Sổ Tay Sử Dụng Sủng Phi


Ngụy La nhếch môi, lãnh đạm nói: “Cút ngay!”


Lý Tụng vẫn không nhúc nhích, con ngươi vẫn rũ xuống như trước, mang

theo vẻ lạnh lùng, lại có chút ngông cuồng tự đại nhìn Ngụy La.


Một tay hắn khoác trên lan can lầu hai, nhìn như tùy ý, nhưng ngón tay

lại âm thầm dùng lực. Ngụy La thấy hắn không động đậy, dứt khoát đi vòng qua người hắn, đối với những người không muốn gặp, phương pháp tốt nhất chính là coi thường không thèm để ý tới.


Có điều Lý Tụng không muốn để nàng cứ thế mà rời đi, hắn nhấc tay lên, dùng sức nắm lấy cổ tay Ngụy La.


Ngụy La dừng lại, lúc này nàng mới ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên

người hắn, nàng một lòng muốn rời đi, không chú ý tới hắn, bây giờ thấy

hai mắt hắn mê ly, hàng mi cau lại, vừa nhìn liền biết là kẻ say rượu

làm trò hề, không khỏi thêm phản cảm với Lý Tụng. Ngụy La kéo cổ tay ra, giọng nói cũng không còn vẻ kiên nhẫn: “Lý Tụng, ngươi còn ngại chính

mình chưa đủ mất mặt sao?”


Có lẽ những lời của Ngụy La kích thích Lý Tụng, ánh mắt hắn thêm âm

trầm, không những không buông nàng ra, mà ngược lại còn nắm chặt hơn.

Hắn tiến lại gần Ngụy La hơn, ép nàng giữa người hắn và cửa thùy hoa,

cúi người, từ trên cao nhìn xuống nàng: “Sao ta lại mất thể diện, ngươi

nói nghe xem một chút?” Hắn ghé lại gần tai nàng, cúi đầu, cố ý gọi:

“Tiểu di?”


Sắc mặt Ngụy La trầm xuống, giơ tay lên muốn hướng má Lý Tụng chào hỏi - -


Lúc này Lý Tụng đã có kinh nghệm, lúc tay nàng chuẩn bị đánh lên mặt

hắn, hắn giữ cổ tay nàng lại, cười cười nói: “Thế nào, còn muốn đánh ta

nữa sao? Ngươi nói nghe chút xem, vết thương ngươi lưu lại trên người ta còn thiếu sao?” Hắn ta cầm lấy tay Ngụy La, áp tay nàng lên mặt hắn: “Ở đây”. Vừa nói, Lý Tụng vừa cầm tay nàng di xuống, từ má trượt xuống

lồng ngực hắn: “Ở đây…” Sau đó, lại chuyển qua bên trái, dùng sức ấn

xuống một cái: “Còn ở đây nữa, Ngụy La, ngươi thật có bản lĩnh, ngươi

gây cho ta nhiều thương tích như thế, vậy mà ta lại không một chút nào

muốn giết ngươi”.

muốn giết ngươi”.


Ánh mắt Ngụy La bằng phẳng, không có chút rung động nào: “Đó là vì ngươi đáng bị như vậy”


“Đúng, ta đáng đời”. Lý Tụng khẽ cười, cúi đầu vùi vào cổ nàng, gần như

tham luyến hấp thụ hương thơm nhàn nhạt trên người Ngụy La: “Đáng đời ta chọc giận ngươi, đáng đời ta mềm lòng với người, đáng đời ta… thích

ngươi”.


Nói xong, Lý Tụng mở miệng, dùng sức cắn xuống cổ Ngụy La.


Ngụy La hít khí lạnh, liều mạng giãy gụa, nhưng Lý Tụng bây giờ lại

giống như kẻ điên, dùng sức siết chặt lấy nàng, giữ lấy hai tay nàng,

không để cho nàng nhúc nhích. Cũng may bọn họ đang ở hành lang trong

cùng, không có nhiều người trông thấy, khách ở dưới lầu phần lớn đang

tập trung nghe đàn, không ai chú ý tới chuyện phát sinh giữa bọn họ ở

góc nhỏ này.


Ngụy La cảm thấy thật đau, thậm chí nàng còn cảm thấy cổ mình bị cắn tới rướm máu, nàng nghiến răng nghiến lợi mắng: “Lý Tụng, tên điên nhà

ngươi”.


Lý Tụng không phản bác, hắn cũng cảm thấy mình điên rồi, từ lần trước

nhìn thấy nàng ở Chiêu Dương Điện, sau khi trở về hắn liền muốn nhìn

nàng mặc váy cưới đỏ, lúm đồng tiền dịu dàng mỉm cười. Thật ra hôm đại

hôn của nàng và Triệu Giới, hắn cũng đi, chỉ là không vào Phủ Tĩnh

Vương, chỉ ở bên ngoài nhìn thoáng qua. Hắn trông thấy nàng từ trong

kiệu hoa bước ra, nắm dây lụa đỏ thẫm, bị Triệu Giới dẫn vào Phủ Tĩnh

Vương.


Khi đó, hắn rất muốn giống như bây giờ, dùng sức cắn đứt cổ nàng, khiến

cho nàng ai cũng không gả được, cả đời này đều không thể quên được hắn.


Lý Tụng chỉ cảm thấy sau lưng có một cỗ khí lực kinh người đánh vào,

Lý Tụng chỉ cảm thấy sau lưng có một cỗ khí lực kinh người đánh vào,

cuốn sạch tất cả tức giận mãnh liệt của hắn. Hắn đại khái đoán được ai

đang tới, răng hắn rời đi cổ Ngụy La, nhưng cũng không buông nàng ra,

ngược lại lè lưỡi liếm liếm miệng vết thương của nàng, cười nói: “Ta sớm đã điên rồi”.


Cổ Lý Tụng bị bóp lấy, bị nắm từ sau nâng lên.


Triệu Giới nắm cổ Lý Tụng, mu bàn tay nổi lên gân xanh, năm ngón tay

bỗng nhiên thu lại, giống như trong phút giây tiếp theo hắn sẽ bóp đứt

cổ Lý Tụng. Sắc mặt Triệu Giới là một tầng tức giận, quanh thân là hàn

khí bức người, không đợi Ngụy La thấy rõ động tác của hắn, Lý Tụng đã bị hắn ném từ lầu hai xuống!


Khách ở lầu một đang nghe đàn, ai ngờ có một người đột nhiên từ trên rơi xuống, “Đông” một tiếng, nện người trên sân khấu!


Đôi nam nữ đang đàn hát hoảng sợ, vội vàng ôm tỳ bà và đàn ba dây liên

tiếp lui về phía sau, khán giả bên dưới cũng bị hù dọa không nhẹ, cảnh

tượng vô cùng hoảng loạn, thậm chí còn có người đi lên thăm dò hơi thở

của Lý Tụng.


Lý Tụng lúc té xuống mượn lực nơi rèm che của khán đài để giảm tốc, bây

giờ cả người hắn bị tấm màn che lại, hắn cũng không đến nỗi ngã chết. Có điều vẫn bị thương, lưng hắn đâm trên bàn bát tiên, đụng vào liền đau.

Lý Tụng giật giật, ho khan một tiếng, lại thấy bản thân ho ra một búng

máu.


Hắn mở mắt nhìn tầng hai của trà lâu, chỗ đó đã không còn ai.


Lý Tụng vô lực nhắm mắt lại, khóe môi giương cao một nụ cười châm chọc,

đến cuối cùng, hắn vậy mà chỉ có thể dùng cách này để Ngụy La nhớ kỹ

hắn.


Nếu như lúc tám tuổi hắn biết bản thân sẽ rơi vào hoàn cảnh này, hắn

nhất định không đẩy Ngụy Thường Hoằng xuống nước, cũng sẽ không bắn mũi

nhất định không đẩy Ngụy Thường Hoằng xuống nước, cũng sẽ không bắn mũi

tên kia tới Ngụy La.


Hắn sẽ tìm được nàng, đem tất cả những thứ tốt nhất đều cho nàng.


Hắn muốn hảo hảo mà thích nàng.


*** *** ***​


Bên kia, Triệu Giới dùng áo choàng bọc Ngụy La lại, mang nàng theo cửa

sau đi ra ngoài, vừa đi vừa dặn dò Chu Cảnh: “Đón Lưu Ly ra khỏi trà

lâu, trực tiếp đưa về cung, nói với nàng ấy, Ngụy La ở chỗ ta, nói muội

ấy không cần lo lắng”. Hắn híp mắt lại, nói tiếp: “Cắt đầu lưỡi người

thấy chuyện vừa rồi, đưa tới trước mặt Lý Tụng”.


Về phần Lý Tụng… Hắn muốn đích thân thu thập người này.


Chu Cảnh biết rõ cô nương đàn hát kia là người hầu của Lý Tụng, hắn nhận lệnh, xoay người liền biết mất không tung tích.


Cửa sau trà lâu có một chiếc xe ngựa nắp xanh đang chờ sẵn, bình thường

Triệu Giới không ngồi xe ngựa, chiếc xe này hẳn là chuẩn bị cho Ngụy La

và Triệu Lưu Ly. Triệu Giới ôm Ngụy La lên xe ngựa, kêu phu xe trực tiếp về Phủ Anh Quốc Công.


Triệu Giới vén áo choàng trên người Ngụy La lên, thấy cổ nàng lưu lại

một dấu răng thật sâu, hiện trên trên da thịt bạch ngọc vô cùng rõ ràng.


Ánh mắt Triệu Giới lạnh đi, trầm lại thêm trầm, tay trái nắm thành quyền, toàn thân đều tỏa ra lửa giận đáng sợ.


Ngụy La giương mắt, đáp lại tầm mắt của hắn.


Đôi mắt Ngụy La sạch sẽ, trong veo, linh động lại thông minh. Triệu Giới khắc chế lửa giận trong lòng, nâng tay phải lên, nhẹ nhàng chạm vào vết thương của nàng, hỏi: “Đau không?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận