Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ


Lần này Lý Dương tới Phan gia Viên cũng không phải là tới tìm bảo bối, hắn tới mua một vài đồ gia cụ cổ mang về . Phan gia Viên có một khu bán đồ gia dụng cổ thật lớn. Những thứ gia cụ này không phải là đồ cổ, thì cũng phải thuộc hàng công nghệ phẩm, có rất nhiều đồ đều được lấy nguyên liệu là gỗ lim để chế tác.Xe dừng ở cổng vắng vẻ trong Phan gia Viên, không đi mua đồ cổ, cũng không cần thiết đi từ cửa chính vào, bên này gần hơn một chút .Theo kế hoạch của Lý Dương, muốn mua gia cụ cổ thật đúng là không ít , bàn ăn muốn mua, phòng ngủ phải có thêm bộ bàn trang điểm cổ, những thứ khác như phòng khách thì cần ghế sa lon bàng gỗ lim, ngoài ra, trước sau coi như Lý Dương lên kế hoạch mua ít nhất phải chừng hai mươi món nữa.Chỉ tính hơn hai mươi món gia cụ gỗ lim hạng sang, sẽ phải tốn nhiều hơn so với trước đây mua đồ dùng hàng ngày rất nhiều .- Người đông thật!Xuống xe, nhìn chung quanh chằng chịt là người Lý Quân Sơn không nhịn được phát ra một lời cảm khái, cuối tuần Phan gia Viên rất đông người, rất nhiều nơi cơ hồ cũng là người chen người .- Ba, đây là thị trường đồ cổ lưu lượng người lớn nhất Bắc Kinh, người không nhiều lắm đó mới gọi kỳ quái , trước mặt chính là khu gia cụ, chúng ta cùng đi xem.Lý Dương kéo Lý Quân Sơn, vươn tay chỉ chỉ phương xa, nơi xa là một vùng giống như kho hàng cực lớn, nơi đó chính là khu bán gia cụ cổ.- Ừ…Lý Quân Sơn gật đầu , cùng Lý Dương đi tới bên đó, những ngày qua đi mua đồ cùng Lý Dương, Lý Quân Sơn cũng coi là nghĩ thông, con trai đã có tiền, mua đồ vậy thì nên mua chất lượng tốt. số tiền này cũng đều là con trai mình kiếm, chỉ cần hắn không phải đi làm chuyện xấu, hai người cũng sẽ không hỏi tới .- Nhiều đồ như vậy?Vào kho hàng, mẹ Lý Dương nhìn chung quanh, rất kinh ngạc hỏi một câu , nơi này trùng tu rất đơn giản, một chỗ rất trống trải để rất nhiều gia cụ giả.Lý Dương khẽ cười giải thích:- Mẹ, Bắc Kinh là thủ đô, dân số cũng nhiều, bất kỳ khu chợ nào cũng đều không nhỏ, hôm nay lại là cuối tuần, đồ nhất định sẽ càng nhiều hơn một chút.- Dì ơi, anh Lý Dương nói không sai , chúng ta tới mua đồ, đương nhiên là có thể chọn càng nhiều càng tốt.Vương Giai Giai vẫn kéo cánh tay mẹ Lý Dương, hai người ở chung một chỗ càng giống như là hai mẹ con .Vợ chồng Lý Quân Sơn không có con gái, bọn họ thương yêu Vương Giai Giai như thể con gái ruột vậy, đặc biệt là mẹ của Lý Dương, đối với Vương Giai Giai còn hơn cả con gái ruột.Lúc nói chuyện , Lý Dương đã đi tới một chỗ xem đồ, lắc đầu một cái , lại tiếp tục đi về phía trước đi .Đi một hồi, Lý Dương ngừng lại ở một nhà để rất nhiều ghế cổ giả, cẩn thận nhìn mấy món ghế gỗ lim Thái sư nơi này.Gỗ lim là một cái tên, trong gỗ lim lại có rất nhiều loại gỗ, một món chất lượng tốt cũng mười mấy vạn thậm chí trên trăm vạn, loại thường cũng phải mấy ngàn, chênh lệch giá lớn vô cùng .Chính là bởi vì như thế, gia cụ gỗ lim làm giả cũng không ít, tỷ như đem gỗ lê bình thông qua phun màu và hóa học trợ giúp ngụy trang thành gỗ Hoàng hoa lê, như vậy trong số gia cụ có lúc có đồ bị dẩy giá hơn trăm lần mà bán.Gỗ lim tốt nhất còn phải kể đến Hoàng Hoa lê và gỗ tử đàn, Hoàng hoa lê rất sớm trước kia bị khai thác, bây giờ là ít hơn, hơn nữa loại gia cụ này cũng là cung không đủ cầu, chỉ cần xuất hiện nhất định sẽ bị người mua mất.Gỗ tử đàn so với Hoàng Hoa lê nhiều hơn chút, nhưng bản thân gỗ tử đàn lại phân làm mấy loại, có tử đàn Quảng Tây, tử đàn Miến Điện, tử đàn Ấn Độ và cả tử đàn Phi Châu vân vân, những thứ tử đàn gỗ này giá trị khác biệt cũng rất lớn .Bình thường mà nói, tử đàn Quảng Tây và Miến Điện cũng thuộc về gỗ tử đàn tiểu Diệp, là thượng phẩm trong gỗ tử đàn, đồ của Ấn Độ cùng Phi Châu hơi kém một chút, thuộc về tử đàn thấp, giá trị liền hơi thấp một chút.Nhưng chỉ cần là gỗ tử đàn, giá cả cũng không thấp, bản thân gỗ tử đàn chính là gỗ lim thượng hạng, khi giao dịch cũng là tính toán theo như sức nặng.Tử đàn tiểu Diệp thượng hạng mỗi tấn giá trị ít nhất cũng phải hai ba trăm vạn , gia cụ tốt hơn, còn phải đắt rất nhiều nữa.Trừ gỗ Hoàng hoa lê và gỗ tử đàn ra, các loại gỗ lim còn lại giá trị cao còn có gỗ Toan Chi, Ô Văn …Lý Dương đoán mấy cái ghế gỗ lim trước mắt, chính là từ nguyên liệu gỗ Toan Chi, từ chất gỗ mà nói, gỗ Toan Chi cũng là một phân loại của gỗ lim, nhưng trong gỗ Toan Chi lại phân làm mấy loại nhỏ.Từ phân loại mà nói, gỗ Toan Chi lại chia làm hồng Toan Chi và hắc Toan Chi, trước mắt mấy cái ghế này nguyên liệu là gỗ hồng Toan Chi, gỗ hồng Toan Chi thường gặp nhiều trong nước.Loại gỗ này cũng được xưng là gỗ lim cổ, phần lớn là từ những quốc gia Đông Nam á nhập khấu mà đến , đặc biệt là Miến Điện rất thịnh sản xuất hồng Toan Chi, hàng năm trong nước cũng nhập khẩu lượng lớn từ Miến Điện.So sánh với gỗ Hoàng Hoa lê và gỗ tử đàn mà nói, giá trị gỗ Toan Chi liền thấp một chút, trong gỗ Toan Chi, hồng Toan Chi lại so đắt hơn hắc gỗ Toan Chi một chút . những cái ghế này làm từ nguyên liệu chính là gỗ hồng Toan Chi, loại gỗ này làm thành gia cụ cũng năm sáu vạn, lớn chút cũng có thể vượt qua mười vạn, nhưng như vậy cũng không nhiều .Mấy cái ghế Thái sư này thợ làm rất tốt , hoa văn cũng vô cùng sinh động, Lý Dương nhìn rất thấy nhịp tim đập mạnh.Hắn mới mua biệt thự này ở Bắc Kinh trên lầu ba có một đài quan sát thủy tinh đích, cũng bày mấy cái ghế như vậy, uống trà ngắm cảnh rất là sảng khoái.Hơn nữa, ghế Thái sư bàng gỗ Toan Chi giá trị không phải là quá cao, giá thị trường một món là hơn một vạn chút, mua bốn cái nữa đủ làm bàn trà, cũng sẽ không vượt qua mười vạn đồng, cái giá tiền này đối với Lý Dương mà nói không có một chút vấn đề .- Ba, ba thấy mấy món này như thế nào ?Ưng ý rồi Lý Dương cũng không trực tiếp hỏi giá, mà là hỏi Lý Quân Sơn bên thì Lý Dương tính là khi rãnh rỗi cùng Lý Quân Sơn hàn huyên một chút, hỏi ý kiến cha là rất cần thiết .- Thoạt nhìn rất tốt, nhưng loại này bố xem không hiểu, vậy thì con tự mình quyết định đi.Lý Quân Sơn cẩn thận sờ sờ, cuối cùng lắc đầu một cái, đối với gia cụ ông thật không rõ ràng lắm, sợ rằng gỗ lim có những loại Lý Quân Sơn cũng không biết , không giống Lý Dương, những thứ này đều là kiến thức học tập mà có.- Vậy cũng tốt, dù sao con thấy cũng thật tốt, con hỏi trước xem thế nào?Lý Dương vẫy vẫy tay về phía ông chủ, thật ra thì Lý Dương mới đến ông chủ này liền chú ý tới bọn họ, hai lão tử ba thanh niên, thoạt nhìn rất giống là một gia đình, người như vậy ra ngoài mua đồ tỷ lệ bán được cao nhất .- Chú em, nhìn trúng những gì?Ông chủ mặt mỉm cười đi tới, hôm nay Lý Dương ra khỏi nhà ăn mặc cũng rất tùy hứng, nhưng người ở đây cũng sẽ không lấy diện mạo đo người, bọn họ không nhìn y phục chỉ nhìn thái độ, có khách muốn mua bọn họ đều coi trọng.Bây giờ gỗ lim càng ngày càng nhiều, mà bản thân gia cụ từ gỗ lim còn có thể coi là một loại đầu tư, giá cả hàng năm đều tăng, giá thành phẩm gia cụ cũng tăng theo.- Mấy cái này, cộng thêm cái bàn trà đó, tổng cộng bao nhiêu tiền ?Lý Dương vòng quanh bốn cái ghế, nơi này tổng cộng chỉ có sáu cái ghế như vậy, hai cái khác nhỏ hơn, ảnh hưởng đối với giá trị không lớn, nhưng luôn là một loại tỳ vết, đã có đồ tốt Lý Dương chắc chắn sẽ không lựa chọn đồ có tỳ vết.- Cậu em, cậu thật tinh tường, mấy món này là hàng tốt nhất của tôi đấy, xem mắt cậu nhìn chuẩn như vậy, tôi cũng không dám đưa giá láo, cái ghế này một vạn rưỡi một cái, bàn trà hai vạn, muốn lấy cả thì tôi bớt cho hai ngàn, tổng cộng năm vạn tám, số tiền này cũng là cát lợi.Miệng ông chủ há rộng cười nói, Lý Dương chỉ liền mấy món đồ, để cho ông chủ vừa kinh ngạc đồng thời cũng rất là vui mừng, muốn cố gắng để hoàn thành cuộc trao đổi này.Một vạn rưỡi một cái, cái giá tiền này quả thật không tính là cao, cuối cùng lại bớt hai ngàn, Lý Dương cẩn thận suy nghĩ một chút, giá tiền này coi như là hợp lý.- Một vạn rưỡi ? Sao đắt như vậy, Dương Dương, hay là ta hỏi vài nhà nữa, sau đó hãy nói ?Mẹ Lý Dương đột nhiên tới cạnh nhỏ giọng nói một câu, Lý Dương hơi sửng sốt một chút , khẽ gật đầu một cái.Mẹ hắn cả đời chất phác, mấy ngày nay thấy Lý Dương tốn tiền vốn đã có chút đau lòng , mặc dù biết con trai có tiền , nhưng loại cảm giác này không cách nào tránh khỏi .Trước đây mua đồ dầu gì cũng là rất nhiều hàng trong cuộc sống cần thiết, hôm nay mua lại là gia cụ sử dụng, nhìn lại bà nghĩ hoàn toàn không cần thiết mua đắt tiền như vậy, một vạn rưỡi một cái, một cái ghế liền hơn một năm tiền hưu trí của bà.- Đợi đã, cậu em chớ đi vội, chúng ta còn chưa thương lượng giá tiền xong mà, nếu cậu muốn thật, tôi còn có thể bớt cho chút nữa.Thấy Lý Dương định đi, ông chủ kia có chút nóng nảy, lời của mẹ rất nhỏ, nhưng đứng gần như vậy vẫn bị hắn nghe được. Mấy người này là khách hàng tới mua đồ thật, để bọn họ đi, cuộc thương lượng này không ai nói mạnh được.Ở trong khu này không chỉ một mình nhà hắn có ghế làm từ gỗ hồng Toan Chi.- Có thể bớt được bao nhiêu?Lý Dương còn chưa nói, mẹ hắn liền hỏi một câu .Lý Dương mỉm cười nhìn ông chủ kia, không nói chuyện. Thật ra thì Lý Dương rất rõ ràng , loại thị trường này cạnh tranh rất lớn, cho dù đi mấy nhà cũng nói giá không thấp hơn bao nhiêu. Cho nên Lý Dương phải đi chẳng qua là không muốn buồn lòng mẹ, nếu mẹ muốn đi mấy nhà, vậy thì đi cùng bà mấy nhà cũng tốt.- Tôi để cho bà thêm một ngàn, tổng cộng năm vạn bảy thì thế nào ?Ông chủ cắn răng, mẹ hắn lập tức lại lắc đầu, nói:- Năm sáu vạn anh chỉ bớt cho một ngàn, quá ít quá ít , chúng ta đi hỏi nữa xem sao.Nói xong Hà Ái Linh liền đi, đi ra ngoài mới mấy bước, ngay cả Lý Dương và Lý Quân Sơn cũng đi theo.Ông chủ kia thấy thế có vẻ hơn gấp gáp, vội vàng kêu lên:- Chờ một chút, các người thật lòng muốn , cả bộ này năm vạn rưỡi lấy đi, năm vạn rưỡi là thật không thể thấp nữa, tôi dám cam đoan là giá thấp nhất nơi này, không được ta cũng không có cách nào.Hà Ái Linh dừng bước, chờ Lý Dương đi tới mới thấp giọng hỏi:- Dương dương, cái giá tiền này như thế nào ?- Không cao, rất hợp lý, loại gỗ này bản thân giá trị cũng không thấp, đồ tốt khẳng định đắt.Suy nghĩ thêm, Lý Dương mới từ từ nói, năm vạn tám Lý Dương đã không cho là đắt, năm vạn rưỡi lại càng không có bất kỳ ý kiến, gia cụ gỗ lim phần lớn lãi đều ở trong quá trình gia công nguyên liệu, thành phẩm ngược lại không có cao như vậy .Trừ phi người chủ này là tự mình gia công nguyên liệu, như vậy mới có thể kiếm thêm nhiều lãi hơn.-o0o-Nguồn:


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận