Sất Trá Phong Vân


Càn Kình nhìn Mộc Nột Thiên Sách đứng gần đó. Chắc Mộc Nột Thiên Sách thuộc một trong các hạt giống tương lai có cơ hội nhận hoàng quyền? Mặc kệ từ khía cạnh bạn học hay vì ngày sau cứu phụ thân ra, hôm nay Càn Kình phải cứu mạng Mộc Nột Thiên Sách.


- Như thế nào? Tiểu tử nhà ngươi muốn mượn cơ hội này nịnh bợ hoàng quyền?


Vua mã tặc tái ngoại Bát Hoang Vô Sinh đánh giá Mộc Nột Thiên Sách, nói:


- Ta có nghe nói về tiểu tử này, cùng với tam hoàng tử gì đó được gọi là người có khả năng lên ngôi vua nhất. Nhưng từ sau hôm nay chỉ tam hoàng tử có cơ hội.


- Nịnh bợ hoàng quyền?


Càn Kình nhíu mày, trong lòng khó chịu. Nếu muốn nịnh bợ thì lúc ở Bàn gia Càn Kình sớm nịnh Xà hoàng Bàn Hoành Cơ hoặc nịnh Càn Chiến Huyền rồi.


Hoàng quyền? Tại Chân Sách hoàng triều đúng là có quyèn lực cao nhất nhưng vậy rồi sao? Càn Kình bĩu môi. Ý niệm lúc nhỏ trung thành với hoàng quyền đã biến mất sạch sau vài năm Càn Kình đi theo Bố Lai Khắc đại thúc.


- Không phải sao?


Vua mã tặc tái ngoại Bát Hoang Vô Sinh cười nói:


- Ngươi là một hỗ trợ rất có trách nhiệm, chỉ đáng tiếc một điều . . .


- Ngươi nói ai nịnh bợ hoàng quyền?


Mặt Càn Kình tỏ vẻ tức giận, không thể kiềm chế giận dữ trước mặt Vua mã tặc tái ngoại Bát Hoang Vô Sinh thêm nữa.


Con ngươi Bát Hoang Vô Sinh dàin hư mắt mèo lóe tia ngạc nhiên. Sự tức giận đó không phải ngụy trang, là suy nghĩ thật sự trong lòng. Tại sao tiểu tử này là hỗ trợ của hoàng tử nhưng không muốn nghe bảo hắn nịnh bợ hoàng quyền? Thú vị, đây là con chó chưa được huấn luyện, bên trong còn có tính sói?


- Giết bọn họ không có ích lợi gì với ta?


Vua mã tặc tái ngoại Bát Hoang Vô Sinh chậm rãi ngẩng đầu lên, nói:


- Nhưng cũng không có chỗ xấu với ta, ít nhất . . .


- Thả nàng và hắn.


Càn Kình chỉ vào Hoa Viêm Bất Kiến, Mộc Nột Thiên Sách, nói:


- Ta, đi theo ngươi năm năm, cái này xem như ích lợi đi?



Người Hoa Viêm Bất Kiến run lên, đôi mắt dưới mặt nạ sắt lóe tia cảm động. Hiển nhiên Vua mã tặc tái ngoại Bát Hoang Vô Sinh có chút hứng thú với Càn Kình nên mới không giết hắn.


Theo tính cách của Vua mã tặc tái ngoại Bát Hoang Vô Sinh thì gã sẽ không trách tội vì Càn Kình đã tập kích mà sẽ thả tự do cho hắn, hắn lại dùng tự do đổi Hoa Viêm Bất Kiến.


Mộc Nột Thiên Sách ngơ ngác nhìn Càn Kình. Đây là sao? Thật sự như Vua mã tặc tái ngoại Bát Hoang Vô Sinh nói, Càn Kình đang nịnh bợ hoàng quyền?


- Ngươi? Đổi hai người bọn họ?


Vua mã tặc tái ngoại Bát Hoang Vô Sinh ngửa đầu cười to, khi nhìn Càn Kình thì ánh mắt biến sắc bén, trong thanh âm đầy kiêu ngạo:


- Một mình ngươi đổi hai người bọn họ? Ngươi bản thân ngươi có giá trị hơn bọn họ? Ngươi có biết tiểu tử bị ngươi đổi là ai không? Giá trị của ngươi sánh bằng một hoàng tử sao? Ta nói này tiểu tử hoàng tộc, ngươi vẫn có chút thủ đoạn.


Trong giọng nói của Vua mã tặc tái ngoại Bát Hoang Vô Sinh ngày càng đậm đặc sát ý:


- Biến tiểu tử còn có tính sói thành hỗ trợ trung thành của ngươi, giống như một con chó! Lúc này còn muốn đổi cho ngươi. Ngươi có biết đời này ta hạn nhất là sinh vật rõ ràng là sói lại cho rằng mình là chó! Nếu ngươi đã không có khí khái, không muốn làm sói thì . . .


- Ta, không phải là hỗ trợ của Mộc Nột Thiên Sách!


Càn Kình thô bạo rống to đánh gãy lời Vua mã tặc tái ngoại Bát Hoang Vô Sinh. Mỗi lần nghe đến chữ chó là Càn Kình lại thấy chói tai, dù đối diện Vua mã tặc tái ngoại Bát Hoang Vô Sinh hắn cũng cắt ngang lời gã nói.


Càn Kình nói:



- Ta càng biết hắn là ai! Hắn là bạn học của ta, bởi vì muốn giúp ta nênn mới đến nơi này, bị ngươi bắt giữ!


- Hắn xuất hiện tại đây đều là vì ta, mọi chuyện do ta mà ra.


Càn Kình hít sâu, nói:


- Cho nên vốn nên do ta gánh vác.


- Gánh vác?


Ánh mắt Vua mã tặc tái ngoại Bát Hoang Vô Sinh liên tục thay đổi, sát ý dần rút đi, tăng ý cười hứng thú.


- Chàng trai trẻ, dính vào chuyện này rất có thể sẽ chết.


Càn Kình chống hông hỏi ngược lại Vua mã tặc tái ngoại Bát Hoang Vô Sinh:


- Đổi lại là ngươi thì ngươi có gánh hay không?


Ý cười càng đậm trong mắt Vua mã tặc tái ngoại Bát Hoang Vô Sinh, như nước sắp tràn lu. Cuối cùng Vua mã tặc tái ngoại Bát Hoang Vô Sinh kiềm không được ngửa đầu cười phá lên.


- Ha ha ha ha ha ha! Thú vị, thú vị! So khí phách với bản vương! Chàng trai, ngươi gánh được sao?


- Việc này không nói đến gánh nổi hay không mà nên nói là có gánh hay không.



Càn Kình vỗ vai mình, nói:


- Huống chi ta tự tin trời sinh xương cốt của ta khá cứng, chưa từng bị đè gãy. Tinh Thần có sụp xuống thì vì người quan trọng của mình, ta dám gánh!


Vua mã tặc tái ngoại Bát Hoang Vô Sinh ngơ ngác nhìn Càn Kình, ánh mắt nhìn các thành viên của mình, liên tục lắc đầu thở dài. Các thuộc hạ của Bát Hoang Vô Sinh cũng là một đám tính sói, tuy tiểu tử này không tràn ngập tính sói nhưng có ngạo cốt, ngạo cốt giống sói.


Mộc Nột Thiên Sách ngơ ngác nhìn Càn Kình, lắc mạnh đầu. Lần này Mộc Nột Thiên Sách đến chỉ vì muốn quan sát Càn Kình, thậm chí muốn dùng hết thủ đoạn thu hắn làm hỗ trợ, căn bản không có ý định giúp đỡ gì.


Quan trọng hơn! Mộc Nột Thiên Sách chậm rãi ưỡn ngực, bản hoàng tử là hoàng tử xuất thân từ tộc Chân Sách! Trên người chảy dòng máu của Phục Long Chân Sách đại đế! Lúc này cần một Chiến Sĩ bình thường gánh thay mình? Khi trở về vòng tay Tinh Thần làm saoMộc Nột Thiên Sách đi gặp Phục Long Chân Sách đại đế?


Mộc Nột Thiên Sách là hậu nhân của Phục Long Chân Sách đại đế, sao khí phách có thể thua một Chiến Sĩ bình thường!


Mộc Nột Thiên Sách bước ra một bước, nói:


- Càn Kình, bản hoàng tử chính là muốn thu ngươi làm hỗ trợ, không có giúp ngươi cái gì, ngươi không cần . . .


- Nhưng ngươi đúng là đã giúp được ta.


Càn Kình nhìn Mộc Nột Thiên Sách, nói:


- Lần đoàn mã tặc Bỉ Nhĩ nếu không phải ngươi hét ta mau chạy thì đã ị ma pháp nổ chết rồi, xem như đã cứu mnạg ta. Chuyện này không có gì hay tranh giành. Giành, ngươi chết chắc còn ta thì có lẽ có cơ hội hoạt, ta có giá trị hơn ngươi.


Mộc Nột Thiên Sách tức giận hét to chửi thề:


- Có giá trị cái đầu ngươi!


Mộc Nột Thiên Sách không để ý lễ nghi hoàng gia, bất chấp phong độ mỉm cười thường ngày.


Mộc Nột Thiên Sách hét to:


- Lão tử là hoàng tử, lục hoàng tử của Chân Sách hoàng triều! Về giá trị thì một trăm nhà ngươi cũng không bằng đầu ngón tay của lão tử!


Càn Kình nhìn Mộc Nột Thiên Sách gầm rống, nở nụ cười, cười dến mắt ngấn lệ. Mấy ngày nay Càn Kình ở chung với Mộc Nột Thiên Sách luôn có cảm giác xa cách, tuy gã luôn ra vẻ quen biết, lôi kéo làm quen hắn nhưng cứ thấy có bức tường ngăn cách.


Hiện giờ, trong khoảnh khắc này, Mộc Nột Thiên Sách đột nhiên rống to, dường như xa cách đã không còn.


- Ta không quan tâm ngươi chết sống, cũng mặc kệ ngươi là hoàng trử gì đó.


Càn Kình vỗ vai Mộc Nột Thiên Sách, chỉ hướng Hoa Viêm Bất Kiến bị kề đao vào cổ.


- Nữ nhân này từng cứu ta, cứu mạng mấy bằng hữu của ta. Ta không thể bỏ mặc nàng, ngươi xem việc này là thêm đầu đi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận