Sổ Tay Sử Dụng Sủng Phi


Có nên đi hay không?


A La do dự một hồi: “Phụ thân mời về một vị tiên sinh, ngày mai tiên sinh tới rồi…”


Thật ra nàng muốn đi, đời trước nàng vắng mặt nhiều rồi, đời này muốn bù đắp lại. Huống gì Tống Huy ở đời trước cũng không tính là xấu, Tống Huy là trưởng tôn của Trung Nghĩa Bá, thường được sủng ái, Trung Nghĩa phu

nhân đem hắn thành tâm can bảo bối, bình thường ngay cả mắng nặng một

chút cũng luyến tiếc, ngay cả Đỗ thị nhìn thấy hắn cũng khách khí một

chút. Cho dù như thế, Tống Huy vẫn đối với A La rất tốt, đem nàng yêu

thương giống như thân muội muội vậy.


Trước kia A La sẽ không nghĩ quá nhiều, bây giờ cho dù muốn không nghĩ

nhiều cũng không thể, đời trước Tống Huy đối tốt với nàng liệu có phải

thật lòng không? Chỉ sợ không thật bao nhiêu, nếu không sao có thể xoay

người liền lấy Ngụy Tranh chứ!


Ngụy Thường Huyền không cho là đúng, phất tay, khẩu khí giống hệt người

từng trải: “Ngày mai tiên sinh mới tới ngày đầu, chắc chắn sẽ không dạy

muội cái gì đâu. Mai gặp tiên sinh xong rồi lại qua đi với ca ca. A La

muội, thi đấu cẩu này cũng là có lý do, muội không xem sau này sẽ hối

hân…”


A La mím môi cười, nhẹ nhàng nói: “Vậy được rồi, mai muội sẽ đi. Tam ca phải bảo vệ muội nha, muội sợ chó cắn…”


Ngụy Thường Huyền không ngừng gật đầu: “Được được, ca bảo vệ muội”.


Tiểu bối của Phủ Anh Quốc Công có tổng cộng năm vị tiểu thư, Đại tiểu

thư do Đại phu nhân sinh, sang năm sẽ xuất giá, nhà phu quân là nhi tử

của Phiêu Kỵ Đại Tướng quân Tôn Anh, đại tiểu thư gần đây đang vội vàng

thêu khăn, bình thường sẽ không ra khỏi cửa. Nhị tiểu thư Ngụy Địch bản

tính nhát gan, không thích cùng bọn họ chơi đùa. Tam tiểu thư Ngụy Trúc

và Ngũ tiểu thư Ngụy Tranh quan hệ khá tốt, tuổi tác cũng không khác

và Ngũ tiểu thư Ngụy Tranh quan hệ khá tốt, tuổi tác cũng không khác

biệt lắm với A La. Nhưng Ngụy Thường Huyền không thích mang các nàng đi

chơi, hắn cảm thấy hai nàng rất ồn ào, suốt ngày chụm đầu líu ríu mãi

không dừng, so với chim sẻ còn phiền hơn. So ra Ngụy Thường Huyền hắn

càng thích Ngụy La đáng yêu trắng trẻo hơn, đặc biệt đôi mắt nàng rất

linh động, vừa nhìn liền biết có linh tích, so với mấy muội muội khác

càng khiến hắn yêu mến hơn. Hơn nữa Tứ phu nhân cũng thân cận với A La

hơn, cho nên Ngụy Thường Huyền và Ngụy Trường Trì cũng có quan hệ tốt

với Ngụy La hơn các muội muội khác. Giống như cuộc thi đấu chó ngày mai, Ngụy Thường Huyền muốn mang theo A La chứ không phải Ngụy Trúc và Ngụy

Tranh.


A La mới vừa gật đầu đáp ứng, phía sau liền có một bàn tay kéo lấy áo

nàng. Ngụy La quay đầu lại nhìn, cánh môi phấn nộn của Thường Hoằng mím

thành đường thẳng, mắt đen lúng liếng nhìn nàng, không nói lời nào.


Rõ ràng là không muốn cho nàng đi mà.


Thường Hoằng ở trước mặt người khác rất hiếm khi nói chuyện, cho dù ở

trong cùng một phủ, Ngụy Thường Hoằng đối với Tam ca và Tứ ca cũng không quen thuộc, gặp mặt cũng sẽ không chào hỏi. Hôm nay nếu không phải Ngụy La đi qua đây, chỉ sợ hắn cũng sẽ không vào Tứ phòng.


A La vừa nhìn liền biết hắn đang suy nghĩ gì, cười hì hì hỏi: “Thường Hoằng cũng muốn đi sao?”


Ngụy Thường Hoằng há mồm, theo bản năng lắc đầu. Ngụy Thường Hoằng không thích Tống Huy, cũng không thích Phủ Trung Nghĩa Bá, hắn mới không thèm đi, vì thế cũng không hi vọng Ngụy La đi qua đó.


A La giả vờ không nhìn thấy, nếu nàng đã thấy rõ con người Tống Huy, đời này cũng sẽ không có quá nhiều liên lụy với hắn ta. Còn về việc định

thân của hai người, nàng khẳng định sẽ không gã cho Tống Huy, nhưng nàng cũng muốn thăm dò thử xem…. A La nói với Ngụy Thường Huyền: “Tam ca,

Thường Hoằng cũng đi cùng có được không? Muội sẽ trông chừng hắn!”


Ngụy Thường Huyền gật đầu nói tốt, nghĩ nghĩ lại nói: “Gọi Tam muội và Tứ muội cùng đi thôi, nhiều người mới náo nhiệt”.


Tuy rằng hắn không thích chơi với Ngụy Trúc và Ngụy Tranh, nhưng có thêm hai người trợ trận cũng không sao. Thi đấu chính là cần có khí thế, hắn không thể ngay cả khí thế cũng thua Tống Huy được.


Tròng mắt Ngụy La chuyển chuyển, mím môi cười xấu xa: “Được nha, tí nữa muội về sẽ nói với Ngụy Tranh”.


Chuyện này cứ quyết đi như vậy, A La và Thường Hoằng ở Tứ phòng chơi một lát, đến buổi trưa lại dùng bữa với Tứ phu nhân, buổi chiều mới trở về

Tùng Viên. A La đem chuyện ngày mai đi Phủ Trung Nghĩa Bá nói với Ngụy

Tranh, Phủ Trung Nghĩa Bá cũng coi như nửa nhà mẹ đẻ của Đỗ thị, Ngụy

Tranh hiển nhiên là muốn đi, vì thế tỏ vẻ đồng ý.


Chạng vạng, Ngụy Côn trở về, A La nói chuyện này với ông. Ông nghĩ dù gì ngày mai tiên sinh cũng sẽ không trở về, để mấy đứa nhỏ ra ngoài chơi

cũng tốt. Vừa vặn mấy hôm trước A La bị hoảng sợ, để nàng đi thả lỏng

tâm tình một chút, vì thế cũng đồng ý.


*** *** ***​


Sáng sớm hôm sau, Ngụy Côn mang theo ba đứa nhỏ đi gặp tiên sinh.


Tiên sinh dạy chữ ngồi trên ghế dành cho khách là người đã quá năm mươi

tuổi, một thân thư hương, kinh luân đầy bụng, lúc nói chuyện thường vuốt vuốt chòm râu lộn xộn, thoạt nhìn hết sức dễ chịu. Nữ tiên sinh dạy lễ

nghi tên là Hàn thị, năm nay đã quá bốn mươi tuổi, nghe nói năm xưa bà

là cung nữ của lão Thái phi, nay đã được xuất cung. Hàn thị rất được lão Thái phi yêu thích, không phải chỉ vì bà có khí chất, tu dưỡng tốt, mà

còn có một thân bảo dưỡng bí truyền, cho nên tuổi tác tuy đã lớn, nhưng

thoạt nhìn cũng chỉ như cô gái lớn hai mấy tuổi, da trắng trơn mịn, dáng người thướt tha, khiến mấy vị phụ nhân bên cạnh phải trầm trồ hâm mộ.

Lão Thái phi năm đó chính là vì có Hàn thị bên cạnh mới vẫn luôn nhận

được thánh sủng, được Thái Thượng Hoàng sủng ái, thừa nhận ân trạch.


Ngụy La sau khi biết được lai lịch của Hàn thị, ánh mắt nhìn bà càng

thêm sáng ngời. Nếu nàng có thể học được bí quyết của Hàn thị thì tốt

rồi! Không chỉ có thể khiến cho dung mạo mĩ lệ, còn có thể tu dưỡng khí

chất, đây không phải là thứ nàng vẫn luôn theo đuổi sao?

chất, đây không phải là thứ nàng vẫn luôn theo đuổi sao?


Ngụy La sau khi tính toán tốt, ngoan ngoãn tiến lên vấn an hai vị tiên

sinh, còn mới Tiết tiên sinh và Hàn thị mỗi người một ly trà; thanh âm

ngọt ngào nũng nịu vang lên: “Mời tiên sinh uống trà!”.


Tiết tiên sinh gật gật đầu, Hàn thị cũng mỉm cười, xem ra khá vừa lòng với vị học trò này.


Ngụy Thường Hoằng tuy rằng có chút câu nệ, nhưng vẫn học tập bộ dáng của Ngụy La, dâng trà cho tiên sinh.


Ngụy Tranh thì ngược lại, từ đầu tới cuối chỉ bĩu môi, vẻ mặt vô cùng

không tình nguyện. Cuối cùng vẫn là Ngụy Côn gọi nàng ta một tiếng, nàng ta mới chịu chậm rãi tiến lên, kêu một tiếng tiên sinh.


Bởi vì có người để so sánh, cho nên mới càng khiến tiên sinh thấy rõ

Ngụy La là người hiểu chuyện. Hàn thị mặc dù là cung nữ, nhưng vì có

tầng quan hệ với lão Thái phi, rất nhiều người đều nể mặt. Ngụy Côn tìm

người thỉnh Hàn thị làm tiên sinh, bà vốn dĩ không đáp ứng, nhưng nể mặt mũi của Anh Quốc Công, cũng gật đầu đồng ý. Cứ tưởng rằng hai vị tiểu

thư được nuông chiều từ bé, tuổi tác lại nhỏ, sẽ không được quản giáo

tốt; không nghĩ trong đó lại có một đứa nhỏ nhu thuận, hai má khi cười

rộ lên lộ ra lúm đồng tiền khiến người ta yêu thích. Hàn thị trong chốc

lát đã thích Ngụy La, cũng không cảm thấy công việc này có gì khó khăn.


Hai vị tiên sinh sau phân công thời gian dạy: buổi sáng Tiết tiên sinh

giảng bài, buổi chiều Hàn thị lại dạy lễ nghi, ngày mai chính thức lên

lớp. Sau đó họ nói với mấy đứa nhỏ vài quy tắc, Ngụy La đều gật đầu đồng ý, nửa canh giờ sau tiên sinh cũng thả bọn họ rời đi.


Ngụy Thường Huyền sớm đã không đợi kịp, lệnh người tới Tùng Viên thúc

giục. Vừa thấy bóng dáng mấy đứa nhỏ đi tới, Ngụy Thường Huyền đã vội

vàng mang họ tới Phủ Trung Nghĩa Bá.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...