Sau Khi Nam Phụ Phá Sản



Nội tâm giám đốc dự án rối rắm hỗn loạn, nhưng anh một chữ cũng không dám hỏi lại.
"Chuyện giành tài trợ làm không tệ." Ân Vinh Lan dành tặng một câu khẳng định.
Cho đến khi y đi xa, giám đốc dự án vẫn ở trạng thái ngẩn người, không hiểu lý do vì sao chút chuyện nhỏ lại được tổng giám đốc khen ngợi, đặc biệt còn dưới điều kiện mất bò mới lo làm chuồng.
"Chẳng lẽ biết yêu thật?"
Nhân từ đến vậy mà!
Tự lẩm bẩm xong lại cấp tốc lắc đầu, một đồng nghiệp nữ phía sau ý tứ sâu xa nói: "So với tin tưởng tổng giám đốc yêu đương, nói anh ta bắt đầu tin Phật còn đáng tin hơn."
Lời này vừa nói ra, đạt được hầu hết mọi người tán thành.
"Không hiểu mấy người vui được ở đâu." Một nhân viên vẫn luôn vùi đầu làm việc ngẩng mặt lên lạnh lùng nhìn quét một vòng: "Thử nghĩ mà xem, sếp trước nay đều mặt không biến sắc hãm hại người khác, bây giờ còn phất lên một lá cờ đại nghĩa..."
Lời không nói hết, mọi người cùng chỉnh tề rùng mình một cái.
Ân Vinh Lan cũng không biết cấp dưới suy đoán lung tung, y ngồi ở phòng làm việc rộng rãi, nhìn đăm đăm điện thoại không ngừng vang lên, quỷ thần xui khiến bấm tắt máy, ngược lại gọi cho Trần Trản.
Thanh âm đầu dây bên kia hơi mang theo chút lười biếng: "Alô."
Ân Vinh Lan hiếm thấy nổi hứng một lần, thân thể thoáng ngã về lưng ghế tựa, giọng bình tĩnh nói: "Cuối tuần có muốn đi leo núi nữa không?"
Bên kia lặng im giây lát, uyển chuyển nói: "Tôi đã chuẩn bị đi làm thẻ tập gym."
Từ trong giọng Trần Trản nghe ra chút hãi hùng, Ân Vinh Lan mặt mang ý cười: "Nếu như có thay đổi quyết định, thể bất cứ lúc nào cũng có thể báo cho tôi."
"Được." Đối phương trả lời không chút chần chờ, mà nghe vào là biết rất qua loa.
Ân Vinh Lan cũng không hỏi, lại nói thêm hai câu mới cúp điện thoại.
Vốn trong người còn hơi chút buồn ngủ, Trần Trản nhận điện thoại xong liền rửa mặt tỉnh táo tinh thần.
Qua mấy lần tiếp xúc, có thể đoán ra Ân Vinh Lan không phải là người nói nhiều, tối hôm qua hai người vừa gọi điện thoại, hôm nay lại gọi thêm là hoàn toàn dư thừa.
Đuôi tóc đang chảy xuống giọt nước, nhìn thanh niên trong gương, cặp mắt đào hoa có thể chuyển đổi linh hoạt giữa đa tình và hờ hững, sống mũi cao, da dẻ còn trắng hơn so với mấy ngôi sao nữ, Trần Trản kết luận:

— Thôi rồi, anh ta crush mình.
Sau ba phút, bị chuyện cười của chính mình chọc ra một tiếng cười trầm thấp, khôi phục vẻ mặt bình thường, thay quần áo chuẩn bị đi mua thức ăn.
Ngoài cửa đậu một chiếc ô tô màu đen, dù người không hiểu nhiều về xe cộ cũng có thể cảm giác được đây là một chiếc xe xa hoa, hoàn toàn không hợp với hoàn cảnh toàn khu chung cư.
Lúc này cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, người đàn ông ngồi ghế điều khiển mặt lạnh như tiền, liếc nhanh qua cậu: "Lên xe."
Đây là lần đầu tiên sau khi Trần Trản đến thế giới này gặp được nam chính, dù cho đến thời điểm nguyên thân gặp khốn cảnh điên điên khùng khùng, ý thức bắt đầu xuất hiện hỗn loạn, khuôn mặt Lâm Trì Ngang trong đầu vẫn tương đối sinh động, có thể thấy được căm hận sâu sắc.
Ý thức của nguyên thân đã biến mất, khi Trần Trản đối mặt Lâm Trì Ngang tâm lý vẫn chưa có quá nhiều dao động, ung dung bình thản mà ngồi ở vị trí phó lái.
"Thắt dây an toàn." Xe không ngừng phát ra âm báo nhắc nhở, Lâm Trì Ngang không nhịn được nhíu nhíu mày.
Đợi đến Trần Trản cài xong dây an toàn, Lâm Trì Ngang chuyển xe đi ra ngoài, ánh mắt dưới ánh mặt trời loang lổ khi sáng khi tối: "Thay đổi còn rất lớn."
Trần Trản nở nụ cười, nghe được ẩn trong đó trào phúng, nghiêng mặt sang bên cạnh nhìn anh: "Điều kiện tiên quyết để cho ra kết luận này là, anh phải rất hiểu tôi của trước đây."
Lâm Trì Ngang đối với Trần Trản dĩ nhiên không thể xem là hiểu rõ, phần anh nhìn thấy chỉ là một mặt phiến diện bị khuếch đại vô hạn của nguyên thân.
Không nghe nguỵ biện, Lâm Trì Ngang yên lặng lái xe ra khỏi khu dân cư, đi ra đường cái rộng rãi bằng phẳng.
Nhìn ngoài cửa xe cây cối lao vun vút, Trần Trản nhàn nhạt nói: "Hi vọng anh đặt đích đến ở nơi có trạm xe buýt."
Cậu không nỡ dùng tiền gọi xe về.
Xe cuối cùng dừng trước một quán cà phê, Trần Trản nhìn thấy bên cạnh còn có một nhà hàng xa hoa, nhân lúc Lâm Trì Ngang dừng xe mà xuống trước, hướng nhà hàng đi thẳng không ngoái đầu.
Thời điểm Lâm Trì Ngang đi vào nhà hàng, mặt mày lạnh lùng, nhìn Trần Trản đã ngồi ở bàn ăn bên cửa sổ sát đất nói: "Thiếu ăn thiếu uống đến vậy?"
Trần Trản phát huy mỹ đức trung thực, khẽ gật đầu.
Lâm Trì Ngang ngồi xuống phía đối diện, Trần Trản vừa xem thực đơn vừa lẳng lặng chờ câu tiếp theo.
"Tôi tới tìm anh, là để thảo luận vấn đề liên quan đến tiểu thuyết."
Lâm Trì Ngang đi thẳng vào vấn đề, Trần Trản cũng không biểu hiện kinh ngạc chút nào, ước chừng đã đoán được chủ đề của hôm nay.

Gọi vài món ăn tương đối hợp ý, sau khi nhân viên phục vụ lấy đi thực đơn, Trần Trản mới lần nữa ngồi thẳng người, giọng vô cùng bình thản: "Tự truyện của tôi viết theo lối tả thực, vẫn chưa cố ý chỉ trích ai."
Phục vụ đưa tới hai ly nước chanh, Trần Trản uống một ngụm rồi nói: "Đương nhiên, Lâm tiên sinh nếu có nghi vấn ở phần nào, có thể mời luật sư giữ gìn quyền lợi bản thân."
Lâm Trì Ngang lạnh lùng nghiền ngẫm từng chữ một, anh biết rõ Trần Trản cũng không phải là giả vờ bình tĩnh, mặc dù mời luật sư, cũng không có chút tác dụng nào.
"Viết cái gì là quyền tự do của anh," ánh mắt Lâm Trì Ngang loé lên một tia nhắc nhở: "Nhưng bản thân là tác giả, cũng không nên chỉ chăm chăm vào một nhân vật mà viết."
Trước mắt đến hiện tại "Sám Hối Lục" còn chưa ra tới chương mười, nhưng chỉ riêng chuyện anh không nhận tiền thối đã được dành hẳn hai chương truyện.
Trần Trản tựa hồ hiểu được ám chỉ của anh, trên mặt thế nhưng lướt qua một chút ngượng ngùng: "Chỉ là viết cho đủ chữ."
Nghe vậy trong lòng Lâm Trì Ngang đột nhiên hơi nổi lên dự cảm xấu, theo ý này... Chẳng lẽ sau này mỗi lần không đủ chữ đối phương đều sẽ lôi anh ra diễn bù?
Trần Trản cười cười, cặp mắt đào hoa cong cong thân thiện.
Đang muốn hỏi kỹ, thức ăn đã bưng tới bàn, lực chú ý củaTrần Trản tán đi rất nhanh, dù cho trên mặt không thể hiện, tầm mắt phần lớn đều tụ lại ở trên bàn.
Nếm một đũa, động tác vẫn tính là ung dung thong thả, khi ngẩng đầu vừa lúc cùng tầm mắt Lâm Trì Ngang hội tụ: "Viết truyện không dễ, thành thật mà nói trừ anh và Khương Dĩnh, tôi cũng không tìm thấy chỗ đặc sắc."
Lâm Trì Ngang dùng ngữ điệu trầm thấp mở miệng: "Đàn ông bình thường sẽ đặt tâm điểm chú ý ở nàng thơ của mình."
Trần Trản đặt đũa xuống: "Anh muốn vứt bỏ bạn gái, đào thoát một mình?"
Lâm Trì Ngang cũng không lo cậu sẽ viết ra lời cay nghiệt với Khương Dĩnh, nếu thật làm như vậy, công hàm luật sư đã đến tay từ lâu, Trần Trản cũng sẽ chết chìm trong tiếng thoá mạ của fan Khương Dĩnh:
"Chỉ là nhắc nhở đôi câu."
"Tôi sẽ cân nhắc." Suy xét một hồi rồi đưa ra một câu ba phải làm trả lời, Trần Trản ở trước lúc Lâm Trì Ngang kịp động đũa đã gọi người gói lại thức ăn trên bàn.
Lâm Trì Ngang không so đo, mục đích chuyến đi hôm nay đã đạt thành một nửa, đến lúc Trần Trản đẩy ghế ra muốn rời khỏi, vẫn không ngăn cản.
Hôm sau không còn thấy tên mình trên hot search, Lâm Trì Ngang lập tức có cảm giác hân hoan. Nhưng cảm giác hân hoan này còn chưa kịp kéo dài, lập tức nhận được tin nhắn từ người nhà, luôn mãi nhấn mạnh đạo lý quân tử động khẩu không động thủ.
Lâm Trì Ngang suy đoán nguyên nhân, mở ra hot search top 1 # Đánh người đừng đánh tay #.
Ảnh chụp là người qua đường chụp trộm, có hơi mờ, trong hình Trần Trản từ bệnh viện đi ra, cánh tay bó thạch cao, tay khác còn cầm thuốc.

Còn có một bài đăng là từ báo lá cải đưa lên, chín bức ảnh, tin liên quan đến việc anh và Trần Trản ăn cơm vào buổi trưa hôm qua.
Bình luận bên dưới đã vượt hơn 25000.
【 Đoá Hoa Giang Tô: Tuy tôi cũng không thích Trần Trản, mà đánh người đừng đánh tay! Độc giả tội nghiệp khóc n thứ tiếng! 】
【 E. K Vivian: Cùng câu hỏi, tại sao không đánh mặt? Cánh tay bị thương làm sao gõ chữ? 】
【 Tốc Hành Đông Phương: @Khương Dĩnh, khuyên nhủ bạn trai, từ mặt trở lên từ tay trở xuống đánh đâu cũng được, đánh gãy chân giữa cũng được, chỉ cần không ảnh hưởng đánh máy. 】
...
Đủ loại bình luận không tưởng bay đầy trời, Lâm Trì Ngang thấy điện thoại còn có mấy cuộc gọi chưa nhận, có vẻ là muốn tìm anh chứng thực sự tình.
Tắt điện thoại di động tiến hành phân tích: Đầu tiên việc đi bệnh viện không thể làm giả, không bàn đến độ nghiêm trọng, Trần Trản đúng là có bị thương. Hơn nữa hôm qua anh đột nhiên nghĩ đến việc đến khu chung cư tìm người, toàn bộ hành trình không thấy đối phương dùng di động, có lẽ cũng không liên quan đến phóng viên chụp lén.
Nhưng món nợ này cố tình lại tính lên đầu mình.
Dùng điện thoại riêng bấm ra một chuỗi chữ số, phân phó nói: "Tìm cách lấy số điện thoại riêng của Trần Trản, gửi đến điện thoại cho tôi."
Trần Trản trước đây chỉ kết bạn với vài tên không đứng đắn, đầu kia hiệu suất công việc rất nhanh, chưa tới mười phút, điện thoại Lâm Trì Ngang liền lóe lên nhận tin.
"Giải thích."
Ngay khi điện thoại vừa được bắt máy, giọng điệu Lâm Trì Ngang không tính quá tốt.
Trần Trản ôn hòa nhã nhặn nói: "Tôi đã đăng Weibo nói rõ nguyên nhân."
Cúp máy xong Lâm Trì Ngang mở Weibo, bấm vào vị trí hot search thứ mười, thời gian là ở tám phút trước, Trần Trản quả thực có đăng một bài viết:
【 Cảm ơn mọi người quan tâm, xin nhấn mạnh việc tôi bị thương không liên quan đến người khác, chỉ là lúc về nhà đi đường tắt, không cẩn thận bị trượt chân trong hẻm. Vì bảo vệ đồ ăn đang ôm trong ngực, cánh tay bong gân mà thôi. Khẩn cầu mọi người đừng đưa ra suy luận kỳ quái. 】
Trạng thái bình luận và lời giải thích nghiêm túc bên trên thì lại hoàn toàn tương phản:
"Đã hiểu, dịch ra là ở ngõ vắng không camera an ninh, bị trùm bao tải đánh đập."
"Ác giả ác báo, lúc trước làm nhiều chuyện xấu như vậy cũng đáng đời, ngược lại tôi còn ủng hộ thêm."
"Cũng không quan tâm đầu đuôi câu chuyện, chỉ muốn hỏi tác giả khi nào có thể viết truyện tiếp."
"Đăng Weibo được có phải chứng minh là cũng có thể đánh máy một tay?"
Lật tiếp xuống, bình luận đã bẻ lái đến phương trời nào.

Điện thoại di động đinh đang vang lên không ngừng, Lâm Trì Ngang liếc mắt nhìn, là Trần Trản gọi điện trả lời.
"Tôi chân trước cùng anh ăn cơm, chân sau liền bị gãy tay, người khác hiểu lầm cũng bình thường."
Dừng một chút lại nghe cậu nói: "Chỉ nổi được vài phút thôi, tìm người dìm hot search xuống là được rồi."
Một câu sau nghe còn giống tiếng người, Lâm Trì Ngang đặt ngón tay trỏ trên bàn gõ gõ, cảm giác được Trần Trản cũng không muốn vì chuyện như vậy mà lên hot search, cho nên gọi điện thoại để mình dùng tiền đè xuống.
Anh lộ ra vẻ mặt có chút trào phúng, đang muốn mở miệng, đầu dây bên kia liền phát ra một tiếng hét thảm.
Lâm Trì Ngang cau mày: "Gào cái gì mà gào?"
Âm thanh đầu kia hơi đau đớn: "Lúc đi vệ sinh không chú ý, trặc chân."
Mặt mày Lâm Trì Ngang nháy mắt trở nên khó coi, đã có thể dự liệu được tiêu đề hot search ngày mai: # Gãy tay gãy chân #
Mà nội dung là: Sau khi bị vạch trần hành vi độc ác, tổng giám đốc Lâm thị thẹn quá hóa giận, đánh Trần Trản gãy thêm một chân!
Một bên khác Trần Trản dường như cũng đoán được đôi điều, khẽ cười nhẹ một tiếng, mở miệng trước: "Yên tâm, tôi sẽ đăng bài giải thích không liên quan đến anh."
Bởi vì gọi điện thoại, Trần Trản không cách nào nhìn thấy vẻ mặt Lâm Trì Ngang, chỉ có thể nghe đến tiếng nhắc nhở nghiêm khắc: "Ở yên tại chỗ, đừng đăng gì hết cũng đừng đi lung tung, tôi bây giờ lập tức qua tìm anh."
---
Lời tác giả:
Đối mặt nghi vấn của cộng đồng mạng:
Lâm Trì Ngang (nghiến răng nghiến lợi): Thương tổn nơi anh, đau tại tim tôi!
Tuyệt đối không có thể để người khác biết chân tên này bị thương.
Lời Không Cánh:
Trong ấn tượng nam chính thì Trần Trản là thằng từng phá mình và bạn gái, 
xưng cậu nghe gei ghê, xưng mày/ông nghe mất giá tổng giám đốc, 
thôi thì lịch sự xưng anh...
Ân Vinh Lan thì có ông cụ bắc cầu nên thuận thế xưng cậu =w=


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận