Sổ Tay Sử Dụng Sủng Phi


Edit: tart_trung


Beta: gaubokki​


không thể tham dự hôn sự của Lương Ngọc Dung và Ngụy Thường Dẫn, Ngụy La ít nhiều cũng có chút tiếc nuối. Nhưng mà nhớ lại đời trước, hai người bọn họ ngay cả cơ hội ở bên nhau trọn đời cũng khôngcó, chỉ cần nghĩ như vậy, điểm nuối tiếc này của nàng cũng không tính là gì. Ngụy La tin rằng, với cách đối nhân xử thế của Thường Dẫn đại ca, sau khi thành thân nhất định sẽ đối xử tốt với Ngọc Dung, chờ chân của hắn được chữa lành, vậy bọn họ chính là đôi Kim đồng Ngọc nữ khiến người người ca ngợi.


Ngụy La ở trong nhà kho lựa ra một kho tượng Quan âm tống tử bằng phỉ thúy, chất ngọc trơn mượt, chất lạnh vừa phải, nhẵn nhụi như son, pho tượng lại thêm vẻ tinh mỹ, vừa nhìn liền biết không phải tục vật. Nàng hỏi Triệu Giới, quả nhiên, đây là Tượng do nhà Phật học nổi tiếng ở tiền triều – Hàm khôngđại sự tự mình khai quang, lưu truyền tới nay, là bảo vật vô giá. Ngụy La đối với hành vi phá của của hắn đã tập thành thói quen, lạnh nhạt ra vẻ biết rồi, mặt khác lại chọn ra mấy thứ lễ vật tặng tổ phụ tổ mẫu và phụ thân, còn có vài vị bá mẫu.


Lúc bọn họ tới Phủ anh Quốc Công, vừa vặn tới giờ Thìn.


Ngụy La và Triệu Giới đi tới nhà trước, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Lương Ngọc Dung đứng sau lưng Ngụy Thường Dẫn. Ngụy Thường Dẫn vẫn ngồi trên xe lăn gỗ như cũ, thật ra hắn đã có thể xuống đất đi bộ, nhưng thời gian không được quá dài, mỗi ngày chỉ nửa canh giờ, việc này giúp đỡ cho quá trình khôi phục. Lương Ngọc Dung mặc áo ngắn tơ lụa màu hồng thêu hoa văn bảo tướng, bên dưới là váy thêu bách điệp, yêu kiều như hoa, gò má mềm mại mỉm cười, nàng đang cúi đầu nói gì đó với Ngụy Thường Dẫn, nghe nha hoàn báo Ngụy La tới, liền ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của Ngụy La, cả mặt nàng liền đỏ bừng.


Ngụy La và Triệu Giới hành lễ với các trưởng bối trước, lại lần lượt tặng lễ vật cho mọi người. Tới Lương Ngọc Dung, Ngụy La nhận lấy hộp dài bằng gỗ tử đàn khảm hoa thủy tiên của Thiên Trúc (Ấn Độ) từ trong tay Kim Lũ, ranh mãnh nói: “Đây là tặng cho Thường Dẫn đại ca và Ngọc Dung tẩu”.


Lương Ngọc Dung nhận lấy hộp, bên trong là pho tượng Quan âm, mặt nàng đỏ lên, thầm nghĩ muốn trêu ghẹo Ngụy La vài câu, nhưng bởi vì nàng là cô dâu mới vào cửa, không nên thất lễ trước mặt trưởng bối, chỉ ngấm ngầm liếc Ngụy La một cái: “Đa tạ… Ngũ cô nãi nãi”.


Ngụy La nói: “không cần khách sáo”.


Nhị phu nhân Tống Thị thấy thế, cười cười nói: “Ngọc Dung và Đại thiếu gia mới thành thân chưa tới hai ngày, không cần gấp gáp. Nhưng mà A La đã gả cho Tĩnh Vương hơn hai tháng, bụng vẫn chưa có động tĩnh gì sao?” 


không ngờ tới đề tài này lại chạy đến trên người mình, Ngụy La liền lúng túng. Bình thường nàng khôngcó nghĩ tới vấn đề này, nàng cảm thấy thời gian còn dài, thuận theo tự nhiên là tốt nhất. Nhưng bây giờ Nhị bá mẫu lại hỏi trước mặt mọi người, khiến nàng trầm ngâm một lát, lại nói: “Con…”


Triệu Giới nắm tay nàng, nói: “A La còn nhỏ, sinh con không tốt cho thân thể. Con nối dòng cũng khôngcần sốt ruột, lúc khác lại nói”.

Triệu Giới nắm tay nàng, nói: “A La còn nhỏ, sinh con không tốt cho thân thể. Con nối dòng cũng khôngcần sốt ruột, lúc khác lại nói”.


Nhị phu nhân ngượng ngùng cười một tiếng, tất nhiên không tiện hỏi thêm gì.


Ngụy La nhìn quanh một vòng, không thấy bóng dáng Ngụy Thường Hoằng đâu, liền hỏi Ngụy Côn: “Phụ thân, sao Thường Hoằng lại không có ở đây?”


Ngụy Côn nói: “Thường Hoằng đang ở nội viện viết câu đối, phụ thân đã sai người gọi tới rồi”.


Ngụy La nói: “Để con đi thăm nó một chút, rất lâu rồi con cũng không đi lại trong phủ”.


Ngụy Côn không ngăn cản. Triệu Giới biết rõ A La là một người vô cùng bao che khuyết điểm cho đệ đệ, không biết sau khi gặp Thường Hoằng, Ngụy La lại nói gì, hắn nhếch môi, nói với Ngụy Côn và anh Quốc Công: “Vừa vặn bản vương cũng muốn quan sát một chút tiểu cựu tử viết câu đối như thế nào”.


Vì thế, anh Quốc Công và Ngụy Côn tất nhiên không thể ở lại tiền thính, mọi người cùng đi với Triệu Giới.


Vào lễ mừng năm mới, anh Quốc Công có thói quen viết câu đối, năm nay vừa vặn đến phiên Ngụy Thường Hoằng và Ngụy Thường Huyền, nhưng Ngụy Thường Huyền là người ham chơi, không chịu ngồi yên, viết vài cái đối phó liền đi nơi khác chơi rồi, chỉ để lại mình Thường Hoằng ngồi ở nội viện múa bút thành văn. Dưới cây hoa quế, Ngụy Thường Hoằng ngồi sau kiều đầu án sơn đen với cuộn mây vểnh mạ vàng, bên tay xếp mười mấy câu đối dã viết xong, bộ dáng chăm chỉ, tỉ mỉ cẩn thận, động tác viết chữ như nước chảy mây trôi, thật là cảnh đẹp ý vui.


Nha đầu mài mực bên cạnh nhìn hắn chằm chằm, bộ dáng si ngốc, ngay cả có một đám người cùng tới cũng không biết.


thật ra cũng không thể trách tiểu nha đầu si mê, qua năm Thường Hoằng liền mười sáu tuổi, đúng là thời điểm thiếu niên trổ mã, thân thể đơn bạc trở nên cao ngất rắn rỏi, ngũ quan cũng dần dần có bộ dáng nam nhân. hắn vốn tuấn dật đẹp mắt, bây giờ lại thêm chút mùi vị thành thục, khiến các cô nương đối với hắn tâm hồn đại loạn, càng đừng nói chỉ là một tiểu nha hoàn.


Nha hoàn kia thoáng nhìn thấy mấy nhân vật trọng đại tới đây, vội vàng quỳ gối hành lễ nói: “Nha hoàn bái kiến Quốc Công gia, bái kiến các vị lão gia”.


Ngụy Thường Hoằng để bút lông cừu xuống, đứng lên nói: “Tổ phụ, phụ thân…” Ánh mắt hắn chuyển đi, nhìn thấy Ngụy La đằng sau, sắc mặt vui mừng cười rộ, nói: “A La cũng tới?”

Ngụy Thường Hoằng để bút lông cừu xuống, đứng lên nói: “Tổ phụ, phụ thân…” Ánh mắt hắn chuyển đi, nhìn thấy Ngụy La đằng sau, sắc mặt vui mừng cười rộ, nói: “A La cũng tới?”


Ngụy La đi tới bên cạnh hắn, nhìn nhìn câu đối hắn viết, lúc này mới ngẩng đầu nói: “Ai kêu ngươi không chịu tới gặp ta? Ta đành tự mình tìm tới thôi”.


Ngụy Thường Hoằng nói: “Đệ vốn định viết xong năm mươi câu đối liền đi tới tiền thính, không nghĩ tỷ tới rồi”.


anh Quốc Công thấy chỉ có mình hắn, liền hỏi: “Thường Huyền đâu?”


Ngụy Thường Hoằng nói: “Bằng hữu của tam ca tới tìm, huynh ấy ra ngoài rồi”.


anh Quốc Công lắc đầu, giọng nói có chút bất mãn: “Đứa nhỏ nảy, hơn hai mươi còn thiếu kiên nhẫn như vậy”.


Ngụy Thường Hoằng không lên tiếng.


anh Quốc Công và vài vị lão gia cầm lấy câu đối Ngụy Thường Hoằng viết xem thử, cũng rất hài lòng với câu đối của hắn, anh Quốc Công nói: “Bút pháp tú dật, mạnh mẽ có lực”.


một nhà hài hòa vui vẻ nói mấy lời, anh Quốc Công sợ chậm trễ Triệu Giới, liền đề nghị về tiền thính ngồi một lát. Vừa muốn trở về, trên hành lang nhỏ có một tiểu gia hỏa mặc bào tử màu đỏ hồng kích động chạy tới, lao thẳng tới chỗ Ngụy La, ôm cánh tay nàng nói: “A La tỷ tỷ, cuối cùng tỷ cũng về rồi, đệ rất nhớ tỷ”.


Tiểu gia hỏa này không phải ai khác, chính là Ngụy Thường Di.


Nha hoàn phía sau vội vàng lên trước thỉnh tội, nói: “Xin Quốc công gia thứ tội, phu nhân thứ tội, Thất Thiếu gia nhất định đòi tới đây…”


Tứ phu nhân không trách nàng ta, phất tay nói: “Lui xuống đi”.

Tứ phu nhân không trách nàng ta, phất tay nói: “Lui xuống đi”.


Ở bên kia Ngụy Thường Di vẫn còn quấn quýt lấy Ngụy La, gương mặt nhỏ ngẩng lên hỏi: “A La tỷ tỷ, tỷ về rồi còn đi sao?”


Ngụy La gật gật đầu: “Đương nhiên, chạng vạng phải đi rồi”.


Ngụy Thường Di bĩu môi, đôi mắt to thất vọng chớp chớp: “không thể ở thêm vài ngày sao? Từ sau khi tỷ tỷ thành thân, đệ không thể tìm tỷ tỷ chơi”.


Tứ phu nhân chỉ có thể khiển trách: “Di Ca nhi, đừng nói linh tinh”.


Ngụy Thường Di ôm lấy cánh tay Ngụy La, cũng không lay nữa, đôi mắt đen lung liếng đảo một vòng, nhìn Triệu Giới trầm mặc đứng bên cạnh. Tuy hắn mới mười tuổi, nhưng cũng hiểu đạo lý thành thân lập gia đình, cũng biết người Ngụy La gả là Triệu Giới. Suy nghĩ một chút, hắn quy củ gọi một tiếng: “Chào tỷ phu”.


Triệu Giới cong môi, ừ một tiếng.


Tên tiểu tử này thoạt nhìn mặc dù dính người, nhưng hiểu chuyện hơn Ngụy Thường Hoằng nhiều. Tối thiểu hắn chưa từng nghe thấy Ngụy Thường Hoằng gọi hắn một tiếng: “Tỷ phu”.


Triệu Giới hiếm khi có chút lòng từ bi nói: “Nếu đệ nhớ A La tỷ tỷ, lúc nào cũng có thể tới Phủ Tĩnh Vương chơi”.


Ánh mắt Ngụy Thường Di sáng lên, cuống quýt gật đầu: “Cảm ơn tỷ phu”.


Ngụy Thường Hoằng bên cạnh nhìn Ngụy Thường Di một cái, nghĩ thầm đúng là chân chó nhỏ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận