Sổ Tay Sử Dụng Sủng Phi


Edit: tart_trung


Beta: gaubokki


​Ngụy La tất nhiên không biết suy nghĩ trong lòng những phụ nhân này, nàng nghe nói hôm nay Phủ anh Quốc Công cũng tới làm khách, người tới chúc mừng là Đại lão gia Ngụy Mân và Ngũ lão gia Ngụy Côn, Ngụy Thường Dẫn và Ngụy Thường Hoằng cũng cùng tới, không biết lát nữa có thể gặp họ một chút không.


Ngụy La tuy mới xuất giá không lâu, nhưng cuối cùng vẫn là lớn lên bên cạnh bọn họ từ nhỏ, mấy ngày không gặp, trong lòng liền thấy nhớ.


Có điều Vĩnh An Vương Phi vô cùng nhiệt tình, không chỉ kêu nha hoàn mang điểm tâm trái cây, còn mời nàng và Cao Uyển Nhi cùng nhau đánh mã điếu (cũng gần như là tiền thân của mạt chược). Ngụy La thật sự không có hứng thú, bây giờ, chuyện có thể kích thích sự hứng thú của nàng chỉ có hai chuyện, một là chuyện của Triệu Giới, hai là chuyện trong nhà. Huống hồ nàng cũng chưa từng đánh mã điếu, chung quy vẫn cảm thấy đây là việc chỉ có những phụ nhân thích nói này nói nọ mới có thể làm, vừa đánh mạt chược vừa đàm luận thị phi chuyện nhà người khác. Vì vậy, nàng liền lắc đầu nói: “Mọi người đánh đi, ta ở một bên nhìn thôi.


Cao Uyển Nhi đã ngồi vào bàn gỗ mạ vàng, nghe Ngụy La nói vậy liền nhìn nàng nói: “Nhìn thôi cũng không có ý nghĩa gì, Hoàng tẩu tới chơi cùng với bọn muội đi, muội chơi cái này cũng khá lợi hại đó”.


Ngụy La cười cười: “thật sao? Nếu vậy thì ta đây lại càng không dám chơi, nếu ta thua ngươi, người là tẩu tẩu này cũng thật mất mặt”.


“Cái này có gì đâu? Muội nhường tẩu là được rồi”. Cao Uyển Nhi liền kéo Ngụy La ngồi xuống bàn, một ván bốn người, trừ Cao Uyển Nhi và Ngụy La ra, hai người khác lần lượt là Vĩnh An Vương Phi và Cao Tình Dương.


Mã điếu có tổng cộng bốn mươi quân bài, có Thập Vạn quán, Vạn Quán, có các quân bài hình chữ nhật cùng các đồng xu với bốn màu khác nhau, mỗi người lấy trước tám quân, thay nhau ra bài, đại thắng tiểu, cuối cùng đánh bại nhà cái thì coi như thắng. Cao Uyển Nhi rất may mắn, ván đầu tiên nàng ấy là nhà cái, Vĩnh An Vương Phi cố tình nhường nàng ta, Ngụy La lại không biết chơi thế nào, chỉ có một mình Cao Tình Dương chặn đường đánh của nàng ấy, cuối cùng tất nhiên nhà cái Cao Uyển Nhi thắng.


Cao Uyển Nhi vừa thu đồng xu, vừa cười nói: “Đây là lần đầu hoàng tẩu chơi đúng không? Muội thấy tẩu chơi có chút không quen tay”.


Ngụy La vẫn thành thật gật gật đầu nói: “Trước kia ta chưa từng chơi cái này”.


Cao Uyển Nhi bỏ xuống hai đồng xu lớn, những người khác tất nhiên cũng phải bỏ xuống theo, Ngụy La cảm thấy không có gì, Vĩnh An Vương Phi lại thấy có chút đau da đau thịt. hiện tại nữ nhân trong phủ mỗi tháng đều có một khoản mức chi tiêu nhất định, cho dù là Vương phi cũng như vậy, huống gì Vĩnh An Vương Phủ - bề ngoài vẻ vang, bên trong lại là thế gia túng quẫn xuống dốc, thu nhập không được mấy đồng, chơi được vài ván, Vĩnh An Vương Phi đã lui xuống đổi người.


Ngụy La dần tìm được cảm giác, nàng vốn dĩ thông minh, học gì cũng rất nhanh, tình thế liền chuyển qua hướng có lợi cho nàng. Sau khi Ngụy La thắng liền ba ván, sắc mặt Cao Uyển Nhi bắt đầu có chút cuống cuồng.


một ván cuối cùng, Cao Uyển Nhi kêu nha hoàn bỏ tất cả đồng xu xuống bàn, trong đó có một khối ngọc bích hình cá nhỏ, một đôi vòng tay phỉ thúy và một viên nam hải trân châu. Nàng ta nói: “Nếu hoàng tẩu có thể thắng ván này, những vật này đều tặng cho tẩu”.


Ngụy La vốn không muốn chơi tới cùng, nàng cũng không hiếm lạ những thứ này, nhưng lại nghĩ tới lúc trước nàng cũng thua bạc, lại ngồi lại nói: “Được, vậy tẩu chỉ chơi một ván cuối này thôi”.

Ngụy La vốn không muốn chơi tới cùng, nàng cũng không hiếm lạ những thứ này, nhưng lại nghĩ tới lúc trước nàng cũng thua bạc, lại ngồi lại nói: “Được, vậy tẩu chỉ chơi một ván cuối này thôi”.


Ván cuối cùng Ngụy La là nhà cái, nàng ngồi bên cạnh Cao Tình Dương, nàng ấy chơi cũng rất tốt, có hai lần đến lúc mấu chốt đều đến phiên Cao Tình Dương ra bài, nàng ấy đều ra bài nhỏ, Ngụy La cũng dễ dàng liền chặn lại được. Ván này hiển nhiên cũng là Ngụy La thắng, Cao Uyển Nhi có chút oán giận nói: “Tình Dương tỷ, sao tỷ ra bài nhỏ như thế chứ? Rốt cục tỷ cùng phe với ai hả?”


Cao Tình Dương đưa đồng xu cho Ngụy La, thong dong nói: “Lúc ấy trong tay tỷ chỉ có bài nhỏ”.


Ngụy La thắng đầy túi, nàng nghiêng đầu nhìn Cao Tình Dương bên cạnh, trước kia nàng cho rằng cô nương này là muội muội của Cao Đan Dương, cũng không để tâm xem nàng ấy thế nào. Bây giờ xem ra, dung mạo Cao Tình Dương không thua kém Cao Đan Dương chút nào, làn da trắng nõn nà, mặt trái xoan, má anh đào, thậm chí còn đẹp hơn Cao Đan Dương một bậc.


Ngụy La lục lọi suy nghĩ trong đầu một phen, nàng nhớ lúc sinh thần sáu tuổi của Triệu Lưu Ly, nàng và Lương Ngọc Dung chơi ở Tân Nhạn Lâu, trong đó có một tiểu cô nương dùng đậu phộng bày “Chim nhạn bay về phương Nam”. Lúc đó Lương Ngọc Dung cầm đi mất một ít, nàng ấy tức giận trừng mắt nhìn các nàng, lúc đó các nàng liền quen biết nhau, có điều từ đó về sau vẫn chưa có dịp gặp lại mà thôi.


Sau đó mọi người tản đi, có người ném thẻ uống rượu làm thơ, cũng có người ngắm hoa tán gẫu. Cao Tình Dương muốn chơi ném thẻ, Ngụy La lại muốn đi gặp Ngụy Côn và Ngụy Thường Hoằng, hai người liền cùng nhau đi xuống lầu. Lúc đi xuống, Ngụy La nói với Cao Tình Dương: “Cao tiểu thư, vừa rồi vì sao cô phải nhường ta?”


Cao Tình Dương quay đầu lại, hơi kinh ngạc.


Ngụy La tươi cười xán lạn nói: “Lúc nãy ta mới thấy được, trong tay cô có Vạn vạn quán nếu cô lấy quân này ra, ta chưa chắc có thể thắng”. Ngụy La nói “chưa chắc có thể thắng” mà không nói “không thể thắng”, là vì nàng cũng rất có lòng tin với bản thân.


Cao Tình Dương trầm mặc một lát, cũng không có ý giải thích: “Vương phi nhìn lén bài của tiểu nữ?”


Ngụy La lắc đầu, nàng cũng không làm chuyện bẩn thỉu như vậy: “Vừa rồi lúc cô thả bài xuống đống bài, ta có lưu ý một chút, trùng hợp thấy được quân này”.


Sắc mặt Cao Tình Dương tốt hơn một chút, bỗng chốc, nàng ấy liễm mắt nói: “Tiểu nữ chẳng qua chỉ thấy đây là lần đầu Vương Phi chơi mã điếu, vẫn nên nhường ngài một chút”.


Ngụy La thật thích đáp án này. Lúc đầu Cao Uyển Nhi nói muốn nhường nàng, nhưng đánh rồi thì lại quên mất, chỉ lo bản thân vui vẻ. Nhưng người yên lặng nhường cho người khác như Cao Tình Dương thường ít gặp, ít nhất chứng minh được người này rất cẩn thận, lại an phận, không thích tranh giành.


Ngụy La và Cao Tình Dương đi xuống dưới lầu, dưới tàng cây mai cách đó không xa có vài vị tiểu thư vây quanh thành một vòng tròn, lại có bình sứ thanh hoa để ném tên đặt trên bàn hoa văn hình li ngay giữa trung tâm. Ngụy La nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc, tinh thần liền tỉnh tảo hắn, chỉ thấy Ngụy Thường Hoằng ngồi ở một bên gốc mai, dựa vào thân cây, xung quanh mai rụng lả tả, cánh hoa như mưa, trong tay hắn cầm một mũi tên lông vũ, nhắm ngay miệng bình, giơ tay lên liền dễ dàng ném vào trong bình.


Xung quanh có nhiều tiểu cô nương vụng trộm nhìn hắn, nhưng hắn một chút đáp lại cũng không có, vẻ mặt thong dong thản nhiên. Chính vì cỗ khí chất cao lãnh này của Ngụy Thường Hoằng mới càng khiến các cô nương say mê, hắn càng không để ý tới người ta, người ta lại càng muốn trêu chọc hắn.


Nhưng từ trong xương cốt quý nữ thế gia cũng có phần rụt rè thận trọng, hơn nữa đều là những người được giáo dưỡng từ nhỏ, cho dù muốn trêu chọc hắn, cũng chỉ dám vụng trộm nhìn thêm nhiều lần mà thôi.

Nhưng từ trong xương cốt quý nữ thế gia cũng có phần rụt rè thận trọng, hơn nữa đều là những người được giáo dưỡng từ nhỏ, cho dù muốn trêu chọc hắn, cũng chỉ dám vụng trộm nhìn thêm nhiều lần mà thôi.


Ngụy Thường Hoằng vừa ngẩng đầu nhìn thấy Ngụy La ở ngoài lầu các, con mắt hắn sáng ngời, nói với nhi tử Lại Bộ Thị Lang: “Xin lỗi ta phải rời đimột lát”.


Nhi tử Lại Bộ Thị Lang không để hắn đi, nhất định bắt hắn chơi cho xong ván này, Ngụy Thường Hoằng nhíu nhíu mày, trong tay hắn còn ba mũi tên, Ngụy Thường Hoằng tức giận ném cả ba mũi tên vào trong bình. Người xung quanh còn chưa lấy lại tinh thần, hắn đã xoay người rời đi.


Ở bên kia Ngụy La đang muốn đi lên phía trước, lại không biết từ đâu có một bóng dáng vàng nhạt bất ngờ lao ra, đến trước mặt Ngụy La, thở hổn hển: “Ngụy La, ngươi đứng lại!” không đợi Ngụy La phản ứng, nàng ta giơ tay đánh lên người Ngụy La.


Ngụy La nghiêng đầu, đáp lại ánh mắt đỏ âu đầy giận dữ của Lý Tương.


Cả người Ngụy La theo bản năng lui về phía sau, Cao Tình Dương nhanh tay lẹ mắt nắm lấy tay Lý Tương, nhíu mày: “Lý Tương, ngươi nổi điên cái gì?”


Bữa tiệc hôm nay không có mời người của Phủ Nhữ Dương Vương, nhưng Lý Tương cứng rắn xông vào, hạ nhân cũng không dám cản, liền nhắm mộtmắt mở một mắt cho nàng ta đi vào.


Lý Tương hình như bị chuyện gì đó kích thích, oán hận nhìn Ngụy La chằm chằm: “Có phải là ngươi làm không? Nhất định là ngươi giựt dây Tĩnh Vương biểu ca, kêu huynh ấy hãm hại phụ thân ta, phụ thân ta giờ đang ngồi tù, sinh tử chưa rõ, ngươi vui mừng lắm sao?”


Nàng ta nói mê sảng cái gì chứ? Mặc dù Ngụy La không biết nội tình của chuyện này, nhưng chuyện Triệu Giới muốn làm, nàng chưa bao giờ xen vào. Mặt Ngụy La không đổi sắc nhìn Lý Tương, lạnh lùng hỏi: “Phụ thân ngươi ở tù, có liên quan gì tới ta?”


Vẻ mặt Lý Tương có chút điên cuồng, không quan tâm ngó ngàng gì, nói: “Sao lại không có quan hệ? Phụ thân ta bị oan, ông ấy không tư tàng binh khí, càng không có tâm mưu phản, nhất định là Tĩnh Vương biểu ca cố ý hãm hại ông…”


Nhữ Dương Vương giấu lượng lớn binh khí ở Nam Sơn Châu Xương, bị Tri phủ lục soát được, tang vật đều thu lại, bây giờ đang áp tải về kinh, chờ Sùng Trinh Hoàng đế xử lý. Người của Lý gia cũng mới nhận được tin hôm qua, Lý Tương không biết nghe được từ đâu, nhất định cho rằng Tri phủ Từ Châu là người của Triệu Giới, đây đều là mưu kế của Ngụy La và Triệu Giới. Vì thế nàng ta vừa biết được Ngụy La ở Vĩnh An Vương Phủ liền xông tới đây.


Nàng ta vừa nói, vừa đưa một tay nắm lấy Ngụy La, bộ dáng như bà điên muốn liều mạng với nàng. Cao Tình Dương không khống chế nổi Lý Tương, cũng may Ngụy Thường Hoằng kịp thời chạy tới, giữ chặt lấy cổ tay nàng ta, dùng sức quẳng nàng ta xuống đất, lạnh lùng sẳng giọng nói: “Điên khùng, nói năng bậy bạ!”


Đầu Lý Tương vừa vặn đập trúng một bên chậu hoa, chậu hoa phát ra tiếng nứt, trán nàng ta cũng rách một lỗ, máu chảy ròng ròng.


Nha hoàn của Lý Tương đỡ nàng ta dậy, vừa khóc vừa khuyên chủ tử: “Tiểu thư, chúng ta về thôi…” Đừng ở chỗ này làm mất mặt.


Lý Tương bị đánh ngã như vậy, đầu óc quả thật có tỉnh táo hơn một chút, nàng ta đứng lên, lung lay lảo đảo, tức giận nhìn Ngụy La và Ngụy Thường Hoằng: “Các ngươi chờ xem, ta đi cầu Hoàng Hậu Nương Nương, phụ thân ta nhất định sẽ không có chuyện gì”.

Lý Tương bị đánh ngã như vậy, đầu óc quả thật có tỉnh táo hơn một chút, nàng ta đứng lên, lung lay lảo đảo, tức giận nhìn Ngụy La và Ngụy Thường Hoằng: “Các ngươi chờ xem, ta đi cầu Hoàng Hậu Nương Nương, phụ thân ta nhất định sẽ không có chuyện gì”.


Nàng ta hùng hổ đến, lại hung hăng đi, cho tới khi thân ảnh đi xa, người khác vẫn còn đứng sững sờ.


*** *** ***​


Gây ra động tĩnh lớn như vậy, tất nhiên không giấu được Triệu Giới.


Vĩnh An Vương Phi mời Ngụy La tới phòng khách, lại hành lễ nhận tội với nàng, vẻ mặt áy náy: “Là thần trị gia không nghiêm, mới để người khác mạo phạm Vương phi, mong rằng Vương phi không trách tội…Thần đã sai người mời đại phu tới bắt mạch cho Vương phi, miễn cho ngài bị kinh sợ”.


thật ra Ngụy La không có việc gì, có Cao Tình Dương giúp đỡ, còn có Thường Hoằng ở trước cản cho nàng, Lý Tương căn bản không làm nàng bị thương.


Nhưng nàng có chút hiếu kỳ, Nhữ Dương Vương đã xảy ra chuyện gì? Triệu Giới rất hiếm khi nói chuyện trong triều với nàng, Ngụy La cũng không biết nhiều, nếu không phải Lý Tương chạy tới trước mặt nàng nói cho nàng biết, nàng còn không biết chuyện này đâu.


Vĩnh An Vương Phi sai người xử phạt nô bộc giữ cửa hôm nay, lại để đại phu bắt mạch cho Ngụy La, bảo đảm Ngụy La không có chuyện gì, bà ta mới có thể thở phào một hơi.


một người tàn nhẫn vô tình như Tĩnh Vương, nếu biết Tĩnh Vương Phi xảy ra chuyện trong phủ Vĩnh An Vương, vậy một nhà trên dưới mấy trăm miệng cũng đừng hòng sống sót.


Mặc dù nghĩ vậy, nhưng Vĩnh An Vương Phi và Cao Uyển Nhi đều không ngờ tới, Triệu Giới lại đích thân đến.


Chắc hẳn Triệu Giới mới từ bên ngoài về, còn chưa kịp hồi phủ, hắn mặc cẩm bào màu xanh đen viền vàng thêu hoa văn li cuộn, ngang hông đeo ngọc bội hình móc câu, mặt lạnh giống như pho tượng phán quan, trên người đầy sương hàn, Triệu Giới đứng ở cửa phòng khách, không cần mở miệng liền khiến các phụ nhân sợ tới mức không dám thở mạnh. Đôi mắt đen của hắn nhìn một vòng trong phòng, dừng lại trên người Ngụy La, rồi cất bước đivề phía nàng.


Lúc này Vĩnh An Vương Phi mới hoàn hồn, gấp gáp dẫn mọi người hành lễ: “Thần thiếp tham kiến Tĩnh Vương Điện hạ”.


Triệu Giới không để ý tới.


Mọi người xung quanh cho là hắn nổi giận, hoặc là một cái tát chết Ngụy La, dù sao sắc mặt hắn lúc này quả thật chẳng đẹp chút nào.


Cao Uyển Nhi nhịn không được mở miệng: “Chuyện này cũng không thể trách hoàng tẩu được, là vị Lý tiểu thư kia hung dữ xông tới, nói rất nhiều lời mê sảng, còn mạo phạm hoàng tẩu…”

Cao Uyển Nhi nhịn không được mở miệng: “Chuyện này cũng không thể trách hoàng tẩu được, là vị Lý tiểu thư kia hung dữ xông tới, nói rất nhiều lời mê sảng, còn mạo phạm hoàng tẩu…”


Chớp mắt tiếp theo, Cao Uyển Nhi liền ngậm miệng.


Bởi vì Triệu Giới đi tới trước mặt Ngụy La, bàn tay lớn nhẹ nhàng đỡ lấy mặt nàng, cẩn thận, đau lòng hỏi: “Lý Tương tát nàng sao?”


Ngụy La gật đầu, đôi mắt to ướt sũng ngẩng lên nhìn hắn: “Nhưng mà có Thường Hoằng và Cao tiểu thư giúp thiếp, nàng ta không đánh tới”. Nhớ tới lời Lý Tương nói, Ngụy La nắm lấy cổ tay hắn, chớp chớp mắt nói: “Chúng ta về nhà rồi nói”.


Triệu Giới gật đầu. Lúc hắn tới trời bên ngoài đang mưa, mưa không lớn nhưng lại có chút lạnh, hắn lo Ngụy La bị lạnh nên cởi áo khoác lông đen trênngười xuống khoác lên người nàng, cột dây lụa lại, động tác vô cùng nâng niu, lúc đi ngang qua Vĩnh An Vương Phi, hắn nói: “Hôm nay đa tạ quý phủ khoãn đãi, bản vương và Vương Phi cáo từ ở đây”.


Vĩnh An Vương Phi và Cao Uyển Nhi đều sững sờ, Vĩnh An Vương Phi quỳ gối nói: “Cung tiễn Tĩnh Vương Điện Hạ, cung tiễn Tĩnh Vương Phi Điện Hạ”.


Ai nói Tĩnh Vương không đối tốt với Tĩnh Vương Phi chứ? Đây thật sự là quá tốt rồi.


Cao Uyển Nhi nhìn bóng lưng hai người rời đi, tâm tình có chút phức tạp.


Triệu Giới tự mình cầm một cái dù giấy hai lớp, một tay giữ eo Ngụy La, cái ô che phần lớn người nàng, nghiêng về một bên, đầu vai Triệu Giới vì thế bị nước xối ướt. Ngụy La cũng cảm thấy được, nàng đẩy ô về bên phía hắn, nhưng đẩy không được, cũng không biết Ngụy La nói gì đó, lúc này hắnmới dịch ô về phía mình một chút, nhưng phần lớn vẫn che cho nàng. Giống như trong tay hắn đang ôm bảo bối, không muốn để nàng bị ướt mưa, không muốn để nàng bị lạnh, cũng không thể để nàng chịu chút ủy khuất nào.


Cao Uyển Nhi nhớ tới hành động hôm nay của Lý Tương, lại nhớ tới những lời nàng ta nói, khăn lụa trong tay không tự chủ bị siết chặt.


-------------------


Tác giả có lời muốn nói:


Về phong hào của Triệu Chương, hôm qua có chút lỗi, đa tạ mọi người đã chỉ ra, đã sửa lại ~


Người mấu chốt của Lý Gia đã nhận lồng đựng cơm, khẩu vị cũng tương đối khá ~ (≧▽≦)/~


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận