Sắc Khí Tràn Đầy



Nếu so sánh về sự khác nhau giữa Thẩm Quân và nguyên chủ trước, thì chắc chắn là khí chất khác nhau hoàn toàn, như trời và đất.


Nguyên chủ trước kia gia đình có tiền, suốt ngày lười biếng, người ta nói cô ta là bình hoa thì không sai chút nào. Sau khi Thẩm Quân được nâng cấp bởi hệ thống, hoàn toàn trở thành một nhân tài, tương lai phải đi như thế nào cô cũng có thể nắm trong lòng bàn tay. Càng muốn trở nên nổi tiếng, càng biết rõ mục tiêu là gì. Tâm lý trở nên ổn định thành thục, tâm khoan cũng không sợ trời không sợ đất.


Thẩm Quân mỉm cười, vươn ra bàn tay nhỏ: "Tô tổng giám đốc, ngày mới vui vẻ, em là Thẩm Quân."


"Ngày mới vui vẻ, Tô Lương Sách." Tô Lương Sách cảm thấy bàn tay nhỏ kia quả là mềm mại, nhưng lịch sự, chỉ vào một chút liền buông ra.


Hợp đồng ký kết thuận lợi, mục tiêu của Thẩm Quân cũng chỉ có một mình Nguyên Trách mà thôi, nên giao lại toàn bộ cho quản lý Phùng, một mình ngồi trong góc lướt Weibo.


Tin tức hot search mới nhất: Thượng Y và Thẩm Bạch


Thẩm Quân nhìn vậy thôi nhưng trong lòng rất hay mộng mơ về trai đẹp nga, Thẩm Bạch này đẹp trai quá má ơi, lông mi dài ghê má ơi, làm sao bây giờ tim đập nhanh quá....


Tô Lương Sách bên kia quan sát Thẩm Quân vài lần, vinh nhục không kinh, bình tĩnh không kiêu, cùng với cô gái trong miệng Nguyên Trách nói hoàn toàn bất đồng.

Tô Lương Sách bên kia quan sát Thẩm Quân vài lần, vinh nhục không kinh, bình tĩnh không kiêu, cùng với cô gái trong miệng Nguyên Trách nói hoàn toàn bất đồng.


Vừa thấy thời gian đã tới trưa, Thẩm Quân phân vân không biết có nên đi tìm Nguyên Trách hay không, cô sợ bản thân lộ liễu quá làm hắn hoảng sợ, bỏ trốn không chừng. Sau khi trở lại xe bảo mẫu, Thẩm Quân khôi phục lại trạng thái lười biếng, vừa cắn hạt dưa vừa nói chuyện: "Phùng tỷ, em muốn hợp tác với Thẩm Bạch."


Phùng tỷ đang coi lại hợp đồng, nghe thấy câu này của Thẩm Quân không khỏi ngây người, Thẩm Quân không thể nào chỉ trong một đêm lại có thể thay đổi hoàn toàn như vậy?


"Gần đây có một quảng cáo nước hoa của Đức Lan đang tuyển nữ chính. Một loại nước hoa cho nữ tên Hương Mỹ Hoa Quốc. Địa điểm sẽ quyết định sau nhưng Nguyên Thị đầu tư hơn 1 ngàn vạn vào, nếu như có thể có được quảng cáo này, mức độ nổi tiếng chắc chắn tăng lên đáng kể. Nhưng nếu em tay không đi đánh giặc, khả năng dành được thật sự không cao. Mà, Thẩm Bạch là nam chính."


Đức Lan nổi tiếng thế giới, là mặc hàng xa xỉ, lần này nước hoa lại không bán ra số lượng nhiều, đương nhiên càng được coi trọng.


"Chị chở em đến đó, được tuyển hay không còn chưa chắc chắn." Thẩm Quân đảo mắt, cười cười, mang theo bộ mặt nham hiểm, trong lúc nhất thời làm Phùng Dĩ Nhạn lạnh sống lưng.


Steven trong giới nhiếp ảnh đương tôn làm đại sư, hiện tại hắn đang ở trong studio chuyên dụng của GRACE bực bội cào tóc: "Mấy cô gái đó không hiểu thế nào là Hương Mỹ, các cô ấy cứ nghĩ chỉ cần thơm là được, hoàn toàn không tạo cho tôi được cái cảm giác gì đặc biệt, lần sau tuyển chọn kĩ một chút hãy đem vào gặp tôi đi."


Steven lần này làm nhiếp ảnh chính cho quảng cáo nước hoa Hương Mỹ, mọi người đều đồn đại hắn là người khó hầu hạ, làm việc độ hoàn mỹ phải một trăm phần trăm, thừa một hay thiếu một đều không được. Ngày đầu tiên, đã không tốt đẹp gì rồi, Steven thiết chút nữa là bức hết tóc trên đầu hắn để giải tỏa. Trợ lý Steven nhìn hắn phát hỏa, một lúc sau mới nhỏ nhẹ: "Còn một người nữa, là người mới tổng công ty đưa xuống, ngài có muốn phỏng vấn hay không?"


"Làm đi làm đi....nhanh một chút." Steven xua xua tay.


Từ xa phát ra âm thanh giày cao gót, mỗi bước đi đều tự tin nhẹ nhàng. Một cô gái mang chiếc đầm đỏ, đôi môi đỏ thắm, đáng chú ý nhất là đôi mắt đào hoa kia, như có thể câu hồn người khác.


"Đẹp...đẹp lắm...." Steven không khỏi tán thưởng ra tiếng.


Tuy hắn là người nước ngoài, nhưng so với con gái trong nước, vẻ đẹp Châu Á vẫn được hắn đánh giá cao hơn, hắn không nghĩ xinh đẹp đồng nghĩa với hồ ly tinh, hay tiểu tam tiểu tứ gì gì đó. Xinh đẹp đơn giản chính là xinh đẹp mà thôi.


Cô gái trước mặt có dáng vẻ hoàn toàn hợp ý hắn, nhưng khả năng diễn xuất vẫn rất quan trọng. Steven vương tay bảo cô có thể bắt đầu.


Trong studio có bố trí máy quay cho đợt tuyển dụng này. Một máy quay đặc ở chính diện, máy còn lại chạy xung quanh. Đồng thời còn để một bàn đạo cụ gần đó để diễn viên tùy ý lựa chọn, có quạt, có khăn lụa, cũng có hoa hồng, hoặc một lọ nước hoa.


Thẩm Quân tiến lên cầm lấy cái lọ nước hoa lên. Trong lúc mọi người trợn mắt há mồm cầm lên uống, sau đó lại đổ nước từ trên đỉnh đầu xuống, đồng thời vẫy vẫy đầu, tạo ra một hình tượng mỹ nhân xuất dục đồ, vừa quyến rũ, vừa gợi tình, lại không dung tục.


Sau đó cầm lên cánh hoa hồng, đi về phía trung tâm, dùng đuôi mắt nhìn Steven. Lòng Steven bột chộp một cái, nước bọt trong miệng cơ hồ muốn chảy xuống.


Chỉ thấy cô nâng lên cánh hoa hồng, dùng đôi môi đỏ cắn vào cành hoa, khóe miệng cong lên, ánh mắt nhìn thẳng vào máy quay trước mặt, mờ mịt sương mù, làm người ta hãm sâu vào đó.


Chờ đến khi Steven hồi phục tinh thần, mới cười to một tiếng: "Chính là cô ấy.... Hương Mỹ nữ thần."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận