Sáp Huyết


Địch Thanh cảm thấy có chút kì quái. Thầm nghĩ giờ khắc này, cô gái nào tìm hắn chứ? Đột nhiên tim nhảy lên một nhịp, nghĩ đến Phi Tuyết. Lúc đó, trong lòng hắn có chút khác thường. Hắn và Phi Tuyết tuy chỉ gặp qua vài lần, nhưng đa phần đều cùng nhau trải qua cửa ải sinh tử, thì ra trong lúc không hay không biết, Phi Tuyết đã lưu lại trong lòng hắn dấu vết khó có thể xoá nhoà.


- Cô ấy nói cô ấy gọi là Nguyệt Nhi, đúng rồi…


Quách Quỳ vỗ đầu một cái, nói:


- Là….là a hoàn của Vũ Thường tỷ sao?


Y tuy biết Dương Vũ Thường, nhưng không biết rõ tình hình cụ thể của Dương phủ, y sợ Địch Thanh đau lòng, lúc nhắc đến Dương Vũ Thường, khó tránh khỏi quanh co.


Địch Thanh ngạc nhiên hỏi:


- Cô ấy tìm ta làm gì?


Đột nhiên nghĩ đến, chẳng lẽ Nguyệt Nhi muốn nói việc của Vũ Thường? Nghĩ đến đây, trong lòng trở nên sốt ruột, vội hỏi:


- Cô ấy ở đâu?


Quách Quỳ lắc đầu nói:


- Đệ không biết cô ấy tìm huynh làm gì, nhưng….Dáng vẻ cô ấy hình như rất khẩn trương. Cô ấy không đợi được huynh, giống như sợ cái gì đó, sau đó vội vàng bỏ đi.


- Sợ hãi? Cô ấy sợ ngươi?


Địch Thanh chau mày nói.


Quách quỳ la lớn kêu oan, nói:


- Đệ ngọc thụ lâm phong như vậy, cô ấy làm sao lại sợ chứ?


Thu lại vẻ mặt cợt nhả, Quách Quỳ nghiêm túc nói:


- Địch nhị ca, đệ thấy cô ấy tìm huynh thật sự là có việc, nếu huynh rảnh, hay là đi tìm cô ấy đi?


Địch Thanh cảm thấy mơ hồ, không khỏi nói:


- Tiểu Nguyệt không có nói cái gì sao?


Quách Quỳ nghĩ cả nửa ngày, đột nhiên nói:


- Đệ nghe cô ấy tự lầm bầm, nói cái gì, “không được, ta nhất định phải nói cho Địch Thanh, đem…” Chính là vậy, đem cái gì đệ không biết, những lời còn lại, cô ấy không có nói.


Địch Thanh cảm thấy vô cùng kì quái, không hiểu tại sao Tiểu Nguyệt lại có mối quan hệ với Bát vương gia? Vừa đi ra cửa đến Dương phủ, một người đến trước cửa nói:


- Địch Thanh, thánh thượng truyền ngươi lập tức vào cung.


Địch Thanh ngẩn ra, thấy người kia là Diêm Sĩ Lương. Địch Thanh nói:


- Diêm đại nhân, thánh thượng tìm ta có việc gì? Có gấp không?


Hắn vẫn nghĩ đến việc của Tiểu Nguyệt, muốn đến Dương phủ trước, rồi mới vào cung.


Diêm Sĩ Lương chậm rãi nói:


- Ý của thánh thượng, ta không tiện phán đoán. Nhưng có gấp hay không, ngươi nói xem?


Y là đệ nhất thái giám trong cung, Triệu Trinh để y đích thân đến tuyên triệu, nếu là đại thần khác sớm đã lập tức đi rồi, nhưng Địch Thanh vẫn cứ ra sức từ chối.


Địch Thanh bất đắc dĩ, đành phải để Quách Quỳ đến Dương phủ tìm Tiểu Nguyệt trước, nói hắn rất nhanh sẽ đến. Còn mình thì theo Diêm Sĩ Lương vào cung.


Hắn hôm nay trên triều công nhiên tuyên chiến với sứ thần nước Hạ, biết rằng Triệu Trinh tìm hắn quá nửa là có liên quan đến chuyện trên triều hôm nay. Lúc này trong mắt kẻ khác, có thể là việc rất nghiêm trọng, nhưng trong lòng Địch Thanh không có gì ray rứt cả, thậm chí có ý định từ quan, và không sợ hãi.


Vào cung, La Sĩ Lương không trực tiếp dẫn Địch Thanh vào điện của hoàng đế, ngược lại lại đi về hướng cung Quảng Thánh.


Địch Thanh trong lòng buồn bực, thầm nghĩ gần cung Quảng Thánh đa phần là lâm uyển hoàng gia, đa số các phi tần đều ở tại đây. Triệu Trinh đến đây là để sủng hạnh phi tử, vậy gọi Địch Thanh hắn đến làm gì?


Mang theo hoang mang, Địch Thanh đã đến uyển hữu nằm tại góc tây bắc hoàng cung. Phía trước rừng cây xanh ngắt, trăm hoa như gấm, có cây cầu nhỏ bắc qua dòng nước chảy, khóm trúc thẳng đứng. Trong gió xuân, lá trúc vươn thẳng như mũi tên vào thế, nhưng đối với Địch Thanh, lại thiếu đi vài phần cứng rắn, hào sảng tại Tây Bắc.


Địch Thanh ban đầu có làm Điện Tiền thị vệ vài năm, đối với mọi thứ trong cung rất quen thuộc, nhìn thấy cây trúc, cảm khái nói:


- Ta nhớ trước kia, nơi đây không có trúc, nhiều năm không đến, rất nhiều thứ đã không giống lúc trước nữa rồi.


Hắn xúc động thốt ra, Diêm Sĩ Lương cười nói:


- Nhưng có nhiều việc vẫn không đổi…


Lúc này hai người bước lên một chiếc cầu nhỏ, dưới cầu dòng nước chảy róc rách, mát rượi. Địch Thanh biết, nước này là từ sông Kim Thuỷ ở ngoài cung dẫn vào, dùng để tưới tiêu cho cây cối trong cung. Gió mát lành lạnh, ngay lúc đó, có tiếng “leng keng” phát ra, tiếng đàn không xa vọng đến, trong trẻo hơn cả tiếng nước chảy vừa rồi.


Tiếng đàn đó vừa vang lên, vốn là uyển hữu tĩnh lặng, nay càng thêm thanh tịch. Địch Thanh nghe thấy ý xưa trong tiếng đàn, trong mơ hồ, có cảm giác đã từng quen biết, có chút hoài niệm.


Diêm Sĩ Lương dẫn Địch Thanh xuống cầu, vòng qua một con đường u tối, lúc sắp ra khỏi khu rừng, phía trước đột ngột sáng trưng, một vườn hoa thật lớn xuất hiện, trăm hoa đón xuân.


Trăm hoa đua nở diễm lệ, mang thêm xuân sắc cho cảnh xuân lửng lờ. Triệu Trinh ngồi dưới lọng vàng, nhìn nữ tử kiều diễm hơn cả trăm hoa.


Nữ tử gảy đàn, tiếng đàn kêu loạn, kích động trái tim nhảy lên không ngớt của Địch Thanh.


Phong tình đó, tiếng đàn đó, nhịp điệu đó…


Giây phút nhìn thấy nữ tử đó, trong lòng Địch Thanh hơi chấn động, kinh ngạc nghĩ:


- Nữ tử đánh đàn làm sao có thể là cô ấy?


Địch Thanh nghe thấy tiếng đàn của nữ tử, nhìn thấy phong tình của nữ tử đó, trông thấy ánh mắt đầu tiên của nữ tử đó, dường như cho rằng nữ tử đó là Trương Diệu Ca.


Nhưng nhìn kĩ lại, Địch Thanh lập tức phát hiện mình đã phán đoán sai, nữ tử đó không phải là Trương Diệu Ca, chỉ là dung mạo, phong tình có vài phần giống mà thôi.


Tiếng đàn đó từ từ gấp gáp, như hồng trần phồn hoa, Diêm Sĩ Lương dừng chân, không tiến về phía trước, Địch Thanh biết điều đứng ở một bên, trong lòng nghĩ:


- Triệu Trinh tìm ta vào cung, chẳng lẽ là đến nghe đàn? Y nếu là đang nghe đàn, nói rõ tâm tình không tệ.


Không biết tại sao, nghĩ đến tình hình của Trúc Ca lầu năm đó, như mới hôm qua.


Đang lúc Địch Thanh suy tư, tiếng đàn đột nhiên như tiếng bình bạc bị vỡ, thiết kỵ xông pha, đang lúc cao trào, tiếng đàn lại chuyển đổi, tựa một sợi chỉ bạc cuộn lấy đám mây, biến đổi vài lần, lại trở nên ưu tư sầu muộn, đắng chát, lạnh lẽo. Âm điệu đó dần dần nhẹ lại, chậm lại rồi trở thành không tiếng động, nhưng dư vị còn văng vẳng trong không gian, rất lâu vẫn chưa dứt.


Địch Thanh nghe thấy cầm nghệ cao siêu của nữ tử đó, nhất thời xuất thần. Nghe thấy một tiếng vỗ tay truyền đến, xoay đầu nhìn qua, thấy Triệu Trinh đang nhìn mình, Địch Thanh tiến lên trước vài bước, thi lễ nói:


- Thần Địch Thanh, tham kiến thánh thượng.


Triệu Trinh lặng lẽ cười nói:


- Miễn lễ. Địch Thanh, ngươi thấy cầm nghệ của Trương mĩ nhân so với Trương Diệu Ca thế nào?


Nữ tử đánh đàn đó đã đứng lên, ánh nhìn mơ màng, quyến rũ đi đến bên Triệu Trinh nói:


- Bệ hạ, người lại cười thần thiếp rồi.


Âm thanh của nữ tử dịu dàng, mang theo một loại mị lực trời sinh, ánh mắt nhìn Triệu Trinh tràn đầy tình ý.


Triệu Trinh nắm lấy tay nữ tử đó, ánh mắt dịu dàng, cho thấy đối với nữ tử đó vô cùng trìu mến.


Địch Thanh không tiện nhìn nhiều, nghĩ đến hậu cung của hoàng đế Đại Tống phân làm sáu cấp, hoàng hậu là đứng đầu, dưới phân gồm phi, tần, tiệp hảo, mĩ nhân, tài nhân. Nữ tử họ Trương này thuộc cấp mĩ nhân, trong hậu cung có địa vị thấp, nhưng nhìn bộ dạng của Triệu Trinh đối với hoàng hậu cũng không được như vậy.


Triệu Trinh và Trương mỹ nhân trêu đùa một phen, lại hỏi Địch Thanh:


- Địch Thanh, ngươi vẫn chưa trả lời ta.


Vẻ mặt y tràn đầy vui vẻ, xem ra triệu Địch Thanh vào cung, không có ý trách cứ Địch Thanh.


Địch Thanh lúc này mới nhớ đến vừa rồi Triệu Trinh hỏi gì, chần chừ giây lát đáp:


- Thần trước giờ đối với nhạc luật vô tri, cảm thấy cả hai người tựa như xuân lan, thu cúc, mỗi người mỗi vẻ.


Triệu Trinh cười ha hả, nói:


- Đáp hay, ban ngồi. Mĩ nhân, nàng cũng ngồi đi.


Y cuối cùng cũng buông tay của Trương mĩ nhân ra, nhưng ánh mắt vẫn dán trên người cô ta.


Trương mĩ nhân thản nhiên cười nhẹ, ngồi xuống bên cạnh Triệu Trinh, vừa vô tình lại như cố ý liếc Địch Thanh một cái, nói:


- Thánh thượng, đây có phải là Đại Tống Tây Bắc tiếng tăm lừng lẫy Địch tướng quân không? Thần thiếp đã nghe đại danh của Địch tướng quân từ lâu, cho rằng bề ngoài tựa hung thần ác sát, không ngờ….hoàn toàn không như thần thiếp nghĩ.


Dứt lời che miệng cười, thẹn thùng e lệ.


Địch Thanh mỗi lần được người ta tán dương, đều bị đối phương bàn về dung mạo, cũng lấy gì làm lạ, lập tức hỏi:


- Không biết thánh thượng triệu thần vào cung vì việc gì?


Triệu Trinh nâng chén trà, sau khi chậm rãi nhấp một ngụm, nói:


- Địch Thanh, ngươi còn nhớ việc năm đó cùng trẫm tại Trúc Ca lâu nghe nhạc chứ?


Địch Thanh gật đầu, vẻ mặt Triệu Trinh cảm khái nói:


- Nhưng sau này nghe chủ chứa nơi đó nói thân thể Trương Diệu Ca không khoẻ, đã về quê nhà. Từ sau đó, trẫm không gặp lại Trương Diệu Ca, cũng không biết nàng hiện tại thế nào.


Y thân là thiên tử, chỉ có ở trước mặt Địch Thanh mới bàn luận không có kiêng kị gì.


Địch Thanh thoáng nghĩ, không khỏi nghĩ đến lúc ở Hưng Khánh phủ.


Triệu Trinh không gặp lại Trương Diệu Ca, người mà Địch Thanh hắn gặp tại Hưng Khánh phủ có phải là Trương Diệu Ca hay không? Địch Thanh không dám khẳng định, nhưng hắn sớm đã hoài nghi Trương bộ chủ ban đầu giúp Đan Đan cứu hắn ra khỏi Hưng Khánh phủ chính là Trương Diệu Ca!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận