Sau Khi Xuyên Sách Ta Bị Đại Lão Điên Cuồng Theo Đuổi




                 🍓Editor: Dâu
                 🍓Beta: Dâu
Biểu cảm trên mặt mẹ Chu cứng lại, hốc mắt bà có chút phiếm hồng, còn có chút ướt át.


Tuy rằng thằng nhóc thối này từ nhỏ đến lớn luôn nghe lời, thành tích luôn đứng nhất nhưng rất nhiều thời điểm, cậu không thích cùng người lớn ở chung, còn có chút phản nghịch, quan trọng nhất là tính tình của cậu rất không tốt.


Mẹ Chu cho rằng cả đời của con trai mình sẽ luôn luôn như vậy.


Nhưng không nghĩ tới, hôm nay cậu sẽ vì một cô gái mà ăn nói khép nép cầu xin bà.


Mẹ Chu cảm thấy con trai của mình cuối cùng lớn lên cũng thành thục một ít, bởi vậy, ánh mắt của bà khi nhìn Hứa Thiện Ý đều mang theo yêu thương.


Bà đã âm thầm nhận định người con dâu này, về sau tuyệt đối không thể để A Cận đánh mất cô gái này.


"Nhìn con đáng thương như vậy, được, mẹ đồng ý với con." Mẹ Chu hồi phục tinh thần lại, cười đồng ý với con trai.


Chu Cận nhẹ nhàng thở ra nhưng không nhịn được mà truy hỏi: "Mẹ, rốt cuộc là mẹ đã dắt cô ấy đi đâu vậy?"
"Con đoán xem?" Mẹ Chu nói xong lời này, liền tười cười rồi cúp điện thoại.


Hiện tại bà muốn một mình nói chuyện với con dâu tương lai, nên không nói cho thằng nhóc thối kia là bọn họ muốn đi đâu.


Bằng không thằng nhóc thối kia khẳng định sẽ trực tiếp đến đây dắt cô gái nhỏ này đi mất.
_______
Nửa tiếng sau, xe dừng lại ở trước cửa một nhà hàng món Trung được trang hoàng cổ kính.


Mẹ Chu tươi cười lôi kéo Hứa Thiện Ý đi vào.


Hứa Thiện Ý nhìn ra được, nơi này rất xa hoa, cô có chút không được tự nhiên.


Bởi vì mẹ Chu đã sớm đặt chỗ ngồi, người phục vụ cũng nhận ra bà, thấy bọn họ đi đến, lập tức dẫn đường, đưa họ đến cửa phòng bao.


Vào phòng ngồi xuống, rất nhanh người phục vụ đã đem thực đơn đưa cho mẹ Chu.


Mẹ Chu lại đẩy thực đơn đến trước mặt Hứa Thiện Ý, yêu thương nói: "Tiểu Thiện nhìn xem thích ăn cái gì, không cần khách khí với dì."
Hứa Thiện Ý làm sao có thể không khách khí, cô còn rất căng thẳng.


Cô vội vàng lắc đầu: "Dì à, vẫn là dì chọn đi, con cái gì cũng có thể ăn, con không có kén ăn."
"Không kén ăn là tốt, con trai của dì đặc biệt kén ăn, từ nhỏ đến lớn vì để chữa khỏi tật xấu đó của nó, làm cho dì rất buồn rầu." Mẹ Chu nhịn không được mà nhớ tới con trai của mình.



Hứa Thiện Ý cười cười, yên lặng lắng nghe.


Mẹ Chu thấy Hứa Thiện Ý nguyện ý nghe, bà lập tức chọn một ít đồ ăn mà các cô gái đều thích ăn, sau đó đưa thực đơn cho người phục vụ, liền hưng phấn nói với chuyện với cô: "Nói tới con của dì, thật ra tuổi của nó với con không chênh lệch lắm nhưng tính tình không tốt, luôn làm cho dì buồn rầu.

Dì rất hối hận khi chỉ có một đứa con, nếu dì có con gái, con bé nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời hơn thằng nhóc thối kia."
Hứa Thiện Ý cảm thấy không tốt khi tùy ý đánh giá một người không quen, huống chi mẹ của người đó hôm nay còn giúp đỡ cô.


Cho nên, Hứa Thiện Ý chỉ có thể tiếp tục cười, yên lặng nghe.


Mẹ Chu cũng không cần cô đáp lời, sau đó bà nói rất nhiều.


Cho đến khi người phục vụ bưng toàn bộ thức ăn mà bà đã chọn lên, mẹ Chu mới ngừng lại, ôn nhu nói: "Ăn đi, đừng để đói."
Hứa Thiện Ý gật đầu: "Dạ."
Sau đó, hai người bắt đầu ăn cơm.


Hứa Thiện Ý kinh ngạc phát hiện, nơi này không chỉ có khung cảnh đẹp mà thức ăn cũng thực sự rất ngon.


Thấy cô rất thích món ăn ở đây, mẹ Chu đặc biệt vui vẻ, bà muốn thường xuyên dẫn Hứa Thiện Ý đến đây ăn, nhưng hình như không có cớ gì hay, vì thế mẹ Chu không thể nhịn được mà hỏi cô: "Tiểu Thiện, dì rất thích con, dì cảm thấy tuy rằng con trai của dì tính khí không được tốt lắm nhưng những phương diện khác của nó cũng khá tốt, nếu không dì giới thiệu nó cho con quen biết?"
Hứa Thiện Ý đang ăn canh, tuy có chút lạt nhưng vẫn rất ngon, đột nhiên nghe thấy mẹ Chu nói như vậy.


Bỗng chốc Hứa Thiện Ý bị nghẹn đến đỏ bừng cả mặt, không ngừng ho khan: "Khụ khụ khụ,...."
Cô ho đến có chút chật vật, vì sợ ảnh hưởng đến khẩu vị của mẹ Chu, Hứa Thiện Ý lập tức đứng lên, che miệng, vội vàng nói: "Xin lỗi dì Tịch, con đi toilet một chút, sẽ mau trở lại."
Mẹ Chu cũng bị dọa sợ, bà lo lắng đứa nhỏ này bị bà làm cho sợ hãi, giờ phút này bà cũng có chút luống cuống tay chân, vội vàng gật đầu: "Mau đi đi, đều là tại dì."
Hứa Thiện Ý đang rất khó chịu, cô lập tức xoay người ra khỏi phòng, trực tiếp chạy đến toilet.


Cô ở trong toilet ngây người một lúc mới hết ho khan, nhưng mặt với hốc mắt đều phiếm hồng.


Thời điểm Hứa Thiện Ý đứng rửa tay, trái tim của cô vẫn còn đang đập loạn.


Cô nhịn không được mà hoài nghi, dì Tịch này đột nhiên đối tốt với cô như vậy, lại còn giới thiệu con trai của bà ấy cho cô, bà ấy sẽ không coi trọng cô chứ?
Nhưng nhìn bản thân ở trong gương, Hứa Thiện Ý không thấy bản thân mình đặc biệt ở chỗ nào, vì sao dì Tịch thích cô đến như vậy?
Thật sự rất kỳ lạ.
______
Khi cô đang ngẩn người nhìn bản thân ở trong gương, đột nhiên bên cạnh xuất hiện một cô gái mặc đồ phục vụ đang muốn đi vào toilet, nhưng khi đi ngang qua người Hứa Thiện Ý, cô ta quét ánh mắt về phía Hứa Thiện Ý một cái, sau đó liền ngừng lại ở sau lưng cô.


Cô ta mở to hai mắt, không dám tin nhìn cô vài lần, cuối cùng khiếp sợ mà mở miệng: "Hứa Thiện Ý, tại sao mày lại ở đây?"
Hứa Thiện Ý sửng sốt một lúc, cô không nghĩ tới ở nơi này có người quen biết cô.


Cô quay đầu lại nhìn người ở phía sau mình, cẩn thận đánh giá một chút, cô phát hiện bản thân không quen người này, nhưng trong đầu xuất hiện một đoạn ký ức, cho thấy đây là người quen của nguyên chủ.



Đây là bạn học trước khi chuyển trường của nguyên chủ, tên Vương San San, cô ta là bạn học, cũng là hàng xóm của nguuên chủ nhưng quan hệ của bọn họ không tốt.


Hứa Thiện Ý cũng không biết vì sao lại gặp Vương San San đang mặc đồ phục vụ ở đây, nhưng cô nghĩ nguyên chủ cùng người này có quan hệ không tốt lắm cho nên cô chỉ cần tùy tiện trả lời một chút là được.


Trên mặt Hứa Thiện Ý không có biểu cảm gì, trả lời một câu: "Ừ, tôi tới đây ăn cơm."
Nói xong, cô muốn đi ra ngoài.


Sắc mặt Vương San San khẽ biến, cô ta nhịn không được lại nói: "Trước kia tôi nghe nói các người chuyển nhà, cậu cũng chuyển trường.

Tôi còn tưởng rằng sẽ không gặp lại cậu, nhưng không nghĩ tới lại gặp nhau ở đây.

Nhà cậu chuyển đến gần đây sao? Cha mẹ cậu có phải làm ăn lời được rất nhiều tiền."
Lúc đầu Hứa Thiện Ý cho rằng đối phương chỉ là tùy tiện hỏi mà thôi, nhưng những câu phía sau nghe qua có chút là lạ.


Cô có chút không thoải mái, xoay người, bình tĩnh hỏi lại: "Cậu hỏi chuyện này làm gì?"
"Tôi tùy tiện hỏi thôi, dù sao nhà hàng mà tôi đang làm này, có giá rất cao, không phải ai cũng có thể đi vào ăn, tôi chỉ nghĩ nhà cậu phát tài mà thôi." Vương San San ngoài cười nhưng trong không cười.


Sau khi nghe cô ta nói xong, Hứa Thiện Ý càng cảm giác được người tên Vương San San thực sự không thích cô.


Vừa khéo, nghe cô ta nói xong, Hứa Thiện Ý cũng không thích cô ta.


Vì thế, cuối cùng Hứa Thiện Ý liếc mắt nhìn Vương San San một cái, lạnh giọng nói: "Cậu không thích tôi, về sau thấy tôi đừng chủ động chào hỏi, bởi vì tôi không muốn để ý đến cậu."
Dứt lời, Hứa Thiện Ý xoay người đi ra ngoài.


Vương San San nghe xong những lời mà Hứa Thiện Ý nói, lại thấy cô đã đi rồi, cô ta tức giận đầy mình.


Cô ta nắm chặt nắm tay, thiếu chút nữa đã đuổi theo đánh người nhưng nhớ tới tình cảnh trước mắt của bản thân, chỉ có thể nhẫn nhịn.


Lúc trước cha mẹ của cô ta cũng kinh doanh, trong nhà cũng có tiền, cho nên gia đình cô ta mua nhà ở cùng tiểu khu với Hứa Thiện Ý, trở thành hàng xóm.


Nhưng không nghĩ tới, công ty nhà cô ta phá sản, còn thiếu người ta hơn một ngàn vạn, cha mẹ của cô ta bỏ trốn ra nước ngoài, mà cô ta cũng bị bắt bỏ học, ra ngoài làm công nuôi bản thân.


Cô ta ngại khi làm công ở thành phố trước đó, vì không muốn mất mặt nên mới đến thành phố khác, vậy mà lại gặp được người mà cô ta đã từng hâm mộ và ghen tị ở nơi này.


Trước kia, Hứa Thiện Ý và cô ta vừa là bạn học vừa là hàng xóm, gia cảnh của cả hai nhà tương đối giống nhau, nhưng Hứa Thiện Ý xinh đẹp hơn cô ta rất nhiều, điều này làm cho Vương San San vô cùng ghen tị.


Hiện tại nhìn thấy Hứa Thiện Ý còn có thể mặc quần áo đẹp, có thể đến nhà hàng xa hoa như vậy để ăn cơm, cô ta ghen tị đến nổi ánh mắt có thể nhỏ ra máu.



Sau khi ra khỏi toilet, Vương San San lén đi dò hỏi xem trong phòng ăn của Hứa Thiện Ý còn có ai.


Nhưng nhà hàng này rất bảo mật thông tin của khách hàng, Vương San San cố gắng lắm mới có thể biết được trong phòng này trừ bỏ có một cô gái, còn có một nhân vật lớn không thể chọc vào.


Vương San San cẩn thận nhớ lại, theo hiểu biết của cô ta, trong nhà Hứa Thiện Ý không có nhân vật lớn nào.


Cho nên, chẳng lẽ Hứa Thiện Ý tuổi còn nhỏ nhưng đã quen được một nhân vật lớn, còn bị người ta bao nuôi?
Vừa nghĩ như thế, Vương San San đang điên cuồng ghen tị, đột nhiên phấn khích.


Nếu thật sự là như vậy thì đừng trách cô ta không khách khí.


Cô ta nhất định phải khiến cho Hứa Thiện Ý thân bại danh liệt.


Dựa vào cái gì mà nhà họ Vương của cô ta phải phá sản khiến cho cô ta đi làm công, còn Hứa Thiện Ý lại sống tốt đến như vậy?
Như thế không công bằng.


Cô ta phải khiến Hứa Thiện Ý trở nên giống như mình.
_______
Sau khi Hứa Thiện Ý trở lại phòng, mẹ Chu lập tức lại gần, quan tâm hỏi: "Thế nào? Con khá lên chút nào chưa? Vừa rồi đều tại dì, nếu dì không nói những lời đó thì con sẽ không khẩn trương đến nỗi bị sặc."
Mặt Hứa Thiện Ý ửng đỏ: "Con không sao, không phải tại dì, vấn đề là ở bản thân con."
Mẹ Chu nghe vậy, đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, bà cùng Hứa Thiện Ý ngồi xuống một lần nữa, sau đó nhịn không được mà hỏi: "Tiểu Thiện, có phải là con đã có bạn trai cho nên mới kích động như vậy?"
May mắn là lúc này Hứa Thiện Ý không ăn canh, nếu không cô cảm thấy bản thân vẫn có khả năng sẽ sặc thêm lần nữa.


Cô vội vàng lắc đầu: "Không có, không có, con không có bạn trai, bây giờ con còn chưa muốn yêu đương, ba mẹ con cũng sẽ không cho con yêu đương."
Mẹ Chu vừa nghe Hứa Thiện Ý nói không có bạn trai, bà lập tức vui vẻ, nhưng chưa được hai giây, bà lại lo lắng đứng lên.

Nghe ý tứ này của cô, chỉ sợ con trai của bà muốn theo đuổi được Hứa Thiện Ý cũng không phải là chuyện dễ dàng.


"Con nói cũng đúng, quả thật hiện tại con còn nhỏ." Chẳng qua, mẹ Chu sợ mình càng nói lại càng dọa sợ đứa nhỏ này, nê bà quết định đợi từ từ rồi tính, bà cười cười: "Mau, chúng ta không nói vấn đề này nữa, ăn cơm trước đi, ăn xong rồi nghỉ ngơi một chút, buổi chiều dì dẫn con đi gặp giáo viên, dì đã sắp xếp một giáo viên dạy diễn xuất cho con.

Hôm nay và ngày mai đều là cuối tuần, hẳn là con sẽ có thời gian để đi quay đúng không?"
"Dạ có, hôm nay và ngày mai con đều có thể đi quay." Nói tới vấn đề chính, Hứa Thiện Ý lập tức phấn chấn tinh thần mà gật đầu.
_____
Sau khi ăn cơm trưa, Hứa Thiện Ý cùng với mẹ Chu rời khỏi nhà hàng.


Trước đó, Hứa Thiện Ý từng lén đi đến quầy để chuẩn bị trả tiền, dù sao hôm nay là dì Tịch giúp đỡ cô, cô cảm thấy không thể để dì Tịch mời được.


Nhưng nhân viên lại nói cho cô biết, dì Tịch có thẻ thành viên ở đây, tiền sẽ trừ vào thẻ đó, khiến cô chỉ có thể ủ rủ mà quay lại phòng bao.


Lúc đi về, trong lòng cô nghĩ, chờ sau khi kiếm được tiền, cô nhất định phải mời dì Tịch một lần mới được.


Thời điểm bọn họ rời đi, Vương San San cũng đã tan ca, cho nên cô ta không phát hiện người đi ra cùng với Hứa Thiện Ý là ai.


Tài xế của mẹ Chu biết được bọn họ đã ăn cơm xong, liền chạy xe đến trước cửa nhà hàng để đón bọn họ.


Nửa tiếng sau, họ cùng nhau trở lại công ty Tinh Thần.



Điện thoại của mẹ Chu lại vang lên, nhưng lần này là tin nhắn thoại, bà vừa thấy, nhất thời nhịn không được mà bật cười.


Thằng nhóc thối kia vậy mà luôn canh giữ ở công ty Tinh Thần, nhưng cậu không muốn để Hứa Thiện Ý biết được người đứng bên cạnh cô là mẹ của mình, cho nên tin tức mà Chu Cận gửi đến chính là cầu xin mẹ Chu tìm cơ hội rời đi, để cho cậu có thể ra gặp mặt Hứa Thiện Ý.


Quả thật là buổi chiều bà còn có chút việc cần làm, mà vừa nãy đã ở cùng con dâu tương lai đủ lâu, nghĩ tới con trai đã gấp đến độ đầu cũng muốn bốc khói, bà đồng ý với con trai.


Vì thế sau khi đến công ty Tinh Thần, mẹ Chu nói có chuyện cần làm, ngày khác lại gặp mặt cô, sau đó lại giao cho một người phụ trách dẫn cô tới chỗ giáo viên diễn xuất, rồi bà mới rời đi.


Mẹ Chu đi rồi, giáo viên diễn xuất của Hứa Thiện Ý đối với cô rất nhiệt tình, điều này khiến cho cô thả lỏng hơn rất nhiều, cũng học được rất nhiều.


Hứa Thiện Ý không phát hiện rằng thời điểm mà cô đang học cùng giáo viên, có một người cao lớn, anh tuấn luôn đứng ở cửa lén nhìn cô.


Thấy khí sắc của cô rất tốt, cảm xúc cũng không có gì bất ổn, Chu Cận mới an tâm.


Xem ra mẹ của cậu không có nói gì sai, cũng không có hù dọa Hứa Thiện Ý.


Nháy mắt trời cũng sắp tối, giáo viên kêu Hứa Thiện Ý nghỉ ngơi trước, sau đó đi gọi điện cho mẹ Chu, không biết nói gì đó.


Nhưng rất nhanh, giáo viên quay trở lại, đưa điện thoại cho Hứa Thiện Ý, ôn nhu nói: "Là chị Tịch gọi."
Lúc này Hứa Thiện Ý đang uống nước, nghe được là dì Tịch gọi đến, cô lập tức buông bình nước xuống, sau đó nghe điện thoại: "Chào dì Tịch."
"Ừ, hôm nay Tiểu Thiện học như thế nào? Có mệt hay không?" Trong giọng nói của mẹ Chu tràn đầy sự quan tâm và yêu thương.


Hứa Thiện Ý cảm thấy không quen nhưng vẫn cười trả lời: "Không có mệt ạ, con còn có thể tiếp tục học."
"Không thể làm được, hiện tại đã quá muộn, con nên về nhà.

Lại nói, dì vừa mới nghe giáo viên nói con học rất tốt, chỉ cần con ký hợp đồng, ngày mai con có thể đến thử trang phục, sau đó đến chỗ Trương đạo."
"Thật vậy chăng? Con thật sự có thể quay?" Hứa Thiện Ý rất kinh ngạc.


Mẹ Chu rất hài lòng về đứa con dâu tương lai này, đối với cô không có nhiều yêu cầu, bà cười nói: "Thật sự, sao dì có thể lừa con, con mau dọn dẹp rồi về nhà đi, ngày mai gặp lại."
"Vâng, dì, ngày mai gặp."
Sau khi cúp điện thoại, Hứa Thiện Ý lại cảm ơn giáo viên hôm nay đã dạy cô, sau đó mới thu thập đồ của bản thân, rồi rời khỏi công ty Tinh Thần.


Vừa ra tới cửa, cô đang chuẩn bị bắt taxi để về, lại nhìn thấy một chiếc xe máy đầy phong cách ngừng lại trước mặt cô.


Không đợi cô nói chuyện, thiếu niên anh tuấn trên xe cười tươi nhìn cô: "Trùng hợp như vậy?"
        ___________🍓🍓🍓___________
Chán thanh niên Chu Cận thật sự🤦‍♀️ đứng ngoài cửa rình coi con gái nhà người ta🤦‍♀️
P/s: Thông cảm xíu nha mn, mấy bữa nay hơi bận (thật ra là làm biếng😢)
Trễ có 5n chứ nhiêu🤦‍♀️
Đáng lẽ mai up nhưng nay vui nên chạy cho xong rồi up luôn😂 Đánh gần 3k chữ, gãy tay😢
💥💥💥 Xin lưu ý: chương này được edit khi con Dâu đang trong tình trạng hưng phấn quá độ, điên điên dại dại.

Nên có gì sai sót thì mong mọi người nhẹ nhàng mà nhắc nhở em nó🤦‍♀️
🍓Lý do tui vui: nay anh nhà tui mlem quá trời, xỉu up xỉu down luôn á☺


.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận