến Chu Dịch động tình hơn, để lại nhiều dấu hôn trên ngực Tô Nam Tinh, làm cho cô không thể mặc bikini được nữa.


Với lại lần này Chu Dịch làm rất lâu, lâu đến nỗi Tô Nam Tinh cảm giác mình đang bám vào người anh, vùng eo đã nhức mỏi, thế nhưng cô vẫn nhiệt tình phục vụ anh.


Những ngôi sao sáng lấp lánh trên bầu trời, vô vàn khoái cảm và quầng sáng đều tập trung vào trong cơ thể.


Bỗng nhiên, Tô Nam Tinh cảm thấy rằng sau khi được ăn bữa tiệc cao cấp là Chu Dịch, cô còn có thể nuốt nổi cháo trắng dưa cải khác không?


Không đợi cô cẩn thận suy nghĩ, Chu Dịch đã cướp đi suy nghĩ của cô, cướp đi quyền làm chủ cơ thể cô.


Sau khi kết thúc, anh bế cô về giường, ôm cô vào lòng như một báu vật quý giá. Ngay lúc này, Tô Nam Tinh thực sự cho rằng mối quan hệ giữa cô và Chu Dịch không giống như một giấc mơ đẹp ngắn ngủi ở thành phố Sa Hải. Anh đối xử với cô rất khác, nụ hôn của anh rất dịu dàng, tràn ngập yêu thương.


Cô dựa vào lồng ngực của anh, lắng nghe nhịp tim đều đặn, mạnh mẽ của anh. Tiếng sóng biển ở bên ngoài vỗ rì rào như thôi miên. Sau trận mãnh liệt và vui sướng đó, cả người cô vừa nhức mỏi, lại vừa thoải mái. Cô dần ngủ thiếp đi trong lồng ngực anh.


Trong lúc mơ màng, cô bỗng nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Chu Dịch, có lẽ là đang tự nói chuyện một mình, "Em có còn nhớ năm đó lúc tôi phỏng vấn em không? À, có lẽ em đã quên rồi, nhưng mà tôi vẫn còn nhớ rất rõ. Lần đó tôi phỏng vấn em, em mặc một chiếc áo sơ mi trắng, trang điểm nhẹ nhàng, nụ cười khôn khéo, em nói với tôi là sẽ cố gắng làm việc khi gia nhập bộ phận tích hợp. Thật ra lúc đó tôi đã nhìn ra được em là một nhân viên chăm chỉ, lại có năng lực, với lại khả năng làm việc của em khá tốt, cho nên tôi đã tuyển em."


"Sau này, tôi nhớ kỹ em là do có một lần tôi ngồi trong xe chờ đèn đỏ, tôi thấy em mặc một chiếc đầm màu đỏ chạy ngang qua xe tôi, lúc đó em đang chạy về phía bạn trai của em, nụ cười rạng rỡ, chân váy tung bay trong gió, tôi liền ghi nhớ thì ra em mặc chiếc đầm đỏ lại trông xinh đẹp như vậy..."


Tô Nam Tinh mơ màng nghĩ: Thảo nào anh ta lại rất thích ngắm cô mặc đồ đỏ, thì ra là như vậy.


Sau đó, Chu Dịch lại hôn nhẹ lên trán của cô, nụ hôn ấm áp và dịu dàng khiến cô cảm thấy yên lòng. Cô rúc đầu vào lồng ngực của Chu Dịch, không biết từ lúc nào mà cô rất thích cảm giác được chạm vào da thịt của anh.


Chu Dịch nhìn thấy dáng vẻ mơ màng đáng yêu của Tô Nam Tinh thì cũng ôm cô vào trong lòng, dần dần chìm vào giấc ngủ.


Sáng hôm sau thức dậy, quả nhiên Chu Dịch không bỏ sót chiếc ghế xích đu trong sân nhỏ mà anh rất yêu thích.


Tô Nam Tinh liền xỉa xói: "Thiết kế này quá thô tục, sao lại có cảm giác khách sạn này thiết kế riêng để người ta yêu đương vụng trộm thế nhỉ?"


Chu Dịch nói với cô: "Giám đốc Tô chú ý đến lời ăn tiếng nói. Chiến lược kinh doanh hàng đầu của khách sạn này là tạo ra một ký ức khó quên cho các cặp đôi và các cặp vợ chồng, vậy thì cái gọi là ký ức khó quên là cái gì?"


Buổi sáng, Tô Nam Tinh mặc chiếc áo sơ mi trắng của Chu Dịch, những tia nắng sớm xuyên qua lớp vải mỏng, loáng thoáng nhìn thấy được cơ thể nuột nà của cô. Vạt áo sơ mi của anh dài vừa đến bắp đùi cô, nhướng người lên một chút là sẽ lộ ra cặp mông đầy đặn khiến người khác không thể nhịn được. Cặp chân thon dài, trắng mịn thoắt ẩn thoắt hiện trước mặt Chu Dịch.


Cho nên sau đó, Chu Dịch đã bổ nhào về phía cô, xé quần áo xốc xếch của cô ra, lại làm từ phía sau thêm một lần nữa trên ghế xích đu.


Tô Nam Tinh cắn môi dưới để không phát ra âm thanh, thế nhưng lại bị sự "tấn công" của Chu Dịch làm cô phải bật bật thốt ra. Cuối cùng cô phải giương đôi mắt ngập nước nhìn anh, trong giọng nói mang theo tiếng khóc lóc, vừa đáng yêu vừa yếu ớt, "Giám đốc, cầu xin anh..."


Chu Dịch thoáng chốc không thể chịu đựng nổi, anh rất muốn trói cô vào người mình. Bên cạnh đó, anh cảm thấy mình càng ngày càng lún sâu vào nguy hiểm, thậm chí trong lòng anh đã vang lên tiếng chuông cảnh báo.


Về sau, trong chuyến du lịch đến thành phố Sa Hải, hầu như mỗi ngày Tô Nam Tinh đều ở bên cạnh Chu Dịch. Nói đúng ra thì có một nửa thời gian là ở trên giường, trong phòng tắm, trên ghế sô pha, vân vân; một nửa thời gian còn lại thì được Chu Dịch dắt đi ăn ngon, đi ngắm cảnh.


Tô Nam Tinh tóm tắt chuyến đi này như sau: Đi ngắm những phong cảnh thiên nhiên đẹp nhất, thưởng thức những món ăn ngon nhất, ngủ với người đàn ông mạnh mẽ nhất.


Cho nên bọn họ đều lựa chọn quên đi ngày về càng đến gần, nhưng mà cho dù muốn quên thì ngày này vẫn đến.


Dĩ nhiên Tô Nam Tinh cũng thấy rất tiếc nuối, thế nhưng thời gian đều công bằng với tất cả mọi người, không ai có thể sống mãi trong giấc mơ đẹp.


Hoàng hôn ngày cuối cùng, Tô Nam Tinh và Chu Dịch đều dành thời gian cho nhau. Hứa thân thiện bị gạt qua một bên nên rất tức giận, nói Chu Dịch là trọng sắc khinh bạn. Chu Dịch chỉ liếc mắt nhìn cậu ta, không nói gì cả.


Chiều tối hôm đó, Chu Dịch dắt Tô Nam Tinh lên du thuyền, lái du thuyền đi ra xa, xa đến mức Tô Nam Tinh quay đầu lại thì không thấy rõ ánh đèn đường ven biển của thành phố Sa Hải.


Trước mắt cô chỉ có trời xanh biển rộng, ánh hoàng hôn dần tắt nắng và Chu Dịch. Sau khi du thuyền dừng lại, anh xoay người lại nhìn cô.


Dường như trên thế giới này chỉ có cô và Chu Dịch.


Hai người đều biết đây là đêm cuối cùng ở thành phố Sa Hải, cho nên việc ai chủ động trước cũng không quan trọng.


Tô Nam Tinh còn nhớ cô đã hôn Chu Dịch trước, sau đó Chu Dịch mới đi sâu vào. Anh nhấp một ngụm rượu vang đỏ rồi hôn cô, hôn lên môi cô, hôn lên khắp người cô. Cô giống như là một loại rượu thơm ngon, tinh khiết khiến người ta mê say.


Trên boong thuyền, dường như cô cũng hơi say, lúc cơ thể quen thuộc đè lên người cô, Tô Nam Tinh cảm thấy bầu trời như quay cuồng, cô nghe thấy Chu Dịch nói: "Em còn nhớ buổi tối đầu tiên của hai chúng ta không? Đêm đó, chúng ta đều đã uống say... Nhưng thật ra chỉ có em uống say, tôi vẫn ý thức được mình đang làm cái gì."


Tô Nam Tinh kìm nén giọng nói của mình, sợ mình sẽ nức nở khi vừa mở miệng. Cô cắn chặt môi dưới, không nói câu nào. Sau đó, Chu Dịch ôm cô vào lòng, bế cô vào phòng nghỉ ngơi trong du thuyền.


Lúc đó, Tô Nam Tinh đang mê man, không chú ý tới căn phòng. Nhưng mà lúc nằm trên giường, cô mới nhận ra dưới người mình là những cánh hoa hồng. Cô nghe thấy Chu Dịch nói: "Trong công ty không thể tặng hoa cho em, nên đành phải tặng ở trong này."


Đêm đó, Tô Nam Tinh cảm thấy cả căn phòng đều ngập tràn mùi hoa hồng.


Vừa nồng nàn, vừa ngọt ngào, khiến cho người ta bị mê hoặc.


Sau khi kết thúc, lúc Tô Nam Tinh nằm trong lòng Chu Dịch để điều chỉnh lại hơi thở, Chu Dịch chợt đưa cho cô một chiếc túi giấy. Tô Nam Tinh vừa mở ra nhìn thì nhận ra đó là một bộ nội y bằng ren màu đỏ.


Tô Nam Tinh chế giễu anh: "Rốt cuộc hôm đó anh đã mua bao nhiêu bộ?"


Chu Dịch trả lời: "Mua hai bộ." Một bộ bikini, một bộ nội y.


Tô Nam Tinh chạm vào lớp vải mỏng tanh, "Rất cuồng màu đỏ sao?"


Chu Dịch dựa vào gần cô, "Tôi thích ngắm nhìn em mặc đồ đỏ..."


Tô Nam Tinh "hừ" một tiếng, nói với anh: "Bình thường trong công ty nhìn anh rất nghiêm trang, vậy mà lại có sở thích quái đản trong chuyện cá nhân."


Tô Nam Tinh cảm thấy bộ đồ này giống như một bộ bikini viền ren, nhưng mà bikini thì không đến mức trong suốt, còn bộ nội y này mặc vào như không mặc.


Thế nhưng lại rất kích thích.


Lúc Chu Dịch đi ra khỏi nhà vệ sinh thì không nhìn thấy Tô Nam Tinh, anh liền đi lên boong thuyền để tìm cô, đúng lúc Tô Nam Tinh đang leo lên chiếc thang bên hông du thuyền. Tóc của cô ướt sũng, là vừa mới đi xuống biển.


Chu Dịch vừa định hỏi cô tại sao lại xuống biển thì thấy cô đang mặc bộ nội y bằng ren màu đỏ. Bộ nội y ướt đẫm, gần như dính chặt vào người cô. Cô đi lên boong thuyền, dáng người vô cùng quyến rũ, vén mái tóc dài ra sau tai, tay kia chỉ vào lồng ngực của anh và nói: "Tôi mặc như vậy có đẹp không?"


Chu Dịch đáp lại theo bản năng: "Đẹp."


Anh nghĩ rằng có lẽ mình sẽ không bao giờ quên được cảnh tượng này.


Sau đó, bọn họ đã mất hết lý trí.


Khi mọi thứ đã lắng xuống, bầu trời đã lấp lánh ánh sao, tiếng sóng biển vỗ rì rào khiến người ta buồn ngủ.


Tô Nam Tinh gối đầu lên ngực Chu Dịch, lắng nghe nhịp tim đều đặn của anh, cảm thấy hơi buồn ngủ.


Nhưng Chu Dịch lại không buồn ngủ, dường như anh đang muốn nói gì đó. Một lúc sau, anh sắp xếp lại suy nghĩ rồi gọi Tô Nam Tinh: "Nam Tinh?"


Tô Nam Tinh đã nhắm mắt lại, "Ừm?"


Chu Dịch nói: "Em cảm thấy sau khi trở về, chúng ta..." Sẽ ở bên nhau.


Tô Nam Tinh hơi tỉnh táo trở lại, đây là lần đầu tiên bọn họ nhắc đến chuyện trở về.


Chu Dịch nói: "Sau khi trở về thành phố S, chúng ta có thể..."


Không đợi anh nói xong, Tô Nam Tinh đã nhỏ giọng cắt ngang những lời anh muốn nói ra, nói đúng hơn là bịt miệng anh lại. Cô hỏi ngược lại anh: "Anh có biết tại sao hai lần trước tôi luôn cố gắng làm rõ mối quan hệ giữa hai chúng ta không?"


"Biết. Em sợ những tin đồn xấu."


"Ừm, đúng vậy. Điều quan trọng hơn là tôi còn muốn cố gắng làm việc, cố gắng kiếm tiền, tôi còn muốn thăng chức, còn muốn phát triển sự nghiệp, tôi cũng có hoài bão sự nghiệp của tôi."


Chu Dịch trả lời: "Có thể một trong hai người chúng ta sẽ chuyển đi..."


Tô Nam Tinh không muốn nghe câu này, tương lai của Chu Dịch đang ở phía trước, anh chuyển đi là muốn tự chặt đứt tương lai của mình sao? Hoặc là cô mới vừa lên chức giám đốc chuyên môn đã phải chuyển đi sao? Điều đó rất vô lý cho tương lai sự nghiệp của bọn họ.


Tô Nam Tinh vẫn rất tỉnh táo, thật ra khi nghe thấy những lời này của Chu Dịch, cô biết anh đã suy nghĩ qua về chuyện của bọn họ. Như vậy là đủ rồi, cô thực sự rất vui.


Cô nói: "Lúc ở trên máy bay, anh đã nói với tôi là cứ xem như là một chuyến du lịch, thế nhưng tôi lại coi mấy ngày này như là một giấc mơ đẹp, có trời xanh, biển xanh, còn có anh bầu bạn, tôi cảm thấy như vậy là tốt lắm rồi."


"Giấc mơ đẹp chính là những ký ức." Tô Nam Tinh nói.


Chu Dịch nói: "Nếu tôi có thể giải quyết chuyện công việc thì sao?"


Nếu công việc không còn là trở ngại giữa bọn họ nữa?


Tô Nam Tinh mỉm cười rồi nói: "Anh có biết vài ngày trước đây, trang mạng Yunbao đã tung ra chức năng xem mắt bằng Big Data không?"


"Biết."


"Anh có biết Big Data đã giới thiệu người nào cho tôi không?"


"Là ai?"


"Anh có nhớ có một lần tăng ca, lúc anh đến đón tôi, tôi đang nói chuyện với anh chàng bảo vệ của công ty khoa học kỹ thuật sát bên không? Anh chàng bảo vệ đó chính là đối tượng mà Big Data giới thiệu cho tôi."


Tô Nam Tinh hỏi ngược lại Chu Dịch: "Big Data đã giới thiệu đối tượng nào cho anh?"


Chu Dịch im lặng, Tô Nam Tinh biết Big Data sẽ không giới thiệu cô cho anh.


Cô nói: "Anh có biết trong lòng tôi nghĩ về anh như thế nào không?"


"Tôi đã biến anh thành một bữa tiệc Pháp sang trọng và ngon miệng. Thế nhưng nó quá đắt tiền, quá xa xỉ, tôi không thể tiêu xài hoang phí."


Chu Dịch nói: "Nếu tôi sẵn lòng để em tiêu xài thì sao?"


Dưới bầu trời đầy sao, Tô Nam Tinh ngồi dậy, hôn nhẹ lên môi anh, đôi mắt cô giống như những vì sao sáng ngời. "Cám ơn anh, nhưng mà tôi không thể tiêu xài nổi. Anh rất tốt, nhưng mà sau cùng thì chúng ta vẫn là là người thuộc hai thế giới khác nhau, tôi không muốn sau này phải luôn đuổi theo cuộc sống của anh. Tôi chỉ là một người bình thường, cuộc sống của anh quá xa tầm với của tôi."


Sau khi nói ra, Tô Nam Tinh cảm thấy rất nhẹ nhõm.


Ngày hôm sau lúc đi về, cô không còn bất kì gánh nặng nào.


Chu Dịch thì ngược lại, tâm trạng của anh vẫn không được tốt cho lắm, đây được xem như là lần thứ ba anh bị Tô Nam Tinh vứt bỏ.


Tô Nam Tinh cảm thấy Chu Dịch đang trả thù cô.


Sáng sớm, anh đánh thức cô dậy, nói là muốn ngắm mặt trời mọc. Kết quả là cô còn chưa thấy mặt trời mọc thì đã bị anh giày vò trên boong thuyền, không còn tâm trạng để ngắm mặt trời mọc. Sau khi kết thúc, eo cô đau nhức, chân mỏi rã rời, Chu Dịch phải bế cô xuống du thuyền.


Lúc đi xuống du thuyền, Tô Nam Tinh nghe thấy Chu Dịch nói: "Em trốn tránh là chuyện của em, tôi tự có cách của tôi."


*


Hứa thân thiện ngồi lái xe cũng có thể nhận ra tâm trạng của Chu Dịch rất xấu. Anh dùng ánh mắt dò hỏi Tô Nam Tinh, Tô Nam Tinh chỉ nhún vai, ý nói là tôi cũng không biết tại sao anh ta lại tức giận đến mức nghiến răng.


Hứa thân thiện còn muốn ở lại thành phố Sa Hải thêm vài ngày, theo như lời anh ta nói: "Ở đây có rất nhiều cô em xinh đẹp, tôi còn muốn ở chơi thêm vài ngày."


Mấy ngày nay, Tô Nam Tinh thấy mỗi ngày anh ta đều thay đổi một cô em gái, cô thực sự nghi ngờ lẽ nào anh ta không bị hư thận sao?


Có lẽ Chu Dịch phải tạm biệt Hứa thân thiện nên dặn dò: "Cậu cũng nên biết kiềm chế một chút, chú ý đến cơ thể, đừng có vui chơi thả ga quá, lúc thích hợp thì nên suy nghĩ cho chuyện sau này."


Hứa thân thiện thờ ơ: "Đợi tôi chơi xong đã, chừng nào muốn lập gia đình thì tôi sẽ tìm một người môn đăng hộ đối, một người vợ vừa "có đủ điện nước," vừa có thể hỗ trợ lẫn nhau thì tôi sẽ yên tâm sống qua ngày. Bây giờ có nhiều cô gái xinh đẹp, chơi đùa với nhau rất vui vẻ, nhưng đó cũng chỉ là chơi đùa chút mà thôi."


Tô Nam Tinh thở dài, đúng vậy, nhưng cũng không phải là như vậy. Sự chênh lệnh quá lớn thì cũng không phải là giải pháp lâu dài.


Nếu nói tối hôm qua không động lòng thì đó là nói dối. Tối hôm qua, mãi đến một lúc sau cô mới chìm vào giấc ngủ.


Cô không dám lấy tương lai của mình ra đùa giỡn, cô đã bỏ ra rất nhiều công sức, bỏ ra rất nhiều thời gian mới có thể đi đến vị trí này. Cuộc đời của cô không còn thời gian bốn năm để cô rời khỏi chỗ này và bắt đầu lại lần nữa.


Khi đến sân bay, hai người đang chuẩn bị làm thủ tục lên máy bay thì chợt nghe thấy có người gọi tên Chu Dịch.


Tô Nam Tinh vừa nhìn thì thấy đó là tổng giám đốc Triệu, bạn gái trước của Chu Dịch.


Hứa thân thiện liếc nhìn Chu Dịch, dáng vẻ phấn khích như đang xem kịch vui.


Tô Nam Tinh cũng muốn làm diễn viên quần chúng chung với Hứa thân thiện, thế nhưng Chu Dịch đã phát hiện cô muốn bỏ chạy nên kéo cô lại.


Tổng giám đốc Triệu đi tới, trước tiên hỏi: "Sao lại không ở thêm hai ngày nữa?"


Chu Dịch đáp: "Công ty còn rất nhiều việc nên phải trở về."


Tổng giám đốc Triệu thấy Chu Dịch đang nắm tay Tô Nam Tinh thì nhìn Tô Nam Tinh từ trên xuống dưới, sau đó chuyển tầm nhìn về Chu Dịch. Cô ấy nói: "Cô ấy chính là cô gái mà anh vẫn luôn chờ đợi sao?"


Tô Nam Tinh sửng sốt, liếc nhìn Chu Dịch theo bản năng. Tổng giám đốc Triệu còn nói: "Chúng ta đều biết công việc bận rộn chỉ là một cái cớ, thật ra anh chưa từng để ý đến em. Em chia tay với anh không phải là vì em muốn đến thành phố Sa Hải để làm tổng giám đốc, mà là bởi vì em cảm thấy em không thể bước vào trái tim anh."


"Sau này em mới biết được trong lòng anh vẫn chỉ có một mình cô ấy."


Chu Dịch nói: "Cám ơn em đã đến tiễn tôi."


"Có điều chuyện của chúng ta đều đã là quá khứ."


Đã là quá khứ thì không cần phải nhắc lại.


Sau đó, Tô Nam Tinh cũng không vùng vẫy thoát ra khỏi cái nắm tay của Chu Dịch. Cho đến khi lên máy bay, Chu Dịch hỏi cô: "Em không có chuyện gì muốn hỏi tôi sao?"


"Không có."


Chu Dịch nói: "Lúc trước tôi còn nợ em một câu hỏi thật lòng, em có thể hỏi."


Tô Nam Tinh trả lời: "Đó là chuyện riêng tư của sếp, làm nhân viên không nên hỏi nhiều."


Chu Dịch rất tức giận, sau đó không thèm nói chuyện nữa.


Tô Nam Tinh nhắm mắt lại giả vờ ngủ, lúc này cô tự xin tiếp viên hàng không một chiếc chăn để đắp. Cô cảm thấy việc dựa dẫm vào ba mẹ, dựa dẫm vào đàn ông đều không đáng tin bằng bằng dựa vào chính mình.


Nhưng tâm trí cô vẫn luôn nghĩ đến câu nói của tổng giám đốc Triệu, cô chính là người anh vẫn luôn chờ đợi sao?


Tô Nam Tinh khẽ thở dài, cho nên đó là lý do tại sao bữa tiệc sang trọng kiểu Pháp lại có thể lưu giữ đến tận bây giờ để cho cô ăn, quả nhiên đôi mắt của quần chúng vẫn chưa bị mờ.


HẾT CHƯƠNG 29


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận