Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ


Gia tộc của Sang Dala tại thành phố Lão Mạt cảm có chung một đặc điểm, chuyên gia đến khu mỏ đổ quặng của mỗi gia tộc đều coi đây là nơi ở tạm thời, lần này Lý Dương đến cũng không phải là ngoại lệ.Thành phố Lão Mạt Cảm là một trong những khu quặng Phỉ Thúy sớm nhất ở Miến Điện, cho đến nay phần lớn số quặng Phỉ Thúy nơi đây đều đã được khai thác xong, dần dần trở thành một khu quặng trung tâm.Chỉ là khu trung tâm này cũng hơi cũ kĩ tí.Nếu đem khu vực hoang sơ của Ngõa Thành khi Tư Mã Lâm và Lý Xán đi qua so sánh với nơi đây thì nó trở thành một đô thị phồn hoa. Thực ra một người đã từng nhìn thấy những vùng đất nghèo nàn như Tư Mã Lâm lúc đứng trước một nơi hỗn loạn như thế này cũng không khỏi phải ngỡ ngàng.Nói là những căn nhà cỏ cũng hơi nâng bốc lên rồi đó, chúng được dựng lên bởi những cành cây thô ráp và cỏ mục, làm cho người ta có cảm giác chỉ cần đẩy nhẹ cũng có thể làm cho chúng đổ xuống.Những ngôi nhà như thế này còn có người già và trẻ em sống bên trong, họ đều là những người da ngăm đen, phía đằng xa có một số người đang hướng mắt nhìn về phía Lý Dương, sau đó thì việc ai người nấy làm.- Lý tiên sinh, điều kiện ở đây đúng là không ra gì, mấy ngày tới ngài đành phải chịu khó vậy.Sang Dala thở dài nói nhỏ với Lý Dương, phía sau bọn họ có một ngôi nhà hai tầng được xây bằng đá, và cũng là ngôi nhà tốt nhất ở đây.Đây là nơi ở tạm thời của những chuyên gia trong gia tộc Sang Dala, và cũng là căn cứ trung tâm ở đây.- Không sao, tôi chỉ là, chỉ là có chút lo lắng mà thôi.Lý Dương cũng không biết nói thế nào, quay đầu nhìn về ngôi nhà hai tầng, hắn lại lắc đầu.So với những ngôi nhà cỏ nhỏ bé kia thì căn nhà của hắn cũng thuộc dạng biệt thự rộng lớn rồi, ít nhất thì trong nhà còn có cửa, có điện để bảo vệ.Tuy nhiên cũng chỉ đến thế thôi, muốn sống một cuộc sống thoải mái ở đây là điều không thể, Lý Dương hơi hối hận vì đưa Vương Giai Giai đi cùng.Lý Dương quay lại nhìn Vương Giai Giai, hắn hơi đau lòng, không nhịn được liền nói:- Giai Giai, hay là lát nữa anh nói Sang Dala đưa em về lại, em cứ ở trang viên đợi anh, dù sao thì mấy ngày nữa anh cũng về mà.- Không sao, ở đây cũng không tệ, em không phải là chưa sống qua những nơi như thế này.Vương Giai Giai ngẩng dầu đưa cặp mắt dễ thương nhìn Lý Dương rồi cười nói. Cô cũng đã từng sống ở những nơi gian khổ như Tây Tạng, tuy ở đó không được như ở đây nhưng cũng không đến nỗi, những nơi như thế này cô vẫn có thể sống được.- Anh nói thật đó, em xem ở đây...Lý Dương vội nói, còn quay lại nhìn lần nữa, cuối cùng thì lắc đầu, đây là nơi nghèo khổ nhất mà hắn từng nhìn thấy.- Thật đó, anh đi đâu thì em đi đó, anh yên tâm, em sẽ không làm vướng chân anh đâu.Vương Giai Giai dựa nhẹ vào Lý Dương một cách ngọt ngào.- Thôi được, nhưng nếu em không chịu được thì phải nói đó.Nhìn Vương Giai Giai như vậy Lý Dương cũng đành chịu, môi trường ở đây rất tệ, nhưng căn cứ của gia tộc Sang Dala chắc cũng khá hơn một chút, ít nhất thì họ ở đó sẽ được an toàn.- Lý tiên sinh, hoan nghênh ngài đến đây.Từ xa một người trung niên khoảng 50 tuổi đi đến, sau lưng ông ta còn có thêm 7 8 người, người trung niên vừa nhìn Lý Dương đã cười rạng rỡ.- Cao Bá?Lý Dương hơi kinh ngạc, hắn còn quay lại nhìn Sang Dala, người hắn dẫn đến lại chính là Cao Bá, người phụ trách thị trường.- Cao Bá lần này sẽ là trợ thủ của ngài, tuy Cao Bá mấy năm gần đây phụ trách thị trường nhưng lúc còn trẻ lại ở khu quặng, vì vậy mà nơi đây không lạ lẫm gì đối với ông ấy.Sang Dala liền giải thích, lần này tướng quân Thornton đã mời đội đổ quặng mạnh nhất đến để giúp Lý Dương, đến cả Cao Bá cũng bị ông ta mời đến.Tuy nhiên nếu suy nghĩ thì cũng có thể hiểu được, không có mạch khoáng cũng đồng nghĩa với việc không còn gia tộc, cứ ôm lấy thị trường thì làm được gì, trước mắt vấn đến lớn nhất đối với họ là đổ quặng, có được mạch khoáng mới mới có thể duy trì được sự sinh tồn của gia tộc.- Lý tiên sinh, sau này tôi sẽ làm việc dưới quyền của ngài, ở đây nếu ngài gặp bất cứ vấn đề gì cứ tìm tôi.Thái độ của Cao Bá rất thật, không có gì là tỏ ý không nghe lời cả, sau khi Trác Lão làm ông ta tỉnh ngộ, cộng thêm việc Lý Dương đã thực sự thắng Trác Lão về đổ thạch thì Cao Bá dần dần cảm thấy nể phục Lý Dương hơn, vì sự tồn tại của gia tộc, Cao Bá sẽ dốc hết sức để giúp đỡ Lý Dương.Hơn nữa nếu Lý Dương thực sự tìm ra được mạch khoáng thì cũng có một phần công lao của ông ta, lần này ông ta chịu khổ cũng không có vấn đề gì.Mấy người đi sau Cao Bá hiếu kỳ nhìn Lý Dương, bọn họ đều khoảng bốn năm mươi tuổi, cũng là thành viên trong đội đổ quặng.Bọn họ có những học gia về địa chất, cũng có học gia sinh học và những nghiên cứu viên sơn thể, mạch khoáng Phỉ Thúy thường nằm rất sâu, cộng với những nhân tố phức tạp của khu mỏ, vì vậy những thành viên trong đội đổ quặng đều chiếm một vị trí quan trọng.Thường thì họ sẽ đi phân tích khảo sát địa hình trước, xem có thể xuất hiện quặng không, sau đó loại bỏ những nơi là núi thuần chất. Nếu tìm ra được nơi có thể xuất hiện Phỉ Thúy, thì nơi đó sẽ là nơi trọng yếu, và sau đó là đến phần việc của Lý Dương.Lý Dương cần phải thông qua những nơi có thể có quặng để tìm ra những nguyên thạch loại nhỏ, hoặc là đưa ra những phán đoán dựa vào nguyên thạch, ở đây có mạch Phỉ Thúy thật sự hay không, nếu có thì nó có giá trị khai thác hay không.Phán đoán có hay không mạch khoáng và mạch khoáng bao nhiêu mới chính là công việc của Lý Dương, đây cũng là công việc quan trọng nhất, ở đây chủ yếu dựa vào kinh nghiệm có được của đại sư đổ quặng.Mạch khoáng là do quặng Phỉ Thúy hợp thành, có thể tìm được bao nhiêu Phỉ Thúy tốt thì cần phải dựa vào phán đoán của đại sư đổ quặng.Thực ra mạch khoáng cũng có rất nhiều điểm tương đồng với đổ thạch, nghiêm khắc mà nói thì một khu mạch khoáng chính là một khối đổ thạch lớn, điều khác là khối đổ thạch này vô cùng vô cùng lớn, lớn đến nỗi một người không bao giờ giải được.Muốn xem bên trong khối đổ thạch khổng lồ này có Phỉ Thúy hay không thì không phải là điều mà những chuyên gia địa chất sinh vật kia có thể làm được, điều này chỉ có thể dựa vào những chuyên gia đổ thạch có năng lực phi thường.Vì vậy mới nói đại sư đổ thạch lợi hại chính là chuyên gia đổ quặng lợi hại.Tuy nhiên những thứ có thêm chữ “đổ” thì không ai là nắm được chính xác, chuyên gia đổ quặng tài giỏi nhất cũng vậy, cho dù là Phỉ Thúy Vương cũng có lúc sai sót, nhầm nơi không có mạch khoáng thành nơi có mạch khoáng Phỉ Thúy để tìm kiếm một cách vô ích.Vị chuyên gia đổ quặng lần trước của gia tộc Sang Dala cũng vậy, ông ta phán đoán một nơi có thể khai thác được quặng Phỉ Thúy lớn, làm cho tướng quân Thornton sung sướng vô cùng liền dốc hết sức lực vào khai thác, cuối cùng chỉ khai thác được mạch khoáng kém chất lượng, làm mọi công sức tiền của đổ xuống sông xuống biển.Đổ quặng mà thua lỗ thì tổn thất lớn hơn so với thua lỗ đổ thạch rất nhiều, mỗi lần đổ quặng thành công thì ít nhất cũng phải tiêu tốn trên trăm triệu đô la Mỹ.Sang Dala đưa Lý Dương đến nơi ở tạm thời, Cao Bá giới thiệu mọi người trong đoàn với Lý Dương, nhóm người đó ai cũng hiếu kì nhìn hắn. Lý Dương đúng là quá trẻ, điều này hoàn toàn không giống với vị chuyên gia đổ quặng Động Triếp sáu bảy mươi tuổi.Một chuyên gia hơn hai mươi tuổi thì người ta chưa thấy bao giờ.Hoài nghi thì vẫn hoài nghi, nhưng không ai dám nói ra cả, ở khu mỏ này chuyên gia là người nắm quyền cao nhất.Nơi ở tạm thời này khác một trời một vực với trang viên, nhưng cũng may là sạch sẽ, ở đây hằng ngày đều có người quét dọn, điều này làm Lý Dương rất hài lòng.Mấy người Lý Dương đến khu mỏ vào buổi sáng, còn lâu mới đến giờ ăn trưa, sắp xếp phòng xong Lý Dương dẫn Vương Giai Giai và mấy người Lý Xán đi tham quan những nơi khác, hắn muốn xem thật kĩ vùng đất mỗi năm cho ra đời quặng Phỉ Thúy trên 10 tỉ nhân dân tệ này xem như thế nào.Việc Lý Dương muốn làm thì Sang Dala cũng không dám phản đối, hắn liền dẫn năm sáu mươi binh lính vũ trang đi theo. Ở đây rất nghèo nàn, mà nghèo nàn thì thường hỗn loạn, cướp bốc đánh nhau xảy ra như cơm bữa, nếu có ảnh hưởng đến tính mạng thì cũng không mấy ai để ý.- Lão đại, trước đây xem công trình hi vọng thấy những người dân ở vùng quê nghèo của chúng ta đã rất vất vả rồi, giờ đến đây thì, haiz.Đi khoảng 10 phút, Lý Xán thở dài nói, Vương Giai Giai cũng tỏ thái độ đồng ý.Những nơi họ đi qua đều là những khu lều cỏ đơn sơ nhỏ bé, ngoài tác dụng tránh nắng ra thì chẳng làm được gì cả.Những người ở đây, phần lớn là người già và trẻ nhỏ thỉnh thoảng lại nhìn Lý Dương, sau đó thì tránh đường ra, bắt gặp ánh nhìn của họ ai cũng cảm thấy run run ở trong lòng.Đó là những ánh mắt không còn chút hi vọng, linh hồn dường như đã chết.- Môi trường ở khu mỏ rất tệ, những người làm ở đây cũng không phải là không có tiền, tiền họ làm ra nuôi sống cả gia đình không thành vấn đề, rất nhiều người kiếm được tiền xong liền bỏ đi, chủ yếu vẫn là do bị phong tỏa, những hàng hóa ở ngoài không thể vận chuyển vào được.Sang Dala lại thở dài, nói đến đây thì hắn không muốn nói nữa, nguyên nhân cũng chính là do bọn họ.Khu mỏ Miến Điện bị phong tỏa rất nghiêm ngặt, không chỉ chính phủ phong tỏa mà vũ trang địa phương cũng phong tỏa không cho người nước ngoài vào, ai không có thẻ thông hành đều không được vào, nếu làm trái nhẹ thì bị đuổi đi, nặng thì bị đánh chết.ở Miến Điện hầu như không có thu nhập thuế, 80% nguồn chi viện của chính phủ nhà nước và vũ trang địa phương là nhờ vào quặng Phỉ Thúy ở đây, cũng có thể nói, nơi đây là vận mệnh của họ, vì vậy họ sẽ bảo vệ nó đến cùng.Mỗi thế lực đều nghiêm ngặt bảo vệ nơi đây, nhưng họ lại không xây dựng nó, đến chính phủ cũng như vậy.ở đây chỉ có một con đường đất gồ ghề đi ra ngoài, còn lại đều bị chính phủ và vũ trang đại phương chặn lại, những thương gia bình thường muốn vận chuyển hàng hóa vào trong bán không biết phải qua bao nhiêu cửa khâu xén cướp bốc.Cho dù có người vận chuyển vào được thì giá bán cũng sẽ rất cao, làm cho người ta không mua nổi, về sau thì không có ai mang hàng vào bán nữa, và dần dần nơi này trở thành vùng đất cằn cỗi nghèo nàn thiếu thốn trầm trọng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận