Sổ Tay Sử Dụng Sủng Phi


Edit: tart_trung


Beta: gaubokki​


Trận mưa này vừa lớn vừa nhanh, Triệu Giới vừa trở về không lâu, mưa liền ngừng. Nhưng Ngụy La lại thấy có chút khó chịu, mới vừa dùng bữa tối cách đó không lâu, mặt nàng liền hồng lên, thần trí mơ hồ, cuộn trong lòng Triệu Giới nói mấy lời mơ hồ không rõ.


Sau khi thỉnh đại phu tới khám, đại phu nói nhiều ngày nay nàng lao tâm quá độ, hơn nữa hôm nay còn bị hàn khí nhập thể nên mới phát bệnh. Đại phu viết một toa thuốc, Triệu Giới lệnh cho một gã sai vặt đitheo đại phu lấy thuốc, bản thân thì nhận lấy khăn Kim Lũ đưa qua, đắp trên trán Ngụy La, hỏi Kim Lũ: “Hôm nay vương phi làm gì?”


Kim Lũ một năm một mười đáp: “Hôm nay sau khi trời mưa, nương nương vẫn đứng mãi ở cửa sổ, nô tỳ khuyên bảo vài câu, nương nương mới ngồi trong phòng thêu thùa một lát. Lúc sau… lúc sau Lý thiếu gia cầu kiến, nương nương ra gặp ngài ấy”.


Sắc mặt Triệu Giới không đổi, rũ mắt nhìn tiểu cô nương đang cuộn tròn mình, đột nhiên hỏi: “Thêu cái gì?”


Kim Lũ bừng tỉnh, lập tức đi tới tủ gỗ tử đàn khắc nổi hình hoa cỏ, lấy ra một cái bàn thêu, đưa tới trước mặt Triệu Giới: “Bẩm vương gia, đang thêu cái này”.


Triệu Giới nhận lấy, nhìn nhìn, thấy trên bàn thêu là hình kim ngân hoa hai màu vàng và bạc, nhìn hình dáng hẳn là một đôi giày. hắn đột nhiên nhớ tới trước kia có nói muốn Ngụy La làm cho hắn một đôi, vốn tưởng đã lâu như vậy, tiểu gia hỏa này đã sớm quên, không nghĩ tới nàng lại không quên. Triệu Giới thu tầm mắt, cười cười, đưa bàn thêu lại cho Kim Lũ, nói: “Để lại đi”.


Kim Lũ không rõ chuyện gì, nhưng vẫn làm theo.


không lâu sau, hạ nhân mang dược đã được sắc tới, Triệu Giới múc một muỗng, thổi thổi cho nguội bớt, đút tới bên miệng Ngụy La: “A La, uống thuốc nào”.


thật ra bệnh của Ngụy La không nghiêm trọng tới vậy, lúc nãy vừa mới ở trong lòng Triệu Giới chợp mắt một chút, bây giờ bị Triệu Giới đánh thức, nàng nhíu mày cố chịu đắng mà uống hết một chén dược, hàng mi dài như quạt nói: “Muội muốn ăn kẹo quế hoa”.


Chuyện này có gì khó chứ? Triệu Giới đem chén sứ men xanh vẽ hoa sen để trên bàn nhỏ đầu giường, nói với Kim Lũ và Bạch Lam: “Kêu phòng bếp làm chút kẹo quế hoa đưa tới”. Ngụy La đang bệnh, ẩm thực lúc này lấy thanh đạm làm chính, hắn lại nói thêm: “Lại nấu một chén cháo bí đỏ nấm tuyết và vài đĩa thức ăn mang lại đây”.


Kim Lũ và Bạch Lam lập tức lui ra ngoài.


Ngụy La ỉu xìu nằm trong ngực Triệu Giới, dụi dụi vào ngực hắn, duỗi hai tay ra ôm lấy eo hắn, nàng có chút mất hứng: “Đại ca ca vài ngày nay vì xử lý chuyện Nhữ Dương Vương, lúc nào cũng đi sớm về trễ, rất lâu rồi không hảo hảo làm bạn với thiếp”.


Triệu Giới mỉm cười, xoa xoa cái mũi nhỏ của nàng: “Bản vương sao lại không tốt với nàng được chứ? Hai ngày nay chỉ bận rộn hơn một chút, liền bị nàng ghi thù trong lòng”.


Ngụy La không lên tiếng, có lẽ là vì đang bệnh, suy nghĩ của nàng rối loạn, nghĩ nghĩ lại nghĩ tới việc tối qua, nàng nói: “Ngọc bội của Lý Tụng, thiếp không cần”.


Cánh tay Triệu Giới đang ôm nàng siết chặt lại, cằm hắn tựa lên đỉnh đầu nàng: “Ngày mai ta liền kêu người trả lại cho Trưởng Công Chúa”.

Cánh tay Triệu Giới đang ôm nàng siết chặt lại, cằm hắn tựa lên đỉnh đầu nàng: “Ngày mai ta liền kêu người trả lại cho Trưởng Công Chúa”.


Ngụy La gật gật đầu, không nói gì nữa.


không lâu sau, kẹo quế hoa và cháo bí đỏ nấm tuyết được đưa lên, tay Ngụy La chẳng có chút lực nào, vẫn là Triệu Giới đút nàng ăn xong bữa cơm. Dùng xong cơm chiều nàng liền mệt mỏi, vừa nằm xuống đắp chăn đã ngủ, Triệu Giới thì đi thư phòng một chuyến.


Hôm nay, sau khi vào cung, Sùng Trinh Hoàng đế đem công vụ trong tay Triệu Chương giao cho hắn, muốn hắn hai ngày nữa đi Thông Châu giám sát xây dựng đường sông. Theo lý thuyết chuyện như vậy vốn không nên để Triệu Giới đi, hắn vừa mới thành thân hơn nửa tháng, vợ chồng son thân mật thắm thiết mới được mấy ngày, lại ném việc này cho hắn, đúng là không phúc hậu. Nhưng việc sửa chữa đường sông không thể chậm trễ, Sùng Trinh Hoàng đế vung tay giao việc, kêu hắn mấy ngày nữa xuất phát đi Thông Châu.


Triệu Giới dựa vào ghế khắc hoa hồng, trong lòng thầm tính toán, Thông Châu cách Thịnh Kinh Thành không xa, xe ngựa đi khoảng bảy tám ngày, đường thủy chỉ cần ba bốn ngày. Vẫn có thể để Ngụy La đicùng, nếu nàng thấy núi non ở Thông Châu không thú vị, còn có thể dẫn nàng cùng đi ngâm ôn tuyền ở thôn trang trên đỉnh núi.


Cũng không biết ý của tiểu cô nương kia thế nào.


*** *** ***​


Ngày kế tiếp, bệnh tình của Ngụy La đã khỏi hơn phân nửa, sáng sớm đã muốn ăn củ cải ngâm mật. Nàng rửa mặt xong, tinh thần sảng khoái ngồi trên bàn, nghe Triệu Giới hỏi: “Hai ngày nữa vi phu phải đi Thông Châu một chuyến, A La, nàng theo giúp ta được không?”


Củ cải ngâm giòn giòn ngọt ngọn, Ngụy La cắn thành tiếng “rốp rốp” rung động, nghe vậy cũng khôngcần nghĩ gì đã đồng ý: “Được thôi”.


Triệu Giới cười cười, thật muốn ôm nàng vào lòng: “Nàng không hỏi ta đi làm gì sao?”


Ngụy La ăn một miếng củ cải ngâm, lại uống một chút cháo, ngược lại vô cùng thông suốt: “Đơn giản là Bệ hạ giao việc cho chàng, có gì tốt mà hỏi?” Bỗng nhiên nàng nhớ ra chuyện gì đó, quay đầu lại, vô cùng khẩn trương hỏi hắn: “đi bao lâu? Chúng ta có thể trở về trước năm mới không?”


Lương Ngọc Dung thành thân vào tháng hai, nàng còn muốn trước khi Lương Ngọc Dung thành thân thìchào tạm biệt nàng ấy, tiện thể nói chút chuyện riêng tư. Hơn nữa, còn sắp tới lễ mừng năm mới, tóm lại nàng muốn về Phủ anh Quốc Công xem một chút, hôn sự của Thường Hoằng cũng nên định ra rồi, nàng cũng không thể bỏ qua được.


Cũng may, Triệu Giới gật đầu: “Tất nhiên có thể”.


Lúc này Ngụy La mới yên tâm.


Rất nhanh đã tới ngày xuất phát, Ngụy La biết sơn trang trên núi ở Thông Châu, không khỏi thêm mấy phần hào hứng. Triệu Giới ở Thông Châu xử lý công việc, nàng liền ở trên sơn trang ngâm mình ở ôn tuyền trong núi. Bởi vì đường xá xa xôi, Ngụy La mang theo không nhiều người lắm, chỉ dẫn theo Kim Lũ, Bạch Lam, Vân Oa, Ngọc Toa và hai bà tử lớn tuổi.


Có lẽ là vì vào đông, dọc theo đường đi thời tiết ngày càng lạnh, xe ngựa không thể so với ở Vương Phủ, không có đốt địa long, cũng may trong lòng nàng ôm lò sưởi nhỏ, trên người lại mặc áo choàng có lớp lót bên trong bằng lông hồ ly, Ngụy La vẫn cảm thấy lạnh. Nàng không muốn ra ngoài, Triệu Giới vẫn luôn ngồi trong xe ngựa bồi nàng, hai người ngồi, so với một người ấm áp hơn nhiều.


Ngày hôm đó, Triệu Giới đuổi Kim Lũ, Bạch Lam ra bên ngoài, ôm Ngụy La ngồi trên chân mình: “Còn lạnh không?”


Ngụy La gật gật đầu, cũng không biết có chuyện gì, mấy ngày nay trời vô cùng lạnh, mùa đông mấy năm trước cũng chưa từng lạnh tới như vậy.


Triệu Giới ghé vào tai nàng hỏi: “không bằng chúng ta làm chút chuyện để thân thể nóng lên?”


Mới đầu, Ngụy La còn không hiểu ý của hắn, ngây thơ hỏi: “Chuyện gì”. Đợi tới khi Triệu Giới cởi áo choàng của nàng xuống, nàng mới hiểu được ý hắn.


Mấy ngày nay họ vẫn mãi ở trên xe ngựa, bên cạnh có Kim Lũ và Bạch Lam hầu hạ, Triệu Giới khôngtiện làm chuyện đó, hẳn là nghẹn hỏng rồi, cũng không thèm cố kỵ đây là xe ngựa, lột nàng sạch sẽ. Ngụy La cũng không bài xích chuyện này, nhưng nàng lo lắng phu xe bên ngoài nghe được, liền đỏ mặt che ngực lại, nói: “Sắp tới Thông Châu rồi…”


Triệu Giới giữ lấy eo nàng, cắn cắn tai nàng: “không kịp rồi”.


Lần này vừa sâu vừa mạnh.


Lồng ngực Triệu Giới nóng hơn Ngụy La rất nhiều, nàng cảm giác mình đang ôm một lò lửa, bị lò lửa này thiêu đốt, chỉ một lát sẽ hòa tan mất. Nàng cố gắng không kêu ra tiếng, có lẽ là quá lâu không làm, Triệu Giới làm lần đầu rất nhanh đã kết thúc. Nàng nhẹ nhàng thở dốc, còn chưa kịp nghỉ ngơi mộtchút, ai biết Triệu Giới rất nhanh đã khôi phục sinh lực, đem nàng kéo sát vào gối dựa lớn, lại động.


Lần này, thời gian dài hơn rất nhiều.


Ngụy La mở miệng cắn bả vai Triệu Giới, đáng thương hừ nhẹ: “nhẹ một chút”.


Có điều da mặt Triệu Giới dày, không những không nghe lời nàng nói, cố ý còn mạnh hơn ba phần.


Sau nửa canh giờ, toàn thân Ngụy La chẳng còn sức lực, mồ hôi ròng ròng rơi trên gối, trên người nàng đắp áp choàng đỏ thẫm thêu mẫu đơn, càng làm nổi bật đôi chân trắng muốt như ngọc để lộ ra bên ngoài. Triệu Giới ăn no thỏa mãn, nâng chân nhỏ của nàng lên, tách ra, Ngụy La lập tức cảnh giác, co người chui vào góc: “Đừng tới”. giọng nói nức nở, hẳn là rất đau.


Triệu Giới mỉm cười, có phần dịu dàng nói: “Vi phu giúp nàng lau đi, nếu không chút nữa làm sao mặc đồ vào?”


Ngụy La dừng lại một lát, sau đó không phản kháng nữa, chỉ là không nhìn hắn.


Nàng cảm thấy phu xe bên ngoài chắc chắn nghe thấy được rồi, lúc nãy nàng nhịn không dám lên tiếng, nghĩ tới thật không còn mặt mũi ra ngoài. Cho dù Ngụy La không tình nguyện thế nào, xe ngựa cũng tới Thông Châu, một đường chạy từ chân núi lên đỉnh núi, quản sự sơn trang sớm đã dẫn hạ nhân đứng ở cửa nghênh đón.


Triệu Giới xuống hỏi quản sự vài câu, Ngụy La kêu Kim Lũ và Bạch Lam vào hầu hạ nàng mặc quần áo.


Kim Lũ và Bạch Lam cũng biết là chuyện gì, vô cùng có nhãn lực không hỏi gì cả, ngoan ngoãn làm chuyện của mình.


đi vào sơn trang, Ngụy La vẫn ở phòng trước kia, khác biệt duy nhất là, lần trước nàng ở một mình, lần này còn có thêm Triệu Giới.


Triệu Giới bởi vì có công vụ trong người, chỉ có thể nghỉ lại một đêm, sáng ngày hôm sau đã vội vàng xuống núi giám sát chuyện tu sửa đường sông.


Ngụy La ngủ một giấc thẳng đến khi hừng đông, lại thoải mái ngâm ôn tuyền nửa canh giờ mới bắt đầu tìm việc gì đó để làm. trên núi tuyết đọng quanh năm, hôm qua lúc nàng đến, chỉ thấy một mảnh trắng xóa, bông tuyết trắng xóa, khó trách lại lạnh như vậy. Nàng khoác áo choàng hồ ly đỏ thẩm, trong tay cầm lò sưởi, dạo quanh sơn trang một vòng. Lần trước nàng và Lương Ngọc Dung ở lại đây ba tháng, cũng biết rõ chỗ nào chơi vui, nhưng mỗi mình nàng có chút không có ý nghĩa, không bao lâu liền quay trở lại.


Ngụy La mới vừa đi tới hành lang đã nhìn thấy một con sóc nhỏ màu nâu tro đứng dưới tán cây tùng trong sân, hai chi trước của nó ôm một quả tùng, trợn tròn mắt nhìn nàng.


Ngụy La liền trở nên hào hứng, ánh mắt sáng lên, hỏi: “Kim Lũ, ở đây có trứng gà không?”


Kim Lũ nói: “Để nô tỳ vào trong tìm xem”.


Chỉ tiếc Kim Lũ còn chưa trở lại, con sóc kia đã nhanh như chớp trèo lên cây, lại nhảy ra sân bên ngoài đào tẩu mất.


Ngụy La có chút tiếc nuối, đêm đó lúc Triệu Giới về, nàng liền thuận miệng kể chuyện này cho hắnnghe.


Sau khi Triệu Giới nghe xong, cười nói: “Nếu nàng thích, ngày mai vi phu kêu người đi bắt một con”.


Ngụy La vội vàng từ chối, sóc có thể thỉnh thoảng nhìn một chút là được, nếu kêu nàng tự mình nuôi, nàng chưa chắc có thể nuôi sống chúng được. Lại nhớ tới thắt lưng hình sóc lần trước Triệu Giới tặng cho nàng, Ngụy La từ trong rương lấy ra, đưa tới trước mặt Triệu Giới hỏi: “Lúc ấy quên hỏi chàng, sao lại tặng cái này cho thiếp?”


Lần này Triệu Giới không né tránh vấn đề này, hai tay hắn để trên gò má nàng, cúi đầu cười một tiếng: “Khi đó nàng ở trong xe ngựa của ta vui vẻ ăn hạt thông, sột soạt, không phải trông rất giống sóc sao?”


Hóa ra là vì vậy! Ngụy La lập tức cảm thấy con sóc này nhìn thế nào cũng không đáng yêu, chậm rãi trả về chỗ cũ: “Hừm”.


Sắc mặt tiểu cô nương biến hóa quá nhanh, Triệu Giới cười ha ha: “Ngoại trừ xem sóc, hôm nay nàng còn làm gì?”


Ngụy La thành thật nói lại với hắn, sau đó đẩy hắn lên giường: “Đại ca ca mau ngủ đi”.


thật ra từ sơn trang trên núi Thiên Thiền tới thành Thông Châu cách một khoảng không gần, xe ngựa phải đi nửa canh giờ mới tới, mỗi ngày Triệu Giới đều rời giường từ lúc trời chưa sáng. Dù vậy, hắn cũng không muốn ở lại trong thành, nên mỗi ngày đều tới tới lui lui như vậy. Tri phủ Thông Châu rất nhiều lần mời hắn, hy vọng hắn ở lại nhà ông ta, nhưng Triệu Giới đều từ chối. Nguyên nhân sao, tất nhiên là muốn về ở cùng nàng dâu nhỏ của hắn rồi.

thật ra từ sơn trang trên núi Thiên Thiền tới thành Thông Châu cách một khoảng không gần, xe ngựa phải đi nửa canh giờ mới tới, mỗi ngày Triệu Giới đều rời giường từ lúc trời chưa sáng. Dù vậy, hắn cũng không muốn ở lại trong thành, nên mỗi ngày đều tới tới lui lui như vậy. Tri phủ Thông Châu rất nhiều lần mời hắn, hy vọng hắn ở lại nhà ông ta, nhưng Triệu Giới đều từ chối. Nguyên nhân sao, tất nhiên là muốn về ở cùng nàng dâu nhỏ của hắn rồi.


Cứ thế bốn năm ngày sau, rốt cuộc Triệu Giới cũng có nửa ngày nhàn rỗi, hắn dứt khoát dính vào Ngụy La không rời, ôm nàng ngồi cạnh cửa sổ, nhắm mắt dưỡng thần.


Ngụy La nhìn thấy dưới mắt hắn có một vòng xanh đen mỏng, hẳn là mấy ngày này không được ngủ ngon, liền vỗ vỗ hắn nói: “Chàng đi ngủ đi, đã vài ngày không được nghỉ ngơi tốt rồi. Thiếp ngồi chỗ này xem sách một lát, khi nào dùng cơm tối sẽ gọi chàng”.


Triệu Giới không động đậy, giọng nói lười biếng: “Ta ngồi chỗ này với nàng”.


Ngụy La không có cách nào, đành tùy hắn.


Ngụy La đang xem một quyển sách ghi chép truyện dân gian, phần đầu ghi lại rất nhiều chuyện xưa thú vị, mấy ngày nay nàng nhàn rỗi không có việc gì làm liền thích xem quyển sách này. Ngụy La vừa hay đọc đến một câu chuyện xưa có tên chuyện kể về một tiểu thư danh môn khuê tú thích một thư sinh, không để ý tới nha hoàn khuyên can, âm thầm hẹn hò với vị thư sinh kia, tự định chung thân, sau đó ngay cả thân thể mình cũng cho hắn ta. Đây vốn nên là một giai thoại tình đầu ý hợp, nhưng thư sinh kia sau khi đỗ Thám hoa, lại là kẻ bạc tình, liền lấy nữ nhi của tể tướng làm thê. Tiểu thư khuê các đó không tiếp nhận được sự thay lòng của hắn ta, trước khi chết còn muốn hỏi nguyên nhân tại sao, tú tài kia chỉ nói: “Ngươi dễ dàng trao thân cho ta”, tiểu sinh đó lại suy nghĩ một chút: “Ngươi không giống với khuê tú trong cảm nhận của ta. Nữ tử biết tự trọng sẽ giữ mình, sao có thể dễ dàng trao thân cho người khác trước khi thành thân”.


Tiểu thư kia không chịu nổi chế nhạo của tú tài, lưu lại cái khóa phỉ thúy rồi đâm đầu xuống hồ tự tử, khóa phỉ thúy đó chính là tín vật đính ước của bọn họ.


Sau khi Ngụy La đọc xong, tức giận tới mức thiếu chút nữa là xé luôn sách, nàng kêu lên: “Nếu ta mà là nữ tử trong sách kia, nhất định phải kéo tú tài cùng nhau tự sát”.


Vừa vặn Triệu Giới cũng không ngủ, hắn liền cùng đọc chuyện xưa này với nàng, thuận miệng bình luận: “Ta lại cho rằng tú tài kia nói không sai”.


Ngụy La kinh ngạc quay đầu, nhìn Triệu Giới chằm chằm: “Chàng nói gì?”


Triệu Giới nhận ra Ngụy La thật sự tức giận, liền dựa người vào cửa sổ, cười cười nhìn nàng.


Nhưng câu nói của Triệu Giới giống như một cây kim, đâm vào ngực Ngụy La. Nàng nhất định phải hỏi được nguyên cớ: “Chàng thật cho rằng vị thư sinh kia nói đúng sao?”


Triệu Giới không nói lời nào, lại thấy mặt nhỏ của Ngụy La càng lúc càng nhăn lại khó coi, hắn mới nói: “Vì sao phải chấp nhất vấn đề này?”


Thái độ của Triệu Giới, vào trong mắt Ngụy La chính là thừa nhận. Ngụy La đẩy hắn ra, chui ra khỏi ngực hắn, gương mặt nhỏ căng thẳng chất vấn: “Trong lòng Đại ca ca có phải cũng đối xử với ta như vậy không? Trước kia khi chúng ta chưa thành thân, cũng là âm thầm hẹn hò, có tư tình, có phải chàng cũng thấy ta giống như cô nương trong sách kia, không biết tự trọng giữ mình?”


Triệu Giới nghe thế mới biết tại sao nàng tức giận, trong lòng hắn lộp bộp, đưa tay ra muốn kéo nàng lại lần nữa: “Nàng nói mê sảng cái gì…”


Ai biết được tốc độ Ngụy La vậy mà còn nhanh hơn cả hắn, giống như con thỏ nhỏ nhảy khỏi noãn tháp, nàng tức giận nhìn hắn: “Ta không thèm để ý tới chàng”. Sau đó, giày cũng chưa mang, chân trần liền chạy ra ngoài.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận