Sổ Tay Sử Dụng Sủng Phi


Edit: tart_trung


Beta: gaubokki​


Cao Dương Trưởng Công Chúa biết rõ đây là cái gai trong lòng Trần Hoàng Hậu, chỉ cần nhắc tới cái gai đó, liền có thể đâm vào chỗ đau nhất trong tâm Trần Hoàng Hậu. Sau khi bà ta nghe những lời này của Trần Hoàng Hậu, chẳng những không hết hy vọng, ngược lại tiếp tục nói: “Năm đó Lưu Ly vừa tròn một tuổi liền bị người hạ độc. Hoàng tẩu, thật ra trong lòng tẩu cũng rõ, chuyện này mặc dù có liên quan tới Thục Phi, nhưng nàng ta cũng chỉ bị người khác lợi dụng, kẻ đầu sỏ gây ra chuyện này là Ninh Quý Phi”.


Trần Hoàng Hậu nhắm mắt lại, hai tay đeo móng giả vịnh thật chặt vào thành ghế, không mở miệng.


Cao Dương Trưởng Công Chúa còn tưởng lời mình nói có tác dụng, nhịn không được mắt sáng lên, tiếp tục không sợ chết nói: “Lúc đó Ninh Quý Phi được sủng ái, hoàng huynh bị che mờ mắt, bây giờ nếu ta đứng ra làm chứng giúp tẩu, Hoàng huynh nhất định…”


“Đủ rồi!” Trần Hoàng Hậu lạnh lùng cắt đứt lời bà ta, đôi mắt phượng dài hẹp từ từ mở ra: “Ngươi cho rằng ngươi nói những thứ này, Bản cung sẽgiúp ngươi sao? Lúc trước Lưu Ly trúng độc, ngươi giấu nhẹm chân tướng không nói, bây giờ lại muốn cầm cái này tới uy hiếp Bản cung. Cái này chỉ khiến Bản cung càng thêm chán ghét ngươi mà thôi”. Rốt cục bà vẫn là nữ nhân từng cầm binh đánh giặc, trong xương cốt có loại khí chất uy nghiêm “Áp đảo mọi người”, lời nói lạnh nhạt kia càng khiến Trưởng Công Chúa cứng họng không nói được lời nào. “Ngươi cho rằng năm đó chỉ có ngươi có thể làm chứng chuyện này sao? Triệu Huyên, ngươi cũng quá đề cao mình rồi”.


Năm Triệu Lưu Ly bị trúng độc, Thục Phi bị xử tử, mặc dù Trần Hoàng Hậu cảm thấy có chút kỳ quặc, nhưng nhất thời trong phút chốc lại không nghĩ ra. Lúc đó bà cũng nói qua với Sùng Trinh Hoàng Đế, nhưng ông đang sủng ái Ninh Phi, chỉ nói bà đa nghi, còn khiển trách bà vài câu, thiên vị Ninh Phi tới cực điểm. Từ đó trở đi, tâm Trần Hoàng Hậu với Sùng Trinh Hoàng đế càng phai nhạt, bà bắt đầu hiểu rõ, cho dù bà trừ đi Ninh Quý Phi, sau này cũng sẽ có Vạn Quý Phi, Từ Quý Phi, chi bằng lưu lại nàng ta, nắm được điểm yếu. Lại thêm lúc đó dư độc trên người Triệu Lưu Ly chưa hết, thân thể vô cùng suy yếu, Trần Hoàng Hậu một lòng chăm lo cho nàng, vì nàng tìm danh y đại giang nam bắc, cho đến hai năm nay, sức khỏe Triệu Lưu Ly ngày càng tốt hơn, bà mới ngẫu nhiên nhớ tới chuyện năm đó.


Bây giờ lại bị Cao Dương Trưởng Công Chúa nhắc lại, Trần Hoàng Hậu chẳng những không thấy vui, ngược lại càng thêm bất mãn với Triệu Huyên.


Năm đó nếu không phải có bà ta dẫn mối, để Sùng Trinh Hoàng Đế quen biết Ninh Quý Phi, sao lại dây dưa ra những chuyện sau này?


Huống gì phu nhân của bà ta là người của Triệu Chương, ngày ngày cùng Triệu Giới đối nghịch, bà ta rốt cuộc lấy đâu ra tự tin cho rằng bà sẽ giúp chứ?


Sắc mặt Triệu Huyên trắng bệch, trong lòng bà ta biết lần này Trần Hoàng Hậu kiên quyết không cứu Lý gia, nhưng bà ta vẫn còn một chút ngông nghênh trong lòng, khẽ cắn răng đứng lên, cáo từ Trần Hoàng Hậu: “đã như vậy, liền không quấy rầy Hoàng tẩu nữa”. Bà ta đứng dậy, đi ra khỏi Chiêu Dương Điện.


Lý Tương đi theo phía sau lưng bà, lần đầu tiên lĩnh ngộ được sự tuyệt vọng và bất an, vành mắt nàng ta đỏ ửng hỏi: “Nương, lần này làm sao bây giờ? Chẳng lẽ phụ thân thật sự sẽ bị chém đầu sao?”


Cao Dương Trưởng Công Chúa mặc dù không thích con nhà võ thô tục như Lý Tri Lương, nhưng nói cho cùng, hai người cũng sống cùng nhau nhiều năm như vậy, vẫn là có cảm tình, không đành lòng trơ mắt nhìn ông ta chết. Huống hồ nếu Lý Tri Lương chết, Lý gia xuống dốc, tuy bà là trưởng công chúa, nhưng dù sao cũng không phải công chúa được Tiên hoàng vô cùng yêu thích. Nếu sau này Triệu Giới đăng cơ, chỉ sợ cuộc sống của bà càng không dễ chịu. Lần này làm như vậy vừa là cầu tình cho Lý Tri Lương, vừa cầu xin một sự đảm bảo cho chính bà.


không ngờ vừa tới điện Tuyên Thất đã thấy Triệu Giới mặc áo bào màu đỏ tía thêu mãng xà vàng từ bên trong đi ra, hắn rũ mắt nhìn thoáng qua Triệu Huyên và Lý Tương, lại nói với công công canh gác bên ngoài: “Thánh thượng có lệnh, trừ khi có chuyện quan trọng, nếu không bất kỳ ai cũng khôngđược phép quấy rầy”.


Công công lắc lắc phất trần trong tay, cung kính nói: “Cẩn tuân Vương gia phân phó”.


Ánh mắt Triệu Giới lướt qua Trưởng Công chúa và Lý Tương, sau đó rời đi.


*** *** ***​


không tới mấy ngày, chuyện của Phủ Nhữ Dương Vương liền truyền đi khắp hang cùng ngỏ hẹp của Thịnh Kinh Thành.


Ngũ hoàng tử Triệu Chương vì tự bảo vệ mình không thể không bỏ đi quân cờ Nhữ Dương Vương này, đoạn tuyệt tất cả quan hệ với Lý gia, cũng không mạo hiểm cầu tình với Hoàng thượng.


Lý gia thật sự xong rồi.


một ngày trước khi Nhữ Dương Vương bị chém đầu, Ngụy La ngồi trên xe ngựa từ bên ngoài về, xe ngựa vừa dừng trước cửa Phủ Tĩnh Vương, liền có một người từ trong góc lao ra, không nói gì dừng lại trước xe ngựa, ánh mắt sáng quác nhìn chằm chằm vải thêu tối màu, vẻ mặt kiên định.


Phu xe giơ roi lên, vốn muốn quát lớn, nhưng vừa nhìn thấy sắc mặt nàng, bỗng nhiên dừng lại.


Ngụy La đạp lên ghế con xuống khỏi xe ngựa, cũng không thèm nhìn đối phương một cái, cất bước đi vào trong phủ.


Đối phương rất nhanh liền vòng ra trước mặt Ngụy La: “Ngụy La, đứng lại!”


Ngụy La dừng lại, thấy rõ mặt đối phương, đúng là Lý Tương với vẻ mặt cứng rắn không khuất phục. Mặc dù nàng không biết tại sao Lý Tương lại ở đây, nhưng Ngụy La xưa nay chẳng có hứng thú gì với nàng ta, xem như không thấy gì, đi lướt qua nàng ta. Ai ngờ Lý Tương không nói gì bỗng nhiên quỳ trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn nàng: “Ngụy La, ta biết Tĩnh Vương biểu ca chịu nghe lời ngươi nói, những chuyện trước kia xem như ta khôngđúng, không nên đối nghịch với ngươi. Phụ thân ta ngày mai sẽ bị xử trảm, án này vốn do Tĩnh Vương biểu ca thẩm tra, xin ngươi nói với hắn mộtchút, hắn nhất định sẽ nghe…”


Hóa ra là cầu tình với nàng. Ngụy La chỉ cảm thấy buồn cười, tại sao Lý Tương lại đi cầu xin nàng? Lúc trước là nàng ta thề này thề nọ nói nàng và Triệu Giới hợp mưu hãm hại Nhữ Dương Vương, không nói lời nào tát nàng một cái, bây giờ cùng đường, lại làm ra bộ dáng đáng thương tới cầu xin nàng. Ngụy La nhịn không được nghĩ thầm, nàng thoạt nhìn là người yếu đuối dễ bị bắt nạt sao?


Ngụy La không vội vào phủ, dù đang bận nàng vẫn tỏ vẻ ung dung nhìn nàng ta một cái, đôi mắt hạnh cong lên, vòng vo nói với nàng ta: “Vậy ngươi nói một chút, vì sao ta phải giúp Nhữ Dương Vương?”


Lý Tương rũ mắt, lúc nàng ta ngẩng lên nhìn, đôi mắt lóe lên cảm xúc phức tạp khó hiểu. Ngụy La còn chưa kịp nhìn kỹ trong tia lóe sáng kia có ý tứ gì, nàng ta đã nói tiếp: “Lúc trở về từ bãi săn Tràng Tầm Sơn, trong tay ca ca ta cầm một cây trâm, sau này ta mới biết đó là của ngươi. Ca ca ta lúc ngủ cũng gọi tên ngươi, hắn không phải muốn cưới Ngụy Tranh, người hắn thích là ngươi. Ngụy Thường Hoằng cũng không phải do ca ca ta bắn, là ta bắn, huynh ấy chỉ gánh tội thay ta, cả đời sau của ca ca ta cũng không thể tham gia khoa cử, cả đời đều là dân thường… Cho dù không cứu được phụ thân, nhưng ca ca ta vô tội, hy vọng Tĩnh Vương biểu ca có thể nhẹ tay với hắn…”

Lý Tương rũ mắt, lúc nàng ta ngẩng lên nhìn, đôi mắt lóe lên cảm xúc phức tạp khó hiểu. Ngụy La còn chưa kịp nhìn kỹ trong tia lóe sáng kia có ý tứ gì, nàng ta đã nói tiếp: “Lúc trở về từ bãi săn Tràng Tầm Sơn, trong tay ca ca ta cầm một cây trâm, sau này ta mới biết đó là của ngươi. Ca ca ta lúc ngủ cũng gọi tên ngươi, hắn không phải muốn cưới Ngụy Tranh, người hắn thích là ngươi. Ngụy Thường Hoằng cũng không phải do ca ca ta bắn, là ta bắn, huynh ấy chỉ gánh tội thay ta, cả đời sau của ca ca ta cũng không thể tham gia khoa cử, cả đời đều là dân thường… Cho dù không cứu được phụ thân, nhưng ca ca ta vô tội, hy vọng Tĩnh Vương biểu ca có thể nhẹ tay với hắn…”


Ngụy La hơi khựng lại, nàng nhìn Lý Tương một cái, lát sau mới nói: “Ngươi nói là ngươi bắn bị thương Thường Hoằng?”


Lý Tương cúi đầu, thẳng thắn thừa nhận: “Là ta”. Nàng ta cho rằng nói như vậy Ngụy La sẽ mềm lòng, lại tiếp tục lẩm bẩm: “Ngụy Tranh đã treo cổ tự vẫn, ca ca ta vẫn luôn thích ngươi, người từng làm việc xấu là ta, cầu xin ngươi buông tha cho ca ca ta…”


không đợi nàng ta nói hết, Ngụy La liền khom người, nắm lấy cằm nàng ta, tức giận nâng gương mặt xinh đẹp đó lên, không chút lưu tình hỏi: “Ngươi có tư cách gì cầu xin ta? Tại sao lại muốn nói cho ta biết những thứ này? Trong lòng Lý Tụng thích ai, có quan hệ thế nào với ta?” Ngón tay Ngụy La lướt nhẹ qua môi dưới của nàng ta, có lẽ mấy ngày nay của nàng ta trôi qua không được tốt, cánh môi khô nứt, sớm đã không còn bộ dáng yêu kiều xinh đẹp như trước kia. Ngụy La cười khẽ một tiếng, đôi môi xinh đẹp nhếch lên một đường cong nhỏ, đôi mắt lóe sáng, giọng nói cũng mềm mại hơn vài phần, ngọt ngào động lòng người: “Lý Tương, có phải ngươi luôn tự cho là đúng không? Cho dù Thường Hoằng không phải do Lý Tụng bắn, cũng không thoát khỏi liên quan tới Lý gia ngươi. Huống gì vụ án này là Thánh Thượng tự mình giám sát, ngươi cho rằng nói sửa là có thể sửa sao?”


Ngụy La nghĩ nghĩ một chút, đứng thẳng dậy, nhẹ nhàng nhìn nàng ta một cái: “Cho dù có thể thay đổi, ta cũng không giúp ngươi”.


Nàng cất bước đi vào Phủ Tĩnh Vương, lúc đi ngang qua nô bộc giữ cửa, dặn dò: “Nếu Lý tiểu thư thích quỳ, cứ để nàng ta quỳ ở đó, không cần báo lại vào phủ”.


Nô bộc thương hại nhìn thoáng qua Lý Tương, quay đầu lại vâng lệnh: “Vâng, Vương phi”.


*** *** ***​


Ngụy La là một người tâm địa cứng rắn, việc đã quyết thì sẽ không thay đổi, đối với người nàng chán ghét thì lại càng không hối hận.


Việc nhỏ này nàng không nói lại với Triệu Giới, cho tới hôm sau, khi xe củi tù chở Nhữ Dương Vương đi qua phố lớn, chém đầu tại Nam Xương Môn, Phủ Nhữ Dương Vương oanh liệt liền triệt để xuống dốc.


Triệu Chương bởi vì bị Nhữ Dương Vương liên lụy nên khiến Sùng Trinh Hoàng Đế không thích. Sùng Trinh kêu hắn ta tới Ngự thư phòng tra hỏi mộttrận, sau đó ra lệnh giam hắn trong Phủ ba tháng, không được bước ra khỏi Phủ Tề Vương nửa bước. Ngay cả chính vụ trước kia giao cho hắn cũng thu lại toàn bộ, chuyển sang cho Triệu Giới xử lý.


Trong triều truyền ra tin đồn, nói Sùng Trinh Hoàng Đế muốn lập thái tử.


Án này do Triệu Giới giám trảm. Qua buổi trưa, Ngụy La mãi vẫn không thấy Triệu Giới trở về, nàng liền gọi Dương Hạo vào hỏi: “Sao vương gia vẫn chưa về?”


Dương Hạo là do Triệu Giới lưu lại bảo vệ Ngụy La, hắn cúi đầu trả lời: “Bẩm vương phi, Vương gia giám trảm xong có lẽ còn phải vào cung hồi bẩm Hoàng Thượng”.

Dương Hạo là do Triệu Giới lưu lại bảo vệ Ngụy La, hắn cúi đầu trả lời: “Bẩm vương phi, Vương gia giám trảm xong có lẽ còn phải vào cung hồi bẩm Hoàng Thượng”.


Ngụy La ngẫm lại cũng thấy đúng nên không tiếp tục truy hỏi.


Khi đêm tới, bên ngoài đột nhiên bắt đầu mưa, nước mưa hợp thành từng chuỗi từng chuỗi, chỉ chốc lát sau mặt đất đã ướt sũng, mưa lại có xu hướng càng lúc càng lớn. Ngụy La đứng trước cửa sổ, chống cằm thưởng thức những bông hoa quế bị nước mưa dội lên, chỉ chốc lát sau liền có nha hoàn đitới, báo với nàng: “Nương nương, bên ngoài có người cầu kiến, hy vọng ngài ra ngoài một chuyến”.


Ngụy La nghiêng đầu: “Ai muốn gặp ta?”


Nha hoàn lắc đầu: “Nô tỳ không biết, là một người lạ”.


Ngụy La mặt không đổi sắc: “Ngươi hỏi hắn là ai, có chuyện gì, nếu không nói rõ ràng ta liền không gặp”.


Nha hoàn lui xuống.


Ngụy La đi tới một góc tủ, lấy giỏ kim chỉ ra, đó là mũi hài nàng đang thêu cho Triệu Giới, nhưng nàng thêu thùa không tốt lắm, thêu mấy tháng cũng chưa thêu xong, làm xong một đôi hài, sợ phải mất thêm một hai tháng nữa. Ngụy La kêu Kim Lũ thắp đèn, nàng ngồi gần ánh nến thêu nửa canh giờ, vừa ngẩng đầu lên nghỉ ngơi một chút, lại thấy nha hoàn kia đi tới, không biết sao trong giọng nói của nàng ta có chút đau lòng: “Nương nương, người kia đứng dầm mưa thật lâu, nói thế nào cũng không chịu đi…”


Ngụy La để bàn thêu xuống, đại khái đoán được là ai tới, nàng kêu Kim Lũ lấy dù, đứng lên nói: “Chúng ta đi ra ngoài xem một chút”.


Ngoài cửa Phủ Tĩnh Vương, quả thật có một tuấn mã đen tuyền dừng lại, trên lưng ngựa có một người, Lý Tụng mặc áo tơi, mũ rộng vành trên đầu không thể ngăn nước mưa quất vào gương mặt tuấn tú của hắn, đôi mắt đen láy thâm thúy như hồ sâu, nhìn mãi không thấy đáy. Lý Tụng thấy Ngụy La đi ra, ánh mắt có chút lay động, nhưng vẫn không tiến lên, tiếp tục lẳng lặng đứng im tại chỗ.


Ngụy Tranh đã hạ táng, hôm phúng viếng cả anh Quốc Công và Ngụy Côn đều tới, Ngụy Côn vô cùng thương tâm, lại trách Ngụy Tranh quá ngốc. Còn có Đỗ Thị tâm tình kích động từ Phủ Trung Nghĩa Bá chạy tới, Đỗ thị ôm quan tài Ngụy Tranh khóc rất lâu, sau khi trở về thần trí liền mơ màng, có chút điên điên khùng khùng.


Những việc này Ngụy La cũng biết.


Ngụy La đứng dưới mái hiên, mở mắt nhìn Lý Tụng ở đối diện, trong mắt không có chút kinh ngạc nào: “Ngươi đứng trước cửa phủ làm gì? Bây giờ mới học hiểu chó vẫy đuôi mừng chủ cũng quá muộn rồi”.


Tiểu cô nương này, cái miệng nhỏ lúc nào cũng độc ác như vậy, cứ mãi như thế, khiến người ta hận nghiến răng nghiến lợi, nhưng cố tình lúc nào cũng vướng bận trong lòng.


Lý Tụng nhìn nàng: “Hôm qua Lý Tương tới tìm ngươi?”


Ngụy La cong cong khóe miệng, chẳng nói đúng sai.


Lý Tụng hỏi: “Muội ấy nói gì với ngươi?”


“nói rất nhiều, ngươi muốn biết cái gì?” Ngụy La đem dù giấy vẽ phong lan đưa cho Kim Lũ, vừa vặn có một giọt nước mưa dọc theo thân ô rơi vào khóe mắt nàng, trượt từ mặt nàng xuống. Ánh mắt Ngụy La so với nước mưa còn sạch sẽ trong suốt hơn: “Nàng ta nói với ta chuyện của Thường Hoằng không liên quan tới ngươi, để ta không ghét ngươi nữa. Nhưng mà, Lý Tụng, cho dù ngươi thay Lý Tương gánh tội, ta cũng không đồng tình với ngươi, bởi vì đó là tự làm tự chịu”.


Lý Tụng đánh ngựa lại gần một chút, không nói lời nào, chỉ nhìn chăm chú gương mặt nhỏ nhắn của nàng, bỗng nhiên hắn cong môi: “Ai cần ngươi đồng tình?”


không đợi Ngụy La hoàn hồn, hắn đã tháo xuống thứ gì đó đang đeo ngang hông, ném tới chỗ Ngụy La. Ngụy La vô thức lui về sau một bước, vật kia nện lên sàn đất trước mặt nàng, ghé sát vào mới thấy đó là một túi lưới hồng, bên trong là một khối ngọc bội. Khối ngọc bội kia rơi trên mặt đất, miễn cưỡng coi như vỡ thành hai mảnh. Ngụy La nhìn nhìn, là một khối ngọc bội tròn, bên trên có khắc hình giống như củ sen, lại không hiểu Lý Tụng làm thế là có ý gì.


Lý Tụng giống như không để ý miếng ngọc bội có vỡ hay không, hắn quay đầu ngựa, đi về hướng cổng thành của Thịnh Kinh Thành.


hắn đã nói với Cao Dương Trưởng Công Chúa, định đi ra bên ngoài một chút, rời khỏi Thịnh Kinh Thành rồi, có lẽ sẽ không trở lại nữa.


Khối ngọc bội kia là vật gia truyền cho con dâu trưởng của Lý gia, lúc Ngụy Tranh gả vào Phủ Nhữ Dương Vương, hắn căn bản không nghĩ tới việc giao cho Ngụy Tranh. Bây giờ đập vỡ nó trước mặt Ngụy La cũng tốt, dù sao hắn cũng sẽ không đưa cho người khác.


đi không bao xa, Lý Tụng liền thấy bên đường có một chiếc xe ngựa đang đứng, màn xe vén lên, liền thấy rõ người ngồi bên trong.


Triệu Giới dựa vào vách xe, không biết cảnh vừa rồi đã thấy được bao nhiêu.


Lý Tụng nắm chặt dây cương cho ngựa dừng lại, đối mặt với Triệu Giới.


Đôi mắt phượng của Triệu Giới sâu thẳm, nhận lấy cái ô Chu Cảnh đưa qua, đi xuống xe ngựa, hời hợt nói: “Phế võ công của hắn”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận