Sáp Huyết


Ba người Hàn Tiếu đều mang tinh thần phấn chấn, vẻ mặt hưng phấn, cùng kêu lên nói:


- Chúng tôi đợi ngày này của Địch tướng quân.


Lúc Địch Thanh giục ngựa đi về trại Nhu Viễn, không kìm được hỏi Hàn Tiếu:


- Chủng lão trượng tại sao tới trại Nhu Viễn?


Hàn Tiếu lắc đầu nói:


- Ty chức cũng không biết, Địch tướng quân rời khỏi gần một năm. Chủng lão trưởng luôn thở ngắn thở dài, nói ngài sẽ không chết. Nghe ngài lại xuất hiện ở phủ Hưng Khánh, ông ta vui hơn ai hết, lập tức lệnh chúng tôi đến tìm ngài... ông ấy vui mừng, giống như là...


Hàn Tiếu không nhịn nổi cười, không nói tiếp nữa.


Địch Thanh truy hỏi:


- Giống cái gì?


Hàn Tiếu thần sắc buồn cười, nói:


- Giống như là chủ nợ cuối cùng tìm được người thiếu nợ.


Địch Thanh cười ha hả, trước mắt lại hiện lên Chủng Thế Hành với khuôn mặt xanh xao, cái trán hơi trọc, xen lẫn đôi mắt ưu sầu.


Giữa hắn và Chủng Thế Hành hi hi ha ha giống như là không nghiêm chỉnh, nhưng tình nghĩa hai bên từ lâu đã như mưa xuân tưới lên vạn vật.


Đã gần tới trại Nhu Viễn, hai tròng mắt Địch Thanh đột nhiên ngưng tụ, giục ngựa chạy. Phía xa cũng có một con ngựa chạy tới như như phong hỏa, trên ngựa trán của người đó hơi trọc, cuối thu còn mang đôi giày rách nát, nhưng cũng có thể không phải là Chủng Thế Hành?


Hai người gần như đồng thời xoay người xuống ngựa, đi đến một chỗ, lại không khỏi dừng lại, nhận ra ý thổn thức trong đôi mắt mỗi bên.


Chủng Thế Hành đôi mắt đã đỏ, dùng ống tay áo chùi chùi khóe mi, lẩm bẩm nói:


- Tiểu tử nhà ngươi chưa chết, tốt thật.


Địch Thanh cười nói:


- Nếu ta chưa chết, lão vội khóc cái gì?


- Trở về thì tốt!

- Trở về thì tốt!


Người đó không hỏi nhiều, vì lão tin chắc nên đến cuối cùng sẽ đến!


Trong giọng nói tràn đầy vui mừng, giống như sớm đã ước định gặp lại người bạn tốt chí thành. Tuy bình thản như nước, lại tình nghĩa nặng sâu.


Lão và Địch Thanh chỉ gặp mặt một lần, nhưng kiếp này rõ ràng đã định, bọn họ nhất định gặp lại. Hai loại người không giống nhau, một đa tình một chung tình, một kinh nghiệm thăng trầm, một trăm qua đau khổ. Nếu là dắt tay, có thể chạm vào hào quang lộng lẫy nhất của thế gian.


Người đó chính là Phạm Trọng Yêm! Phạm Trọng Yêm đi tới Tây Bắc!


Trên mặt Địch Thanh cũng có ý tôn kính. Phạm Trọng Yêm đáng để hắn tôn kính.


Nhưng Địch Thanh vẫn có chút kỳ quái, trên mặt hắn đã hiện lên vết hằn của năm tháng, khuôn mặt sớm đã không giống như trước. Sao Phạm Trọng Yêm liếc nhìn một cái thì nhận ra hắn?


Trên đường Địch Thanh trở về, sớm nghe Hàn Tiếu nhắc tới tình hình lúc này của Tây Bắc.


Sau cuộc chiến Tam Xuyên Khẩu, thiên tử tức giận, chẳng những Phạm Ung khó chối được sai lầm này. Quan viên biên phòng Tây Bắc cũng gần như toàn bộ bị bãi bỏ thay mới. Lúc này Hạ Tủng làm Kinh lược An phủ sứ Thiểm Tây, toàn quyền phụ trách phòng ngự Tây Bắc. Hạ Tủng không biết binh, lại háo sắc. Nhưng y thông minh, y đem tất cả mọi chuyện giao cho Phạm Trọng Yêm và Hàn Kỳ xử lý.


Phạm Trọng Yêm và Hàn Kỳ lúc này cùng là Phó sứ Kinh lược An phủ Thiểm Tây. Phạm Trọng Yêm kiêm Tri Duyên Châu, Hàn Kỳ kiêm Tri Kính Châu. Địa vị của hai người này hôm nay giống như Phạm Ung.


Phạm Trọng Yêm thân là phó sứ An phủ, trước mắt là Tri Duyên Châu, tại sao lặng lẽ chạy tới trại Nhu Viễn?


Đang lúc Địch Thanh cân nhắc, Phạm Trọng Yêm chỉ chỉ vào cái ghế bên cạnh, ý chỉ mọi người ngồi xuống.


Phạm Trọng Yêm cũng không khách sáo, nhìn mấy bản đồ trên bàn, lập tức nói:


- Địch Thanh rời khỏi rất lâu rồi, rất nhiều chuyện không biết được, ta nói qua sơ lược với ngươi.


Lão giống như cùng Địch Thanh họp tác nhiều năm, không có nữa phần mới lạ, chỉ vào bản đồ nói:


- Ban đầu người Đảng Hạng lấy Hoành Sơn làm điểm cao, công kích triều đình ta. Còn chúng ta thì dựa theo ba châu Hoàn, Khánh, Diên tăng cường phòng ngự, các nơi như Thổ Môn hợp thành phòng ngự hình cung đối kháng người Đảng Hạng. Sau cuộc chiến Tam Xuyên Khẩu, chúng ta bị Nguyên Hạo lấy trại Kim Minh, phá Thổ Môn, lại bị bọn họ công chiếm Bình Viễn. Hơn nữa năm đó bọn họ can thiệp vào hai thành thành Bạch Báo và thành Kim Thang, phòng ngự gần Diên Châu, có thể nói là đổ nát tan hoang.


Địch Thanh thấy khu vực Diên Châu đã có hàng chục đầu mũi tên xuyên vào, lòng mang ưu tư.


Phạm Trọng Yêm quay đầu nhìn Địch Thanh nói:


- Ngươi đối với những cái này có ý kiến gì không?


Tất cả mọi người đều ngạc nhiên, không ngờ Phạm Trọng Yêm lại có thể hỏi ý kiến của một võ phu. Chỉ là câu vừa hỏi này, đã phá bỏ lệ thường của Đại Tống.


Nghĩ Đại Tống từ lập quốc tới nay, văn thần đã bắt đầu nghênh ngang ở trên. Mỗi lần gặp chiến, đều có thể cưỡi trên đầu võ tướng. Văn thần tuy không biết binh, không biết dụng binh. Nhưng tất cả mưu kế xưa nay đều là văn thần định ra.


Không ngờ Phạm Trọng Yêm lại có thể hỏi kế sách một Chỉ huy sứ?


Địch Thanh không có để ý đến sự kinh ngạc của mọi người, chỉ nhìn bản đồ trầm ngâm nói:


- Nguyên Hạo lấy một số nơi của Đại Tống, lấy trại Kim Minh, thành Kim Thang, thành Bạch Báo và một số nơi khác làm cánh cung, lấy toàn bộ Hoành Sơn làm cung, tên đã trên dây, cục diện Diên Châu đã bị bao vây toàn diện.


Bên cạnh Phạm Trọng Yêm có một người, khuôn mặt trắng ngần, nghe vậy hỏi:


- Vậy trước mắt làm thế nào?


Thấy Địch Thanh ánh mắt có chứa nghi ngờ, Phạm Trọng Yêm mỉm cười nói:


- Còn quên giới thiệu với ngươi. Đây là Kinh lược Phán quan Khánh Châu -Doãn Thù, Doãn đại nhân.


Địch Thanh cũng nghe qua tên của Doãn Thù, biết người này là bạn tốt của Phạm Trọng Yêm. Năm đó Phạm Trọng Yêm mấy lần bị giáng chức, Doãn Thù vẫn đứng bên cạnh Phạm Trọng Yêm và giáng chức theo, xem như là người chính trực.


Kinh lược Phán quan chủ yếu phụ trách phối hợp sự vụ các châu, cũng có tham dự chức trách quân cơ, chức cao hơn Địch Thanh rất nhiều.


Địch Thanh ôm quyền thi lễ, Doãn Thù nói:


- Đừng khách khí, tính tình của ta giống như Phạm công. Ngươi có bản lĩnh, đắc tội ta không sao, ngươi không có bản lĩnh còn chiếm một chỗ, ta khó tránh trị tội ngươi. Mau nói, chúng ta bây giờ phải làm thế nào?


Doãn Thù liếc xéo Địch Thanh, mơ hồ có ý dò xét.


Thì ra sau khi Phạm Trọng Yêm tới Tây Bắc, đã từng nói chuyện với Chủng Thế Hành. Chủng Thế Hành không chút do dự đề cử Địch Thanh, nói Địch Thanh hữu dũng hữu mưu, có thể đảm đương trọng dụng. Đang lúc gặp Địch Thanh quay lại, Chủng Thế Hành lập tức dẫn Địch Thanh đến gặp mặt.


Doãn Thù là người ngay thẳng, mặc dù không biết binh, nhưng luận binh hay. Nghe Chủng Thế Hành khích lệ Địch Thanh, khó tránh khỏi không phục, mới hỏi câu này.


Đại Tống xưa nay sùng văn khinh võ. Doãn Thù làm người tuy là không tệ, nhưng trong lòng đối với Địch Thanh còn có ý xem thường.


Địch Thanh thấy Doãn Thù như vậy, ngược lại có chút buồn cười, hơi trầm ngâm nói:


- Câu nói rất hay, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Trước mắt phía chúng ta suy yếu đã lâu, đầu tiên phải hiểu Nguyên Hạo muốn làm gì, mới có thể nhắm vào dụng binh.

- Câu nói rất hay, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Trước mắt phía chúng ta suy yếu đã lâu, đầu tiên phải hiểu Nguyên Hạo muốn làm gì, mới có thể nhắm vào dụng binh.


Trong mắt Phạm Trọng Yêm nhiều phần khen ngợi, lại hỏi:


- Ngươi cho rằng bước tiếp theo Nguyên Hạo làm như thế nào?


Địch Thanh không chút do dự nói:


- Kế của Nguyên Hạo, đơn giản cứ lấy đất của Lũng Hữu, theo Quan Trung, đông lấy Biện Kinh!


Lúc Địch Thanh nói những câu này, ngược lại dũng khí tràn trề, vì đây là hắn trên xà ngang nghe đích thân Trương Nguyên, Nguyên Hạo nói, không có sai.


Mọi người đều là vẻ sợ hãi, chỉ có khóe miệng Chủng Thế Hành nở nụ cười, nhìn Phạm Trọng Yêm có thâm ý.


Trong mắt Phạm Trọng Yêm có phần kỳ dị, dường như khó nghĩ Địch Thanh có cách nghĩ này, chỉ có Doãn Thù lặng lẽ khâm phục nói:


- Nếu muốn lấy Quan Trung, y coi chúng ta là người chết sao?


Phạm Trọng Yêm khẽ thở dài, đột nhiên nói:


- Gần đây triều đình có lệnh muốn ta tích cực chuẩn bị chiến đấu, nhưng lại bố trí phòng vệ ở Đồng Quan...


Lão lại lại chuyển đề tài, Doãn Thù kinh ngạc nói:


- Đồng Quan rất xa, ở đó phòng bị cái gì?


Địch Thanh vẻ sợ hãi, tỉnh ngộ nói:


- Chẳng lẽ nói.. triều đình đã sợ người Đảng Hạng, muốn bỏ đất Quan Trung sao?


Doãn Thù ngạc nhiên, vốn xem thường Địch Thanh, thấy sắc mặt Phạm Trọng Yêm nghiêm trang, biết Địch Thanh đoán không sai, cũng biến sắc nói:


- Cái,... cái này sao có thể? Gần đây triều đình không phải bảo ta chiêu mộ binh sĩ, thua mua lừa ngựa, tu sửa lại trại sao? Triều đình tích cực chuẩn bị chiến tranh, sao có thể có ý tiêu cực này?


Phạm Trọng Yêm lo lắng nói:


- Tam Xuyên Khẩu quân ta thảm bại, vua dân khiếp sợ. Bọn họ đương nhiên cũng không muốn bỏ Quan Trung, nhưng trong triều im lặng quá lâu. Chiến tranh tây bắc lần này, chắc chắn tổn thất lớn, chúng ta bây giờ chỉ có thể thắng, không thể thua! Nếu ta thất bại nữa, triều đình đánh mất lòng tin, bỏ Quan Trung cũng là khả năng lớn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận