Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ


Cuộc gặp mặt giữa Lý Dương và bố mẹ vợ tương lai diễn ra rất vui vẻ. Cũng giống như mọi người bình thường, trong suốt buổi nói chuyện với Lý Dương, Vương Toàn Minh đề cập đến những chuyện liên quan đến cuộc sống hàng ngày.Lương Phụng Anh, mẹ của Vương Giai Giai còn trách Lý Dương không thường xuyên đến nhà chơi, nói anh từ nay về sau cứ coi đây như nhà mình. Xem ra bố mẹ của Vương Giai Giai đã hoàn toàn coi Lý Dương là con rể.- Đi đây đi đó cũng tốt, cháu và Giai Giai còn trẻ, đợi sau này chuyện của hai đứa định xong thì nên năng đi lại thăm thú để mở rộng tầm mắt.Lương Phụng Anh tỏ ra rất vui. Bà cho rằng lần này Lý Dương đi Mianma chỉ là để du ngoạn. Bà có nghe nói về đại hội giao dịch Phỉ Thúy ở Mianma. Lý Dương có thân phận và địa vị rất cao trong giới đổ thạch, nên việc nhận lời mời tham dự là chuyện hết sức bình thường.Đây cũng chính là cái cớ để Vương Giai Giai xin mẹ cho đi cùng Lý Dương đến Mianma.- Mẹ, sau này có cơ hội chúng ta hãy đi du lịch vòng quanh thế giới nhé, mẹ có thể đi cùng chúng con.Vương Giai Giai ôm tay mẹ, giọng nói pha chút nũng nịu đáng yêu. Lương Phụng Anh lắc đầu, mỉm cười tỏ vẻ rất hài lòng.- Các con đi là được, mẹ không đi đâu. Người ta nói nước ngoài có nhiều nơi rất hay, mẹ và bố con đã từng đến Mĩ, Canada, Pháp, Anh, quả thật cuộc sống ở đó có rất nhiều điều đáng học hỏi.Những nước này Lương Phụng Anh đã từng đến khi đi theo những chuyến công tác của chồng. Công việc của Vương Toàn Minh đòi hỏi không ít lần phải ra nước ngoài, nhưng ra nước ngoài vì công việc hoàn toàn không giống như đi du ngoạn, điều này khiến Lương Phụng Anh cảm thấy đôi chút tiếc nuối.Bà nói như vậy cũng là mong con gái có thể lấp kín những chỗ thiếu sót đó của bà, ít nhất thì khi ra nước ngoài nó cũng có thể thoải mái vui chơi mà không phải lo nghĩ gì.- Phải rồi, Lý Dương, bác nghe Giai Giai nói cháu có mua một cửa hàng ở Bắc Kinh?Lương Phụng Anh đột nhiên hỏi.- Thưa bác đúng ạ, hôm qua cháu tình cờ nhìn thấy cửa hàng đó nên đã mua nó. Sau này cháu và Giai Giai sẽ thường xuyên lưu lại Bắc Kinh, ở đó làm kinh doanh cũng tốt.Lý Dương lập tức đáp. Việc mua tiệm đồ cổ dù Lương Phụng Anh không hỏi thì anh cũng sẽ nói. Cuộc mua bán này đồng nghĩa với việc anh có sự nghiệp ở đây, hoặc chí ít cũng cho mọi người biết rằng anh có thể lập nghiệp ở bất cứ nơi nào.- Làm ăn cũng tốt, nhưng chẳng phải cháu còn bận việc ở công ty bán đấu giá sao, có kham nổi không?Lương Phụng Anh lại hỏi.- Mẹ, Lý Dương chỉ là tham gia cổ phần ở công ty đấu giá thôi, không cần phải đích thân quản lý, bạn của anh đấy đã đảm nhiệm vai trò ấy rồi, còn sản nghiệp đích thực của anh ấy là ở Bắc Kinh.Lý Dương còn chưa kịp lên tiếng, Vương Giai Giai đã lên tiếng giải thích. Bởi những lời nói vừa rồi của Lý Dương khiến cô cảm thấy mùi vị của sự ngọt ngào.Lý Dương có hai căn nhà, một ở Bắc Kinh, một ở Minh Dương. Minh Dương là nơi ở của bố mẹ ruột anh, còn Bắc Kinh là nơi ở của bố mẹ cô. Trong mắt cô, việc Lý Dương đồng ý ở lại Bắc Kinh lâu hơn hoàn toàn là vì cô. Vương Giai Giai luôn muốn nghĩ mọi chuyện theo chiều hướng tốt đẹp, nhất là khi những việc đó có liên quan đến Lý Dương.- Vậy à, chỉ cần chú tâm quản lý cho tốt là được.Lương Phụng Anh không để ý lắm đến việc này. Đối với bà, việc con rể tương lai làm ăn ở Bắc Kinh là chuyện tốt. Dù cho như vậy thì có hơi thiệt thòi cho ông bà sui, đâu có bậc cha mẹ nào muốn con cái mình phải đi xa…- Lý Dương, việc cháu làm ăn bác rất ủng hộ, nhưng nếu đã làm thì phải làm cho thật tốt, vì với danh tiếng của cháu bây giờ mà không cẩn thận thì sẽ mất cả chì lẫn chài.Vương Toàn Minh cười, khẽ nói.- Bác an tâm, không làm thì thôi, đã làm thì cháu sẽ làm thật tốt.Lý Dương vội đáp. Những lời vừa rồi bố Giai Giai nói quả không sai, danh tiếng của anh hiện giờ rất lớn, anh được hình dung bằng từ thiên tài, nhưng cũng không ít người đố kị với thành tựu của anh, họ luôn chờ thời cơ để bôi nhọ anh,…Lần làm ăn này nhất định sẽ thu hút sự chú ý của rất nhiều người, chờ khi anh làm ăn thua lỗ, họ mới xả được sự ganh ghét trong lòng.Về lai lịch của tiệm đồ cổ này, Vương Toàn Minh biết rất rõ. Tập đoàn Phi Tường có ngày hôm nay hoàn toàn là nhờ ông. Nếu không phải là vì tập đoàn này đang tạo công ăn việc làm cho hàng ngàn con người thì Vương Toàn Minh ông đã sớm khiến nó phải sớm phá sản rồi.Nhưng dù sao thì người nắm phần lớn cổ đông của tập đoàn Phi Tường đã không phải là người nhà họ Triệu nữa. Kẻ khôn ngoan trên đời cũng rất nhiều, sau khi ông ra tay, đã có rất nhiều người nhắm đến miếng mồi béo bở này. Trụ cột nhà họ Triệu vừa sập, món hời lập tức bị xâu xé!Tập đoàn Phi Tường nay đã đổi chủ, nhưng cụ thể là ai thì Vương Toàn Minh ông không quan tâm.Sau bữa trưa, Vương Giai Giai ở lại nhà, còn Lý Dương thì đến tiệm đồ cổ của Phan Gia Viên.Con gái sắp đi xa, Lương Phụng Anh không chút an tâm, bà chuẩn bị cho con gái rất nhiều thứ khiến cô khóc dở mếu dở. Ngay cả lúc cô vì làm luận văn tốt nghiệp phải đi Tây Tạng một thời gian dài, mẹ cô cũng không lo lắng đến vậy.Công việc làm ăn của Thụy Tường Trai rất thuận lợi. Ảnh hưởng của việc đổi chủ sở hữu dường như đã biến mất sau một đêm ngắn ngủi, mỗi thành viên đều làm việc hết sức hăng say.- Giám đốc Tô, tất cả cứ tiến hành như kế hoạch dự kiến nhé, tôi có việc phải đi xa. Cho tới lúc tôi trở về, không cần có bất cứ thay đổi nào nữa.Đi vài vòng xung quanh tiệm đồ cổ, Lý Dương gật đầu hài lòng. Việc làm ăn sau khi tiếp nhận một công việc quen thuộc có rất nhiều thuận lợi, tiến độ rất nhanh, không phức tạp như mở một tiệm mới. Công ty đấu giá trước đây cũng phải chuẩn bị rất nhiều tháng trước khi khai trương.- Vâng, trước khi ông quay về chúng tôi sẽ thay đổi bất cứ điều gì, nhưng ông cũng cần để tâm hơn đến vấn đề nhân viên tài vụ.Tô Đào đáp. Việc Lý Dương không can dự vào việc quản lý khiến anh rất hài lòng. Không phải vì anh tham quyền hám lợi, mà là vì công việc đang tiến triển rất tốt, có được kết quả ngày hôm nay không hề dễ dàng, anh không muốn khi làm việc cảm thấy bó buộc.Tuy danh tiếng trong ngành của Lý Dương rất lớn, nhưng điều đó không có nghĩa là anh sẽ biết kinh doanh. Việc thay đổi một cách tùy tiện sẽ làm ảnh hưởng đến công việc của tiệm. Lúc đó, tổn thất vẫn do giám đốc kinh doanh anh phải gánh chịu. Cho nên, việc Lý Dương không tham dự vào công việc rất phù hợp với ý anh.- Hai ngày nữa người ở bộ phận tài vụ sẽ có mặt, đến lúc đó anh hãy giúp họ làm công tác bàn giao, mọi việc ở đây nhờ cả anh.Lý Dương mỉm cười, việc ở bộ phận tài vụ anh đã nhờ Hà Kiệt giúp tìm một người thích hợp và đáng tin cậy, anh hiện giờ quả thực không có thời gian để làm việc ấy.Lúc đầu Lý Dương định để Tô Đào kiêm nhiệm luôn công việc này, nhưng sau đó anh lại đổi ý. Năng lực của Tô Đào không hề kém, đáng tin cậy, nhưng nếu cho anh quá nhiều quyền lợi thì không ai dám chắc sẽ xảy ra chuyện gì. Lý Dương quả không dám mạo hiểm.Lúc một người nắm trong tay đầy đủ tiền và quyền, thì đó cũng là lúc dễ mắc sai lầm nhất!…Sáng sớm ngày thứ hai, Sang Dala đã đến đưa Lý Dương lên máy bay.Trưa đến, Vương Giai Giai khoác tay Lý Dương bước từ máy bay xuống, ánh mắt hiếu kỳ quan sát miền đất lạ. Chỗ họ đang đứng chính là sân bay Mandalay, Mianma.Để mời được Lý Dương, Sang Dala đã thuê trọn một chuyên cơ, xin đường bay trực tiếp thẳng từ Bắc Kinh đến Mianma. Trên suốt chặng đường máy bay chỉ dừng lại một lần duy nhất để tiếp nhiên liệu.- Lý Dương tiên sinh, hoan nghênh ông đến Mianma.Vừa xuống máy bay, một người đàn ông trung niên khoảng 50 tuổi mặc quân phục, nước gia ngăm đen, trông phong độ, vẻ dữ tợn bước đến chào Lý Dương.- Lý tiên sinh, đây là chú tôi, tướng quân Sang Dun.Sang Dala đứng bên cạnh Lý Dương vội vàng lên tiếng giới thiệu. Lần này tướng quân Sang Dun thực sự coi trọng Lý Dương, ông không chỉ đích thân đến sân bay đón tiếp anh mà còn dẫn theo những nhân vật quan trọng trong gia tộc của mình.Với họ, lúc này Lý Dương chính là hy vọng lớn nhất, và có thể cũng chính là hy vọng cuối cùng.- Cám ơn tướng quân, ông khách sáo quá. Tôi và Sang Dala là bạn thân, tôi sẽ không bao giờ từ chối lời thỉnh cầu của một người bạn.Lý Dương bước đến, hơi cúi đầu khiến Sang Dala lộ vẻ cảm động. Vương Giai Giai nhìn Lý Dương, hiện giờ anh đã học được cách ăn nói thực sự lịch sự và tự nhiên.- Ha ha, lần này đúng là Sang Dala đã kết giao được với một người bạn tốt rồi.Tướng quân Sang Dun cười to một tiếng, liếc mắt nhìn Sang Dala đang đứng bên cạnh Lý Dương.Mời được Lý Dương đến Mianma là Sang Dala đã lập được công lớn. Nếu quả thật Lý Dương có thể giống như vua Phỉ Thúy, tìm được mạch khoáng có giá trị thì Sang Dala sẽ thực sự trở thành vị cứu tinh của gia tộc.Mandalay là cách gọi của người Mianma. Đây là thành phố thứ hai của Mianma có dân số trên 2 triệu người và là trung tâm giao dịch Phỉ Thúy lớn nhất Mianma.Đại hội giao dịch nguyên thạch Mianma được tổ chức tại thủ đô Yangon. Việc này là vì nguyên nhân từ chính phủ, còn trên thực tế, đại đa số nguyên thạch xuất hiện trong đại hội giao dịch đều có nguồn gốc từ Mandalay. Trong năm đại gia tộc của Mianma, thì có tới 3 trong số đó sinh sống ở Mandalay.Và gia tộc của Sang Dala chính là một trong số đó.Thị trường giao dịch nguyên thạch lớn nhất Mandalay nằm ở rìa thành phố, được xây dựng từ năm 1999 với tổng điện tích lên tới 20 ngàn mét vuông. Ngoài ra, đây cũng chính là thị trường giao dịch Phỉ Thúy lớn nhất Mianma.Cách đó chưa đầy 5kilomet chính là tổng hành dinh của gia tộc Sang Dala.Nói là tổng hành dinh, nhưng trên thực tế nơi đây giống một thị trấn hơn. Bên trong không chỉ có tường bao, mà trên tường thành còn có cả binh sĩ đứng gác, bên trong là đầy đủ nhà cửa và đường phố, thậm chí còn có cả siêu thị.Những thành viên có huyết thống trực hệ của gia tộc Sang Dala chưa tới 1 ngàn người, nhưng có tới hàng vạn người đang sống cuộc sống ổn định dưới sự che chở của họ.Sau bữa trưa, Sang Dala đích thân dẫn Lý Dương đến phòng khách Myanmar.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận