Sổ Tay Sử Dụng Sủng Phi


Edit: tart_trung


Beta: gaubokki​


Ngụy La vốn tưởng rằng chuyện của Triệu Lưu Ly và Dương Chẩn cuối cùng cũng có kết quả, không ngờ hai ngày sau lại xảy ra chuyện.


Sùng Trinh Hoàng đế tự mình triệu kiến Dương Chẩn. Bởi vì lần này bình định phản loạn, hắn có công bắt giữ thống lĩnh phản quân, tâm tình Sùng Trinh Hoàng đế rất tốt, liền tự mình hỏi xem hắn muốn được thưởng cái gì. Dương Chẩn cũng lớn gan, dám ở trước mặt Hoàng đế cùng bá quan trong triều, nóimuốn cưới Lục công chúa Triệu Lưu Ly. Tuy rằng nguyện vọng này nằm ngoài dự liệu của mọi người, nhưng cũng không phải quá khác người, nếu Hoàng đế gật đầu, thậm chí có thể trở thành câu chuyện được ca tụng nhất trong các câu chuyện được người đời ca tụng.


Chỉ là ngoài ý muốn, Sùng Trinh Hoàng đế chẳng những không đồng ý, còn đột nhiên tức giận, lôi Dương Chẩn xuống đánh ba mươi quân côn!


một đám người đem Dương Chẩn vào bên hông cửa Phủ Tĩnh Vương, lúc này Kim Lũ đang cắt chanh cho Ngụy La, Ngụy La nghe được liền sững sờ, chạy qua xem thế nào.


Sắc mặt Dương Chẩn trắng bệch, thần trí đã không còn rõ ràng. Ba mươi quân côn đối với hắn cũng không tính là nặng, nhưng ngực hắn vốn đang bị thương, lần này miệng vết thương bị nứt ra, còn chảy thật nhiều máu. Vương quản sự bận rộn sai người thỉnh đại phu, xem khám thương thế cho hắn.


Ngụy La kéo tay áo Triệu Giới, không rõ chuyện gì đã xảy ra: “Sao phải mang Dương Chẩn về phủ chúng ta?”


Triệu Giới dùng ngón tay cái lau đi vệt chanh còn trên khóe miệng nàng, nói: “Dương Chẩn không có phủ đệ, Lưu Ly khẩn cầu ta mang hắn về Phủ Tĩnh Vương, thuận tiện dưỡng thương”.


Ngụy La hiểu ra. Phía Tây nam Phủ Tĩnh Vương có một sân tên là Tranh Vanh Viện, là chỗ yên tĩnh, là nơi tốt, thích hợp để dưỡng thương. Ngụy La liền sắp xếp cho Dương Chẩn ở lại đó.


Chỉ chốc lát sau đại phu đã tới, vội vàng vào trong giúp Dương Chẩn trị liệu.


Ngụy La đứng ở ngoài viện với Triệu Giới, hỏi: “Sao hoàng thượng lại nổi giận?”


Triệu Giới tựa vào hàng lang hình trụ, khoanh hai tay, như có điều gì cần suy nghĩ: “Tất nhiên là có ngươi ở bên cạnh ông ấy nói gì đó”.


Ngụy La nghe vậy không khỏi suy tư. Chuyện của Dương Chẩn và Triệu Lưu Ly căn bản chẳng có mấy người biết rõ, là ai nói cho Sùng Trinh Hoàng đế?


Ngày thứ hai, Triệu Giới liền tra rõ tiền căn hậu quả.


Hóa ra mấy ngày trước Triệu Lưu Ly đi quân doanh tìm Dương Chẩn, bị một vị đại phu họ Chu thấy được. Vị đại phu kia tên Chu Hàng, là Lại bộ viên ngoại lang. Chu Hàng tham gia cung yến đã nhìn thấy Triệu Lưu Ly một lần, sau khi về nhà lại nói với phu nhân hắn ta chuyện này, nói Thiên Cơ Công chúa hình như có quen biết hán tử trong quân doanh. Chu phu nhân cũng không phải đèn đã cạn dầu, mộtlần lần bà ta vào cung, đem chuyện này nói ra trước mặt mọi người. Mọi người cũng không tin lời bà ta, dù sao Triệu Lưu Ly bị Trần Hoàng hậu xem như bảo bối mà canh giữ, ngay cả cửa cung cũng không ra được, sao lại quen biết hán tử bên ngoài.


Nhưng Triệu Lâm Lang ghi tạc trong lòng.


Triệu Chương bị cấm túc, Ninh Quý Phi chết, khiến Triệu Lâm Lang hận Trần Hoàng hậu thấu xương. Đáng tiếc nàng ta chỉ là công chúa, căn bản không thay đổi được gì. Bây giờ thấy được một chút cơ hội, tất nhiên nàng ta phải nắm chặt không tha. Cũng là nàng ta may mắn, thế nhưng lại thật sự điều tra ra được chuyện giữa Triệu Lưu Ly và Dương Chẩn, biết được trước kia Dương Chẩn là thị vệ của Triệu Lưu Ly, hai người đã sớm có tư tình. Triệu Lâm Lang viết thư cho Triệu Chương thương lượng một chút, liền quyết định nói việc này cho Sùng Trinh Hoàng đế, tiên phát chế nhân.


Triệu Lâm Lang đem theo tâm tư này, nói chuyện của hai người họ thành: “đã sớm tằng tịu với nhau, tự định chung thân”, có vài lời thật sự quá quắt.


Sùng Trinh Hoàng đế nghe xong sắc mặt liền thay đổi, trong nội tâm kinh hoàng, vội vàng sai người lén lút điều tra chuyện này. Nhưng sự việc còn chưa rõ ràng, Dương Chẩn liền ở trên triều nói ra những lời này, không cần nghi ngờ, Dương Chẩn thật sự cấu kết với Triệu Lưu Ly.


Vì thế, Sùng Trinh Hoàng đế giận tím mặt.


thật ra nếu Sùng Trinh Hoàng đế nghe Dương Chẩn hoặc Triệu Lưu Ly nói trước, chưa chắc sẽ tức giận như vậy. Chỉ tiếc, ông ta nghe Triệu lâm Lang châm ngòi, đã có nghi kỵ từ trước, nhìn lại hai đứa nhỏ, tâm tình sẽ không giống vậy.


Dương Chẩn là thị vệ, có trách nhiệm bảo vệ an nguy của công chúa. Mà hắn ta lại mượn thân phận đặc thù này, gần quan được ăn lộc, dẫn dắt Triệu Lưu Ly động tâm với hắn ta, có thể thấy là người lòng dạ khó lường, đức hạnh không tốt, tuyệt đối không thể là người để phó thác chung thân đại sự.


Sùng Trinh Hoàng đế không chỉ phạt Dương Chẩn, còn cưỡng chế ra lệnh không cho phép Triệu Lưu Ly được bước ra khỏi Thần Hoa Điện một bước.


Thế cho nên Triệu Lưu Ly muốn gặp Dương Chẩn so với lên trời còn khó hơn, đành phải len lén viết mộtphong thư, khẩn cầu Ngụy La khuyên Dương Chẩn dưỡng thương cho tốt.


*** *** ***​


Năm ngày sau, cơn giận của Sùng Trinh Hoàng đế vẫn còn chưa tan, không chịu tha thứ cho hai người.


Mà Dương Chẩn từ lúc vào Phủ Tĩnh Vương cũng không nói lời nào.

Mà Dương Chẩn từ lúc vào Phủ Tĩnh Vương cũng không nói lời nào.


Ngày hôm đó nha hoàn theo thường lệ đưa dược vào cho Dương Chẩn, Ngụy La thấy Dương Chẩn uống hết thuốc, không nhịn được hỏi: “Này, Dương Chẩn, ngươi định cứ tiếp tục như vậy sao?”


Cuối cùng Dương Chẩn cũng có phản ứng, đặt chén thuốc màu linh chi xuống, đôi mắt đen láy bình tĩnh nhìn Ngụy La.


Vài ngày nay vẻ mặt hắn vẫn như vậy, thường xuyên nhìn ra ngoài cửa sổ rồi thất thần, mặt không gợn sóng, giống như hắn chẳng còn sống nữa vậy.


Có phản ứng là tốt rồi, Ngụy La thở phào một cái, thật sự sợ hắn không gượng dậy nổi: “Bệ hạ khôngđồng để ngươi lấy Lưu Ly, ngươi không có cách nào sao? Ta nghe nói gần đây Hoàng thượng đangtuyển chọn phò mã cho nàng ấy, nhìn trúng công tử Cao Tụng Huân của Phủ Định Quốc Công, ngươi muốn trơ mắt nhìn nàng ấy gả cho người khác sao?”


Đồng tử Dương Chẩn co rút, tay để trên chăn đệm từ từ nắm lại thành quyền. Giọng hắn khàn khàn nói: “Lưu Ly là của ta”.


Cuối cùng hắn cũng chịu mở miệng nói chuyện. Ngụy La đứng ở đầu giường, khóe môi cong lên, từ trêncao nhìn xuống: “Ngươi dựa vào cái gì mà nói Lưu Ly là của ngươi?” Nàng khoanh hai tay lại, cao giọng nói: “Ngươi đã vì Lưu Ly làm được cái gì sao? Từ đầu tới cuối, ta chỉ thấy Lưu Ly vì ngươi mà cố gắng, còn ngươi lại ở chỗ này hối hận. Mặc dù Lưu Ly đang bị nhốt lại, cũng muốn viết thư nhờ cậy ta chiếu cố ngươi thật tốt, còn ngươi thì sao? Chỉ biết nhu nhược trốn tránh?”


Dương Chẩn đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng quắc nhìn nàng.


Ngụy La không trốn tránh mà nhìn thẳng hắn.


Rất lâu, Dương Chẩn mới thấp giọng nói: “Vương phi không cần làm phép khích tướng với thần”.


Bị phát hiện rồi. Ngụy La yên lặng hít hít mũi, hơi có chút quẫn bách vì mưu kế bị vạch trần.


thật ra Dương Chẩn không nhu nhược như nàng nói, mấy ngày nay hắn quả thật dưỡng thương cho tốt, nghe nha hoàn nói, mỗi sáng sớm hắn ta đều đánh một bộ quyền, sau đó lại cưỡi ngựa đi quân doanh một chuyến. Sùng Trinh Hoàng đế mặc dù tức giận nhưng cũng không tước đi chức quan của hắn, hiệnthời hắn vẫn là Chính nhị phẩm tổng binh.


Ngụy La hỏi: “Bây giờ ngươi có tính toán gì không?”


Dương Chẩn ngồi dậy khỏi giường, khom lưng mang tất, đáp lại: “Thần sẽ không chết tâm”. đi tới bên cạnh cửa, hắn ngừng một chút lại nói: “Mấy ngày nay đa tạ Vương gia và Vương phi đã chăm sóc, Dương Chẩn ghi nhớ suốt đời”.


Ngụy La nói: “Chỉ cần ngươi không phụ Lưu Ly, ta cứu ngươi một trăm lần đều được”.


Dương Chẩn đáp: “sẽ không”, nói xong liền nhanh chóng rời đi.


thật sự là kẻ kiệm lời, cũng không biết Lưu Ly vừa ý hắn ta chỗ nào. Ngụy La vịn khung cửa, trăm mối như tơ vò, cho tới khi giọng của Triệu Giới vang lên bên tai: “A La, đừng nhìn nữa, ngày mai bản vương sẽ kêu hắn chuyển ra ngoài”.


Ngụy La vừa quay đầu lại liền nhìn thấy Triệu Giới mặc áo bào màu đỏ tía thêu ác thú đứng ở ngoài cửa cách nàng vài bước.


Ngụy La nhào vào trong lòng hắn, ôm lấy eo hắn, ngẩng đầu nói: “Dương Chẩn không có bộ dáng tuấn tú như Đại ca ca, muội nhìn mình Đại ca ca là đủ rồi”.


Triệu Giới biết rõ nàng cố ý nịnh nọt hắn, nhưng hắn vẫn cảm thấy sung sướng. hắn nhéo nhéo gương mặt nhỏ của nàng, nói: “Tiểu nha đầu, vừa rồi hai người nói gì? Ta nghe quản sự nói, mấy ngày nay muội thường tới Tranh Vanh Viện”.


Ngụy La không trả lời, chóp mũi cong lên, giống như con chó nhỏ ngửi ngửi trên người Triệu Giới.


Triệu Giới nói: “Làm sao vậy?”


Ngụy La khoa trương nói: “thật là một bình dấm chua lớn”.


Triệu Giới xách nàng từ trên mặt đất dậy, vỗ vỗ vào mông nàng, nói: “Tiểu tử, xem ta thu thập nàng thế nào”.


Ngụy La lĩnh giáo qua khả năng của hắn rồi, lần trước nàng bị hắn đánh một cái, cả đêm cũng khôngdám ngồi lên ghế. Nàng ngoan ngoãn ôm lấy cổ Triệu Giới, cọ cọ ở cổ hắn, thành thật nói: “Còn khôngphải Lưu Ly nhắn muội phải hảo hảo chiếu cố Dương Chẩn sao, nếu không còn lâu muội mới để ý hắnta”. nói xong, thấy sắc mặt Triệu Giới có vẻ tốt hơn, Ngụy La liền gấp gáp rèn sắt khi còn nóng, hôn mộtcái “bẹp” lên mặt hắn “Thiếp chỉ để ý chàng”.


Triệu Giới nắm cằm nàng, không để nàng rời đi, ngậm lấy môi nàng, nếm hương vị một lát.


Ngụy La thở dốc tách ra, mặt ửng hồng: “Vừa rồi chàng đi đâu?”


Triệu Giới nói: “Hoàng cung”.


nói tới chuyện này, Ngụy La liền nhớ tới chính sự, nghiêm túc hỏi: “Chàng gặp bệ hạ sao rồi, ngài ấy nóithế nào?”


Triệu Giới vào cung không phải vì Triệu Lưu Ly, mà vì nạn hạn hán ở Thanh Châu. Hơn nửa năm nay Thanh Châu không thu được hạt thóc nào, dân chúng chỗ đó thật sự vô cùng cực khổ. Sùng Trinh Hoàng đế giao việc này cho Triệu Giới xử lý, hắn vào cung là vì muốn thương thảo với Hoàng đế chuyện giảm bớt thuế má. Sau đó Triệu Giới mới nói một chút tới việc của Lưu Ly, hắn vừa mới nói tới, vẻ mặt Sùng Trinh Hoàng đế chính là không muốn nhiều lời, hẳn là ông còn đang tức giận. Triệu Giới cũng không nói nhiều liền rời khỏi hoàng cung.


Triệu Giới nói: “Chờ mấy ngày nữa phụ hoàng hết giận rồi nói sau”.


Ngụy La cũng biết như vậy, bất đắc dĩ thở dài một hơi: “Đúng lúc ngày mai thiếp muốn tiến cung thỉnh an mẫu hậu, nhân tiện hỏi một chút xem mẫu hậu có ý gì”. Ngụy La chợt nhớ tới chuyện gì đó, mắt hạnh híp lại, một tia sáng ranh mãnh chợt lóe qua “Thất công chúa đúng là nhàn rỗi, ngay cả chuyện như vậy cũng muốn chen chân vào góp một cước”.


Nếu không phải tại Triệu Lâm Lang, cũng sẽ không có nhiều thiêu thân như vậy.


*** *** ***​


Hôm sau Ngụy La thu xếp một phen, thay xong xiêm y liền đi vào cung.


Ở phố lớn phía Tây mới mở một cửa hàng điểm tâm, Ngụy La biết rõ Trần Hoàng hậu thích những món quà vặt dân gian này, nàng cố ý mua vài loại mang vào cung, trong đó có mứt bí quả và bánh ngọt sơn tra mà Trần Hoàng hậu thích ăn nhất. Đến Điện Chiêu Dương, nô tỳ nói Trần Hoàng hậu đang tụng kinh ở Bảo Hòa Điện, Ngụy La để điểm tâm xuống, xoay người đi tới đó.


Ngụy La biết rõ, Trần Hoàng hậu lại phiền lòng.


Mỗi khi tâm tình Trần Hoàng hậu không tốt, hoặc là lúc bà không đoán được việc nào đó, sẽ đi Bảo Hòa điện tụng kinh.


Lúc Ngụy La tới đó, ngoài điện chỉ có hai nô tỳ, Trần Hoàng hậu ngồi chồm hỗm trên bồ đoàn, trong miệng không ngừng lẩm bẩm.


Có lẽ vì nghe được tiếng bước chân, bà hơi nhíu mày nói: “Bản cung đã dặn không để ai vào đây rồi mà?”


Ngụy La nói: “Mẫu hậu, là con”.


Trần Hoàng hậu có chút kinh ngạc, nhưng không đứng dậy, bà vẫn ngồi trên bồ đoàn, hỏi: “A La, sao con lại tới đây?”


Ngụy La quỳ bên cạnh bồ đoàn, cùng chắp tay trước ngực giống Trần Hoàng hậu, thành kính nhắm mắt lại. Nàng và Trần Hoàng hậu giống nhau, tin tưởng có thần phật tồn tại trên đời, nếu không chính nàng cũng không thể trùng sinh sống lại lần nữa. Nàng nói: “Con mang đến cho người vài món điểm tâm nhỏở ngoài cung, không biết mẫu hậu có thích không”.


Trần Hoàng hậu niệm xong một đoạn kinh, nghiêng đầu nhìn nàng cười: “Con có lòng”.


Ngụy La nói: “Đây là cửa hàng mới mở trên đường, mẫu hậu nếm thử một chút, nếu người thích, con liền mỗi ngày đều cho người đưa tới”. Miệng ngọt của nàng, dỗ Trần Hoàng hậu thật cao hứng. một lát sau, Ngụy La nhịn không được hỏi: “Mẫu hậu, ngài cũng không đồng ý để Lưu Ly gả cho Dương Chẩn sao?”


Trần Hoàng Hậu sớm đoán được vì sao nàng tới đây, đoạn chuyện vừa rồi chỉ là ngụy trang mà thôi, cũng khó cho nàng nhịn được. Trần Hoàng hậu đứng dậy khỏi trên bồ đoàn, ngồi vào bên bàn nhỏ khắc mây, rót hai chén trà: “Trước kia ta sớm đã chọn phò mã cho Lưu Ly, nó còn dùng đủ các loại lý do qua loa có lệ, ta còn nghĩ nó thật nghĩ tới việc không lập gia đình, nghĩ cả đời đều ở bên cạnh bản cung, không nghĩ là trong lòng đã sớm có chủ rồi”. Giọng nói của bà có chút thẩn thờ.


Ngụy La không lên tiếng, ngoan ngoãn ngồi đối diện Trần Hoàng hậu.


Trần Hoàng hậu nói tiếp: “nói vậy là con cũng đã sớm biết rồi, hai đứa các con hợp nhau lừa gạt bản cung, có đúng không?”


Ngụy La liền vội vàng lắc đầu, giải thích: “Con cũng mới biết không lâu, lúc đó Dương Chẩn đi Quảng Đông, Lưu Ly tính đợi hắn từ Quảng Đông về sẽ nói với ngài, cho nên con mới không nói ra”. Thời điểm này, nói dối một chút cũng không ảnh hưởng tới toàn cục.


Sắc mặt Trần Hoàng hậu tốt hơn một chút, chậm rãi nói: “Ta chỉ hy vọng Lưu Ly có thể gả cho mộtngười thật lòng đối tốt với nó, ngày trôi qua hòa thuận, không cần trải qua sóng to gió lớn gì, người làm mẫu thân này như vậy đã thỏa mãn rồi”. Những người phò mã bà nhắm cho Lưu Ly đều có một điểm giống nhau, đó là không có dã tâm. Trần Hoàng hậu thích người vui vẻ biết thỏa mãn, nam nhân mộtkhi có dã tâm quá lớn, liền dễ dàng xem nhẹ thê tử. Bản thân bà đã nếm trải đau khổ, nên không hy vọng nữ nhi sẽ giẫm lên vết xe đổ này.


Ngụy La nói: “Chuyện này mẫu hậu yên tâm, Dương Chẩn tuyệt đối thật lòng với Lưu Ly, thật sự khôngphải vì thân phận công chúa của nàng ấy”.


Ngụy La đưa ra vài ví dụ, nhỏ như khắc tượng gỗ hay bắt đom đóm, lớn là vì Lưu Ly mà đi Quảng Đông bình định phản loạn, chuyện nào cũng có thể cho thấy rõ tấm chân tình của Dương Chẩn.


Sau khi Trần Hoàng hậu nghe xong, quả thật có vài phần xúc động, thở dài nói: “Nhìn không ra, Dương Chẩn lại là một hài tử si tình”.


Ngụy La gật đầu theo: “Vậy ngài đồng ý hôn sự của bọn họ sao?”


Trần Hoàng hậu cười cười nói: “Ta đồng ý thì thế nào chứ? Bệ hạ bên kia không đồng ý, ta cũng khôngcó cách nào”.


Tuy là nói vậy, nhưng bây giờ Sùng Trinh Hoàng đế có thể không nghe lời Trần Hoàng hậu sao?


Triệu Lưu Ly nói với Ngụy La, gần đây Sùng Trinh Hoàng đế đối với Trần Hoàng hậu quả thật là nói gì nghe nấy, quả nhiên không có chút uy nghiêm nào, khuất phục nịnh nọt chỉ mong được Trần Hoàng hậu tha thứ.


Đáng tiếc, Trần Hoàng hậu cũng không cảm động.


Ngụy La nói chuyện với Trần Hoàng hậu thêm một lát, thấy sắc trời không còn sớm nữa, mới đứng dậy cáo từ.


Vừa đi tới cửa điện, Trần Hoàng hậu gọi nàng lại: “A La”.


Ngụy La quay đầu, khom người: “Mẫu hậu có gì dặn dò?”


Trần Hoàng hậu nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng, lời nói thấm thía đạo lý: “Con và Trường Sinh đã thành thân một thời gian rồi, có suy tính qua chuyện con nối dòng chưa?”


Ngụy La sững sờ một lát, chợt gò má ửng hồng, nhẹ gật đầu.


Trần Hoàng hậu cười nói: “Tuổi Trường Sinh không còn nhỏ, người ta cùng lứa với hắn đã có trai gáiquấn người, bản cung cũng sốt ruột thay nó, thật sự không có ý muốn bức con”. Bà đi tới gần Ngụy La, bàn tay vỗ vỗ tay nàng: “Nữ nhân có một đứa nhỏ bên cạnh cũng tốt. Huống gì, bản cung cũng muốn ôm tôn tử”.


Lúc đi ra khỏi Bảo Hòa Điện, Ngụy La có chút ý tứ chạy trối chết.


Nàng và Triệu Giới chưa từng kiêng kỵ vấn đề con nối dòng, cũng không phải không muốn sinh, huống gì mỗi buổi tối hai người đều cùng phòng, chuyện này muốn vội cũng không vội được… Hoàng hậu nương nương nói trắng ra như vậy, nàng cũng không biết nên nói tiếp thế nào.


*** *** ***​


Tối hôm Ngụy La tiến cung, Triệu Lưu Ly liền sinh bệnh.


Bệnh tới vừa vội vừa nhanh, một khắc trước còn tốt lắm, chớp mắt tiếp theo Triệu Lưu Ly đã ngất xỉu trong phòng. Lòng Trần Hoàng hậu nóng như lửa đốt, không ngủ không nghỉ ở bên cạnh Triệu Lưu Ly, cũng may sáng ngày thứ hai nàng tỉnh lại, câu đầu tiên là khóc nói: “Mẫu hậu, con muốn gặp Dương Chẩn ca ca”.


Trần Hoàng hậu sao lại không đau lòng? Cùng ngày bà liền đi ngự thư phòng tìm Sùng Trinh Hoàng đế, yêu cầu ông đồng ý hôn sự của Triệu Lưu Ly và Dương Chẩn.


Sùng Trinh Hoàng đế vốn còn có chút phản đối, nhưng người yêu cầu là Trần Hoàng hậu, kiêu căng của ông liền tiêu mất, bắt đầu dao động.


Bây giờ ông đang trong giai đoạn cầu hòa, nếu đồng ý chuyện này, Trần Hoàng hậu có lẽ sẽ cho ông sắc mặt tốt hơn. Huống gì, Triệu Lưu Ly là nữ nhi của ông, ông tất nhiên cũng hy vọng Triệu Lưu Ly sống tốt. Hai ngày nay nghe nói Triệu Lưu Ly vì Dương Chẩn mà sinh bệnh, ông sớm đã không đành lòng.


Sau đó Dương Chẩn lại vào cung cầu kiến Sùng Trinh Hoàng đế, hai người nói chuyện trong ngự thư phòng cả buổi chiều. không biết họ nói gì, sáng sớm hôm sau Sùng Trinh Hoàng đế liền sửa lại chủ ý, đồng ý gả Thiên Cơ Công Chúa cho Dương Chẩn làm vợ, tùy ý thành hôn. Mặt khác cũng cấp cho Dương Chẩn một tòa dinh thự, ruộng tốt trăm mẫu cùng vô số vàng bạc châu báu.


Chuyện của Triệu Lưu Ly và Dương Chẩn được giải quyết, Ngụy La quả thật thở phào nhẹ nhõm.


Lúc rãnh rỗi nàng lại không khỏi nghĩ tới những lời Trần Hoàng hậu nói.


Nhắc tới cũng kỳ quái, Ngụy La đã gả cho Triệu Giới nửa năm rồi, nhưng trong bụng chẳng có chút động tĩnh nào. Lương Ngọc Dung vừa mới gả cho Ngụy Thường Dẫn hai tháng, nghe nói cũng đã chẩn ra là có thai.


Ngày hôm đó Ngụy La và Triệu Giới cùng nhau về Phủ anh Quốc Công, vừa vặn Đại tỷ Ngụy Đông về nhà mẹ đẻ, còn mang về hai tiểu nhi tử nữa.


Đứa bé kia môi hồng răng trắng, thanh tú đáng yêu, gặp người liền cười, bộ dáng vô cùng xinh đẹp.


Ngay cả Ngụy La bình thường không thích đứa nhỏ, cũng không nhịn được muốn xoa bóp mặt hắn.


Nhũ danh của tiểu tôn là Đa Phúc, đặc biệt thích mấy thứ màu sắc rực rỡ. Hôm nay vừa lúc Ngụy La mặc áo hồng đào thêu hoa văn bảo tướng màu vàng cùng váy mã diện, Đa PHúc liền vây quanh nàng mãi, giật giật nhẹ váy của nàng, kéo tay nàng, lại nhìn nàng cười “khanh khách”, miệng gọi “di di” còn không rõ, thật sự làm lòng Ngụy La muốn tan chảy.


Mặc dù Triệu Giới không có biểu hiện gì, nhưng nàng nhìn ra được, hắn là thích tiểu hài tử.

Mặc dù Triệu Giới không có biểu hiện gì, nhưng nàng nhìn ra được, hắn là thích tiểu hài tử.


Lúc gần đi, Triệu Giới tặng cho tiểu tôn một cái khóa trường mệnh, tiểu hài tử không rõ đó là vật gì, lại cầm lấy gặm, khiến không ít người buồn cười.


trên đường về, Ngụy La ngồi trong lòng Triệu Giới nói: “Đại ca ca, chúng ta cũng có một đứa nhỏ đi?”


Triệu Giới chỉ cười, nắm tay nàng không nói lời nào.


Ngụy La lập tức phát hiện tâm tình hắn không đúng, ngẩng đầu hỏi: “Chàng không muốn?”


Triệu Giới nói: “Ta nghe nói không ít phụ nhân vì sinh con mà bỏ mạng, A La, muội còn nhỏ, ta khônghy vọng muội có bất kỳ nguy hiểm nào”.


Ngụy La liền vội vàng lắc đầu: “sẽ không, muội sẽ dưỡng thân thể thật tốt, đảm bảo không có vấn đề gì”. Nàng lại hỏi tiếp: “Chàng nhìn Đa Phúc đi, thật đáng yêu, hài tử của chúng ta nhất định cũng thậtđáng yêu”.


Triệu Giới ôm nàng suy nghĩ một chút, đến nay hắn còn nhớ rõ bộ dáng trước kia của Ngụy La, đúng là phấn điêu ngọc trác, đáng yêu vô cùng, vì thế cũng không phản bác lời nàng.


Ngụy La vẫn còn nhiệt tình khuyên hắn: “Được hay không? Ngọc Dung cũng bằng tuổi ta, nàng ấy đãmang thai hai tháng rồi. Thường Dẫn ca cũng không lo lắng như chàng vậy”. nói xong, nàng mới chống lên bả vai Triệu Giới hỏi: “Đại ca ca có phải không được không, cho nên mới…”


Triệu Giới ngắt lời nàng, híp mắt hỏi: “Nàng nói gì?”


Ngụy La: “…” Mấy lời nàng vừa nói ra, bây giờ thu hồi vẫn còn kịp không?


Đáng tiếc đã chậm, Triệu Giới giữ chặt lấy eo nàng, nói: “Được, đêm nay chúng ta về liền sinh con”.


Vì vậy, vừa về đến phủ, Ngụy La đã bị Triệu Giới ôm vào trong phòng, giằng co trong ngoài thật nhiều lần, mãi tới khi mặt trời hiện lên nơi chân trời, Triệu Giới mới buông tha cho nàng.


Ngụy La giống như mới từ trong nước ra, toàn thân ướt nhẹp, ngay cả chăn đệm dưới thân cũng đều là nước. Nàng dựa trong lòng Triệu Giới khóc thút thít, lên án nói: “Triệu Giới, chàng là cầm thú”.


Triệu Giới hôn lên mặt nàng, hỏi: “Bây giờ đã cảm thấy ta được chưa?”


Ngụy La không trả lời vấn đề này, vì nàng đã ngủ mất.


Chuyện Ngụy La và Triệu Giới muốn có hài tử, không biết làm thế nào mà truyền tới tai Trần Hoàng hậu.


Trần Hoàng hậu so với bọn họ còn coi trọng việc này hơn, lúc này liền kêu một ma ma tới Phủ Tĩnh Vương. Ma ma này Ngụy La đã gặp qua vài lần, nghe Trần Hoàng hậu gọi bà ta là “Dư ma ma”, bà ta là người nghiêm túc, lại vô cùng thận trọng, cung nữ dưới quyền đều kiêng kỵ bà ta ba phần.


Dư ma ma tới chỗ Ngụy La, không giống như những người khác hành lễ nô tỳ, bà ta chỉ hành lễ rồi nói: “Nô tỳ tham kiến Tĩnh Vương Phi nương nương, sau này kính xin nương nương phối hợp với nô tỳ”.


Ngụy La gật đầu: “Làm phiền ma ma”. Nếu là người Trần Hoàng hậu đưa tới, nàng phải nể mặt một tí.


Chỉ là một vài ngày sau, Ngụy La liền phát hiện Dư ma ma này quản quá rộng rồi.


Kể từ sau khi bà ta tới, liền muốn Triệu Giới và Ngụy La phân phòng ngủ. Vì bảo đảm độ tinh khiết của tinh thủy, còn muốn Ngụy La và Triệu Giới mỗi ba ngày mới có thể cùng phòng một lần. Sinh hoạt phu thê còn phải có quy củ, nhất định phải tắm rửa, không được uống rượu, không được tức giận, khôngđược ăn đồ cay…


Lúc ba ngày mới được sinh hoạt vợ chồng, Triệu Giới ước chừng lăn qua lăn lại Ngụy La tới nửa đêm, sáng ngày hôm sau nàng đều không dậy nổi.


Sau đó, Dư ma ma lại có quy củ mới, chính là mỗi lần sinh hoạt không thể quá một canh giờ.


không những như vậy, thức ăn mỗi ngày của Ngụy La đều phải được kiểm soát, không thể đụng tới dầu mỡ và thức ăn mặn, cuộc sống trôi qua thật giống nhà sư khổ hạnh. Bảy tám ngày như thế, Ngụy La không nói gì, nhưng sắc mặt Triệu Giới thì đen hệt như đáy nồi.


Triệu Giới bị nạn hạn hán ở Thanh Châu quấn thân, mỗi ngày đều đi sớm về trễ, ban ngày không thể gặp Ngụy La thì thôi, buổi tối cũng lại không thể ôm tiểu thê tử của mình.


rõ ràng hai người sống cùng một mái hiên, nhưng ba ngày cũng chưa thấy mặt!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận