Sắc Màu Ấm


Hồi ức gợi lên oán hờn chưa từng được bộc phát của cô, cảm giác bị lừa gạt và tổn thương đau đớn hiện lên trong đầu, Giản Tang Du nghiêm mặt tránh khỏi vòng ôm của Thiệu Khâm, trợn mắt nhìn những chiếc nút áo đã bị anh cởi ra.


Tiện đà nhướng đôi mắt sắc bén nhìn Thiệu Khâm một cách trầm tĩnh “Em sẽ không tin tưởng anh nữa, anh làm gì, em cũng không tin.”


Đôi mắt đen của Thiệu Khâm lạnh như băng nhìn Giản Tang Du.


Những chuyện cũ kia, cũng không phải chỉ một mình Giản Tang Du không muốn nhớ tới, thật ra anh cũng vậy. Anh đã cẩn thận suy nghĩ từng chút một, nhớ đến những cảm xúc chân thật nhất, anh bị cha anh bắt vào quân doanh, thậm chí ngay cả cơ hội từ biệt Giản Tang Du cũng không có.


Anh không cảm thấy mình đã phạm phải sai lầm gì không thể tha thứ, đáng để Giản Tang Du oán hận nhiều năm như vậy. Cho nên đối mặt với cơn oán giận và sự chỉ trích của cô, sự xấu hổ của anh cũng chỉ có trong chốc lát.


Khóe miệng Thiệu Khâm cười yếu ớt, nơi lòng bàn tay vẫn còn lưu lại sự mềm mại của cô.


“Anh không định làm cho em tin, nếu em nói cái gì em cũng cho là giả, vậy thì hãy xem anh sẽ làm thế nào đi.”


Thiệu Khâm cứ trơ mặt làm cho Giản Tang Du không phản bác được. Cô nhanh chóng cài lại nút áo đã bị Thiệu Khâm mở, mang giày trở lại bên giường của Mạch Nha. Con trai vẫn còn say ngủ, trên khuôn mặt bé bỏng cũng đã bớt đỏ và nóng.


Giản Tang Du dịch chăn đắp kín cho nó, ngồi trên giường yên lặng ngắm nhìn, hoàn toàn không thèm để ý người đàn ông phía sau.


Thiệu Khâm lặng lặng nhìn chiếc lưng thẳng băng của cô, im lặng rất lâu mới đứng dậy ra ngoài.


Giản Tang Du không muốn để ý đến động tĩnh của anh, nhưng phòng bệnh quá yên tĩnh, từng cử chỉ động tác của anh cũng kích thích đến thần kinh của cô. Cửa phòng bị mở ra, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, từng bước rời xa.


Sự kiêu ngạo đang cầm cự của Giản Tang Du cũng dần dần suy sụp theo tiếng bước chân xa dần của anh.


Cô thất thần nhìn con trai đang ngủ say bên cạnh, trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Ngồi đó thẩn thờ rất lâu, không suy nghĩ được gì, cho đến khi chai nước dịch truyền nhỏ đến từng giọt cuối cùng. Giản Tang Du mới nhấn chuông ở trên đầu giường bệnh, gọi hộ sĩ đang mơ mơ màng màng vào rút kim.


Mạch Nha mở đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ ra, thấy được Giản Tang Du, thì tự nhiên giơ hai tay “Mẹ”


Giản Tang Du ôm thân thể bé bỏng của con trai, vươn mặt vùi vào hõm vai nhỏ nhắn của của nó, hít thật sâu “Cục cưng còn khó chịu không?”


Mạch Nha lắc đầu, đưa tay sờ lên mắt của Giản Tang Du, khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng tập trung “Mẹ biến thành gấu mèo rồi, nhất định là không ngủ đúng giờ.”


Giản Tang Du nhìn vẻ mặt nghiêm chỉnh của con trai, tâm tình cô cũng dần khá hơn, lấy mũi mình cọ cọ vào mũi của Mạch Nha “Ừ, vậy về nhà Mạch Nha dỗ mẹ ngủ có được không?”


“Được ạ.” Mạch Nha gật đầu nghiêm túc, lại duỗi cánh tay nhỏ bé vỗ vỗ vào bả vai Giản Tang Du trấn an.


Người hộ sĩ trẻ đứng bên cạnh đưa toa thuốc cho Giản Tang Du “Trời sắp sáng rồi, đây là toa thuốc của bé cưng, chị đợi trời sáng rồi đi lấy thuốc sau đó hẳn về.”


Mạch Nha vội vàng đưa tay đón lấy toa thuốc, thấy trên giấy toàn những chữ rồng bay phượng múa thì buồn rầu nhíu mày “Chú này viết cái gì vậy, dì biết hốt thuốc sao?”


Cô hộ sĩ và Giản Tang Du cười phá lên, Mạch Nha nhìn mẹ và cô hộ sĩ nghi ngờ, không hiểu hai người đang cười cái gì.


Lúc này, cửa phòng bệnh lại được mở ra lần nữa, nụ cười của Giản Tang Du cũng ngừng lại


Cô hộ sĩ nhìn người đàn ông đang đứng lẳng lặng ở cửa, đang mở to mắt nhìn Mạch Nha “Ba cháu tới rồi.”


Mạch Nha chu cái miệng nhỏ nhắn nhìn Thiệu Khâm, rồi hơi cúi đầu nhìn Giản Tang Du, phát hiện ra sắc mặt Giản Tang Du không tốt, liền lập tức hiểu được lập trường của mình, trợn to hai mắt, nhìn Thiệu Khâm đề phòng.


————————————–


Sau khi cô hộ sĩ rời đi. Thiệu Khâm đem thức ăn sáng mới mua đặt lên bàn. Tầm mắt Mạch Nha cứ nhìn lom lom vào hộp đồ ăn trong tay anh. Đợi Thiệu Khâm mở nắp hộp đựng thức ăn ra, mùi thơm bay khắp cả phòng.


Bụng Tiểu Mạch Nha đánh lô tô rột rột.


Thiệu Khâm nhíu mày nhìn Mạch Nha “Đói không?”


Miệng Mạch Nha chu thành chữ O, chữ đói còn chưa phát ra miệng đã bị mẹ nhéo vào mông một cái, nên chiếc miệng đành hạ xuống “… Không đói bụng.”


Thiệu Khâm hơi bất đắc dĩ nhìn Giản Tang Du “Thức ăn không có độc, con nó mới tỉnh nhất định bụng cũng rỗng rồi, em ghét anh cũng đừng làm khó con trai mình.”


Như hưởng ứng với lời nói của Thiệu Khâm, bụng của Mạch Nha lại xấu hổ vang lên rột rột.


Mạch Nha liền vội vàng xoa xoa cái bụng trống rỗng của mình, giải thích với Giản Tang Du “Nước và thuốc đang đánh nhau ở trỏng, bụng con nhỏ, nên bọn chúng cứ nghịch ngợm um sùm đó.”


Mắt Thiệu Khâm cũng ánh lên niềm vui, bị cái cớ vụng về của trẻ con chọc cười.


Giản Tang Du biết Thiệu Khâm lợi dụng hoàn cảnh, đi mua thức ăn sáng nóng hổi cho Mạch Nha. Lúc này, nếu cô ôm con trai đi về, ngoại trừ về tới nhà mới có thể làm đồ ăn cho nó, thì hầu như chẳng có chỗ nào mua thức ăn được. Con trai vừa mới bệnh nặng chắc chắn cũng đã đói rã ruột, sau khi cân nhắc kỹ, Giản Tang Du vuốt vuốt tóc của Mạch Nha, ôm con trai đến cạnh bàn, lấy bánh bao đút cho nó.


Thiệu Khâm đứng nhìn bên cạnh, thấy hai má phúng phính của Mạch Nha ngốn đầy bánh bao phồng thật to, chiếc miệng nho nhỏ như liều mạng há to muốn nuốt chửng cả cái bánh bao. Nhìn y như những con búp bê quảng cáo trên TV, ngay cả bên khóe miệng chảy mỡ bầy hầy cũng cực kỳ dễ thương.


Thiệu Khâm thầm nghĩ, hình như ngay từ lúc bắt đầu anh cũng không hề ghét bỏ đứa bé này, thật là kỳ quái.


Mạch Nha vừa gặm bánh bao vừa dò xét Thiệu Khâm, bèn hiếu kỳ nói “Chú à, tại sao chú ở trong bệnh viện, chú cũng bị bệnh hả?”


Giản Tang Du lạnh lùng liếc Thiệu Khâm một cái, không biết tên khốn này thêu dệt ra sao đây.


Dĩ nhiên Thiệu Khâm không dám nói “bởi vì để con tắm nước lạnh nên phát sốt khiến chú đau lòng” rồi. Nếu nói vậy thì thà nói lời vô liêm sỉ chút “Chú lo lắng cho con.”


Tiểu Mạch Nha ngây thơ gật đầu, vừa cầm bánh bao ăn, vừa nói hàm hồ “Chú thật tốt với con, còn mua thức ăn cho con nữa.”


Giản Tang Du liếc mắt, Thiệu Khâm đúng là có khiếu lấy lòng con nít, biết dùng thức ăn dụ dỗ trẻ con. Nhưng mà cô sẽ không bao giờ bị Thiệu Khâm dụ dỗ như thế.


Chờ Mạch Nha ăn xong thì trời cũng đã sáng hẳn. Thiệu Khâm vẫn còn chưa chịu đi, Giản Tang Du cũng không muốn dư hơi nói chuyện với anh. Cả đêm lo lắng không ngủ được rồi, bây giờ đầu óc cô cũng muốn mơ màng.


Giản Tang Du ôm con trai định đi lấy thuốc, lại bị Thiệu Khâm đoạt lấy toa thuốc trong tay Mạch Nha trước “Ra xe chờ anh.” Anh ném chìa khóa xe cho Giản Tang Du, xoay người bỏ đi, cũng không cho Giản Tang Du có cơ hội cự tuyệt.


Giản Tang Du nhìn chìa khóa xe trước mặt, nghĩ đến toa thuốc bị anh cướp đi, bực bội nhắm mắt ôm Mạch Nha đi xuống lầu. Cô biết chẳng thể nào nói chuyện đạo lý với tên lưu manh được.


******************


Thiệu Khâm lấy thuốc xong thì lái xe đưa hai mẹ con về nhà. Lần này Giản Tang Du cũng lười cãi cọ với anh, muốn lấy sự thật thuyết phục anh ư? Giản Tang Du cũng đã thử rất nhiều cách rồi. Rốt cuộc là Thiệu Khâm muốn thế nào? Tại sao cứ muốn dây dưa không rõ với cô như vậy?


Giản Tang Du liếc nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng của Thiệu Khâm, cũng chẳng khác gì với gương mặt thiếu niên trong trí nhớ. Đường nét vẫn cương nghị, lãng tử bất phàm, người như vậy, thì mỗi ngày nghĩ gì chứ? Chắc chắn là cơ bản không thiếu phụ nữ rồi.


Giản Tang Du nghĩ đi nghĩ lại, mí mắt cũng sụp xuống…


Xe đã dừng dưới lầu, Mạch Nha khẽ giọng nói “Chú ơi, mẹ ngủ rồi.”


Thiệu Khâm quay đầu nhìn người phụ nữ đang ngủ say, không hề có sự gay gắt như lúc tỉnh nữa, ánh mắt anh vô cùng lo lắng, qua vài giây mới nói nhỏ với Mạch Nha “Con có thể tự đi không?”


Mạch Nha gật mạnh đầu, Thiệu Khâm vuốt vuốt tóc nó “Ngoan lắm.”


Thiệu Khâm ôm Giản Tang Du đi lên lầu. Sáng sớm, dưới lầu lúc nào cũng có người qua lại, nhất là những người lớn tuổi cũng nhìn ngó vài lần. Thiệu Khâm bế thẳng Giản Tang Du lên lầu, không màn đến những ánh mắt kia. Cô nằm trong ngực anh rất nhẹ, cộng thêm kết quả anh đã từng được huấn luyện nghiêm chỉnh hằng năm, mỗi bước đi cũng vô cùng thoải mái.


Mạch Nha thở hỗn hễn leo theo phía sau, đi được vài bước lại la lên “Chú ơi, chờ con một chút.”


Thiệu Khâm mỉm cười dừng lại, lông mày đen khẽ nhướng lên như ngọn núi “Nhóc con, nhìn là biết con ít khi vận động, hôm nào chú sẽ dẫn con đi phòng tập thể thao…”


“Phòng tập thể thao là ở đâu ạ?” Mạch Nha ngẩng gương mặt đầy mồ hôi nhễ nhại, chớp chớp mắt.


Thiệu Khâm nhíu mày không biết giải thích ra sao. Nghĩ đến mang thằng nhóc đi đi phòng tập thể thao rèn luyện sẽ có cơ hội đến gần Giản Tang Du thì anh lại vô cùng mong đợi. Nhìn Giản Tang Du đang nằm trong ngực, ánh mắt anh lại đầy ngụ ý.


“Đi ra ngoài hả?” Trước đây Thiệu Khâm có gặp Giản Đông Dục mấy lần. Mặc dù không nói ra, nhưng anh tin chắc Giản Đông Dục biết chuyện của anh và Giản Tang Du, cho nên anh không hề e dè gì mà cứ thản nhiên thẳng thắn.


Giản Đông Dục chống nạn, chần chờ vài giây “8h tối nó có biểu diễn, 6h nhớ đánh thức nó dậy.”


Thiệu Khâm hơi ngạc nhiên, ý của lời nói Giản Đông Dục là….


Nhưng Giản Đông Dục cũng không nói gì nhiều với Thiệu Khâm, nựng mặt Mạch Nha xong rồi đi.


Dưới sự chỉ huy của Mạch Nha, Thiệu Khâm bế Giản Tang Du vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt cô lên giường. Cô liền chìm vào giấc ngủ thật sâu, chắc là cả đêm đã quá mệt mỏi, nên vừa dính vào gối đã vùi đầu ngủ mê.


Thiệu Khâm đứng bên cạnh ngắm nhìn, chỉnh máy điều hòa, rồi đắp chăn lên cho cô.


Mạch Nha ngồi ở cuối giường chống cằm nhìn, lắc đầu với Thiệu Khâm “Sai rồi chú ơi, mẹ không có mặc quần áo này ngủ, mẹ nói như vậy sẽ làm nhăn quần áo, chú giúp mẹ cởi ra đi.”


Thiệu Khâm “….”


Thiệu Khâm nhìn thân thể Giản Tang Du lên xuống đều đều dưới chăn, trong đầu lại hiện lên sắc mặt dữ tợn của Giản Tang Du sau khi tỉnh lại. Anh liền lý trí lựa chọn không nên kích động đến cô nữa, nghiêm túc nói với Mạch Nha “Chú là đàn ông, không thể tùy tiện cởi đồ của mẹ con.”


Suy nghĩ một chút cảm thấy không đúng, càng nghiêm túc cảnh cáo với Mạch Nha “Người đàn ông khác đưa mẹ con về, cũng không được để cho hắn ta cởi đồ của mẹ, biết không?”


Mạch Nha gật đầu cái hiểu cái không, cuối cùng dùng ngón tay mủm mỉm chỉ vào mình “Con có thể cởi quần áo cho mẹ không?”


Thiệu Khâm “…”


Thiệu Khâm chưa từng ở chung với trẻ con, nên khá nhức đầu với lối suy nghĩ ngây thơ của nó. Anh nhăn nhó không biết trả lời cho nó như thế nào. Mạch Nha được anh đồng ý, đến bên giường vén chăn lên, đôi tay nhỏ bé cởi quần áo cho Giản Tang Du, vừa làm ra vẻ ông cụ non giải thích “Mẹ giặt quần áo, ủi đồ cũng rất cực.”


Thiệu Khâm làm gì nghe được lời Mạch Nha nói, đầu óc ngồi đó đang đấu tranh dữ dội, rốt cuộc là ánh mắt nên nhìn ở đâu đây?


Anh nhìn đường cong của Giản Tang Du đang hiện ra theo từng chiếc nút áo. Khi nhìn đến chỗ tối hôm qua anh từng liếm, đến bây giờ anh vẫn có cảm xúc như cũ. Nhớ đến cảm giác mềm mại ấm áp tối qua, ánh mắt anh không thể khống chế bị chiếc chăn hấp dẫn.


Lúc Mạch Nha mở đến chỗ quan trọng, như nhớ ra điều gì, cẩn thận tỉ mỉ lấy chăn che lại cho Giản Tang Du, đôi mắt đen liếc nhìn Thiệu Khâm “Chú nói, chú là đàn ông, không thể nhìn mẹ cởi quần áo. Con phải che kín cho mẹ.”


Thiệu Khâm “…” Thằng nhóc này cũng quá biết vận dụng kiến thức vào thực tế mà.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...