Sáp Huyết


Địch Thanh chưa từng nghe qua tên Bao Chửng, nên nghe vậy không khỏi thấy lạ, thầm nghĩ Bao Chửng này dám đắc tội với Tri châu Phần Châu, thậm chí khiến Tri châu không tiếc bỏ tiền mua kẻ giết người, sao lại có thể là hạng vô danh được?


Rồi lại nghĩ, những kẻ cứng cựa trên đời này thiếu gì, mình chưa từng nghe qua về Bao Chửng cũng là chuyện chẳng có gì lạ. Mình còn dám đắc tội với Đô Bộ Thự Hạ Thủ Vân, chắc chắn Bao Chửng cũng chưa từng nghe qua về hắn.


Quả nhiên trong lòng Bao Chửng cũng đang nghĩ, Địch Thanh? Cái tên này sao mình chưa từng nghe qua nhỉ. Trên mặt người này có hình xăm kiêu võ, không lẽ lại là người trong bát đại cấm quân ở Biện Kinh? Nhưng tên họ của các lãnh quân trong bát đại cấm quân ta hầu như đều biết, đâu có người này. Người này thân thủ cao cường, làm việc quả cảm, quyết không phải là hạng tầm thường trong cấm quân! Lúc trước dưới cây mai, thấy ánh mắt người này đầy vẻ đau thương, dung nhan tiều tụy, nhưng cũng không mất đi vẻ cương nghị tuấn kiệt. Tuổi tác hắn không lớn, nhưng đầy vẻ tang thương, chắc chắn có chuyện đau lòng gì đó. Người này tuy trong lòng có chuyện đau buồn, nhưng vẫn không quên giúp người khốn khó, cho thấy hắn là người tính tình cương trực.


Bao Chửng nhìn người rất chuẩn, đã có lòng tin đối với Địch Thanh, nói:


-Địch huynh, ta vốn là Điện Trung Thừa trong triều, nghe nói Tri châu Phần Châu lạm dụng chức quyền, lấy công làm tư, lạm sát người vô tội, cho nên mới phụng chỉ đến Phần Châu điều tra. Sau khi điều tra cẩn thận, thu thập chứng cứ sẽ bí mật về kinh. Ta thấy hắn thế lực đang mạnh, tạm thời không thể làm gì được hắn, cho nên chỉ có thể về kinh dâng tấu xin Thiên tử định đoạt. Thiết nghĩ chắc hắn cảm thấy không xong, cho nên mới phái người giết ta, muốn che dấu tội lỗi.


Địch Thanh biết Điện Trung Thừa thuộc Ngự Sử Đài, những người trong đó chủ yếu là duy trì trật tự trong quan trường, chỉnh đốn kỷ cương, chứ chức quan thì không cao. Thấy người này lại dám lật đổ Tri châu, trong lòng cũng có vài phần khâm phục. Nhưng nhìn Xa quản gia nằm dưới đất, Địch Thanh không khỏi nhíu mày, nói:


-Theo như ta được biết, Xa quản gia này vốn là giáo đồ Di Lặc, đường đường là một Tri châu của Phần Châu, sao lại có quan hệ với giáo đồ Di Lặc?


Bao Chửng hơi biến sắc mặt, kinh ngạc nói:


-Địch huynh, điều huynh nói là thật sao?


Địch Thanh nói:


-Bộ đầu Diệp Tri Thu và Quách Tuân, Quách đại nhân ở kinh thành đều biết Xa quản gia là giáo đồ Di Lặc, ngươi chỉ cần hỏi hai người này, là sẽ biết lời ta nói không sai.


Bao Chửng nghe đến tên của Diệp Tri Thu và Quách Tuân thì cũng tin lời Địch Thanh nói là thật, trầm tư nói:


-Vậy thì tội danh của Nhậm Biện không chỉ có như ta đã kể rồi, chắc là còn phải thêm một tội “câu kết giáo đồ Di Lặc” nữa.


Trong lòng Bao Chửng thoáng run, Nhậm Biện thân là Tri châu Phần Châu, vì cớ gì lại có liên quan với giáo đồ Di Lặc, chẳng lẽ… hắn định muốn làm phản?


Bao Chửng nghĩ đến đây bèn nói:


-Địch huynh, ta muốn hỏi người này vài câu.


Địch Thanh gật đầu:

Địch Thanh gật đầu:


-Được.


Bao Chửng thấy Xa quản gia nhìn mình hằm hè, cũng không lấy làm khiếp sợ, chỉ hỏi:


-Xa quản gia, gần đây Nhậm Biện giao cho các ngươi một lô quân bị, các ngươi dấu ở đâu?


Xa quản gia nghiến răng nói:


-Bao Hắc Đầu, người chưa cai sữa mẹ phải không, lại đi hỏi ta vấn đề ấu trĩ như vậy? Quân bị dấu ở đâu, ta làm sao mà nói cho ngươi biết được? Ngươi có thể để Địch Thanh giết ta, còn muốn lấy được manh mối của những thứ đó từ miệng ta ư… không đời nào.


Bao Chửng cười nhạt nói:


-Ta đã biết rồi.


Xa quản gia kêu lên:


-Ngươi biết cái đếch gì!


Bao Chửng bình tĩnh nói:


-Ít nhất thì ta cũng biết Nhậm Biện có liên quan với giáo đồ Di Lặc. Lúc ta điều tra về Nhậm Biện, thì phát hiện ra một lô giáp trụ binh khí trong tay hắn bị biến mất, không rõ tung tích, cho nên mới hỏi ngươi, hóa ra quả thật là ông ta đã tặng như đồ đó cho các ngươi. Nói như vậy… Nhậm Biện sớm đã có ý làm phản rồi.


Xa quản gia điếng người, giờ mới hiểu được dụng ý trong câu hỏi của Bao Chửng, hối hận vô cùng.


Địch Thanh đứng nghe bên cạnh, cũng bái phục cơ trí của Bao Chửng, đột nhiên thấy ớn lạnh, quay đầu nhìn qua, nói:


-Ai?


Chỉ thấy một người đang đứng nơi cửa, mặc trang phục của tiểu nhị, Địch Thanh nhíu mày, hỏi:


-Ngươi đến làm gì?

-Ngươi đến làm gì?


Tên tiểu nhị nọ sắc mặt hơi đen, đội mũ quả dưa, trong mắt đầy vẻ khiếp sợ, run run nói:


-Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy? Chết… người rồi? Ông chủ bảo ta đến xem xem.


Gã nhìn thấy tình cảnh trong phòng, hai chân run cầm cập. Rõ ràng là bị ông chủ bắt đến xem xét, không dám không đến, trong lòng hết sức sợ hãi.


Địch Thanh nói:


-Có kẻ ác phạm tội, quan gia bắt án, các ngươi không cần phải lo.


Tên tiểu nhị đó bước tới một bước, thò đầu vào trong phòng, dò hỏi:


-Vậy…


Lời gã nói chưa dứt, Địch Thanh bèn cảnh giác, Bao Chửng cũng đồng thời quát:


-Ngươi không phải tiểu nhị!


Tên tiểu nhị nọ bỗng ngẩng phắt đầu, ánh mắt lóe sáng, vung tay lên, hai đạo hàn quang bay ra, nhắm thẳng vào Địch Thanh vào Bao Chửng.


Địch Thanh khẽ lắc người một cái, đã lao đến trước Bao Chửng, vỏ đao vung ra “cách” một tiếng, đánh bay thanh phi đao nhắm vào Bao Chửng. Hắn lách người một cái, gạt một cái, động tác hết sức gọn gàng.


Đúng lúc đó, tên tiểu nhị quát lớn một tiếng, hai tay vung lên liên tiếp. Cuồng phong gào thét cuốn tới, không biết có bao nhiêu bông tuyết điên cuồng lao vào, che phủ đất trời, nhắm thẳng Địch Thanh và Bao Chửng mà đánh tới.


Không phải bông tuyết, mà là Thiết Tật Lê (đinh sắt)!


Tên tiểu nhị đó đúng là một cao thủ hiếm thấy, đánh ra mười mấy mũi Thiết Tật Lê liền một lúc, phong tỏa khắp các vị trị trên người Địch Thanh, Bao Chửng.


Địch Thanh vừa hét lớn phẫn nộ, đồng thời mũi chân khẽ điểm một cái, chiếc hướng án trên sàn đột nhiên dựng thẳng lên, chắn phía trước hắn.


Những tiếng phập phập vang lên không dứt, Địch Thanh kéo Bao Chửng lui vội về phía sau.

Những tiếng phập phập vang lên không dứt, Địch Thanh kéo Bao Chửng lui vội về phía sau.


Phía sau là tường, tường đất sét.


Địch Thanh thình lình húc mạnh vào tường.


Mặt tường đó nhìn thì có vẻ chắc chắn, nhưng bị Địch Thanh dùng toàn lực húc vào, đổ ầm lộ ra một cái lỗ lớn. Cú húc trong lúc cấp bách đó sức mạnh vô cùng, húc một cái mà khiến cho cả căn phòng rung chuyển như sắp đổ sụp xuống.


Bụi tung mù mịt.


Tên tiểu nhị nọ đã tính mọi đường, chỉ duy nhất không tính đến nước Địch Thanh sẽ phá tường mà chạy. Ngay lúc phóng ám khí ra, gã đã rút ra cặp Sinh Tử Đoạt, hình dạng như bánh xe có răng, chuẩn bị cho đợt công kích tiếp theo. Thấy Địch Thanh phá tường mà ra, tên tiểu nhị nọ cũng không bỏ qua, cũng lao ra theo qua lỗ hổng.


Không đợi đến gần, tên tiểu nhị bỗng hét lớn một tiếng, cầm Sinh Tử Đoạt chắn ở trước ngực, bay ra.


Một luồng đao quang phá tuyết bay tới, chém thẳng vào ngực của tên tiểu nhị.


Tuyết cuộn điên cuồng, đao quang chém thẳng.


Địch Thanh đã xuất đao.


Một chiêu đã ép lui tên tiểu nhị. Nếu không phải tên tiểu nhị đó sớm đã dùng binh khí che chắn trước ngực, thì một đao này đã rạch ngang ngực gã rồi.


Địch Thanh định đuổi theo vào, nhưng không kìm nổi đưa mắt nhìn Bao Chửng một cái. Đúng vào lúc này, nóc nhà đột nhiên nổ ầm một tiếng, một người phá nóc nhà mà mà ra, thân hình thoáng một cái đã lao về hướng tây mà đi.


Địch Thanh không đuổi theo, nhìn chăm chú vào giọt máu vương trên lưỡi đao, trong lòng thầm nghĩ: “tên tiểu nhị đó là ai? Hắn muốn giết ta hay là muốn giết Bao Chửng… hay là…”


Nghĩ đến đây, Địch Thanh dậm chân kêu lên:


-Hỏng rồi.


Hắn không để ý đến Bao Chửng nữa, lao vào lại căn phòng đầy bụi mù.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận