Sau Khi Trở Thành Bánh Xe Dự Phòng, Cả Nam Chính Lẫn Nam Phản Diện Đều Theo Dõi Ta


Có lẽ cảm thấy mình phát hiện tên kia cười chính là nhìn ra bí mật của gã, giọng đặt câu hỏi của Cảnh Nhất Thành bớt chút lạnh lùng, thêm tí tẹo đắc ý.

Mắt hắn nhìn chằm chằm mỗi một thay đổi trên vẻ mặt của Hứa Thừa Hạo, lòng suy nghĩ, chỉ cần đối phương lộ ra chút khác lạ, mình nhất định có thể phát hiện kế hoạch của gã!

Hứa Thừa Hạo trả lời hắn xong, đột nhiên lại cười to hơn.

Trông anh như bị chọc trúng điểm nhột, không chỉ mỗi miệng cười, cả mắt cũng cong cong cười theo. Ánh đèn lấp lánh ánh lên những tia sáng nhỏ trong con ngươi của anh, làm người nhìn nhất thời không thể dời mắt đi được.

Cảnh Nhất Thành nhìn chăm chú đôi mắt đấy, hắn tự nhiên thấy tim đập loạn nhịp, sau đó liền nghe đối phương nói: “Chẳng qua là tôi thấy có một người không từ thủ đoạn quấn lấy một kẻ không yêu mình, cùng một kẻ không yêu người kia nhưng lại lợi dụng đối phương đính hôn cùng mình, thật là xứng đôi.”

Cảnh Nhất Thành chỉ chằm chằm nhìn khuôn mặt nghiêng của anh, không nói gì. Đến khi Hứa Thừa Hạo thắc mắc nhìn sang, hắn mới vô thức dời tầm mắt, nhìn về phía Nguyễn Thần Hiên đang đứng trong đám người, bình tĩnh nói: “Nói không sai.”

Hứa Thừa Hạo cong mắt liếc qua: “Ừ.”

Giữa phòng tiệc, MC mời gia chủ Nguyễn gia lên sân khấu phát biểu, sau đấy đến lượt đôi hôn phu hôn thê lên nói đôi lời, và trao nhẫn đính hôn cho nhau… Toàn bộ quá trình, mặt Nguyễn Thần Hiên đều đen xì, lúc đám đông xung quanh reo hò đòi hôn phu hôn hôn thê, y cũng chỉ hôn một cái vào má cho có lệ.

So với quan tâm đến cảm nhận của hôn thê, ngược lại, Nguyễn Thần Hiên để ý đến hai người đang ngồi trong góc hơn – Cảnh Nhất Thành và Hứa Thừa Hạo!

Do hôm nay y bị đặt vào vị trí vừa bất lợi vừa xấu hổ, nên độ nhạy cảm của Nguyễn Thần Hiên phi thẳng lên trời, chỉ cần đối phương nhìn mình hơi chăm chú một chút, là y sẽ nghi ngờ hai tên kia có phải đang thầm chế giễu y không! Thấy hai tên kia nói chuyện là y bắt đầu ngờ vực có phải bọn họ đang bí mật hợp tác, đem chuyện đính hôn nói cho An Nhu Vũ không.

Tóm lại, hành động của hai tên kia đã chiếm lấy tất cả sự chú ý của y, Nguyễn Thần Hiên không chỉ để ý, y còn phân tích nhất cử nhất động của hai tên đấy, vì thế mà tâm trạng càng tụt dốc.

Y phải nhanh chóng tìm cách giải quyết sạch chuyện trong nhà rồi tìm An Nhu Vũ, giải thích rõ ràng… Còn Cảnh Nhất Thành, đừng tưởng y không biết những chuyện này đều có hắn nhúng tay vào! Còn Hứa Thừa Hạo, nếu dám cướp người thì liệu mà chờ bị trả thù đi!

Uy hiếp tàn bạo một trận trong lòng, y cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Nhưng nhìn hai tên kia mặc kệ xung quanh, vui vẻ nói chuyện, sự bất mãn lại dâng lên nhanh chóng trong lòng Nguyễn Thần Hiên.

Hôm nay nhất định là ngày xui!


Y im lặng nắm chặt hai bàn tay đang buông thõng bên người, Nguyễn Thần Hiên phẫn nộ, trừng mắt nhìn hai người trong góc, trút tất cả lửa giận lên đầu họ.

Hứa Thừa Hạo ngồi trong góc: “???”

Đờ mờ, từ lúc vào tiệc đến giờ, anh có làm cái gì đâu mà trừng anh! Anh còn đang phải ngồi chịu đựng Cảnh Nhất Thành đây, y có tư cách gì mà đi trợn mắt với anh! Đồ thần kinh!

Cũng không biết tên điên kia đang nhìn gì, tốt nhất là y nhìn thấy anh cùng tên bên cạnh đang gây gổ nhau… Nghĩ như vậy, Hứa Thừa Hạo yên lặng liếc qua người kế bên, anh thấy mặt Cảnh Nhất Thành ung dung hờ hững, đôi mắt u ám không để ai biết hắn đang nghĩ gì.

Thôi, thay vì gây gổ còn không bằng nghĩ xem làm cách nào để yên lặng rời khỏi chỗ cạnh hắn thì hơn.

Lúc Hứa Thừa Hạo bận suy nghĩ cách thoát thân, thì thấy mẹ Hứa ở đằng xa đang vẫy tay gọi anh qua.

Hứa Thừa Hạo vui mừng, lòng nghĩ thầm đây chính là cảm ứng giữa mẹ và con trai đó, anh gật đầu với Cảnh Nhất Thành tỏ ý cần đi, sau đấy nhanh nhẹn rời khỏi bàn, hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt khác thường của người điên.

“Mẹ, có chuyện gì sao?” Lúc Hứa Thừa Hạo tới, đứng cạnh mẹ Hứa còn có người khác, anh cũng tiện thể gật đầu chào, sau đấy lại quay sang mẹ Hứa.

“Đây là dì Trịnh, con còn nhớ không?” Mẹ Hứa tươi cười vui vẻ giới thiệu, Hứa Thừa Hạo lập tức có dự cảm xấu, quả nhiên, mẹ Hứa hỏi một câu xong liền quay qua cô gái bên cạnh, tiếp tục nói: “Đây là Vân Vân, hai đứa lúc còn bé có học chung mẫu giáo và tiểu học, tiếc là sau đấy dì Trịnh ra nước ngoài, nếu không chắc chắn hai đứa là thanh mai trúc mã đến bây giờ.”

Dì Trịnh xêm xêm tuổi với mẹ Hứa, nhìn cả hai kéo tay nhau là có thể thấy quan hệ hai người thân mật thế nào, bà cũng nói theo: “Đúng thế, hồi xưa thấy con thì con còn mặc tã lót, giờ chớp mắt một cái đã trưởng thành như vậy, lại còn đẹp trai nữa, thật ra Vân Vân vẫn phải gọi con bằng anh đấy.”

Cô bé đứng đối diện dạn dĩ đưa tay ra, nói: “Chào Hứa ca, em là Trịnh Vân Vân.”

Hứa Thừa Hạo cũng bắt tay cô, lịch sự cười nói: “Chào em.”

Giới thiệu hai bên biết nhau, mẹ Hứa cao hứng vỗ vỗ cánh tay Hứa Thừa Hạo, nói: “Hai đứa trẻ tuổi thì nên đi chơi với nhau đi, ngồi chung với mẹ và dì cũng chán…Vân Vân mới về nước, con nhớ chăm sóc em nó cho kỹ, nghe chưa?”

Hứa Thừa Hạo nhìn mẹ Hứa, muốn nói nhưng lại thôi, cuối cùng đành gật đầu đồng ý: “Vâng ạ.”


Đi coi mắt ngay trong tiệc đính hôn của nam chính cũng có hơi quá đáng, nhưng mẹ Hứa đã nói rồi, con gái nhà người ta cũng đang chờ, thân là quý ông lịch sự như anh vẫn phải đưa Trịnh Vân Vân ra chỗ ngồi, hỏi cô có muốn ăn gì không.

Trịnh Vân Vân thèm thuồng liếc nhìn bàn đồ ăn, cuối cùng xua tay, nói: “Không cần, em dạo này đang giảm cân, nếu không, mặc lễ phục sẽ lộ bụng mỡ ra mất.”

Hứa Thừa Hạo ngồi xuống ghế bên cạnh, tiện tay lấy một ly rượu sâm-panh: “Kết hợp với tập thể thao điều độ, giảm cân sẽ hiệu quả hơn đấy.”

Kinh ngạc hiện lên trong mắt Trịnh Vân Vân: “Em còn tưởng anh sẽ khích lệ em, nói đừng kiêng ăn chứ.”

Hứa Thừa Hạo: “Không đâu. Dạo gần đây anh đi tập rất mệt, nên muốn kéo người xuống hố cùng.”

Trịnh Vân Vân phì cười, nhưng lại nhanh chóng thục nữ che miệng, chỉ lộ ra đôi mắt cong cong: “Anh vui tính còn hơn em tưởng đấy.”

Hứa Thừa Hạo: “Anh đâu có đùa, đang nghiêm túc đấy.”

Trịnh Vân Vân: “Ha ha ha.”

Hứa Thừa Hạo: “…”

Thôi, cô bé vui là được.

Mẹ Hứa đang luôn chú ý tình huống bên này vô cùng hài lòng, bà liếc nhìn dì Trịnh một cái, rồi hai người tươi cười, cầm ly rượu nhẹ nhàng rời đi.

Mà chú ý Hứa Thừa hạo còn có thêm hai tên nữa, một đang kinh ngạc, một đang tức giận.

Nguyễn Thần Hiên hoàn toàn không ngờ, Hứa Thừa Hạo thế mà không nhân cơ hội chế giễu mình, hay thừa cơ cướp An Nhu Vũ, mà lại đi tán gái ngay trong tiệc đính hôn của mình?!


Tên này muốn làm gì? Không phải gã rất yêu An Nhu Vũ sao? Gã có cơ hội vô cùng tốt để xuống tay ngay trong tiệc đính hôn, nhưng gã lại làm chuyện khác?

Đầu Nguyễn Thần Hiên đầy câu hỏi, lòng cảnh giác lại càng sâu hơn. Có những kẻ nhìn thì vô hại, nhưng đến một ngày khi ta không thể nhìn thấu hắn, hắn sẽ trở thành một biến số khác thường, làm ta phải đề phòng.

Nguyễn Thần Hiên lo lắng Hứa Thừa Hạo sẽ giở trò quỷ, vì vậy y nhín chút thời gian liên lạc thủ hạ, ra lệnh cho bọn họ theo dõi kỹ Hứa Thừa Hạo, có chuyện gì khác lạ là phải báo cáo.

Đến khi thủ hạ nhận lệnh, y mới an tâm một chút rồi trở lại yến tiệc, tiếp tục chú ý Hứa Thừa Hạo – Y chắc chắn sẽ phát hiện ra hết âm mưu của tên đó!

Cảnh Nhất Thành ngồi trong góc cũng liên tục chú ý Hứa Thừa Hạo, lúc hắn bắt đầu tưởng rằng đối phương không thể nhịn được nữa, phải hành động, hắn ngay lập tức chăm chú quan sát tình hình, ai dè vạn vạn không ngờ tới, gã kia chả thèm quan tâm Nguyễn Thần Hiên như thế nào, lại chạy đi coi mắt!

Cái cảm giác bứt rứt vì đấm vào bịch bông lại xuất hiện, cơn giận của Cảnh Nhất Thành ùn ùn dâng lên, hắn cảm thấy mình đang bị đùa giỡn. Tư tưởng nguy hiểm “tại sao gã đó không thích An Nhu Vũ” lại động kinh trồi lên, làm hắn nóng lòng muốn kéo người rớt trở lại hố.

Bản thân hắn cũng biết tâm trạng của mình đang rất lộn xộn, hắn nhìn chằm chằm Hứa Thừa Hạo mấy giây, cuối cùng đem tất cả quy về do Hứa Thừa Hạo không hành động như những gì hắn định sẵn, thoát khỏi lòng bàn tay của hắn, cho nên hắn mới không cam lòng khi kế hoạch của mình phát sinh thay đổi.

Hứa Thừa Hạo là biến số duy nhất trong kế hoạch của hắn.

Cảnh Nhất Thành cầm ly sâm-panh trong tay, dằn mạnh lên bàn rồi đứng dậy bỏ đi.

Nếu đối phương đã thật sự buông tay An Nhu Vũ, vậy sau này hắn cũng không cần chú ý nhiều đến hành động của đối phương. Chỉ cần tên đấy không làm gì để hấp dẫn sự chú ý của An Nhu Vũ, có khi bọn họ có thể hợp tác với nhau đấy.

Suy nghĩ, vẻ mặt Cảnh Nhất Thành dần trở lại vẻ lạnh lùng, hắn sải bước rời khỏi yến tiệc.

Hắn đi thẳng một mạch lên xe, nhỏ giọng nói: “Đi.”

Xe chạy chậm rãi, bỏ lại sau lưng căn biệt thự nhộn nhịp sáng trưng, Cảnh Nhất Thành liếc nhìn hai giây rồi quay đi, nhàn nhạt nói: “Có thể thu hồi người theo dõi Hứa Thừa Hạo, sau này cũng không cần báo cáo chuyện của gã đó cho tôi nữa.”

“Vâng.” Trợ lý ngồi ở ghế phó lái bắt đầu gọi điện thoại liên lạc người bên kia, sau đấy cậu quay đầu lại với vẻ mặt kỳ lạ: “Sếp, người của mình vừa báo Nguyễn Thần Hiên cũng phái người đi theo Hứa Thừa Hạo, còn đặt máy nghe lén trên xe anh ta.”

Trợ lý cẩn thận nhìn sắc mặt sếp mình: “Chúng ta có rút người không?”


Cảnh Nhất Thành: “… Không rút! Tiếp tục theo dõi! Có chuyện gì phải báo với tôi!”

Trợ lý: “Vâng.”

Hứa Thừa Hạo hoàn toàn không biết, số người theo dõi anh đã đủ để dựng một bàn mạt chược, anh hiện giờ còn đang bận cười giả lả, đối phó với những người đến mời rượu anh và Trịnh Vân Vân. Mãi đến lúc ba Hứa nói đi về, anh mới trút được gánh nặng. Trên đường về nhà, anh cũng nói hiện giờ mình không tính đến chuyện kết hôn, cũng không muốn làm con gái nhà người ta bị trễ nải.

Mẹ Hứa ngoài mặt gật đầu ừ ừ, nhưng người tinh ý sẽ thấy bà không để lời anh nói trong lòng.

Hứa Thừa Hạo cảm thấy mệt tâm, hơn nữa ban nãy có uống chút rượu, nên anh ngủ luôn lại Hứa gia một đêm, ngày hôm sau lại bò dậy, đến công ty làm việc tiếp.

Bá đạo tổng tài trong truyền thuyết cũng là người trần cần ăn cần uống, đến chín giờ kém năm mới đi làm cơ mà, nào có được siêu nhân như trong tưởng tượng… Ây dà!

Buổi sáng, bá-đạo-tổng-tài-người-trần Hứa Thừa Hạo ôm chậu con vịt của mình đi làm, liền nhận được một cái rắm cầu vồng (*) từ Lý Niệm: “Người anh em giỏi lắm, nghe nói tối hôm qua ông đại phóng hào quang, đem chuyện lúc trước giải quyết gọn một lần cho xong.”

(*) ngôn ngữ mạng, dụng ý chỉ fan khen ngợi, tâng bốc idol: dù có thả rắm cũng như cầu vồng.

“Ông nói gì vậy?” Hứa Thừa Hạo lườm cậu một cái, bày chậu vịt vàng lên vị trí của mình: “Ông đang rảnh phải không? Có thời gian đi hóng drama không bằng ngồi xem thêm mấy bộ văn kiện với tôi, đi làm nhanh đi.”

Lý Niệm mặc kệ, còn ngồi đối diện anh hứng thú bừng bừng: “Ông bớt giả bộ đê, chuyện tối hôm qua truyền khắp nơi rồi. Sáng nay tôi còn nghe mọi người ở đây nói, ông còn giấu tôi làm gì nữa?”

Hứa Thừa Hạo đột nhiên có dự cảm xấu: “Chuyện gì? Cái gì truyền khắp nơi?”

Lý Niệm nghi ngờ nhìn anh: “Ông không biết?”

“Không biết.”

“Chuyện này không phải ông làm?”

“Tôi còn không biết chuyện ông đang nói là chuyện gì?” Hứa Thừa Hạo thúc giục: “Chuyện gì nói nhanh, đừng có vòng vo.”

Lý Niệm nhìn chằm chằm anh đủ năm giây, mới lên tiếng: “Đờ mờ, không phải ông làm thì ai làm…”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận