Rồng Bay Phượng Múa: Long Vương Thật Xấu Xa


Thân thể của nàng nhiễm đầy máu tươi, bùn đất, còn có rất nhiều vết bẩn, còn có mùi làm cho người ta buồn nôn, nhưng mà, dường như nàng một chút cũng không ngửi thấy được, biểu tình chết lặng.


Lúc này, trong đầu của nàng không có bất cứ chuyện gì khác, Tiểu Long Nhi, Long Duệ, lão nhân bọn họ cũng không ở trong đầu của nàng, chỉ có một mảnh thảm cảnh trước mắt này, thành thị này trở thành một mảnh địa ngục nhân gian, sinh linh đồ thán.


Một khắc trước, nàng còn ở nơi này sinh sống thật vui vẻ, khát khao tương lai tốt đẹp, ở ngay trên mặt biển rộng này, địa phương xuân về hoa nở, trong cuộc sống nhân sinh hạnh phúc nhất, vui vẻ nhất không gì hơn cái này, nhưng ngay sau đó nhân gian bỗng chốc hóa thành địa ngục, giống như thiên đường cùng địa ngục chỉ cách nhau một lằn ranh mỏng manh.


Tiếng rên rỉ thống khổ, tiếng kêu cứu muốn sống, hơi thở mong manh tới gần tử vong, còn có nước biển bị nhiễm hồng, trên mặt biển nổi lơ lửng đủ mọi thứ và xác người.


Nàng không nghe được tiếng kêu của bọn họ, nàng không nghe được tiếng sóng biển, nàng cái gì đều không nghe được. Trong lòng không có sợ hãi, không có khổ sở, chỉ có trống rỗng.


Thẳng đến……


“Tử Tô…..” Long Duệ cùng Kim Lệ không biết khi nào thì thần bí xuất hiện ở bên cạnh thân thể của nàng, nhẹ nhàng kêu gọi nàng, giống như sợ kinh động nàng vậy.


Tử Tô nghe âm thanh dường như được truyền từ một nơi xa xôi nào đó, không khỏi hoàn hồn hoảng hốt quay lại hướng thanh âm phát ra nhìn lại. Trước xuất hiện một gương mặt anh tuấn, mỏi mệt và lo lắng, bọn họ đang lo lắng khi nhìn thấy nàng.


Thật lâu sau, nàng mới giật giật yết hầu khô cạn lại khó chịu, phát ra thanh âm ngay cả chính mình cũng nghe không rõ ràng lắm : “A…..?” Nàng nghi hoặc hỏi, không biết chính mình muốn nói cái gì, không biết bọn họ muốn nói cái gì, càng không biết muốn làm cái gì, đang làm cái gì.


Kim Lệ vừa thấy bộ dáng của nàng, liền biết tinh thần của nàng có chút thất thường, đã bị sóng thần lần này đả kích, thấy được nhiêu thảm trạng như vậy, trong lòng nàng để lại một nỗi ám ảnh thật sâu.


“Long Duệ, cô ấy bị kích động rất nặng.” Ông có chút lo lắng nói, sự thiện lương của Tử Tô cho ông ấn tượng phi thường tốt, ông không khỏi thương tâm khi thấy nàng như thế.

“Long Duệ, cô ấy bị kích động rất nặng.” Ông có chút lo lắng nói, sự thiện lương của Tử Tô cho ông ấn tượng phi thường tốt, ông không khỏi thương tâm khi thấy nàng như thế.


Long Duệ đương nhiên biết, hắn cùng Tổ gia gia vừa ra hải lý, liền lập tức đi tìm Tử Tô trước tiên, sợ nàng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cũng sợ nàng không thể tiếp nhận được thảm cảnh như thế. Không nghĩ tới, lúc bọn họ tìm được nàng, hai mắt nàng vô thần, động tác máy móc, tựa như cái cái xác không hồn,hắn sợ hãi.


“Tô gia gia, không cần ông nói, con đã biết.” Long Duệ toàn tâm toàn ý đặt ở trên thân thể của nàng, đối với lời nói của Kim Lệ cảm thây có chút không kiên nhẫn.


Kim Lệ thức thời ngậm miệng lại, cũng không sinh khí, ngược lại ông còn cảm thấy thật cao hứng, bởi vì Long Duệ lần nay thông suốt, hơn nữa chuyện Tử Tô hắn cũng có thể giải quyết, cho nên ông không lo lắng.


Long Duệ nắm lấy tay Tử Tô, thật cẩn thận ôn hòa nói: “Tử Tô, ta là Long Duệ, nàng còn nhớ ta không?” Nói xong, nhìn nàng chờ mong, Tử Tô nghĩ nghĩ, mê mang, sau đó lắc lắc đầu, muốn tránh thoát khống chế của hắn.


“Tử Tô, nàng nhớ Tiểu Long Nhi không? Vị này chính là Tổ gia gia của ta, chúng ta sống cùng nhau. Vừa rồi ở bờ biển, Tổ gia gia cùng Tiểu Long Nhi đùa nghịch với nhau, nàng trong nhà hàng, ta xuống biển.” Long Duệ dưới tình thế cấp bách, vội vàng khoa tay múa chân, hắn cũng không muốn nàng như thế này”


Tiểu Long Nhi? Tử Tô chỗ trống trong óc rốt cuộc có một chút bóng dáng, sau đó ở trong lời nói Long Duệ, nàng dần dần nhớ lại hình ảnh lúc trước ở trên bờ biển.


“Oa…….” Tử Tô ở một lát sau, rốt cuộc nghĩ tới, oa một tiếng khóc lớn lên, tất cả tạm thời mất đi lại mãnh liệt nhớ tới, không được bi ai khóc lớn lên, phát tiết.


Long Duệ đang lo lắng, bây giờ chậm rãi buông lỏng xuống, hắn biết nàng đã không sao, khôi phục thần chí, không hề nguy hiểm nữa.


“Được rồi, đừng khóc, mọi chuyện đã qua rồi.” Hắn không khỏi an ủi nói, đem một thân tanh hôi của nàng ôm vào trong lồng ngực.


Tử Tô nước mắt rơi như mưa, nàng vẫn kiên cường, chống đỡ rất lâu rất lâu, rốt cuộc tại đây một khắc hoàn toàn vỡ đê, hỏng mất. Nàng ngã vào trong lồng ngực Long Duệ, không hề kiên cường, không hề cứng rắn, giống như một đứa bé bất lực, tìm kiếm nơi ấm áp dựa vào.


Kim Lệ mỉm cười, không có nhìn về phía bọn họ, ngược lại nhìn thấy Tiểu Long Nhi trong biển một mực không ngừng hấp nước biển. Tiểu tử kia phi thường ra sức, hiện giờ mặt biển đã trầm lắng hơn.


Ông nghĩ nghĩ, Tử Tô có Long Duệ bên cạnh, đã không còn gì ông phải lo lắng, hiện tại ông muốn đi xem Tiểu Long Nhi một cái. Nghĩ như thế, ông liền phi thân biến mất, chỉ chốc lát sau liền xuất hiện ở bên người Tiểu Long Nhi.


“Bảo Bối.” Sau khi ông xuất hiện, vô thanh vô tức cười tủm tỉm kêu to, tuyệt không che dấu.


Tiểu Long Nhi đang vội vàng, hoàn toàn không có chú ý tới ông đang tới gần, nghe được thanh âm quen thuộc đang kêu chính mình, không tự chủ được lên tiếng: “Ai?”


Kim Lệ thần tình khen ngợi, ánh mắt tỏa sáng, dường như gặp được một khối Bảo Bối.


Lúc này Tiểu Long Nhi cảm thấy được có chút không đúng, tại sao lại có người đang nói chuyện với mình ở giữa biển, tại sao âm thanh lại xuất hiện ở đây? Vì thế trong lúc bối rối, quay đầu nhìn lại nơi phát ra thanh âm.


“Di, gia gia, ông tại sao lại ở nơi này?” Gặp là lão nhân, Tiểu Long Nhi vội vàng nghi hoặc nói, cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm.


Kim Lệ cười tủm tỉm, vươn tay đến sờ sờ đầu Tiểu Long Nhi thân thiết nói: “Bảo Bối, có thể mực nước này sẽ không tăng nữa đâu.” Nói xong, nhìn thấy bụng của Tiểu Long Nhi có chút đăm chiêu.


Tiểu Long Nhi nhu thuận gật gật đầu, hút một làn sóng cuối cùng, liền ngừng lại, phát hiện sóng biển quả thật bình tĩnh rất nhiều, nước biển cũng không có mãnh liệt như thế nữa. “Gia gia, ông tại sao cũng biết b a?” Lúc này Tiểu Long Nhi đã bình tĩnh, tò mò nhìn thấy ông đứng trên nước biển, không khỏi cảm thấy tò mò đối với thân phận của ông, bởi vì thằng bé không cảm nhận được gì về lão nhân gia thần bí này.

Tiểu Long Nhi nhu thuận gật gật đầu, hút một làn sóng cuối cùng, liền ngừng lại, phát hiện sóng biển quả thật bình tĩnh rất nhiều, nước biển cũng không có mãnh liệt như thế nữa. “Gia gia, ông tại sao cũng biết b a?” Lúc này Tiểu Long Nhi đã bình tĩnh, tò mò nhìn thấy ông đứng trên nước biển, không khỏi cảm thấy tò mò đối với thân phận của ông, bởi vì thằng bé không cảm nhận được gì về lão nhân gia thần bí này.


Kim Lệ kéo thằng bé vào trong lòng ngực của chính mình, hòa ái dễ gần nói: “Bởi vì Tổ gia gia cũng là Kim Long a.” Sau đó đôi mắt chớp chớp nhìn thằng bé.


Tiểu Long Nhi bị dọa sửng sốt, sau đó ánh mắt sáng ngời, trên mặt tình cảm hưng phấn che kín, trong lồng ngực hắn hưng phấn lan ra toàn cơ thể.


A a a, thằng bé có thể thấy được một Kim Long khác ngoài tứ đại Long Vương a, tò mò một thế giới khác của loài rồng thần bí.


“Tổ gia gia, nước biển trong bụng của con có cần phun hay ra không?” Tiểu Long Nhi vuốt bụng nhỏ tròn vo, nũng nịu hỏi, nháy đôi mắt to tròn đáng yêu.


Kim Lệ không khỏi nở nụ cười sủng nịch, đối với thằng bé yêu thích kéo lên tới cực điểm. “Một lát đến hải vực khác sẽ phun ra.” Nơi này cũng không thể tăng thêm nước, nếu không mực nước biển lại tăng vọt.


Tiểu Long Nhi nghe lời còn thật sự gật gật đầu, vô cùng cao hứng.


“Di, bọn họ đến đây.” Đang muốn nói tiếp Kim Lệ đột nhiên không đầu không đuôi nói lên một câu như vậy.


Bọn họ đến đây? Tiểu Long Nhi không thể hiểu nổi, sau đó nghiêng đầu nghĩ nghĩ, sau đó cũng nở một nụ cười thật tươi. Bọn họ đến đây.


Lúc này, đột nhiên trong biển xuất hiện thêm nhiều luồng gió biển, lập tức bên người Kim Lệ và Tiểu Long Nhi xuất hiện thêm ba bóng dáng, bọn họ nghiễm nhiên đó là Long Triệt, Long Trạch và Long Dịch.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận