Sự Dịu Dàng Khó Cưỡng


Sau khi rời khỏi bệnh viện, vừa ngồi vào xe, Tiểu Úc đã sốt ruột hỏi: “Tư Tư không phải con gái ruột của Lâm Quân Dật à?”


“Đương nhiên là con ruột rồi!”


“Nhưng… tôi cảm thấy giữa họ rất kỳ lạ.”


“Ồ? Không ngờ khả năng quan sát của em lại tốt thế!” Ivan nói. “Đó là vì Quân Dật vừa mới biết Tư Tư là con gái anh ấy…”


“Hả? Tại sao?” Trong đầu cô lập tức hiện lên những tình tiết cay độc trong các cuốn tiểu thuyết.


“Rất phức tạp, một lúc không thể nói rõ ngay được.”


“Không sao, anh có thể nói từ từ.”


Vì Tiểu Úc cứ hỏi đi hỏi lại, cuối cùng Ivan kể rõ ngọn ngành sự việc cho cô biết.


Thì ra Lâm Quân Dật và vợ anh ta cùng lớn lên trong cô nhi viện, là đôi thanh mai trúc mã. Chỉ tiếc số phận trớ trêu, hai người nhiều lần hợp tan, cuối cùng do người em gái không cùng huyết thống cố tình chia rẽ nên họ hiểu lầm nhau. Lâm Quân Dật thất vọng, chán chường quay lại Mỹ, còn vợ anh ta lại mang bầu, chịu bao đau đớn, khổ sở. Cách đây không lâu, hai người gặp lại nhau, Lâm Nhĩ Tích không muốn bọn họ ở bên nhau nên đã tìm mọi cách chia rẽ, thậm chí còn lợi dụng cả Ivan…


Nghe kể xong, Tiểu Úc vô cùng sửng sốt, nhưng điều khiến cô sửng sốt không phải là câu chuyện tình yêu đau lòng của Lâm Quân Dật và vợ anh ta mà là những gì Lâm Nhĩ Tích đã làm. Nếu đây là tình tiết trong tiểu thuyết ngôn tình, cô đã mắng té tát cái người phụ nữ chuyên phá hoại tình yêu của người khác như Lâm Nhĩ Tích này rồi, nhưng hiện giờ, đây lại là người mà Ivan ngưỡng mộ bấy lâu, cô ít nhiều cũng phải kiềm chế một chút. “Thật không ngờ, anh thích phụ nữ cũng chẳng theo một tiêu chuẩn nào nhỉ?”


“Đúng thế, nếu không làm sao anh lại thích em được chứ!”


“Hả?” Tiểu Úc lập tức đính chính: “Tôi trịnh trọng tuyên bố, tôi tuyệt đối không phải loại người như Lâm Nhĩ Tích.”


“Anh biết! Thực ra anh mới biết những việc cô ấy đã làm. Nếu anh sớm biết…” Ivan nhếch miệng, cười khổ sở, không nói tiếp.


“Ồ!” Vậy còn tốt, điều này chứng tỏ quan điểm thích phụ nữ của anh ta cũng không tệ lắm, cô thấy trong lòng được an ủi phần nào. “Vậy bây giờ anh còn hận cô ta không?”


Ivan lắc đầu, bình tĩnh nói: “Anh không hận cô ấy. Cô ấy từ nhỏ đã sống gửi nhà người, cũng có chỗ khó của cô ấy. Bất kỳ ai lớn lên trong hoàn cảnh như cô ấy cũng đều đánh mất cái tôi… Hiện giờ, anh chỉ hy vọng cô ấy có thể hiểu được mình thực sự cần gì, tìm thấy một người đàn ông có thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy.”


Cô thích câu trả lời của anh, thích vô cùng!


Thích sự khoan dung của anh, thích sự dửng dưng của anh…


Yêu và hận luôn song hành.


Không hận… mới thực sự không còn yêu nữa!


Không biết từ lúc nào những ngón tay thon dài của Ivan đã nắm chặt lấy bàn tay cô. Cô muốn rút tay ra nhưng anh càng nắm chặt hơn.


“Tiểu Úc…” Bàn tay còn lại của anh dịch chuyển đến ngang eo cô, ánh mắt chân thành chưa từng thấy. “Em sẽ yêu anh, giống như anh yêu em vậy!”


Lời tỏ tình này kinh điển làm sao! Kinh điển tới mức cô muốn tìm một cuốn sổ để ghi lại.


Bàn tay để ngang eo cô ép chặt hơn một chút, người anh hơi ngả về phía cô. “Bởi vì cái ngày gặp em trước cửa quán trà đó, anh đột nhiên có cảm giác em chính là người phụ nữ ông trời đã ban cho anh…”


Cô hoàn toàn bị khuất phục bởi miệng lưỡi dẻo quẹo đó của anh, những lời đường mật thốt ra từ miệng anh thực sự ngọt ngào đến tận tim.


“Anh thực sự yêu…”


Chưa nói hết câu, môi cô đã bị chặn lại bởi đôi môi mềm mại…


Hai cặp môi vừa chạm nhau, trời đất bỗng quay cuồng. Sự kinh ngạc ban đầu bị vùi lấp bởi nụ hôn nồng cháy, cô nhắm mắt một cách vô thức, cảm nhận sự tiếp xúc của môi. Lúc đầu anh hôn rất dịu dàng, càng hôn càng sâu. Cuối cùng, anh ôm chặt lấy cô, chiếc lưỡi mềm mại khẽ luồn qua hàm răng của cô, đưa sâu vào trong… Đầu lưỡi vừa chạm, nụ hôn nồng cháy tan chảy đầy kích thích, sự nồng nhiệt hoang dại hoàn toàn mất kiểm soát đã xóa tan sự cảnh giác của cô.


Khi nụ hôn dài kết thúc, anh ôm lấy người cô, điều chỉnh nhịp thở và nhịp tim đang rộn rã. “Bây giờ em có thể chấp nhận anh được rồi phải không?”


Mọi thứ bắt đầu quá đột ngột, cô cảm thấy hơi hoang mang… Không, rất hoang mang!

Mọi thứ bắt đầu quá đột ngột, cô cảm thấy hơi hoang mang… Không, rất hoang mang!


Cô cần bình tĩnh để suy nghĩ!


Nhưng đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng. Trong lúc hoang mang, cô vô tình nhìn thấy một chiếc xe đang đỗ cạnh xe của họ, cửa xe đang kéo xuống, gương mặt thanh tú, xinh đẹp của Lâm Nhĩ Tích hiện ra, cả ánh mắt mơ màng của cô ta nữa.


Như bị giội một gáo nước lạnh, cô bình tĩnh trở lại. Cô không muốn trở thành vật thay thế người khác, càng không muốn trở thành vật lấp chỗ trống trong tình cảm của Ivan.


“Anh có thể cho em chút thời gian không, để em suy nghĩ thật kĩ?”


“Bao lâu?”


Cô hướng cằm về phía cửa xe đối diện. “Đến khi anh có thể quên được cô ấy. Trước lúc đó… em mong anh… đừng làm phiền em.”


Cô nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ của anh, cảm nhận được anh gật đầu một cái rất khẽ.


Từ lúc Ivan đồng ý cho cô thời gian suy nghĩ, “Hung thần đêm khuya” cũng không thấy gọi nữa, nếu nói không hụt hẫng thì chỉ là nói dối, nhưng cũng không phải là không thể chịu đựng nổi. Cũng sắp đến cuối kỳ, trong đầu cô toàn các bài thi, hoàn toàn không có thời gian để bận tâm tới anh nhưng mỗi ngày, khi sắp tới mười một giờ, bất luận ôn bài suốt đêm hay ngủ bù, cô luôn thích đặt điện thoại di động ở nơi dễ với tay lấy được nhất, chốc chốc lại kiểm tra xem có phải điện thoại đã hết pin rồi không.


Cuối cùng, môn thi cuối cũng kết thúc, Lăng Lăng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đồ dùng cần thiết cho một chuyến du lịch rồi đi ra ngoài bởi vì hôm nay giáo viên hướng dẫn của cô, Dương Lam Hàng, mời toàn thể thầy cô giáo và sinh viên thuộc nhóm đề tài của thầy ấy và một nhóm đề tài khác tới khu nghỉ dưỡng.


Tiểu Úc cũng ôm một chồng tiểu thuyết ngôn tình quay về phòng, chuẩn bị tận hưởng cuộc sống, nhưng sau khi Lăng Lăng đi rồi, căn phòng vốn không lớn lắm bỗng trở nên thật vắng vẻ. Tiểu Úc giở một cuốn tiểu thuyết ngôn tình, lại là một công tử nhà giàu khôi ngô, tuấn tú và một công tử đa tình, phong lưu, cô giở được vài trang đã cảm thấy thật vô vị, tẻ nhạt.


Cô đành lôi điện thoại ra, mở phần danh bạ, gọi cho một vài người bạn thân nhưng bọn họ đều rất bận, không phải bận hẹn hò với người yêu thì bận đi shopping. Danh bạ điện thoại tiếp tục được kéo xuống phía dưới, dòng chữ “Hung thần đêm khuya” hiện lên trên màn hình, tim cô chợt run rẩy, tâm tư trở nên hỗn loạn.


Đúng lúc này điện thoại đột nhiên đổ chuông, cô giật nảy mình suýt nữa thì làm rớt máy. Cô nhìn kĩ số điện thoại gọi tới, hóa ra là số nhà cô. Giọng nói ấm áp, dịu dàng của mẹ vang lên: “Tiểu Úc, thi xong rồi phải không? Hôm nay là sinh nhật con…”


Vẫn là mẹ luôn nhớ đến cô!


Cô cảm động vô cùng, đang định nói vài câu cảm động thì nghe thấy mẹ cô tiếp tục: “Tối nay Y Phàm mời nhà chúng ta dùng cơm, con về sớm một chút nhé!”


“Anh ta mời dùng cơm?” Không phải là bày tiệc Hồng Môn đấy chứ!


“Ừ, lần này nếu con còn lén bỏ trốn thì đừng quay về nhà nữa!”


Haizz! Thật đúng là mẹ!


Nhớ lại cuộc gặp mặt lần trước cô bỏ trốn, thực sự là trong cái rủi có cái may. Cô vốn tưởng mẹ vì thể diện nhất định sẽ tống cổ cô ra khỏi nhà, để cô tự sinh tự diệt cho nên hôm sau, cô đã vô cùng thành khẩn tự kiểm điểm lỗi lầm trước mặt bà, đồng thời hứa đi hứa lại lần gặp mặt tới sẽ không bỏ trốn nữa. Không ngờ bố mẹ cô lại không giận dữ như cô tưởng tượng, còn nói Âu Dương Y Phàm hôm đó có việc đã không tới.


Cô tưởng rằng cả hai bên đều không có thành ý như vậy, việc này coi như đã chấm dứt, sao bây giờ còn gặp mặt nữa?!


“Nghe rõ chưa đấy?” Mẹ cô hỏi lại một lần nữa.


“Vâng, con nghe thấy rồi ạ! Lát nữa con sẽ về nhà là được chứ gì!”


Cúp máy, cô thở dài, lại nhìn dòng chữ “Hung thần đêm khuya”. Trong giây phút này, cái quyết tâm bao nhiêu ngày qua vẫn chưa có được của cô đột nhiên kiên định vô cùng.


Hít một hơi thật sâu, cô bấm điện thoại gọi cho Ivan.


Vừa nhấn nút gọi, đối phương lập tức nhấc máy, hạ thấp giọng nói: “Tiểu Úc?”


Có thể nhận ra lúc này anh không tiện nói chuyện cho lắm, Tiểu Úc vội nói: “Anh đang bận à? Vậy đợi anh xong việc rồi nói chuyện vậy.”


“Từ từ đã!...” Một lát sau anh mới tiếp tục: “Không sao đâu, anh đang bàn phương án sáp nhập công ty với luật sư.”


“Em xin lỗi, đã làm ảnh hưởng đến công việc của anh rồi.”


“Còn có việc gì quan trọng hơn việc em nhớ anh chứ?”


Cô rất muốn mắng anh vài câu nhưng ngẫm nghĩ hồi lâu cô lại nói: “Cảm ơn!”


Lòng cảm thấy thật ấm áp, cảm giác được coi trọng thực sự rất tuyệt vời!


“Lát nữa bàn xong việc với luật sư, anh sẽ tới trường đón em.” Anh im lặng một lúc rồi nói: “Tối nay anh muốn dẫn em tới tham dự một bữa tiệc vô cùng quan trọng.”


“Không cần đâu, tối nay em sẽ ăn tối cùng với vị hôn phu của mình.”


“Ồ!” Anh không nói gì thêm.


Tiểu Úc rõ ràng là muốn trêu tức anh nhưng không biết tại sao, khi nói ra những lời này lại thấy hơi xót xa, đặc biệt là khi nghe thấy anh chỉ lạnh nhạt thốt ra một tiếng: “Ồ!”


“Anh có thực lòng thích em không?”


“Có.”


“Anh có tin vào duyên phận không?”


“Ừm.”


“Vậy em cho anh một cơ hội, nếu trước mười hai giờ đêm hôm nay anh có thể tìm thấy em, em sẽ làm bạn gái của anh!”


“Được!” Anh trả lời vô cùng vui vẻ, không cho cô cơ hội nuốt lời.


Được rồi, vậy hãy chờ duyên phận vậy!


Cô không muốn cưới một gã hoa hoa công tử như Âu Dương Y Phàm, cũng không muốn dễ dàng chấp nhận tình yêu nên cô chấp nhận tin vào duyên phận. Hôm nay là sinh nhật lần thứ hai mươi ba của cô, cô tin ông trời sẽ cho cô gặp được người đàn ông của cuộc đời mình.


Cô tắt điện thoại, cho vào trong ngăn kéo bàn.


Bước ra khỏi khu ký túc xá, Tiểu Úc đưa mắt nhìn xung quanh, hy vọng có thể nhìn thấy chiếc xe Porsche xấu xí đó, đáng tiếc tìm mãi mà không thấy. Trên đường đi, ngồi trong taxi, cô vẫn không ngừng đưa mắt nhìn qua cửa sổ xe tìm kiếm trong những chiếc xe đang lao vun vút trên đường…


Mỗi chiếc xe đua lao vút qua đều khiến tim cô khẽ run lên, dần dần cô phát hiện, thực ra so với chiếc Porsche, những loại xe đua khác còn xấu xí hơn rất nhiều.


Quãng đường dường như ngắn hơn mọi khi rất nhiều, chẳng bao lâu sau đã tới nhà cô, mẹ đã chuẩn bị sẵn cho cô rất nhiều quần áo lộng lẫy.


Cô khoác lên người bộ váy dạ hội mà mẹ chuẩn bị cho, ngồi yên để thợ trang điểm trang điểm. Thợ trang điểm luôn miệng khen cô xinh đẹp, cô muốn mỉm cười lịch sự đáp lễ mà không sao cười nổi.


Nhắm mắt lại, trước mắt hiện lên toàn là nụ cười của Ivan và những ngôn từ đầy ý vị trêu chọc của anh. Lúc này, cô mới nhận ra, từ trước tới nay anh tỏ tình mới thẳng thắn làm sao, cảm động làm sao!




Từng giây từng phút trôi qua rất nhanh, ngoảnh đi ngoảnh lại chẳng mấy chốc đã tới giờ ăn tối.


Ngồi bên chiếc bàn xoay ở tầng cao nhất của khách sạn, nhìn xuống những công trình kiến trúc bé xíu dưới kia, Tiểu Úc như nhìn thấy Ivan đang chạy khắp nơi tìm cô, không ngừng gọi điện và nhắn tin cho cô!


Thời gian lặng lẽ trôi đi, cảnh vật ngoài khung cửa kính chầm chậm dịch chuyển, chầm chậm biến đổi. Dường như thời gian trôi đi, mọi thứ đều thay đổi, chỉ có sự kỳ vọng cô dành cho anh là vĩnh hằng.


Cô cúi xuống nhấp một ngụm trà đắng chát, bắt đầu thấy hối hận về sự ngây thơ của mình.


Duyên phận? Ông trời làm sao có thể nói cho Ivan biết cô đang ngồi ở nơi cao nhất của thành phố để đợi anh chứ?


Cô làm thế này không phải là cho anh cơ hội mà là dập tắt niềm hy vọng của anh và cắt đứt cả niềm hy vọng của mình nữa.

Cô làm thế này không phải là cho anh cơ hội mà là dập tắt niềm hy vọng của anh và cắt đứt cả niềm hy vọng của mình nữa.


Từng giây từng phút trôi đi, tim cô cũng từng giây từng phút bị bóp nghẹt, càng lúc càng chặt khiến cô gần như nghẹt thở.


“Tiểu Úc, con đang vội sao?” Mẹ cô hỏi. “Sao cứ nhìn đồng hồ suốt vậy?”


“Không ạ!”


Bà nhìn bộ dạng như mất hồn của cô, khẽ ôm lấy vai cô, dịu dàng khuyên nhủ: “Mẹ biết con không thích Y Phàm, ghét cậu ấy quá phong lưu đa tình, nhưng con còn quá trẻ, nhìn vấn đề quá phiến diện. Y Phàm là một người rất có năng lực, nhân cách cũng tốt, bố mẹ không nhìn nhầm người đâu!”


Tiểu Úc im lặng, không nói một lời.


Mẹ cô thở dài vẻ mệt mỏi, nói: “Tiểu Úc, bố con già rồi, lại mắc bệnh tim, không thể làm việc vất vả được nữa, nhưng con vẫn còn nhỏ, chưa có kinh nghiệm xã hội, chúng ta không tìm một người có thể tin cậy để giúp con thì sao có thể yên tâm được chứ?”


Tiểu Úc gật đầu. “Con hiểu… nhưng những người có thể giúp con tiếp quản sự nghiệp của bố đâu phải chỉ có một mình anh ta. Con có thể tìm người khác…”


“Cái con bé ngốc này! Trên đời này, lòng người khó đoán lắm, mấy người đàn ông thề non hẹn biển với con chưa chắc đã thực lòng yêu thương con! Thực ra, con cứ tiếp xúc với Y Phàm rồi sẽ thấy cậu ấy có rất nhiều ưu điểm, cậu ấy hiểu chuyện, có trách nhiệm, làm việc cũng cẩn thận, tính cách cũng tốt, thực sự là một người chồng tốt hiếm gặp.”


Anh ta có bao nhiêu ưu điểm như vậy thì đã sao? Cả đời mòn mỏi đợi chờ một người chồng ngày đêm chơi bời, rượu chè ở bên ngoài thì cuộc sống dù có giàu sang, đủ đầy thế nào chăng nữa cũng không bù đắp được sự trống trải trong lòng, đây mới là nỗi đau khổ lớn nhất của người phụ nữ!


Kim phút một lần nữa lại chỉ vào số mười hai, sáu giờ rồi, vẫn còn sáu tiếng nữa, kỳ tích liệu có xảy ra hay không?


Ivan liệu có bất ngờ lao vào, mỉm cười nói với cô: Đây là sự an bài của số phận, chúng ta hãy thuận theo ý trời đi!


Giây phút này, cuối cùng cô đã nhận ra trái tim mình không biết từ lúc nào đã bị Ivan chiếm hữu. Cô hy vọng, sốt ruột chờ đợi…


Giây phút này, cuối cùng cô đã hiểu tình yêu cần phải nắm giữ trong bàn tay của chính mình chứ không phải chờ đợi ý trời.


Cô không chút do dự, đứng bật dậy, cô phải đi tìm Ivan, cô phải lao vào lòng anh, nói to với anh rằng: “Em yêu anh! Dù có phải mang họ của anh, em cũng vẫn yêu anh!”


“Tiểu Úc!” Bà Quan nhìn thấy Tiểu Úc đột nhiên đứng dậy, vội giơ tay kéo cô ngồi xuống. “Con định đi đâu?”


“Con…” Cô muốn nói: Con không thể chấp nhận! Ngay cả khi Âu Dương Y Phàm có xuất sắc tới đâu đi nữa, con cũng sẽ không thể ở bên anh ta được. Loại đàn ông giống như anh ta hoàn toàn không đáng để phụ nữ yêu!


Thế sự luôn thật khó lường!


Đúng lúc này, cửa bị đẩy ra, người phục vụ lịch sự cung kính dẫn một vị khách đi vào.


Tiểu Úc ngỡ ngàng nhìn ra cửa, cô cứ tưởng mình nhìn nhầm, chớp chớp mắt rồi lại dụi dụi mắt, vẫn là nụ cười vô thưởng vô phạt đó.


“Ivan?!”


Cô chạy nhanh tới, niềm vui đến quá đột ngột khiến cô nhất thời không biết phải làm thế nào.


Cô muốn giới thiệu bố mẹ mình với anh, lại lo lắng trong hoàn cảnh này mà gặp bố mẹ cô thì có vẻ hơi đường đột. Có điều bộ com lê màu sữa mà Ivan mặc hôm nay khiến anh trông rất trẻ trung, khôi ngô, chững chạc hơn ngày thường rất nhiều. Cách ăn mặc này cũng rất phù hợp để ra mắt các phụ huynh.


“Hi!” Anh mỉm cười, nói với cô: “Xem ra đây thực sự là sắp đặt của số phận rồi!”


Cô ngẩng lên, mỉm cười với anh. Đúng vậy, đây là sự an bài của số phận, cô chắc chắn anh chính là người mà cô đang chờ đợi…


Hiện giờ, bất kỳ ai cũng không thể ngăn cản họ ở bên nhau!


Nhưng dù thế nào cô cũng không thể ngờ rằng, Ivan quay người lại, lễ phép chào bố mẹ cô: “Cháu chào cô chú, đã để cô chú phải đợi lâu rồi ạ!”


“Đâu có, chúng ta cũng vừa mới tới!” Quan Thiên Nguyên đứng dậy, bước về phía Tiểu Úc. “Tiểu Úc, để bố giới thiệu hai con với nhau, đây chính là Âu Dương Y Phàm, con trai bác Âu Dương của con đấy! Y Phàm, đây là con gái chú, Tiểu Úc.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận