Sất Trá Phong Vân


Đặc Giao Phi hỏi:


- Tiểu tử, bọn họ không chơi với ta hay ngươi chơi đi?


Càn Kình nhìn Đặc Giao Phi tới gần, lại nhìn mã tặc chạy mất dép, hiểu ra vụ việc. Tên mập này tuy không thể ngưng kết đấu tự hoàn chỉnh thành đấu ấn bỏ vào hoàng kim đấu tâm, dùng hoàng kim đấu tâm cường đại tạm thời ngưng tụ sử dụng đấu kỹ, tốc độ cực nhanh. Nếu chiến đấu một chọi một người ta đều dùng đấu ấn phát động, chỉ dùng đấu khí ngưng kết đấu tự cũng không phải không thể.


- Tiểu tử mới tới, nghe nói đấu kỹ quái dị là ngươi dạy cho hắn?


Hai mã tặc không chạy trốn nữa, biểu tình buồn bực, tò mò nhìn Càn Kình. Tên mập trước kia đánh nhau sàn sàn thế nhưng trong một đêm biến khó gặm làm người ta nhức đầu.


- Như thế nào? Tiểu tử, chúng ta lại đánh một lần đi?


Đặc Giao Phi đẩy hai mã tặc đồng bạn ra, vẻ mặt hưng phấn nhìn Càn Kình.


Đặc Giao Phi nói:


- Lần trước ngươi một mình đánh cả đám chúng ta, đến bây giờ ta vẫn còn nhớ.


Hai mã tặc liên tục gần đầu. Mọi người không thể nào quên chuyện lần trước, một mọi người gặp Chiến Sĩ trẻ tuổi như vậy, người ta còn chưa ngưng kết hoàng kim đấu tâm vậy mà đập bẹp cả đám, trong đó hình như có vài Chiến Sĩ huyết mạch.


Càn Kình mới được một mớ tài liệu tốt, tâm tình đang vui.


Càn Kình liên tục gật đầu, nói:


- Được, chúng ta lai chơi một chút.


Vẻ mặt hưng phấn của Đặc Giao Phi cười toét mang tai. Tuy chỉ thêm một đấu kỹ nhưng công năng đấu kỹ rất mạnh, khiến Đặc Giao Phi tăng vô số biến đổi.


- Tránh ra, tránh ra một chút, hôm nay . . .


- Không cần tránh ra, rất nhanh, sẽ kết thúc rất nhanh.



Càn Kình vừa thu nhặt các loại dược liệu Dị ném ra vừa cười híp mắt, ngẩng đầu nói:


- Rất nhanh, không cần rắc rối.


Rất nhanh? Nụ cười hưng phấn của Đặc Giao Phi biến thành dữ tợn, khó chịu. Xem ra tiểu tử này có được đấu kỹ nhưng vì vóc dáng nên không thể tu luyện, không biết đấu kỹ có tác dụng trong cuộc chiến ra sao.


Hai mã tặc cười toe toét tránh sang hai bên. Đặc Giao Phi có được đấu kỹ rồi tuy thực lực đấu khí không tăng lên nhưng năng lực thực chiến tăng vùn vụt, lát nữa Càn Kình chịu thiệt sẽ biết hắn đã nói quá trọn vẹn.


- Đến đây, tiểu tử . . .


Đặc Giao Phi mới gầm lên còn kẹtr trong cổ họng thì Càn Kình khom lưng nhặt dược liệu bỗng giậm chân, cổ chân rung lên, đầu gối hơi cong lại bắn ra, trước tiên vọt tới trước mặt Đặc Giao Phi.


Càn Kình hành động thiếu vài phần lực xung kích mạnh mẽ khi đối chiến với một đám mã tặc, tăng vài phần nhẹ nhàng tùy ý, hắn là chúa tể mặt đất, nghe theo hắn kêu gọi đưa hắn tới trước mặt Đặc Giao Phi chứ không phải Càn Kình lao tới.


Khoảng cách hơn mười thước chớp mắt bị Càn Kình rút ngắn còn nhanh hơn cả chớp mắt. Hai mã tặc chưa kịp chuẩn bị tư tưởng thì Càn Kình đã đến rồi.


Đặc Giao Phi chỉ cảm thấy lời thốt khỏi môi như thịt mỡ phun ra từ miệng, chưa ói ra hết đã bị người vác gậy gỗ nhét thịt mỡ vào miệng lại ấn chặt xuống bụng.


Bực mình, cực kỳ bực mình. Hào tình trong ngực bị động tác với khí thế đi tới của một người đè lại vào bụng, như một hơi ăn một trăm chén cơm no đến không thể nhúc nhích.



Đặc Giao Phi khó chịu, bàn tay Càn Kình đã như chiến đao mang theo tiếng đấu khí xé gió chói tai đâm vào bụng gã.


Trong phút chỉ mành treo chuông, hoàng kim đấu tâm của Đặc Giao Phi bản năng xoay tròn, khống chế đấu khí nhanh chóng tổ thành từng thứ tự quái dị. Mỡ trên cái bụng mập dày trong khoảnh khắc rung bần bật, như co mấy chục cục đá ném vào mặt nước bình lặng từ vị trí khác nhau tạo ra gợn sóng.


Tiểu tử giỏi, chân rất nhanh, nhưng tiếc là ngươi đánh lộn chỗ! Đấu kỹ của Đặc Giao Phi tổ thành trong chớp mắt, mặc cho bàn tay đâm sâu vào bụng. Càn Kình cảm giác bàn tay ban đầu như đâm vào nước rất nhanh biến thành như đâm vào dầu rồi vào bông gòn cuối cùng là vào đất bùn cứng rắn.


Thịt mỡ mềm xung quanh trong khoảnh khắc bắt đầu ngưng tụ, co rút như cát chảy xoay tròn, hấp thu, muốn đè chặt bàn tay của Càn Kình không cho nó đi tới một li.


- Tiểu tử ngươi hãy . . .


Đặc Giao Phi hưng phấn nhìn bàn tay Càn Kình bị kẹp lại, gã giơ cao hai cánh tay hợp thành một đập mạnh xuống vai.


- Ngã . . .


Khóe môi Càn Kình cong lên nụ cười, vai hất một cái, nguyên cánh tay lại đâm tới trước. Đấu kỹ Sương Hàng và Phân Kim Liên Trảm liên tục nổ theo cánh tay, từng tầng đấu khí tựa lưỡi dao thông qua tay Càn Kình đâm vào bụng Đặc Giao Phi.


Trong phút chốc bụng mỡ như khối xi măng khô lại thành bê tông đầu tiên là lạnh lẽo, biến cái bụng đã chắc càng rắn hơn, rồi Phân Kim Liên Trảm nhanh chóng giết vào nhanh chóng tan vỡ, tan vỡ, tan vỡ, lại tan vỡ!


Trong khoảnh khắc cái bụng sắt thép giống dậu hủ bị gậy đập nát. Thịt mỡ biến trở về ban đầu, đôi chân to của Đặc Giao Phi nhanh chóng thụt lùi, hai tay ôm bụng vẻ mặt đau đớn, khom lưng ngồi xổm xuống.



- Đây là gì? Đau chết mất!


Đặc Giao Phi đau đến trán toát mồ hôi lạnh. Dù sao Đặc Giao Phi chưa hình thành đấu ấn đấu kỹ Lưu Sa, uy lực chưa thật sự mạnh, năng lực ứng biến lóng ngóng không quen đột nhiên gặp Càn Kình liên tục sử dụng hai đấu kỹ thánh giai còn chuyên khắc chế đấu kỹ Lưu Sa, thế là Đặc Giao Phi thua.


- Tổ hợp hai đấu kỹ lại dùng.


Càn Kình nhìn Đặc Giao Phi, nói:


- Nếu là đấu sinh tử thì sẽ là ba đấu kỹ hợp lại, mới rồi bụng ngươi đã vỡ, ruột tràn ra.


Hai mã tặc nhìn, ôm bụng cười. Ai kêu tên mập này huênh hoang, Đặc Giao Phi học đấu kỹ quái dị bù đắp nhiều khuyết điểm sức chiến đấu giờ đụng phải tiểu tử lợi hại rồi đi?


Đặc Giao Phi cười toe, lắc đầu, nói:


- Xem ra phải luyện tốt đấu ấn mới đánh lại ngươi.


- Dù có luyện giỏi thì ngươi cũng đánh không lại ta.


Càn Kình khẽ cười. Dị nhướng mày. Trong một đêm thanh niên này càng nhiều tự tin, đó không phải kiêu ngạo mà tự tin đến khiến thực lực phát huy vượt xa bình thường.


Đặc Giao Phi nhìn biểu tình của Càn Kình, nghiêm túc suy nghĩ, nhẹ gật đầu. Thật sự không ddánh lại Càn Kình. Nhìn về ngoài thì thực lực của tiểu tử này thua nhiều người nhưng khi thật sự chiến đấu, hắn bùng nổ sức sát thương không phải trình độ như Đặc Giao Phi có thể suy đoán ra.


Hâm mộ! Lần đầu tiên Đặc Giao Phi có xúc động hâm mộ người khác, đặc biệt thanh niên này chỉ là Chiến Sĩ bình thường.


Chiến Sĩ bình thường . . . Đặc Giao Phi nghĩ đến thân phận của Càn Kình, hút ngụm khí lạnh. Tiểu tử này là Chiến Sĩ bình thường! Tổ cha nó! Hắn là Chiến Sĩ bình thường chẳng những đánh gục Chiến Sĩ huyết mạch mà còn đánh với nhiều người cùng một lúc! Tiểu tử này . . . Tiểu tử này . . .


Đặc Giao Phi lạnh sống lưng, dòng điện từ xương sống chạy thẳng lên não, nổi da gà da vịt. Có lẽ tiểu tử này tương lai . . . Có thể khiêu chiến đám Chiến Sĩ huyết mạch đứng trên đỉnh.


- Hai ngươi!


Đặc Giao Phi bỗng quay đầu nhìn hai mã tặc, nói:


- Giao đấu kỹ của các ngươi ra đây!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận