Sổ Tay Sử Dụng Sủng Phi


Ngụy La bị hôn tới đầu óc choáng váng, chỉ cảm thấy ngay cả thở cũng là

một vấn đề. Triệu Giới lại cố tình không chịu buông tha cho nàng, ở trên môi nàng vừa cắn vừa mút, giống như dã thú đói khát đã lâu cuối cùng

cũng tìm được thức ăn, quyết không ăn nàng vào bụng tuyệt không bỏ qua.

Nụ hôn của hắn mang theo giận dỗi và cường thế, nàng nghiêng đầu né

tránh, Triệu Giới liền cắn đầu lưỡi nàng uy hiếp, cho tới khi nàng ngoan ngoãn bất động, động tác của Triệu Giới mới dần dần ôn nhu liếm mút,

đem lời nói của nàng nuốt cả vào bụng.


Hồi lâu sau, cuối cùng Triệu Giới cũng buông Ngụy La ra, ngón cái nhẹ

nhàng vuốt quanh môi nàng, khàn giọng hỏi: “Vì sao không đến gặp ta?”


Quả nhiên hắn vẫn là để ý chuyện này, oán giận bất mãn mười ngày qua

từng chút một tích góp lại, lúc này nhìn thấy nàng quả thật không nhịn

được mà bộc phát.


Đầu lưỡi và môi Ngụy La đều có chút đau, đều do hắn, hôn ác liệt như

vậy, còn cắn nàng. Miệng nàng chắc chắn sưng cả lên rồi, lát nữa Kim Lũ

và Bạch Lam thấy được nên giải thích thế nào? Ngụy La cắn ngón trỏ của

Triệu Giới, giọng nói có chút oán trách: “Tại sao phải đi thăm Đại ca

ca”.


Còn phải hỏi sao? Triệu Giới không rút tay về, cúi người hôn lên chóp mũi nàng một cái, giọng nói hạ xuống: “Ta bị thương”.


Nói xong, hắn rút tay ra, nắm tay nàng đặt lên chỗ vết thương ở ngực.

Vết thương còn chưa khỏi hẳn, từng vòng lụa trắng quấn chặt lấy, cách

lớp y phục cũng có thể nhìn thấy được. Lồng ngực hắn cứng rắn, dưới lồng ngực là trái tim đang đập thình thịch, toàn thân hắn đều toát ra hơi

thở mãnh liệt của nam nhân. So với hắn, Ngụy La liền có vẻ nhỏ nhắn hơn

nhiều lắm, vừa nhỏ lại vừa mềm, bị Triệu Giới ôm vào trong ngực, giống

như một tiểu nha đầu không còn đường nào để chạy, chỉ có thể bị hắn ép

hỏi một lần lại một lần: “A La, bảo bối, vì sao không đi thăm ta?”


Mặt Ngụy La ửng hồng, kéo dài tới tận mang tai.


Kể từ khi hắn bày tỏ tâm ý với nàng, trước mặt nàng cũng không thèm cố

kỵ gì nữa, thậm chí còn mặt dày mày dạn gọi nàng là “bảo bối”. Ai là bảo bối của hắn? Buồn nôn chết mất, nàng tuyệt không thích xưng hô như vậy.


Nhưng không biết tại sao, trong lòng Ngụy La mềm nhũn, thân thể cũng mềm, ngay cả một chút khí lực phản bác cũng không có.


Ngụy La nghiêng đầu, nhìn chằm chằm gối dựa lớn màu đỏ tía thêu hoa mẫu

đơn trong xe ngựa, chậm rãi nói: “Cao tỷ tỷ nói với muội không nên đến

tìm huynh”.


Vẻ mặt Triệu Giới lập tức thay đổi, mày kiếm cau lại, ngồi trên đệm màu

đỏ hồng, ôm nàng lên đùi, nâng gương mặt nhỏ nhắn của Ngụy La lên, hỏi:

“Nàng ta nói gì với muội?”


Ngụy La không nhìn hắn, đôi mắt trắng đen rõ ràng mở to khẽ chớp, nói

thật: “Hôm đó Cao tỷ tỷ đưa muội ra phủ, nói rằng muội trưởng thành rồi, phải suy nghĩ cho thanh danh của bản thân một chút, về sau không cần

tùy ý ra vào Phủ Tĩnh Vương”.


Ngụy La thừa nhận bản thân cố ý nói ra chuyện này, nàng có ham muốn

chiếm giữ, kể từ khi nhận rõ tâm tư của mình, nàng muốn đem Triệu Giới

chiếm làm của nàng. Dựa vào cái gì Cao Đan Dương có thể công khai tuyên

bố chủ quyền với nàng chứ? Nàng cũng muốn có Đại ca ca nha! Huống chi

nàng cũng không thêm mắm thêm muối gì, chỉ đơn thuần là thuật lại sự

thật mà thôi. Ngụy La nhìn Triệu Giới, đôi môi phấn hồng nhếch lên:

“Tĩnh Vương ca ca, ca ca thấy Cao tỷ tỷ nói đúng không?”


Sắc mặt Triệu Giới không tốt chút nào, cúi đầu hôn miệng nhỏ của nàng

một chút, trăn trở cọ xát, không nỡ rời đi: “Đừng nghe lời nàng ta”. Mùi vị của tiểu cô nương quá tốt, nếm thử một lần sẽ nghiện, vừa nhìn thấy

liền nhịn không được muốn hôn nàng, hôn toàn thân nàng. Đầu óc Triệu

Giới coi như thanh tỉnh, cũng biết đây là trong xe ngựa, cũng không làm

loạn nữa, tiếp tục nói: “Muội có thể ra vào Phủ Tĩnh Vương hay không là

do bản vương định đoạt. Sau này muội gả cho ta, toàn bộ Phủ Tĩnh Vương

đều là của muội, muội muốn ra vào thế nào liền là thế ấy”.


Ngụy La nắm lấy tay áo Triệu Giới, có chút chống đỡ không nổi, cơ hồ như nhũn ra trong ngực hắn: “Nhưng hôm nay Phủ Trung Nghĩa Bá tới, nói muốn bàn về hôn sự của muội và Tống Huy ca ca…”


Mặc dù nàng đã nói rõ với Tống Huy, hy vọng hắn có thể từ hôn, nhưng hình như Tống Huy không đồng ý.


Một câu cuối cùng kia của hắn “Ta không muốn từ hôn” còn văng vẳng bên

tai nàng, làm nàng có chút áy náy. Thật ra cũng không phải là không có

biện pháp khác, Ngụy Tranh thích hắn, chỉ cần nàng dùng chút thủ đoạn là có thể đem Ngụy Tranh giao cho Tống Huy. Nhưng nàng không muốn để Ngụy

Tranh chiếm được tiện nghi, cũng không muốn khiến Tống Huy tổn thương,

chậm chạp không có quyết định.


Triệu Giới nâng Ngụy La lên, nhớ tới một màn ở Phủ Anh Quốc Công, trong

mắt lộ ra chút sát khí, nhưng rồi nhanh chóng bị đôi mắt phượng sâu thẳm giấu đi. Hắn cầm tay nhỏ của nàng, như muốn phủi đi nhiệt độ của Tống

Huy, chọt chọt: “Bọn họ nói gì?”


Ngụy La nhớ lại một chút, đem những chuyện Bạch Lam nghe trộm được nói

cho Triệu Giới biết: “Phụ thân nói đính hôn trước, một năm sau lại gả

cho Triệu Giới biết: “Phụ thân nói đính hôn trước, một năm sau lại gả

tới Phủ Trung Nghĩa Bá”.


Triệu Giới không nói lời nào, cánh tay ôm eo nàng dùng sức siết chặt: “Ý của muội thế nào?”


Ngụy La không rõ chuyện gì: “Sao?”


Triệu Giới cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt chuyên chú: “A La, muội muốn gả

cho Tống Huy hay cho ta? Nếu muốn gả cho ta, bản vương lập tức giúp muội hủy bỏ cửa hôn sự này”.


Chuyện như vậy còn phải hỏi sao? Nếu nàng không muốn gả cho hắn, thì để

hắn tùy ý hôn, tùy ý ôm thế sao, hắn nghĩ ai cũng nhận được đãi ngộ này

à? Ngụy La thật muốn trợn trắng mắt, nàng không nói cho hắn, để hắn sốt

ruột: “Cho dù không gả cho Đại ca ca, muội cũng sẽ rút khỏi hôn sự này”.


Triệu Giới nghẹn họng hồi lâu, không nói được gì.


Chờ được một câu “Đồng ý” của nàng quả thật không dễ. Được rồi, trước

tiên vẫn nên đem hôn sự giữa Ngụy La và Tống Huy hủy bỏ đã. Từ hôn rồi

hắn mới có cơ hội tới cầu hôn, đến lúc đó mới dụ dỗ tiểu cô nương này

cho tốt. Vào tay Triệu Giới hắn rồi còn muốn toàn thân trở ra sao? Không làm nàng hiểu rõ hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua.


Ngụy La tất nhiên không biết trong lòng Triệu Giới đang nghĩ gì, nàng

ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ có thể nhìn thấy đường cong cường tráng và hầu

kết nhô ra. Hầu kết theo lời nói của Triệu Giới lúc lên lúc xuống, thật

muốn sờ sờ một cái, sao lại không giống với cổ của nàng chứ? Cổ nàng

bằng phẳng, không có gì cả. Trong lòng tiểu cô nương ngứa ngáy, nhịn

không được lại hỏi: “Lúc nãy Đại ca ca nói gì với Tổ phụ?”.


Triệu Giới cúi đầu, vừa vặn nhìn thấy đôi mắt sáng long lanh của Ngụy

La, trong lòng mềm xuống: “Không nói gì, chỉ nói chút chuyện ta bị

thương thôi”.


Nếu hắn đã quyết giúp nàng từ hôn, trong lòng cũng tự có chủ ý. Không

nói cho nàng biết, chỉ là không muốn khiến nàng thêm lo lắng.


Ngụy La rốt cục cũng nhớ đến Triệu Giới bị thương, chui ra khỏi ngực

hắn, nhìn nhìn lồng ngực Triệu Giới, lại nhìn cánh tay hắn: “Là ai muốn

hại huynh? Thương thế sao rồi, còn đau không?”


Miệng vết thương bắt đầu hồi phục, sớm đã hết đau. Chỉ là mấy ngày nay

Miệng vết thương bắt đầu hồi phục, sớm đã hết đau. Chỉ là mấy ngày nay

muốn gặp nàng, muốn ôm nàng, hôn nàng, tiếc là lấy danh nghĩa Lưu Ly gọi nàng nhiều lần, nàng vẫn chưa từng tới Phủ Tĩnh Vương lần nào. Triệu

Giới nằm trên giường hận Ngụy La tới nghiến răng nghiến lợi, nghĩ xem

khi gặp nàng nên trừng phạt thế nào, tới khi gặp rồi, nàng mềm mại nũng

nịu gọi hắn một tiếng “Đại ca ca”, lửa giận trong lòng hắn đã nguội hơn

phân nửa.


Triệu Giới cười cười, môi mỏng cong lên, giọng điệu thương lượng nói: “A La hôn một cái ta liền hết đau”.


Ngụy La: “…”


*** *** ***​


Hai người ở trong xe ngựa nghỉ ngơi tới nửa canh giờ, sắc trời dần ngả

về chiều. Kim Lũ và Bạch Lam ở ngoài dè dặt nhắc nhở một câu Triệu Giới

mới buông Ngụy La ra, đưa nàng vào cung.


Lời trong miệng Triệu Giới cũng không phải giả, tháng sau Triệu Lưu Ly

quả thật muốn đi Tử Ngự Sơn Trang nghỉ hè, đi chừng một tháng. Ngoại trừ nàng ấy, Triệu Lâm Lang và mấy vị công chúa khác cũng đi. Mỗi người sẽ

mang theo vài người bạn tốt đi cùng, phòng ở Sơn trang nhiều, không lo

không có chỗ ở, đến lúc đó sẽ vô cùng náo nhiệt.


Lần này Triệu Lưu Ly gọi Ngụy La vào cung, chính là muốn thương lượng

xem cần đem những gì, thuận tiện hỏi Ngụy La xem có muốn dẫn ai đi cùng

không.


Ngụy La liền muốn gọi Lương Ngọc Dung cùng đi. Lương Ngọc Dung là cô

nương hoạt bát hướng ngoại, nhất định có thể làm bạn với Triệu Lưu Ly.


Triệu Lưu Ly liền đồng ý, chuyện này cứ như vậy mà quyết định.


Mấy ngày kế tiếp, Phủ Anh Quốc Công và Phủ Trung Nghĩa Bá cũng không có động tĩnh gì, chuyện đính hôn cũng không có ai nhắc tới.


Triệu Giới bị thương, Sùng Trinh Hoàng Đế cho hắn ở nhà nghỉ dưỡng,

không an bài công việc gì, thời gian này trôi qua thật nhàn hạ. Một ngày kia, Triệu Giới gỡ bỏ lụa trắng trên ngực xuống, tắm rửa, lại đổi cẩm

bào màu xanh đen thêu hoa văn như ý tứ hợp, sửa sang lại ống tay áo, gọi Chu Cảnh nói: “Đi Phủ Trung Nghĩa Bá một chuyến, gọi Tống Bách Nghiệp

tới, nói bản vương có chuyện muốn gặp hắn”.


Chu Cảnh cũng đoán được đại khái chuyện gì, đơn giản là vì tiểu cô nương Ngụy La kia thôi, cũng không hỏi nhiều, nhận mệnh lui xuống làm việc.


Tĩnh Vương triệt để thua trong tay một tiểu nha đầu mười bốn tuổi… Bao

Tĩnh Vương triệt để thua trong tay một tiểu nha đầu mười bốn tuổi… Bao

nhiêu cô nương dáng người yểu điệu, lồi lõm xinh đẹp lại không thích, cố tình lại nhìn trúng một cô nương còn chưa trổ mã tốt. Thật nhỏ nha, tay chân nhỏ, cả bả vai cũng nhỏ, đứng cùng Tĩnh Vương hệt như thúc thúc

dẫn theo chắt nữ, nhìn thế nào cũng thấy không tương xứng. Có điều bỏ

qua một chút ít đó, những cái khác thật tốt. Bộ dáng đẹp mắt hơn so với

người khác, gương mặt nhỏ như hoa đào ngày xuân, trắng mịn kiều diễm,

rực rỡ long lanh. Không cần mở miệng, đã khiến lòng người mềm đi một

nửa, vừa mở miệng nói chuyện, nửa còn lại cũng không giữ được.


Chu Cảnh nghĩ thầm, không trách được vương gia nhà hắn khẩn trương trông chừng Ngụy La như vậy, không chờ được muốn cưới vào cửa. Nhưng phàm là

nam nhân, đối với cô nương như vậy đều không có sức chống cự. Nếu không

vội vàng chiếm thành của mình, qua một hai năm nữa, đợi nàng trổ mã tốt

rồi, địch càng lúc càng nhiều thì làm thế nào?


Chu Cảnh tỏ ra thật thông suốt.


Hắn đi Phủ Trung Nghĩa Bá, không bao lâu sau, Trung Nghĩa Bá Tống Bách

Nghiệp liền thấp thỏm lo âu chạy tới, kinh hãi đi vào thư phòng, hành lễ với Triệu Giới: “Tham kiến Tĩnh Vương điện hạ”.


Triệu Giới ngồi trên ghế thái sư chạm khắc hình mây, xem ra đã đợi thật

lâu, tư thái thong dong, chậm chạp xoay nhẫn bạch ngọc trên tay, gật gật đầu nói: “Không cần đa lễ, ngồi đi”.


Trung Nghĩa Bá thuận theo ngồi ở ghế thái sư bên dưới, trong lòng có chút lo âu thấp thỏm.


Xưa nay ông và Tĩnh Vương không có quan hệ gì, tiếp xúc cũng không

nhiều, bây giờ Triệu Giới đột nhiên kêu ông tới, khó trách ông nghĩ

nhiều. Tống Bách Nghiệp bắt đầu nghĩ lại xem có phải mình làm sai gì

không, chọc tới Tĩnh Vương, nhưng suy nghĩ hồi lâu cũng không có manh

mối gì, ngược lại tự mình dọa mình ra một thân mồ hôi lạnh.


Trên triều có không ít đại thần đắc tội với Triệu Giới, chẳng hạn như

diêm vận Liễu Đài Khanh năm đó, cũng không biết đắc tội với hắn như thế

nào, không bao lâu tội trạng liền bị vạch trần, bãi nhiệm chức quan,

cuối cùng còn dẫn tới kết cục đầu thân hai nơi. Nghĩ tới đây, Tống Bách

Nghiệp không nhịn được sợ run cả người.


Ông ngồi đoan chính, lòng bàn tay đầy mồ hôi hỏi: “Không biết Tĩnh Vương điện hạ tìm Tống mỗ có chuyện gì?”


Triệu Giới ngước mắt, nhìn thẳng ông, không quanh co lòng vòng, không

nhanh không chậm nói: “Hôn sự của Phủ Trung Nghĩa Bá và Phủ Anh Quốc

Công, bản vương không đồng ý”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận