Sổ Tay Sử Dụng Sủng Phi


Edit: tart_trung


Beta: gaubokki


​“Người đâu?” Triệu Giới để sách trong tay xuống, hỏi.


Chu Cảnh cung kinh đáp: “Bẩm vương gia, đã bố trí ổn thỏa ở Trạch viện ngoại thành Thịnh kinh thành”.


Lúc này mới qua bảy tám ngày đã có tin tức, tốc độ làm việc của bọn thuộc hạ quả thật rất nhanh.


Triệu Giới ngồi trên ghế làm bằng gỗ hoa lê trầm ngâm một lát, lại nói: “Lập tức mang bà ta tới”.


Chu Cảnh nhận lệnh rời đi.


Ngụy La đặt cuốn kỳ văn xuống, ngồi trên giường, đôi mắt to lúng liếng nhìn Triệu Giới. Nàng có ý muốn an ủi Triệu Giới vài câu, nhưng cũng không biết nói từ đâu. Thấy Triệu Giới đi tới chỗ mình, nàng duỗi hai tay ra, nói với hắn: “Ôm thiếp một cái”.


Triệu Giới nghe lời để tay nàng choàng lên cổ hắn, bàn tay to nâng mông nàng lên, ôm nàng đứng dậy khỏi giường nhỏ, hắn cũng không ngồi xuống mà đi tới bên kia. Ngụy La giống như một con gấu túi quấn lên người Triệu Giới, bò bò lên trên, ánh mắt nhìn chằm chằm hắn, hỏi: “Đại ca ca?”


Triệu Giới nhìn nàng, cúi đầu “Hử” một tiếng.


Ngụy La há hốc mồm, nàng muốn hỏi vài câu, nhưng nhìn thấy đôi mắt thâm thúy tựa như biển sâu kia của Triệu Giới, nàng lại không lên tiếng nữa. Nàng hôn lên miệng Triệu Giới một chút, sửa lời nói: “Hoàng hậu nương nương thích đi Bảo Hòa Điện lạy Phật, thiếp cũng đi từng với người một lần, cung tỳ hầu hạ chỗ đó không nhiều lắm, thiếp muốn uống miếng nước cũng phải chờ thật lâu. Chàng phái qua đó nhiều người một chút, tránh cho nếu xảy ra chuyện gì thì không chăm sóc chu toàn được”.


Triệu Giới cười cười: “Phật đường vốn là chỗ thanh tịnh, mẫu hậu không thích lúc đang tụng kinh bị người khác quấy rầy nên mới đưa tới đó ít cung nhân”.


Trong lòng Ngụy La căng thẳng, nàng nhíu mày, dán hai má lên mặt Triệu Giới, Triệu Giới không nhìn thấy được vẻ mặt của nàng: “Vậy chàng âm thầm phái nhiều thị vệ một chút, lo trước khỏi họa”.

Trong lòng Ngụy La căng thẳng, nàng nhíu mày, dán hai má lên mặt Triệu Giới, Triệu Giới không nhìn thấy được vẻ mặt của nàng: “Vậy chàng âm thầm phái nhiều thị vệ một chút, lo trước khỏi họa”.


Lúc này Triệu Giới cũng không phản bác lời nàng, thỏa hiệp nói: “Ngày mai ta phái người đi lo liệu”. nóixong hắn nhéo nhéo mông nàng, hỏi: “Lần này vừa lòng chưa?”


Ngụy La gật gật đầu, cũng không nói cho Triệu Giới biết nguyên nhân nàng kiên trì như vậy.


Bởi vì đời trước nơi Trần Hoàng hậu qua đời chính là ở Bảo Hòa Điện. Mới đầu Ngụy La cũng không biết cặn kẽ như vậy, chỉ nghe người ta nói Trần Hoàng hậu lúc dâng hương trong Phật điện có thắp lên ba trăm ba mươi cây nến, nến cháy vào rèm che trong Điện, từ đó kết thúc mạng sống của chính mình. Lúc đó trong Điện không có lấy một cung tỳ nào, dù cho có thì cũng bị Trần Hoàng Hậu thả ra ngoài, đến khi Sùng Trinh Hoàng đế dẫn người qua, mặc dù lửa đã được dập tắt, nhưng rốt cục cũng không cứu được người, ngay cả một khối thi thể nguyên vẹn cũng không để lại, hóa thành tro bụi.


Trong lòng Ngụy La vẫn còn chất chứa chuyện này, nhưng lại không biết những gì bản thân nghe được là thật hay giả, vì vậy cũng không tùy tiện nhắc nhở. Cho tới một thời gian gần đây, Trần Hoàng hậu điBảo Hòa Điện càng lúc càng thường xuyên, lại thêm trong Bảo Hòa Điện có một pho tượng Bồ Tát nghiêm trang đứng đó, Ngụy La liền không tự chủ nhớ lại chuyện đời trước.


Hình như đúng là lúc này.


Ngụy La không hy vọng Trần Hoàng hậu ra đi như vậy, không phải chỉ vì bà là bà bà của nàng, cũng vì tính cách của bà nữa. Ngụy La từ nhỏ liền thích Trần Hoàng hậu, nàng chung quy vẫn cảm thấy bà căn bản không thua kém gì đấng mày râu, không nên chết sớm như vậy, lại càng không nên để mẫu tử Ninh Quý Phi chiếm tiện nghi, bà phải nhìn thấy Triệu Giới leo lên ngôi vị Hoàng đế mới đúng.


Triệu Giới cứ như vậy ôm Ngụy La đi qua đi lại trong thư phòng, bước chân của hắn rất trầm ổn, cánh tay ôm nàng cũng rất chắc, nhưng mà tư thế này có chút kỳ quặc, giống hệt như đang ôm đứa nhỏ.


Triệu Giới đột nhiên nghĩ tới gì đó, cúi đầu ghé vào tai Ngụy La nói: “Lần tới chúng ta thử tư thế này xem”.


Mặt Ngụy La ửng hồng, tất nhiên biết hắn đang nói tới cái gì, không tin được nói lại: “Chuyện này sao có thể?”


Triệu Giới nhướng mày: “Có gì không thể?”


Đến lúc nào rồi hắn còn nghĩ tới việc này. Ngụy La cảm thấy may mắn vì lúc này không có ai khác ở thư phòng, lầm bầm nói: “Quá kỳ quái, thiếp không muốn”.


Triệu Giới đặt nàng lên đầu án sơn đen điêu khắc mây cuộn hai đầu, sờ sờ đỉnh đầu nàng, cười nói: “cônương ngốc, như vậy mới thú vị”.

Triệu Giới đặt nàng lên đầu án sơn đen điêu khắc mây cuộn hai đầu, sờ sờ đỉnh đầu nàng, cười nói: “cônương ngốc, như vậy mới thú vị”.


Ngụy La lắc đầu như trống bỏi, sống chết không chịu đồng ý.


Triệu Giới cúi đầu cắn cắn lỗ tai nàng, thấp giọng nói: “Nàng không phải nhờ ta điều tra tung tích của Dương Chẩn sao? Nàng định lấy gì để báo đáp ta?”


Ngụy La tức giận đến bốc khói, đẩy Triệu Giới ra, tức giận nhìn hắn: “Sao lại là ta cầu xin chàng? Dương Chẩn là Lưu Ly…” Bỗng dưng nàng ngừng lại, nhìn lại Triệu Giới, rõ ràng là bộ dáng muốn xơi tái nàng.


Đúng vậy, tuy nói Dương Chẩn là người trong lòng của Lưu Ly, nhưng chuyện này là Lưu Ly cầu nàng, nói như vậy cũng đúng. Ngụy La chấm dứt chiến tranh, tức giận phồng má, nhéo bên hông Triệu Giới một cái, nói: “Chàng không được quá phận”.


Đáng tiếc da thịt hắn cứng rắn, nhéo thế nào cũng không đau huống gì chỉ là nhéo yêu.


Triệu Giới cố ý xuyên tạc ý nàng, cười nói: “Được, ta sẽ dịu dàng một chút”.


Ban ngày nói chuyện thô tục, hậu quả là lúc Chu Cảnh đi vào liền thấy Ngụy La mặt đỏ tới mang tai ngồi ở một góc giường, mà chủ tử của hắn lại khí định thần nhàn ngồi ở sau bàn, trong tay cầm một quyển sách, bên môi thản nhiên lộ vẻ tươi cười, chính là bộ dáng vừa mới bắt nạt con gái nhà lành.


Chu Cảnh ho khan một tiếng, giả bộ cái gì cũng không biết, cúi đầu nói: “Vương gia, Thường ma ma kia đã mang tới”.


Triệu Giới để sách xuống, lúc đứng dậy đã khôi phục lại bộ dáng trong trẻo lạnh lùng lại cao quý, nói: “Đem tình hình gần đây của bà ta thuật lại toàn bộ cho bản vương”.


Chu Cảnh đáp lời, vừa dẫn Triệu Giới đi về tiền thính, vừa thuật lại chuyện.


Trước kia Thường ma ma là cung nữ bên cạnh Ninh Quý Phi, là người hầu theo Ninh Quý Phi từ trước khi bà ta vào cung, rất được Ninh Quý phi trọng dụng. Chỉ là mười năm trước đột nhiên lại bị thả ra ngoài cung, lúc đó Thường ma ma mới hai mươi hai tuổi, còn chưa đến tuổi được ra khỏi cung, nhưng chuyện này được sắp đặt vô cùng kỳ quặc, giống như thể chỉ trong một đêm con người này đã khôngcòn tồn tại. Ngoại trừ Thường ma ma ra, còn có hai cung nữ khác được thả ra, nhưng quê nhà hai người này quá hẻo lánh, tới nay vẫn chưa tìm được. Bây giờ Thường ma ma đã thành thân sinh con, còn có hai đứa nhỏ, trượng phu là lý trưởng, ngày trôi qua cũng không quá tệ.


Ở tiền thính, ngay chính giữa có một phụ nhân đang quỳ mặc xiêm y màu lam khói thêu hoa, tuổi gần bốn mươi, đầu tóc cũng đã bạc nhiều, khóe mắt có nhiều vết nhăn, nhìn qua thật giống bộ dáng bà lão năm mươi sáu mươi tuổi.

Ở tiền thính, ngay chính giữa có một phụ nhân đang quỳ mặc xiêm y màu lam khói thêu hoa, tuổi gần bốn mươi, đầu tóc cũng đã bạc nhiều, khóe mắt có nhiều vết nhăn, nhìn qua thật giống bộ dáng bà lão năm mươi sáu mươi tuổi.


Triệu Giới và Ngụy La ngồi xuống ghế hoa hồng chạm khắc hình Li sơn son mạ vàng, nhìn phụ nhân quỳ bên dưới. Triệu Giới nói: “Ngẩng đầu”.


Thường ma ma co rúm người, chậm rãi ngẩng đầu nhìn hai người ngồi trên.


Lúc bà ta tới đây cũng đã biết là vì chuyện gì, những năm này bà ta luôn sống trong sợ hãi, cũng đoán được sớm muộn gì ngày này cũng tới. Bà ta hít một hơi nói: “Dân phụ bái kiến Tĩnh Vương điện hạ, bái kiến Tĩnh Vương Phi nương nương”.


Triệu Giới nói: “Ngươi biết tại sao bản vương gọi ngươi tới?”


Thường thị cũng không giả ngu, dù sao tính mạng cả nhà bà ta cũng nằm trong tay Triệu Giới, trong đó còn có Nguyệt Tôn Nhi mới sinh còn chưa đủ tháng, liền vội vã nói: “Điện hạ tha mạng, ngài muốn biết gì, dân phụ nếu biết nhất định sẽ nói hết”.


*** *** ***​


Bên bờ Thái Dịch Trì, mặt đất hồi xuân, vạn vật sinh sôi, cây dương liễu bên bờ ra cành mới, xanh um tươi tốt, đung đưa theo gió khiến người nhìn cũng thấy sảng khoái tinh thần. Mấy cành hồng trong vườn cũng nở hoa, đua nhau nở rộ, muôn màu muôn sắc, một trận gió thổi qua liền mang theo vô số mùi hương.


Ninh Quý phi cùng vài vị phi tần ngồi trong đình bát giác, nói cười ríu rít, từ xa nhìn tới quả thật là cảnh tượng hòa thuận vui vẻ. thật ra cũng không có gì khó hiểu, trước kia Ninh quý phi được sủng ái, mọi người liền nhiệt tình nịnh bợ bà ta, cho dù bây giờ không còn như xưa, nhưng thân phận “Quý phi” vẫn còn đó, hơn nữa bà ta cũng biết cách đối nhân xử thế, ở chung với phi tần hậu cung cũng không tệ lắm.


đang lúc tán gẫu cao hứng, có người lên tiếng: “Hoàng hậu nương nương tới”.


Theo tiếng nhìn lại, liền nhìn thấy hai bóng người dưới tàng cây hoa hạnh cách đó không xa. Trần Hoàng hậu mặc áo ngắn thêu hoa cúc triền cành, bên dưới là váy dài màu hồng thêu rồng cuộn sóng nước và mây trời, thần thái thong dong, tướng mạo xinh đẹp uy nghiêm. Bên cạnh Trần Hoàng hậu là Tĩnh Vương Phi, tuổi Tĩnh Vương Phi còn nhỏ, tự nhiên hơi thở trên người có chút mềm mại, nàng mặc áo nhỏ màu hoa hạnh thêu trăm bướm vờn hoa, chuỗi ngọc dài theo hoa văn bát bảo trên váy lay động theo mỗi bước đi của nàng, lộ ra một đôi hài gấm hồng thêu thùa tinh xảo, trên đầu hài được đính trân châu sáng ngời, khiến cả người nàng như phát sáng lung linh động lòng người, giống như tiểu mỹ nhân nũng nịu đi ra từ núi vàng núi bạc.


Hai người này đứng cùng một chỗ, hoàn toàn là hai loại khí chất khác nhau, nhưng không hề đối chọi, ngược lại nhìn rất thích mắt.


Trần Hoàng hậu đi tới trước, chúng phi tần trong đình rối rít hành lễ, Trần Hoàng hậu xua xua tay ý bảo bọn họ đứng lên.

Trần Hoàng hậu đi tới trước, chúng phi tần trong đình rối rít hành lễ, Trần Hoàng hậu xua xua tay ý bảo bọn họ đứng lên.


“Sao mọi người đều ở chỗ này?” Trần Hoàng hậu hỏi.


một người trong đó đáp: “Hôm nay Ninh tỷ tỷ thấy thời tiết tốt, mới mời bọn muội cùng tới”.


Trần Hoàng hậu “À” một tiếng, nhìn Ninh quý phi một cái, trong mắt cũng không có gợn sóng nào.


Ninh Quý phi mím môi, cố gắng tươi cười hỏi: “Sao lại không thấy Lưu Ly? Muội hầu như không thấy nàng ấy ra ngoài, tỷ tỷ cần nói nó đi ra ngoài nhiều một chút mới tốt, không phải thái y đã nói phơi nắng nhiều tốt cho thân thể nó sao?”


Trần Hoàng hậu nhìn Ninh Quý phi, thản nhiên nói: “Gần đây thân thể Lưu Ly không khỏe, bản cung kêu nó ở trong phòng nghỉ ngơi cho tốt”.


Ninh Quý phi cười cười, không nói thêm gì nữa.


Ngược lại quý nhân mặc xiêm y xanh sẫm với tay áo thêu chỉ vàng nói: “Thân thể Lục công chúa vẫn không tốt hơn sao? Lần trước thiếp gặp, nhìn thấy vẫn khỏe mạnh mà”.


Sắc mặt Trần Hoàng hậu không đổi nói: “Chỉ trách Lưu Ly mệnh khổ, còn nhỏ đã bị người hạ độc, bây giờ có thể giữ lại một mạng đã không tệ rồi”.


Lời này vừa nói ra, không ít người theo vào phụ họa, quý nhân kia thở dài nói: “Tâm địa Thục phi cũng thật độc ác, cũng may Bệ hạ đã xử tử nàng ta, nếu không không biết còn gieo họa cho bao nhiêu người”.


Ninh Quý phi ở một bên không nói lời nào.


“nói ra cũng khéo”. Trần Hoàng hậu cắt ngang lời nói của mấy người bọn họ, ánh mắt nhìn thẳng vào người Ninh Quý phi, từ từ nói: “Độc Lưu Ly trúng lúc nhỏ tên là Ký ninh, là từ cây canh ki na hái xuống, loại này chỉ sinh trưởng ở Vân Nam Đại lý. Nghe nói quê quán của Ninh Phi là ở Vân Nam, không biết có từng nghe qua loại độc này chưa?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận