Sự Dịu Dàng Khó Cưỡng


Action 1


Tiếng chuông di động kêu réo rắt mấy lần, Tiểu Úc mới mắt nhắm mắt mở cựa mình thoát khỏi cánh tay rắn chắc đang ôm chặt lấy cô, gắng sức đẩy bộ ngực đang đè một nửa lên người cô ra rồi lại đá đôi chân đang vắt ngang người cô xuống, cuối cùng cũng mò được điện thoại.


Cô nhắm mắt ấn nút nghe: “Alô!”


Trong điện thoại vang lên giọng nói của một người đàn ông đang cố tình hạ thấp: “Tiểu Úc, em đang ở đâu vậy?”


Giọng nói mắc dù rất nhỏ nhưng công lực khiến người khác buồn nôn thì không hề suy giảm chút nào, Tiểu Úc đột nhiên rùng mình bừng tỉnh. Cô vội vã mở to mắt nhìn thời gian hiển thị trên điện thoại, dã chín rưỡi rồi. Bản báo cáo cô vẫn chưa làm xong, Trưởng phòng Mai nhất định sẽ không tha cho cô.


“Không phải em vẫn chưa ngủ dậy đấy chứ hả? Em quên hôm nay có cuộc họp à? Anh thấy sắc mặt của “Mai Siêu Phong1” sắp xanh lét rồi đấy, lần này sợ rằng ngay cả anh cũng không giúp được gì cho em rồi, em chờ bị chị ta ngũ mã phanh thây2 đi thôi.”


1. Nhân vật không có thực trong Xạ điêu tam bộ khúc (Anh hùng xạ điêu, Thần điêu đại hiệp, Ỷ thiên Đồ Long ký) của Kim Dung.


2. Một hình phạt dã man thời phong kiến, tứ chi của phạm nhân bị cột vào bốn sợi dây buộc vào bốn con ngựa, con ngựa thứ năm cột vào cổ phạm nhân.


Cô lau mồ hôi, đang định bước xuống giường thì người đàn ông bên cạnh lười biếng lật người lại, ôm chặt cô vào lòng: “Ai gọi cho em vậy?”


“Đồng nghiệp của em. Tất cả đều tại anh đấy, làm em quên béng mất hôm nay có cuộc họp.”


“Đằng nào cũng không kịp nữa rồi, tốt nhất đừng đi nữa…” Anh cúi xuống hôn cô một cái. “Ở nhà ngủ cùng anh đi.”


Cô không chút do dự đá mạnh vào chân anh một cái. “Anh đi tìm người khác đi!”


“Thật hả?” Gã hoa hoa công tử lập tức mở tròn mắt, cười thật đáng ghét.


Cô nói, gằn từng tiếng: “Anh – nói – thử - xem!”




Action 2


Bốn mươi phút sau, Tiểu Úc vác cặp mắt thâm quầng chạy như bay tới công ty, từ xa đã nhìn thấy cánh cửa thang máy sắp khép lại, cô vội vàng hét toáng lên: “Đợi một chút, đợi một chút!”


Cánh cửa thang máy đang khép lại lại mở ra.


“Cảm…” Cô vội vã lao vào trong, vừa nhìn đã thấy ngay sếp cô đang đứng trong thang máy, còn có cả sếp tổng Lâm Quân Dật nữa, từ “cảm ơn” một lúc sau mới thốt ra khỏi miệng được.


Cô cúi xuốn nhìn mình, một tay khoác túi xách, một tay cầm cốc cà phê và đồ ăn sáng vừa mua trên đường tới đây, nếu nói không phải cô đi làm muộn, bất kể người khác có tin hay không, còn cô thì không tin nổi!


Cô vừa miễn cưỡng chào hỏi hai vị sếp đang đứng bên cạnh mình vừa chửi thầm kẻ đầu sỏ gây ra vụ này, nếu như không phải tối hôm qua anh uống rượu say, hành hạ cô tới tận sáng mới ngủ thì sao cô tới muộn được chứ? Giờ không chỉ bị mất phần thưởng chuyên cần, lại còn bị sếp mới túm được, sớm biết thế này, chẳng bằng cô nghe theo lời đề nghị của Âu Dương Y Phàm, ở nhà giả vờ ốm không đi làm còn hơn.


Cần biết rằng sếp cô được mọi người tôn xưng là “Mai Siêu Phong” cũng đủ thấy tác phong làm việc của chị ta nham hiểm, cay độc như thế nào rồi.


Thấy cô gần trưa mới tới công ty, sắc mặt của Trưởng phòng Mai sa sầm, trước mặt sếp tổng lại không dám tỏ thái độ, chỉ trừng trừng nhìn cô như muốn lột da, ăn tươi nuốt sống cô khi ra khỏi thang máy, khiến cô thấy sống lưng lạnh toát, thực sự lo rằng Trưởng phòng Mai trong lúc nổi cơn thịnh nộ sẽ bắt cô dọn đồ cuống xéo.


Cô liếc nhìn Lâm Quân Dật đang đứng bên cạnh với thái độ làm việc rất công minh, vốn dĩ không trông mong gì anh sẽ nói đỡ cho cô, ai ngờ anh mỉm cười nhìn đôi mắt thâm quầng của cô, với giọng dịu dàng và thân thiết vô cùng, nói: “Chẳng phải tôi đã bảo cô cứ ở nhà nghỉ ngơi rồi sao, hôm nay không cần phải đi làm!”


Lời vừa nói ra, bầu không khí trong thang máy lập tức thay đổi.

Lời vừa nói ra, bầu không khí trong thang máy lập tức thay đổi.


Trường phòng Mai khẽ nhíu mày, trầm tư suy nghĩ.


Tiểu Úc lập tức khẽ lau mồ hôi, tỏ vẻ là một người hết lòng vì công việc. “Tổng giám đốc Lâm, tôi không sao đâu. Hôm nay còn có một bản báo cáo cần phải làm, rất gấp ạ!”


“Ừm, vậy làm xong thì về nhà nghỉ ngơi đi nhé!”


“Dạ… Vâng ạ, cảm ơn Tổng giám đốc Lâm.”


Cảm giác khó xử bao trùm bầu không khí.


Cho tới khi thang máy dừng lại ở tầng thứ mười sáu, bầu không khí khó xử đó vẫn chưa hết.


Cửa thang máy mở ra, mọi người lần lượt đi ra, Lâm Quân Dật cố tình đi ra sau cùng, thì thầm chỉ vừa đủ để hai người họ có thể nghe thấy: “Cậu ta không sao chứ?”


“Không chết được…” Nhắc tới ai đó, cô lại thấy bực bội.


Lầm Quân Dật nhếch miệng cười: “Cả đêm qua không ngủ phải không? Cậu ta uống rượu xong toàn thế, bản thân không ngủ được, cũng tuyệt đối không cho người khác ngủ..”


Hừ, sao anh không nói sớm chứ?


Action 3


Quen Âu Dương Y Phàm lâu như vậy nhưng cô chưa từng nhìn thấy anh thực sự say rượu bao giờ, hôm qua coi như đã được lĩnh giáo.


Anh uống rượu say rồi thật rất biết hành hạ người khác. Nửa đêm canh ba quay về nhà, còn đòi ăn cơm, lại nhất định đòi ăn sườn xào chua ngọt. Thấy anh đã uống say, cô quyết định không thèm so đo, tính toán với anh, miễn cưỡng thỏa mãn yêu cầu của anh. Ai ngờ ăn no, anh lại đòi uống cà phê, lại còn đòi uống Latte xay tại chỗ nữa.


Cô suýt thì ngủ gật bên cạnh máy pha cà phê.


Đến khi anh mãn nguyện, cầm cốc cà phê thơm nức, cô vừa trèo lên giường, anh lại ngơ ngác nhìn cô, hỏi: “Cô là ai, sao lại ngủ trên giường của tôi?”


Cô nghiến răng ken két, ban nãy khi bắt cô nấu cơm, sao anh không hỏi? Khi muốn uống cà phê xay tại chỗ, sao anh không hỏi?


Cô không thèm để ý tới anh, nhưng anh cứ lằng nhằng mãi không thôi, khiến cô không sao ngủ nổi, không có cách nào khác, cô đành phải giải thích cô là Quan Tiểu Úc, hiện đang là vị hôn thê của anh.


Vậy mà anh ta lại nói, không nhớ là mình có vị hôn thê, cũng không nhớ cái tên Quan Tiểu Úc nào cả.


Cô không còn cách nào khác, bắt đầu kể cho anh nghe về tình sử yêu đương của bọn họ. Từ lúc gặp gỡ cho tới lúc đến Nhật Bản du lịch. Trong lúc kể nếu có chỗ nào cô chỉ nói qua loa, mơ hồ, anh đều hỏi cho rõ ngọn ngành, bắt cô phải miêu tả rõ ràng từng chi tiết.


Cô kiên nhẫn kể xong thì trời đã gần sáng, cô ngáp dài, hỏi: “Giờ thì anh đã biết em là ai rồi phải không?”


Gã say rượu đó cuối cùng cũng gật đầu.


Cô cảm ơn trời cảm ơn đất, cứ tưởng cuối cùng có thể ngủ được rồi thì anh đột nhiên cười phá lên, cười còn rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời buổi sớm. “Không ngờ em nhớ rõ đến như vậy… Ừm, nhất định là em rất yêu anh…”


Cô tức điên người, lao vào định cắn anh, kết quả bị anh tấn công lại, cô đương nhiên là thất bại tả tơi, bị anh công thành đoạt đất thành công…


Action 4

Action 4


Tiểu Úc mang nỗi bi phẫn trong lòng bước vào phòng làm việc, vừa ngồi xuống, đồng nghiệp Lý Nham đã vội vã lao tới, nét mặt đầy lo lắng: “Tiểu Úc, Mai Siêu Phong sáng ngày ra đã tới tìm em đòi bản báo cáo đấy, thấy em chưa tới, trong cuộc họp cũng không thấy xuất hiện, sắc mặt chị ta sa sầm. Lần này thì em chết chắc rồi!”


Nói rồi, anh ta bĩu môi hướng về phòng làm việc của trưởng phòng Tài vụ.


“Không sao, cùng lắm chỉ bị tàn phế thôi, muốn chết đâu có dễ như vậy chứ!” Cô tỏ vẻ bình tĩnh.


Nhớ lại lúc đầu, Âu Dương Y Phàm bỏ cô vào trong công ty này mục đích chính là muốn cô được rèn luyện nên không công khai mối quan hệ của họ, Lâm Quân Dật cũng chưa từng tỏ ra quan tâm đặc biệt tới cô. Vì thế trong phòng Tài vụ, mọi người đều coi cô như người mới tha hồ sai bảo. Trưởng phòng trước còn công nhận năng lực làm việc của cô, đối với cô cũng không đến nỗi nào, nhưng cái bà Trưởng phòng Mai vừa đến này, không biết cô đã làm sai điều gì, chị ta luôn thấy cô chướng tai gai mắt, liên tục bắt cô ở lại làm thêm giờ,


Cô soi gương nhìn mình rất nhiều lần nhưng không phát hiện ra mình có chỗ nào đáng ghét, lẽ nào đúng như cái gã Lý Nham kia nói: “Em suốt ngày đeo “quả trứng bồ câu” này trên tay, làm gì có bà cô già nào không thấy nhức mắt chứ?”


Cô nhìn ngón tay mà thầm oán hận, đều tại cái tên Âu Dương Y Phàm không biết khiêm nhường đó, ngay đến mua nhẫn kim cương cũng phải hoành tràng thế này. Trước kia, lúc làm việc cô lén tháo ra, nhưng sau khi bị anh phát hiện, phê bình nghiêm khắc hai ngày liền, còn nói nếu cô thấy viên kim cương đó quá nhỏ thì anh có thể mua viên khác to hơn làm cô sợ tới mức không dám tháo ra nữa.


Cô cặm cụi làm xong bản báo cáo rồi kiểm tra đi kiểm tra lại ba lần, thấy không có gì sai sót.


Tiểu Úc dựa vào ghế, xoa xoa bờ vai mỏi nhừ mới phát hiện ra bầu không khí trong phòng làm việc hơi khác thường, gái đẹp hình như nhiều hơn thường ngày. Nói chính xác, các đồng nghiệp nữ đều trang điểm, ăn mặc lộng lẫy hơn thường ngày, ngay đến Trưởng phòng Mai thường ngày đều mặc bộ đồng phục màu đen hôm nay cũng thấy tô son môi đỏ chót.


Chuyện này là thế nào?! Chẳng lẽ phòng Tài vụ có trai đẹp ghé thăm sao?


Trong lúc ăn trưa, cô cố tình sà vào chỗ đám đông để dò hỏi, mới được biết nội tình, thì ra là người của văn phòng chủ tịch công ty ngầm báo một tin đại hỷ, trong cuộc họp đại cổ đông chiều nay, đại cổ đông đẹp trai chưa từng lộ diện cũng sẽ tới tham dự. Hơn nữa, sau khi hội nghị kết thúc, đại cổ đông này còn tới thăm phòng Tài vụ.


Chẳng trách mấy nữ đồng nghiệp tự nhận mình có chút nhan sắc cứ vài phút lại soi gương dặm lại phấn, thì ra là trai đẹp nhiều tiền sắp tới.


Hừ, cái gã đại cổ đông nào đó!


Người bọn họ nói chắc không phải là… gã đàn ông lười biếng, ham chơi ở nhà của cô đấy chứ?


“Sao tôi không biết chuyện này nhỉ?” Tiểu Úc buột miệng nói. Tiểu Lan ở bên cạnh túm lấy tay cô lắc qua lắc lại, chiếc nhẫn kim cương bị mọi người coi là hàng nhái đó của cô lấp loáng đến lóa mắt. “Chị chẳng phải đã sớm có vị hôn phu rồi sao, đừng có tranh giành với chúng tôi chứ!”


Việc này lẽ ra phải là cô nói mới đúng chứ! Các người sớm đã là hoa có chủ rồi, đừng có tranh giành vị hôn phu của tôi nữa, có được không hả?


Action 5


Buổi chiều, khi cô nộp bản báo cáo, sắc mặt của Trưởng phòng Mai bỗng trở nên dễ chịu một cách khác thường, còn đặc biệt dặn dò cô: “Không có việc gì nữa, cô có thể về nhà rồi.”


Đúng là cô không còn việc gì nữa nhưng cô vẫn muốn nhìn thấy đại cổ đông huyền thoại đó xem sao, ngộ nhỡ là vị hôn phu của cô thì cô cần phải để mắt tới, tránh để đám phụ nữ có mắt nhìn người kia dụ dỗ mất.


Đợi một lúc lâu cũng không thấy bóng dáng đâu cả, cô nhàn rỗi quá ngồi ngủ gà ngủ gật.


Đồng nghiệp Lý Nham ngồi ghế bên cạnh phát huy tinh thần nhân đạo chủ nghĩa, mang tới cho cô một cốc cà phê.


“Tiểu Úc Úc, nhìn em nhàn rỗi chưa kìa, uống cốc cà phê cho tỉnh táo đi!”


Cô lắc người, hoàn toàn không cần dùng tới cà phê, cô đã rất tỉnh táo rồi.


“Cảm ơn!” Vì lịch sự, cô cầm lấy cốc cà phê uống một ngụm.


“Í, lạ thật đấy!” Anh ta ghé sát tai cô, nói nhỏ: “Sao Mai Siêu Phong không băm vằm em ra thành nghìn mảnh nhỉ?”

“Í, lạ thật đấy!” Anh ta ghé sát tai cô, nói nhỏ: “Sao Mai Siêu Phong không băm vằm em ra thành nghìn mảnh nhỉ?”


“Ai mà biết được chứ, có lẽ chị ta cho rằng em và Tổng giám đốc Lâm có mối quan hệ bí mật nào đó!”


Đồng nghiệp Lý Nham cười khinh miệt. “Thôi đi, trong công ty chúng ta ai chẳng biết sếp tổng là người rất chung tình, chẳng đến lượt em đâu.”


“Thế sự khó lường!”


Chỗ này đang thì thầm to nhỏ, chỗ kia lại lao xao, mấy cô gái đẹp đứng tạo dáng các kiểu, chờ đợi được phát hiện, ngay đến Trưởng phòng Mai vốn lạnh lùng cũng nhiệt tình từ phòng làm việc bước ra đón. Tiểu Úc cũng dần phát hiện ra điều khác thường, quay đầu nhìn về phía mà ánh mắt mọi người đang tập trung, đại cổ đông huyền thoại đang đứng đó dưới ánh đèn huy hoàng.


Action 6


Cô luôn cảm thấy Âu Dương Y Phàm chỉ được cái vẻ ngoài đẹp trai, còn ở trong chăn mới biết chăn có rận.


Hôm nay, người đó khoác lên người bộ com lê tinh tế, đứng vào chỗ tiêu điểm, lại vô cùng tuấn tú, khôi ngô, ánh mắt trầm tĩnh thì thực sự cũng có chút nho nhã toát ra từ bên trong. So với bộ dạng của gã say rượu làm náo loạn như trẻ con ngày hôm qua đúng là hoàn toàn khác hẳn.


Đồng nghiệp Lý Nham lại ghé sát cô, lặng lẽ đưa cho cô một tờ giấy ăn. “Lau nước miếng đi!”


“Hừ…” Cô nhận lấy một cách vô thức.


“Đẹp trai phải không? Đây chính là đại cổ đông mà mọi người hay nói tới đó, con trai duy nhất của Âu Dương Cẩm Hoa. Âu Dương Cẩm Hoa, em có biết không? Đó là ông chủ của ngành điện khí, tiền nhiều tới mức tiêu mười đời cũng không hết. Có điều, nghe nói anh ta chưa từng tiêu tiền của bố mình, tự anh ta đầu tư, mắt anh ta nhìn rất chuẩn, tiền kiếm được cũng không kém gì bố mình đâu…” Anh ta càng nói càng sôi nổi, dường như không nhận ra là Tiểu Úc đã cố gắng đứng xa anh ta tới cả n lần rồi, nhưng anh ta cũng cứ n lần tiến đến gần cô. “Người đàn ông như thế này, em chỉ ngắm thôi, nâng cao phẩm vị của mình cũng được rồi, chớ có ôm mộng tưởng gì cả…”


Tiểu Úc hy vọng người đó không để ý tới sự tồn tại của cô, ngẩng đầu để chắc chắn, đã phát hiện thấy Âu Dương Y Phàm đang nhìn thẳng về phía cô, hơn nữa hình như đã nhìn từ rất lâu rồi vì anh mắt của mọi người cũng đều nhìn theo hướng của anh, đổ dồn về phía cô.


Cô thấy người cứng đờ, sống lưng lạnh toát.


Sau đó, Âu Dương Y Phàm đi vòng qua Trưởng phòng Mai, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, bước về phía cô. Cô lau mồ hôi, người đàn ông này tới khi nào mới học được tính khiêm nhường đây?


Đồng nghiệp Lý Nham vẫn đang thao thao bất tuyệt cuối cùng cũng nhận ra bầu không khí khác thường, quay đầu lại nhìn, sau đó anh ta như hóa đá bởi giờ phút này, Âu Dương Y Phàm đang đứng bên cạnh Tiểu Úc, tay chống xuống bàn làm việc của cô, người hơi nghiêng, miệng như đang mỉm cười. “Nói chuyện gì vậy? Nói chuyện vui vẻ thế!”


Cô trừng mắt, lạnh lùng đáp: “Nói về người khác thì có lỗi với anh sao?”


Anh cúi thấp hơn, khoảng cách với cô đã vượt qua phạm vi xã giao thông thường, Tiểu Úc cảm nhận thấy bầu không khí xung quanh không còn bình tĩnh nữa. Thế là cô cũng bị mất bình tĩnh.


“Anh nghe nói có người muốn ngũ mã phanh thây em, anh đương nhiên phải tới xem thế nào…” Nói rồi, anh nhấc bàn tay cô lên, ngón tay như vô tình lướt qua viên kim cương thô thiển đó. “Anh chỉ có em là vợ anh, dù thế nào cũng phải bảo vệ em chứ! Ừm… Tiểu Úc Úc.”


Cái khả năng khiến người khác buồn nôn này của anh không chỉ cao hơn đồng nghiệp bên cạnh một cấp bậc. Cô chắc chắn, đến tai cô cũng phải sởn da gà. Cũng may giọng anh không cao lắm, có lẽ ngoài anh chàng đồng nghiệp đứng bên cạnh cô, những người khác đều không nghe thấy. Lại ngước nhìn anh chàng đồng nghiệp đó, thực sự đã bị dọa cho hồn xiêu phách lạc rồi.


“Hôm nay em phải làm thêm đến mấy giờ?” Anh lại hỏi.


“Hôm nay…” Cô liếc nhìn nét mặt kinh ngạc của Trưởng phòng Mai. “Không phải làm thêm.”


“Ồ, vậy anh tới phòng làm việc của Quân Dật đợi em, khi nào hết giờ làm, chúng ta tới nhà anh ta ăn ké bữa cơm nhé!”


“…”




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận