Sói cưỡi ngựa tre tới!


Nhưng mà đêm hôm đó đồng chí Lã Vọng Thú lại không chịu đi.

“Đừng quên chúng ta vừa mới đặt quan hệ nha.” Tôi nói “Ngày đầu cứ như vậy, gọi người yên tâm thế nào a…”

“Em yêu tâm.” Lã Vọng Thú nói “Anh đối với em một chút ý đồ cũng không có.”

“..” Vấn đề ý đồ hay không ý đồ là vấn đề sao? Tuy nhiên quả thật quan hệ không nhỏ “Vậy anh còn ở lại đây làm gì?”

“Lần trước uống rượu ở.” Mặt anh hơi đỏ, mùi rượu từ người anh hoàn toàn không khó ngửi.

“Vậy anh ngủ trên sô pha được rồi.” Tôi trả lời.

Lã Vọng Thú nhìn nhìn “Không cần.” Nói rồi đi thẳng vào phòng tôi, chỉ vào giường “Anh muốn ngủ trên giường.”

Mẹ của tôi ơi, có phải tôi nợ nần gì ai đó không, tôi bắt đầu hối tiếc khi vừa rồi mình không nói không được.

“Vậy em ngủ ở đâu?” Tôi hỏi lại.

“Cùng trên giường.” Anh nói.

“…” Tiểu Kê tôi tuy hèn mọn bỉ ổi, nhưng cũng là khuê nữ băng thanh ngọc khiết, lần đầu chúng tôi là vì say rượu, bỏ qua, hôm nay đầu óc tỉnh táo còn có mỹ nam trong lòng, tôi thật sự không tin vào tự chủ của mình a.

“Anh muốn trông giữ em.” Anh nói, đã đi đến bên giường.

“Trông giữ gì?”

“Sợ em bỏ chạy…” Anh thì thào nói “Tiểu Kê, nếu như em sẽ không ngốc nghếch ở đó đợi anh, anh sẽ trông giữ em…”

Nhìn bóng lưng thon dài phía sau của anh, đột nhiên mũi tôi cay cay, Lã Vọng Thú, cả hai ta đều không thể thoải mái nói lên lời trong trái tim mình, may mắn là chúng ta đã quay trở lại, nếu như không quay lại được, chúng ta có phải sẽ hối tiếc cả đời không?

Ngày hôm sau lúc rời giường, là tôi tỉnh trước, có lẽ do anh uống nhiều nên vẫn ngủ say, tỉnh lại tôi liền cảm thấy thật sự may mắn a, may mà tôi đã tỉnh trước, nếu là anh tỉnh…

Cả người tôi vắt ngang trên giường, hai đùi toàn bộ đặt lên chân đồng chí nữ vương, thật sự không thể dùng mấy từ chướng tai gai mắt để hình dung hết a.

Nhanh chóng đứng lên, rón ra rón rén đi đến cửa phòng.

“Dậy rồi à?” Người nào đó đột nhiên mở miệng khiến tôi sợ đến mức toàn thân run rẩy “Gì?” Quay đầu nhìn Lã Vọng Thú trở mình, “Ách, anh đang ngủ ngon, em không muốn quấy rầy anh.”

“Nếu như một đêm bị chân người nào đó gác lên gác xuống, tới quá nửa đêm mới buông tha, như vậy được tính là ngủ ngon sao?”

“…” Điều này nhất định mọi người phải hiểu a, gác chân lên gì đó chính là thói quen của tôi, bình thường tôi hay gác lên gối, hôm nay chuyện xảy đến với anh không phải chuyện bình thường sao?

Anh xoay người “Xem ra em uống rượu xong ngủ ngoan hơn.”

Chẳng lẽ từ nay về sau trước khi ngủ đều phải làm vài ly sao? “Đứng lên đi…. Còn phải đi làm.” Tôi mới mở cửa phòng đã nghe tiếng đập cửa rất khẽ. “Ai?”

“Anh… Em chưa dậy sao?” Ngoài cửa là tiếng của chồn, tôi nhanh chóng mở cửa “Tôi không phải đã đưa chìa khoá cho anh rồi sao?”

Anh ta ngượng ngùng cười “Anh không biết em đã rời giường chưa?” Nói rồi đưa lên một chiếc túi, đựng đồ ăn sáng.


Trong lòng tôi cả kinh, đột nhiên cảm thấy xấu hổ, rõ ràng ngày hôm qua anh ta nói… Không biết lúc này sao lại nghĩ đến, đưa cơm không phải thói quen của anh ta sao?

Tôi nhận lấy cười “Hắc hắc, sớm vậy sao…”

“Anh muốn tự làm, nhưng lại không muốn phiền em đang ngủ, sáng sớm ồn ào quá sẽ không hay.” Anh ta vừa nói vừa đi, sau đó bước chân dừng lại.

Lã Vọng Thú khẽ nhếch mày đứng ở phòng khác, tôi nhìn khoé miệng anh yếu ớt nhếch lên một nụ cười đắc ý, đột nhiên nghĩ không phải vì muốn có thời khắc xấu hổ hôm nay nên hôm qua anh ta mới tới đây chứ?

“Ách..” Lã Vọng Thú nở nụ cười “Không biết bữa sáng có phần tôi không?”

Khoé miệng Hoàng Thư Lãng cũng khẽ nhếch “Có. Có…”

“Vậy cùng ăn đi.” Tôi mở miệng, trời biết những lời này tôi nói ra thế nào, đột nhiên tôi có cảm giác mình như đang là khách làng chơi đến chỉ tay chọn cô nương ở chỗ mấy mụ tú bà.

Hoàng Thư Lãng đặt bữa sáng xuống “Anh đi trước, bên trường có khả năng đang tìm anh.” Sau khi người rời đi, trong lòng tôi lộp bộp một chút, trống ngực đập không ngừng.

Anh ta vừa đi, Lã Vọng Thú hỏi “Nhà của em lại có chuyện gì?”

“Vốn lúc nào chẳng có chuyện…” Tôi mở túi ra, “Oa, bánh bao, bánh bao, vẫn còn nóng.”

Đến lúc nghỉ trưa, điện thoại vang lên, là số của biên tập, nhanh chóng nhấc máy, “Chuyện gì?”

Biên tập đầu bên kia ói “Sách hôm nay đưa ra thị trường, cô còn không mau đến xem? Sách mẫu cũng đã được gửi về nhà cô, nhớ rõ về nhà nhận.”

“Ách…” Tôi kêu lên “Thật sao?”

“Vâng, sách của cô được gửi cho chủ thuê nhà, cô hỏi họ nhé.”

Mặc dù nói quyển sách này, nào là Camila, nào là Dâu Tây Britney tôi cũng không nói gì, mặc dù nhìn cuốn sách trên giá nhìn rất OL ( office lady), nhưng tôi cũng nguyện ý nhìn, có lẽ chỉ mình tôi biết rõ quyển sách này là của Tiểu Kê tôi viết, cũng rất đáng.

Càng nhiều hơn… là một loại khẳng định.

Có lẽ chỉ có một người nguyện ý xem, sau đó nói cho tôi biết, rất hay.

Là đủ rồi.

Tâm nguyện của tôi tất cả đều rất hèn mọn, nhỏ bé, sau đó chính mình vụng trộm vui mừng, cũng rất thoả mãn.

Gọi điện xong, Hoàng Thư Lãng gọi điện đến “Chuyện của anh xong rồi, giữa trưa sẽ trở về.”

“Sớm vậy sao.” Tôi trả lời “Không có việc gì chứ?”

“Không có việc gì.” Anh ta nói, giọng không cao, “Anh đã gửi chìa khoá lại chỗ chủ nhà, nếu không em nói với bà ấy đi.” Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng một người phụ nữ “Thật là cô đưa chìa khoá cho cậu ta, tôi còn tưởng là trộm nữa.”

“Anh ta là bạn của tôi, không sao.” Tôi nhanh chóng giải thích.

“Vậy được rồi.” Chủ cho thuê nhà nói một câu, điện thoại lại trở về với chồn “Anh đi đây.”

“Được.” Tôi đáp, cuối cùng thêm vào một câu “Chuyện trong nhà có gì nói cho tôi nhé.”


“…” Đầu kia trầm mặc một hồi “Được.”

Buổi chiều lúc tan làm, nén không được sự kích động trong lòng, tôi đi đến hiệu sách.

Khi vào hiệu sách tôi lại có chút lo lắng, tuy trước đó có xem qua bìa sách rồi, nhưng lại là lần đầu tiên nhìn thấy sản phẩm, lén lút đi vào, quét một lượt trên giá sách, cuối cùng cũng nhìn thấy, rút ra, sờ sờ… Được, thật có cảm xúc a.

“Tiểu Kê.” Đột nhiên có tiếng gọi, tôi đáng lén lút xem sách nên nghe hai tiếng Tiểu Kê sợ chết khiếp, vì sao tôi lại có cảm giác như mình là kẻ trộm thế này.

Tiểu Nguyệt đã chạy đến “Cô cũng thích những loại sách này sao.”

“A…” Tôi nên nói thế nào cho tốt “Ha ha… không khác nhau là mấy… Nhìn xem, cũng không tệ đâu…”

“Tôi cũng thích đọc a.” Người nào đó kích động cầm một cuốn sách, tôi liếc nhìn dò xét “Ách? Đammie?”

Tiểu Nguyệt cười, “Nói chuyện cùng tôi và Tiểu Bạch là như nhau…”

Thốt ra lời này tôi liền ngầm hiểu “Hiểu.”

Người nào đó cầm cuốn sách trên tay tôi “Cô thích đọc người này?”

Khoé miệng tôi co dúm, có chút ngượng ngùng nói “Quyển này… là tôi viết.”

“A! Thật sao!” Người nào đó lao đến “Dường như đã nghe anh tôi nói qua… Thì ra là thật a.”

“..” Chẳng lẽ tôi không giống tiểu thuyết gia lắm sao, kỳ thị ngoại hình a?

“Tặng tôi một quyển đi.” Tiểu Nguyệt nói “Tôi muốn được ký tên a, có được chữ ký xịn mới được a.”

“Tôi lấy sách mẫu tặng cô.” Đột nhiên nghĩ đến gì đó rồi nói với Tiểu Nguyệt “Biên tập nói đã gửi sách mẫu đến cho tôi, muốn đến nhà tôi lấy không.”

“Được được.” Tiểu Nguyệt kéo tôi đi ra thanh toán tiền, ra khỏi hiệu sách Tiểu Nguyệt ghé vào nói “Anh của tôi tối qua không về nhà, có phải là đến chỗ của cô không?”

“Ha ha…” Bạn học Tiểu Nguyệt, bạn có thể không gà mẹ một chút không, ngay cả anh trai của mình cũng muốn truyền bát quái.

“Xem ra không sai a…” Người nào đó cười gian “Ngày hôm qua anh trai tôi ăn xong đột nhiên chạy ra ngoài.”

Tôi đột nhiên cảm thấy, có Tiểu Nguyệt làm cô em chồng, so với Hoàng sóng thần, cũng không có tốt hơn…

Về đến nhà tôi lại có chút lo lắng, đứng trước cửa nói với Tiểu Nguyệt “Phòng tôi tương đối loạn…”

“Không sao.” Tiểu Nguyệt nói “Tôi cũng chẳng khác mấy, hơn nữa trình độ của Tiểu Bạch tôi cũng đã từng chứng kiến a.”

Tôi gõ cửa nhà chủ, “Cháu đến lấy chìa khoá.”

Chủ nhà liếc tôi một cái, ánh mắt quái dị, thế nhưng nghĩ đến ánh mắt này nhìn tôi cũng lâu rồi, cũng chẳng muốn tức giận “Có bưu phẩm gửi đến cho cháu phải không ạ.”


“Đúng.” Chủ nhà đưa chìa khoá cho tôi, sau đó đưa thêm một thùng giấy.

“Đi đến phòng ký cho tôi đi.” Tiểu Nguyệt nhân lấy nói.

“Ha ha..” Tôi cười khờ, tra khoá vào ổ, “Thật sự rất loạn nha.”

“Cạch…” Cửa mở.

Tôi ngây cả người, Tiểu Nguyệt cũng sửng sốt, nửa ngày sau mới mở miệng “Tiểu Kê, phòng của cô… một chút cũng không loạn.”

Nói một chút cũng không loạn, không bằng nói cái gì cũng không có. Cả phòng ngoài dụng cụ gia đình không có gì hết, bàn trà, ghế sô pha, chăn đệm trên giường, tủ quần áo, máy vi tính, sách, tất cả những gì tôi đã mang vào phòng này cái gì cũng không có.

Giống như cái phòng này chưa từng có người ở qua.

“Người kia nói là thay cô khiêng đồ, nói cô muốn thay toàn bộ đồ mới.” Chủ cho thuê nhà dựa vào cửa nói, “À, anh ta có chìa khoá không phải sao? Tôi lúc đầu còn chưa an tâm, về sau chính cô cũng nhận điện, còn nói cho tôi biết đó là bạn của cô.”

“Tôi chỉ đưa cho anh ta cái chìa khoá thôi mà…” Lời này nên nói thế nào đây?

Chủ nhà liếc tôi, “Cô đưa chìa khoá cho anh ta, anh ta cũng là người quen của cô, xảy ra chuyện gì cũng chỉ có mình cô chịu trách nhiệm.”

Nói xong xoay người vào nhà, miệng lầm bầm, “Người hiện đại, chính là quá tuỳ tiện…”

Tôi nhanh chóng gọi điện cho Hoàng Thư Lãng, không đợi tôi nói, anh ta đã mở miệng trước “em về rồi à.”

“Anh làm những thứ này là để tôi về sao?” Tôi khó tin hỏi.

“Tuy không muốn thừa nhận, nhưng lần này anh tới chính là muốn em trở về.” Anh ta hạ thấp giọng nói.

“Được.” Tôi đột nhiên bật cười, “Được lắm… Nói theo lời anh, lời của anh, từ nay về sau đều không thể tin, có phải thế này không?”

“Anh..” Anh ta không phủ nhận, “Trong máy tính có rất nhiều thứ em muốn đúng không, bản thảo, còn có đồ dùng các loại của em… Em sẽ trở về.”

“Tôi sẽ trở về.” Tôi kiên định nói “Tôi sẽ phải đối mặt, bởi vì cũng đã bảy năm, ngày này sớm muộn gì cũng phải tới.”

Tôi sửa sang lại tâm tình nôn nóng của mình, cứng rắn đứng khỏi sô pha, “Tôi sẽ về.”

“Đừng…” Tiểu Nguyệt kéo tay tôi “Hiện tại đã muộn thế này, ngày mai tôi kêu anh trai đưa cô đi.”

“Có thể là có chút…” Tôi từ từ nói “Muốn tự làm…”

“Được được…” Lã Vọng Nguyệt kéo tay tôi hướng ra ngoài “không ai tranh của cô, có điều trước tiên hắn phải tìm cho cô một chỗ để ở, chẳng lẽ cô muốn làm cái xác trên cái giường như tấm ván kia sao?”

Xuống xe, tôi nhếch miệng hỏi Tiểu Nguyệt “Cái này… Chính là chỗ cô muốn dẫn tôi đến?”

“Đúng a.” Tiểu Nguyệt gật đầu, chỉ về phía nhà cô nói “Cho cô ở khách sạn một mình nhất định sẽ suy nghĩ miên man, không bằng tìm anh trai nữ vương thụ của tôi phục vụ cô a…”

“…” Anh trai cô phục vụ tôi? Không bằng biến tôi thành nô lệ để cúng tế thần đi cho rồi, có điều, nơi này đúng là… có thể bớt tiền thuê phòng.

Cha mẹ Lã Vọng Thú đều đã đi du lịch bên ngoài, theo như Tiểu Nguyệt nói là kỷ niệm ba mươi năm ngày cười, đám cưới bạc thì thừa, đám cưới vàng thì không đủ, tạm gọi là đám cưới bạc mạ vàng đi.

Lã Vọng Thú đã biết đại khái về tình huống, hỏi tôi “Có gì quan trong không? Nếu không quan trọng thì không có cũng được.”

Tôi cười, nói không quan trọng thì là toàn bộ gia sản của tôi, còn có giấy chứng nhận, bản thảo trong máy tính. Nói quan trọng thì cũng không quan trọng, tôi có thể có tài sản gì đây, giấy chứng nhận ngoại trừ để chứng minh thân phận trong trường hợp đặc biệt, hồ sơ cũng ở công ty, bản thảo cũng đã giao cho biên tập, quần áo gì đó, đều có thể mua lại.

Tôi nghĩ một lúc “Quan trọng hay không em đều muốn lấy lại, nếu như hôm nay không lấy lại được, sau này đều không thể lấy lại.”


“Em muốn lấy thứ gì?” Lã Vọng Thú hỏi lại.

Tôi cười yếu ớt một chút “Lã quản lý thông minh như thế mà không biết?”

Anh tựa trên ghế nở nụ cười “Không lẽ đây là gần mực thì đen gần đèn thị rạng. Đầu óc anh gần đây càng lúc càng không dùng được…”

“Anh ngày mai đưa em đi.” Anh nói.

“Đừng…” Tôi nhanh chóng nói “Em gần đây luôn tự lực cánh sinh, quyết chí tự cường, không muốn làm Tiểu Kê nhu nhược hay chạy trốn, muốn tự mình giải quyết.”

“Phải không?” Người nào đó cười gian nói “Anh chẳng qua là đi theo em, còn chưa nói là cùng em vào, không lẽ tự lập có nghĩa là tự kỷ?”

Lúc này tôi cũng không còn như trước kia, tôi đang nắm đằng chuôi, khoé miệng cong lên “Phải không? Em đây như thế nào lại nhớ có người muốn theo đuổi cái người tự kỷ đó đấy nhỉ?”

Nụ cười trên mặt Lã Vọng Thú không đổi. “Say rượu loạn tính thôi.”

“…” Anh đừng nghĩ tránh nhé, lúc này đến phiên Tiểu Kê tôi ra sân, tôi nhanh chóng lấy di động trong túi ra, cười đắc ý, “Anh nói không sai, gần đèn đúng là có thể rạng, không cẩn thận ngay cả em cũng đã học thói quen ghi âm, muốn nghe một chút không?”

Lã Vọng Thú mặt đỏ, đứng dậy muốn chạy ra ngoài, tôi kéo lấy không tha “Chạy gì a, tuy không giống như lần trước, nhưng âm sắc cũng không tệ lắm, vô cùng rõ nét.”

Người nào đó đỏ mặt né tránh, tôi kéo tay anh “Tính toán một chút, khôngnói…” anh dừng bước, hình như nghĩ gì đó, “Em hình như có nói qua hồi trung học, cha mẹ em đã từng đến trường tìm bạn em… lần này có phải sẽ đến công ty…”

Tôi bĩu môi, “Anh sợ bọn họ đến công ty làm phiền anh?”

“Không phải, anh sợ em từ nay về sau…” Anh nhanh chóng nói.

“Em biết rõ.” Tôi gật đầu “Có điều cái này anh yên tâm đi, đây cũng chính là lý do vì sao bảy năm qua bọn họ không bắt em trở về, bởi vì bọn họ sĩ diện, lúc trước đến trường học vì tìm bạn học cùng em, lúc em lên đại học có nhiều giáo sư biết cha em, ông tất nhiên không muốn doạ người, cho nên ông ta chỉ biết cùng em chơi trò quan hệ bí mật thôi…”

“Anh?” Anh hỏi lại.

“Coi như anh không may.” Tôi cười nói “Lần này ông nội mất, bọn họ là quyết tâm muốn đưa em về nhà, thế nhưng vẫn sợ chuyện xấu truyền ra ngoài, cho nên mới đưa Hoàng Thư Lãng đến giở trò này.”

“Hoàng Thư Lãng…” Lã Vọng Thú khẽ gọi tên “Cuối cùng đối với người nhà em là dạng tồn tại gì?”

“A..” Tôi nghĩ một chút “Quả thật em có thể cùng anh ta nói chuyện, mọi chuyện cũng chẳng có gì, anh ta là học sinh đắc ý nhất của cha em, đối với cổ văn và thư pháp đều rất có nghệ, hơn nữa bản thân là người cực kỳ nho nhã, phải nói là cha em hoàn toàn không tìm được gì trên người em, lại không thể ký thác được gì trên người em, vì thế đặt hết lên người Hoàng Thư Lãng, mặc dù thế, bọn họ vẫn không yên tâm giao ột người ngoìa, cho nên cha mẹ em hi vọng em cùng Hoàng Thư Lãng kết hôn, đơn giản vậy thôi.”

Lã Vọng Thú nghe xong đưa tay nắm tay tôi, tôi nói tiếp “Hơn nữa, em đến giờ cũng không biết em có điểm gì đáng để anh ta yêu mến, ai… Đúng rồi.” Tôi quay đầu hỏi Lã Vọng Thú “Xin hỏi Lã Vọng Thú tiên sinh, em có gì đáng để anh yêu?”

Anh nghĩ một lúc “Quả thật, anh vẫn cảm thấy tìm một nửa còn lại nhất định phải là một góc bù trừ, xem ra Hoàng Thư Lãng cũng có suy nghĩ này.”

“…” Góc bù trừ? Anh nói thẳng là em ở một tầng lớp khác đi cho rồi.

“Nhưng em cũng không cần để trong lòng, cả thấy cuộc đời không có hi vọng …” Lã Vọng Thú nhướn mày nói “Dù sao? Chỉ có nhân tài như em mới có thể khơi dậy bọn anh…”

“..” Không biết hiện tại đầu thai có còn kịp không?

Anh thấy sắc mặt tôi càng lúc càng khó coi, không tiếp tục chủ đề này nữa “Đúng rồi, ngày mai không muốn anh đưa đi?”

“Đó là đương nhiên.” Tôi trả lời, “Ai cũng không thể đưa em đi, chỉ có mình em thôi.”

Anh nở nụ cười “Anh ngay mai đợi em ở cửa.”

Sáng sớm hôm sau chúng tôi đã xuất phát, Tiểu Nguyệt lòng đầy căm phẫn nắm chặt tay tôi “Tiểu Kê, thật sự không cần tôi đi sao? Tôi nghe nói người nhà cô đối với cô rất biến thái, cô yên tâm, chỉ cần tôi xuất mã, có biến thái mấy cũng có thể thu phục.”

“Cảm ơn cô. Nhưng đây chính là chuyện của tôi.” Tôi cự tuyệt.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận