Sổ Tay Sử Dụng Sủng Phi


Mặc dù Ngụy La nhận ra Khương Diệu Lan, nhưng nàng chưa bao giờ có ý định thừa nhận bà.


Khi còn nhỏ Ngụy La đã thấy qua cách chung sống của rất nhiều mẫu tử, có từ mẫu yêu thương nhi tử nữ nhi, có nghiêm mẫu khiển trách hài tử, cũng có mẫu thân vừa giận vừa buồn cười nhìn con mình… Cho dù là loại nào,

trong mắt các bà đều không thiếu hai chữ “từ ái”. Loại từ ái đó hòa tan

tâm hồn người ta, cho dù lòng dạ cứng rắn thế nào, được mẫu thân vỗ về

trấn an, nhào vào lòng mẫu thân làm nũng… chuyện buồn bực gì cũng sẽ

không còn.


Có một lần Ngụy La đi Phủ Bình Viễn Hầu tìm Lương Ngọc Dung chơi, Bình Viễn Hầu phu nhân đang phạt Lương Dục gây họa.


Vẻ mặt bà ấy lúc đó hết sức nghiêm khắc, giọng nói cũng rất lớn, hù cho

Lương Ngọc Dung và Lương Dục chẳng dám nói tiếng nào, Lương Dục lại

thành thành thật thật quỳ gối trước mặt Bình viễn Hầu phu nhân, không

dám rên thành tiếng. Sau này Ngụy La mới biết được, Lương Dục nhất thời

bướng bỉnh, làm hỏng ngọc bội xanh ngọc khắc mẫu đơn mà Bình Viễn Hầu

tặng bà ấy, miếng ngọc bội kia có ý nghĩa vô cùng quan trọng, là vật

đính ước của phu thê Bình Viễn Hầu, bình thường phu nhân vẫn để ở chỗ

rất kín đáo, lâu lâu mới lấy ra xem. Tiểu hài tử nghịch ngợm Lương Dục

rất tò mò, cũng muốn nhìn một chút, không cẩn thận liền làm bể.


Bình Viễn Hầu phu nhân phạt hắn quỳ ở từ đường, còn phạt hắn một ngày

một đêm không được ăn cơm. Lương Ngọc Dung không dám cầu tình cho ca ca, liền kéo Ngụy La vụng trộm đi thăm Lương Dục. Lương Dục quỳ tới đau

gối, nhưng quan trọng hơn là bụng đói muốn lả đi, phu nhân rõ ràng tức

giận không ít, nhưng vẫn ngầm để Lương Ngọc Dung vụng trộm đưa cơm cho

Lương Dục, thậm chí còn để nha hoàn bên người đưa cho Lương Dục một cái

nệm êm, để hắn quỳ thoải mái hơn một chút, miễn cho làm bị thương đầu

gối.


Lúc ấy Ngụy La rất hâm mộ Lương Dục, bởi vì hắn có thể được mẫu thân dạy dỗ, được mẫu thân đau lòng, chỉ có nàng, ngay cả mẫu thân trông ra sao

cũng không biết.


Ngụy La chưa từng nói với bất kỳ ai về chuyện này, Thường Hoằng cũng không.


Mặc dù Tứ bá mẫu Tần Thị cũng rất thương Ngụy La, nhưng loại yêu thương

này không giống tình mẫu tử. Tần Thị có thể tùy ý dạy dỗ con mình, cũng

sẽ tận tình khuyên bảo bọn Tam ca, ân cần dạy bảo, nhưng Tần Thị đối với Ngụy La, chỉ có yêu thương. Ngụy La không muốn truy cứu đến cùng nguyên nhân trong đó, càng biết nhiều, oán hận của nàng với Khương Diệu Lan

càng nhiều thêm một phần.


Vì sao bà ta nhẫn tâm vứt bỏ nàng và Thường Hoằng ra đi?


Vì sao chuyện những mẫu thân khác làm được, bà ta lại không làm qua bao giờ?


Ngụy La thậm chí còn độc ác nghĩ, đời trước nàng và Thường Hoằng có kết

Ngụy La thậm chí còn độc ác nghĩ, đời trước nàng và Thường Hoằng có kết

cục như vậy, Khương Diệu Lan có biết không? Biết rồi bà ta sẽ có suy

nghĩ gì? Có hối hận vì vứt bỏ tỷ đệ bọn họ hay không?


Ngụy La thà rằng bà ta vẫn luôn biến mất, vĩnh viễn đừng trở về.


Nhưng Khương Diệu Lan đã trở lại, hôm Tết Trung Thu ở ngoài cửa Ngự Hòa

Lâu, Ngụy La nhận ra bà ta. Xung quanh là vầng sáng, từ bên trong đi ra

một người, đúng là bộ dáng của người trong bức họa ở thư phòng Ngụy Côn. Đã nhiều năm trôi qua, mặc dù dung mạo đã có chút thay đổi, nhưng phần

khí chất này sẽ không thay đổi.


Ngụy La cũng không phải cố ý lẩn tránh, chỉ là nàng không muốn đối mặt

với Khương Diệu Lan, không muốn thừa nhận nàng còn có một người mẫu

thân.


Ngụy La nghênh đón ánh mắt kinh ngạc của Ngụy Côn, nàng bước xuống lầu,

đi vài bước rồi ngừng lại, má lúm đồng tiền cong cong, kêu lên: “Phụ

thân”.


"A La, sao con lại ở đây?” Ngụy Côn nhìn lướt qua sau lưng nàng, Triệu

Giới cũng đi xuống, dừng lại sau lưng Ngụy La. Ngụy Côn điều chỉnh vẻ

mặt mình, hành lễ quân thần: “Tham kiến Tĩnh Vương điện hạ, khiến điện

hạ chê cười”.


Vẻ mặt Triệu Giới không có biến hóa gì, lúc hắn đứng trước mặt người

khác quả nhiên vô cùng đứng đắn lãnh túc: “Bản vương mời người may giá y cho A La, lúc này đang tính đưa nàng hồi phủ”.


Ngụy Côn cũng biết chuyện này, chỉ nói: “Khiến điện hạ hao tâm”.


Triệu Giới nói: “A La là hôn thê của bản vương, những việc này cũng nên làm, nhạc phụ không cần để trong lòng”.


Lời này vừa nói xong, Khương Diệu Lan kinh ngạc nhìn Triệu Giới.


*** *** ***​


Tuy Khương Diệu Lan đã tới Thịnh Kinh Thành nhiều ngày, nhưng bà vẫn cố ý tránh nghe ngóng tin tức của Phủ Anh Quốc Công, là sợ gợi lên câu

chuyện thương tâm của mình, cũng là sợ nghe được tin tức của hai đứa nhỏ sẽ nhịn không được muốn gặp bọn chúng.


Bây giờ nghe Triệu Giới gọi Ngụy Côn một tiếng “Nhạc phụ”, bà mới biết Ngụy La đã đính hôn.


Khương Diệu Lan nhìn nam tử trước mặt, tướng mạo tuấn lãng, nói năng khí phách, một đôi mắt giống như sao sáng lấp lánh trên bầu trời đêm, sáng

chói lại cao sâu. Lúc nói chuyện hắn quan tâm đứng bên cạnh A La, bày ra tư thái che chở bảo hộ, có lẽ cũng thật sự quan tâm tới con bé.


Trong lòng Khương Diệu Lan nhất thời có hàng vạn cảm xúc, cũng có chút không vui.


Ngụy La cực kỳ ghét loại không khí này, nàng cũng không muốn ở đây lâu:

“Phụ thân có việc cần nói với người khác, con không quấy rầy nữa, con về Phủ Anh Quốc Công trước”. Nói xong, nàng nhấc váy mã diện thêu sóng

nước lên, cất bước rời đi.


Vừa đi tới cửa Ngụy La liền thấy vận khí của mình thật kém, đang yên

đang lành trời đột nhiên đổ mưa, mưa càng lúc càng lớn, hợp thành chuỗi

châu nện lên mặt nàng. Ngụy La nhíu mày, lui về sau một bước, nhìn giông tố bên ngoài cửa tửu lâu, gió lạnh xen lẫn mưa hạt quất lên mặt nàng,

chỉ chốc lát sau trước cửa đều đẫm nước. Nàng giơ tay áo lên lau mặt,

đôi mắt trong vắt phiếm nước, không đợi Kim Lũ trong xe ngựa đối diện

mang ô tới, Ngụy La liền lội giữa vũng nước đi ra xe ngựa.


Triệu Giới lập tức cởi áo khoác đen xuống trùm lên đầu Ngụy La, kéo tay

nàng lại: “Trời mưa lớn như vậy, muội cần gì nóng lòng chút thời gian

này chứ? Chờ nha hoàn của muội tới đưa ô cũng không muộn, coi chừng mắc

mưa bị cảm lạnh”.


Lúc lâu sau, giọng nói của Ngụy La mới từ áo khoác truyền ra: “Muội không muốn đợi ở chỗ này”.


Triệu Giới nắm tay nàng “Bản vương đưa muội về”.


Ngụy La và Triệu Giới còn chưa thành thân, về tính về lý như vậy cũng

không quá thích hợp, nhưng ở chỗ này còn ai rảnh rỗi để tâm những chuyện đó chứ?


Chỉ chốc lát sau, Kim Lũ mang dù giấy vẽ hai đóa phù dung tới, Ngụy La che ô, khoác áo của Triệu Giới rời đi.


“Bé!”


Một giọng nói vang lên từ đằng sau.


Bước chân Ngụy La chậm lại, cũng không quay đầu.


Khương Diệu Lan đi tới cạnh cửa, vịn lấy khung cửa, sốt ruột bối rối nhìn Ngụy La.


Ngụy La nghiêng đầu nói với Kim Lũ: “Chúng ta đi thôi, lúc đi ra ngoài

cũng không nói với tổ mẫu tiếng nào, còn không quay về bà sẽ lo lắng”.


Kim Lũ gật gật đầu, nhắc nhở Ngụy La: “Tiểu thư cẩn thận dưới chân”.


Mưa to tầm tã, bước chân nện xuống đường, không được một lúc liền ướt cả tất, cho dù nhấc váy lên cũng không tránh được.


Ngụy La tiếp tục đi về phía trước, nghe thấy phía sau có tiếng bước chân vội vã, nàng còn chưa đi tới xe ngựa, Khương Diệu Lan đã đi tới trước

mặt nàng.


Khương Diệu Lan không che dù, chỉ chốc lát nước mưa liền xối ướt đẫm

toàn thân bà, đâu còn bộ dáng đoan trang khí khái lúc nãy? Nhìn bà bây

giờ trông vô cùng chật vật.


Ánh mắt Ngụy La rất bình tĩnh, nàng không chớp nhìn Khương Diệu Lan,

không hiểu được lúc này còn đuổi theo thì có ý nghĩa gì. Ngụy La lạnh

lùng hỏi: “Phu nhân có gì cần nói sao?”


Khương Diệu Lan bị sự lạnh lùng trong mắt Ngụy La làm bị thương, mưa nối tiếp hợp thành tấm màn, bà tiến lên nửa bước mới có thể nhìn rõ mặt

Ngụy La: “Bé, ta là…”


Ngụy La nghiêng đầu, ngắt lời bà: “Ta không muốn biết”.


Khương Diệu Lan vươn tay ra giữa không trung, vừa luống cuống lại khó xử.


Lúc này Khương Diệu Lan mới tỉnh ngộ, Ngụy La nhất định đã sớm biết.

Chính vì đã biết, cho nên mới hờ hững với bà như vậy. Nước mắt Khương

Diệu Lan hòa với nước mưa, cảm xúc trong lòng ngũ vị tạp trần, một đường hóa thành sương mù bốc lên hốc mắt, rơi lệ hỏi: “Bé, con hận ta sao?”


Nếu không phải mưa to, trên đường không biết có bao nhiêu người nhìn

thấy một màn này. Nhưng lúc này trên đường chỉ có lác đác vài người, ai

cũng vội vã đi lại, không ai quan tâm tới các nàng.


Vẻ mặt Ngụy La không thay đổi: “Phu nhân nhận lầm người, ta không biết bà”.


Dứt lời, Ngụy La cũng không cho bà thêm ánh mắt nào, giẫm chân đạp lên bậc thang bằng gỗ sơn đen leo lên xe ngựa.


Có điều, khi Ngụy La đang khom lưng chui vào trong xe ngựa, Khương Diệu Lan khóc lớn tiếng: “Ta là mẫu thân của con!”


Lần này cuối cùng Ngụy La cũng dừng lại, nàng đứng thẳng người, xoay

người nhìn phụ nhân ướt đẫm ngoài xe. Ngụy La nhìn bà chằm chằm một lúc

lâu, tới khi Khương Diệu Lan cho rằng thời gian đang dừng lại, nàng mới

từ trên cao nhìn xuống bà, chậm rãi nói: “Bà nói gì?”


“Bé, ta là mẫu thân của con”. Khương Diệu Lan nghẹn ngào lặp lại.


Ngụy La nghe rõ, đầu óc cũng thanh tỉnh, giọng nói so với lúc nãy càng

thêm âm lãnh: “Mẫu thân ta sớm đã chết, ta không có nương”.


Mặt Khương Diệu Lan trắng bệch.


“Lúc còn nhỏ ta sinh bệnh, người khác bị bệnh đều có nương ở bên cạnh

chăm sóc, bên cạnh ta chỉ có nha hoàn hoặc nhũ mẫu. Hoặc là Thường Hoằng và phụ thân thường xuyên qua thăm, còn dỗ ta uống thuốc”. Lời nói của

Ngụy La không đầu không đuôi, nàng nhìn Khương Diệu Lan, nói tiếp: “Từ

lúc đó trở đi ta đã biết, bản thân chỉ có phụ thân và đệ đệ, không có

nương”.


Thân thể Khương Diệu Lan nghiêng lệch qua một bên, suýt nữa té trên mặt đất.


Lần này Ngụy La nhẫn tâm chui vào trong xe ngựa, lệnh phu xe lên đường: “Về Phủ Anh Quốc Công”.


Xe ngựa nghênh ngang rời đi, rất nhanh biến mất trong màn mưa.


Phó Hành Vân tiến lên, cởi áo choàng xuống khoác lên người Khương Diệu

Lan, ôm lấy bả vai bà nói: “Được rồi, thân thế nàng vốn không tốt, đừng

dầm mưa lại ngã bệnh”.


Khương Diệu Lan khó lòng đè nén thương tâm, không có chuyện gì khiến

người ta đau lòng tuyệt vọng hơn chuyện bị nữ nhi ruột oán hận, lệ rơi

đày mặt, bà không ngừng lặp lại: “Bé hận ta… nàng hận ta… nhưng ta cũng

rất nhớ nàng và Thường Hoằng, không ngày nào không nghĩ tới bọn họ…”


Phó Hành Vân mang bà về lại tửu lâu, nhờ tiểu nhị trong lâu lấy một cái

khăn nhỏ, ôn nhu giúp bà lau đi nước trên mặt và đầu, trấn an: “Nàng

phải cho bọn họ thời gian suy ngẫm lại, mọi người nhiều năm không gặp,

không cần vội trong chốc lát”.


Hai người đang nói chuyện, lúc này mới phát hiện Ngụy Côn và Triệu Giới còn chưa rời đi.


Khách nhân trong tửu lâu chẳng biết đã rời đi lúc nào, trong hành lang

chỉ còn lại bốn người bọn họ. Triệu Giới ngồi ở một cái bàn vuông, không nói tiếng nào xoay cái tách trong tay, ý vị sâu xa.


Trái lại, Ngụy Côn có lẽ nghe được đoạn đối thoại của Khương Diệu Lan và Phó Hành Vân, trên mặt cũng không nói rõ được là biểu tình gì, đau khổ

lại phức tạp, ông nhìn chằm chằm Khương Diệu Lan hỏi: “Thân thể bà vì

sao không tốt?”


Khương Diệu Lan lau sạch nước mưa trên mặt, mà rũ mắt, rất lâu sau mới

nói: “Năm đó sinh A La và Thường Hoằng thân thể bị tổn thương, đời này

sẽ không thể có thai được nữa”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận