Rắn Rết Thứ Nữ


Thanh Từ giúp Mộc Tịch Bắc phủ lên một kiện áo khoác, bao lại cực kỳ chặt chẽ, lúc này Mộc Tịch Bắc mới ôm cái lò sưởi đi ở phía trước dẫn đường.


Tâm tình Tôn phu nhân giờ phút này thật sự rất phức tạp, Mộc Tịch Bắc cho bà nhìn xấp giấy kia lại là thư từ qua lại giữa Trừng Giang Hầu cùng sứ giả Dạ Hàn Quốc.


Sứ giả Dạ Hàn Quốc chẳng qua mới đến Đế đô nửa tháng, nhưng lại cứ vào thời điểm Trừng Giang Hầu trộm đi bản đồ thủ vệ Hoàng thành, tâm tư này không cần nói cũng biết, chủ yếu nhất là, chứng cớ trên tay Mộc Tịch Bắc đã đủ để chứng minh Trừng Giang Hầu đem tin tức trong Hoàng cung tư truyền cho sứ giả Dạ Hàn Quốc.


Đây chính là tội lớn thông đồng với địch phản quốc, sẽ bị chém đầu cả nhà, cũng chính vì vậy, trái tim Tôn phu nhân vẫn luôn không yên.


Mà mục đích Mộc Tịch Bắc, là muốn cho bà làm ra một lựa chọn, đó chính là giết chết Trừng Giang Hầu! Nếu như trước đó Mộc Tịch Bắc giao những vật này cho Hoàng đế, Trừng Giang Hầu cũng đã chết rồi, như vậy nghĩ đến Hoàng đế sẽ không truy cứu quá đáng, con của mình cũng lưu được một mạng.


Nhưng nếu mình chậm chạp không xuống tay được, đợi đến khi Mộc Tịch Bắc giao những chứng cớ kia cho Hoàng đế, Tôn gia sợ sẽ bị chém đầu cả nhà.


Trong lòng Tôn phu nhân tham trầm, nhưng bà có chút nghĩ không ra, đó chính là vì cớ gì Mộc Tịch Bắc không trực tiếp giao đồ vật cho Hoàng đế, cứ như vậy, toàn tộc Tôn gia bị giết, chẳng phải sẽ bớt đi rất nhiều phiền toái!


Tuyết Tinh phủ kín trên đường lưu lại từng hàng dấu chân khéo léo, Mộc Tịch Bắc dẫn Tôn phu nhân tới trước cửa thiên lao.


" Mộc tiểu thư. "


Hai tên thị vệ giữ cửa vừa thấy Mộc Tịch Bắc thì lập tức mở miệng nói, nghĩ đến hôm nay Bạch Trúc đã phân phó.


" Đây là Tôn phu nhân, hôm nay đến thăm tù, các ngươi mang bà ấy đi vào nhìn một cái, ta sẽ đợi ở chỗ này. "


Mộc Tịch Bắc mở miệng với hai tên thủ vệ.


Tôn phu nhân sắc mặt do dự, nhưng Mộc Tịch Bắc lại mặt không đổi sắc, rối rắm liên tục, Tôn phu nhân vẫn quyết định đi vào.


Sau khi đi vào, chỉ cảm thấy một mùi nấm mốc khiến cho người ta buồn nôn, khắp mặt đất đều là cơm canh ôi thiu khó coi, mỗi người bị giam giữ đều bẩn thỉu, khiến cho người ta chỉ muốn tránh xa.


Ngẫu nhiên truyền đến vài tiếng kêu kinh dị kỳ quái, làm cho lông tơ Tôn phu nhân đều dựng đứng lên.


Hai tên thị vệ dẫn đường ở phía trước,sau khi đi đến một nhà tù, đầu tiên là mở ra đại môn nhà tù, chỉ là trong phòng giam trống trơn, không khỏi khiến Tôn phu nhân dừng lại cước bộ.


" Chẳng lẽ các ngươi muốn nhốt ta ở đây? "


Tôn phu nhân nghiêm nghị chất vấn hai tên thị vệ.


Một tên thị vệ chỉ nhìn bà một cái, lại vặn vẹo một cái chén bể nơi góc tường, bức tường nhà tù chậm rãi di động, Tôn phu nhân mở to hai mắt nhìn một màn này.

Một tên thị vệ chỉ nhìn bà một cái, lại vặn vẹo một cái chén bể nơi góc tường, bức tường nhà tù chậm rãi di động, Tôn phu nhân mở to hai mắt nhìn một màn này.


Hai tên thị vệ lui ra ngoài, mở miệng nói:


" Người bà muốn gặp ở bên trong."


Tôn phu nhân thật lâu không hề động đậy, thẳng đến hai tên thị vệ đều đi xa, mới nhẹ bước thử rảo bước tiến vào nhà tù, đi vào trong phòng tối kia.


" Mẹ... "


Tiếng nói suy yếu truyền đến, Tôn phu nhân nhìn lại trên mặt đất, đang nằm ở nơi đó không phải người khác, đúng là nữ nhi âu yếm của mình!


Tôn phu nhân lập tức phóng đại bước chân, ngồi xổm người xuống:


" Lộ nhi, Lộ nhi, là con sao? Con vậy mà chưa chết, con vậy mà chưa chết?"


Dường như trong mấy ngày này tiếp nhận áp lực quá lớn, khi biết Tôn Lộ còn sống, Tôn phu nhân vậy mà khóc không thành tiếng.


Nhìn khắp người nữ nhi mình đều là vết máu, cùng với bộ dạng thoi thóp, trái tim Tôn phu nhân đều thắt chặt, đây là miếng thịt trên người bà mà, năm đó bà đại diện Liễu gia làm đám hỏi với Tôn gia, đối Trừng Giang Hầu cũng không có tình cảm, chẳng qua đối với hai đứa con của mình lại dùng toàn bộ tâm huyết, thật tâm thương yêu.


Nhưng hôm nay, nữ nhi từ trước đến nay luôn kiêu ngạo vậy mà biến thành bộ dáng này, cái này khiến bà có thể nào không hận!


" Mẹ... Là cha...Là cha a... "


Tôn Lộ hữu khí vô lực ở bên tai Tôn phu nhân mở miệng nói.


Tôn phu nhân không dám tin nghe lời nói của Tôn Lộ, hồi lâu cũng không có động tác.


Tôn Lộ thấy vậy, lại cố sức há mồm:


" Con cố gắng chứng minh trong sạch của mình, nhưng cha lại quyết định hi sinh con đổi lấy lợi ích, người cuối cùng đẩy con vào chỗ chết là cha đó. Mẹ..."


Nước mắt Tôn Lộ từng giọt từng giọt rơi xuống, đây là đau nhức vĩnh viễn của nàng, chẳng qua lúc này Tôn Lộ lại không phải thật sự suy yếu như vậy, mấy ngày nay đều có người đưa thuốc đến cho nàng, thân thể của nàng tựa hồ cũng khá lên rất nhiều, thế nhưng, vì tranh thủ đồng tình của mẫu thân, nàng lại không thể không làm như vậy.


Trái tim Tôn phu nhân lập tức trầm xuống, suy nghĩ rõ ràng đây là có chuyện gì, không khỏi tự trách nói, bà làm sao có thể liền tin tưởng lý do thoái thác của nam nhân kia, bị dăm ba câu của ông ta lừa gạt.


Tôn phu nhân vốn nhìn thấy Trừng Giang Hầu cũng bị biếm thành thứ dân, thông cảm tâm tình của hắn không tốt, không có một mực truy vấn rốt cuộc Lộ nhi chết thế nào, Trừng Giang Hầu cũng chỉ đơn giản nói cho bà biết, Lộ nhi bị Mộc Tịch Bắc hãm hại, chết oan chết uổng, nhưng chưa từng nghĩ ông ta thật sự lòng dạ độc ác như vậy, lại là ông ta tự tay bức con gái ruột đến cảnh giới thế này.


" Lộ nhi, sao con lại ở chỗ này? "


Tôn phu nhân nhất thời hoàn hồn, dời đi đề tài.


" Con cũng không biết. Chỉ là tỉnh lại đã ở nơi này. "


Tôn Lộ giả bộ không biết, đầy cõi lòng chờ mong mở miệng với Tôn phu nhân:


" Mẹ... Mẹ đừng bỏ rơi con. Mẹ..."


Nước mắt Tôn phu nhân từng giọt từng giọt chảy xuống dưới, nhìn khắp người nữ nhi đều là vết máu, đau lòng tột đỉnh.


" Lộ nhi đừng sợ, Lộ nhi đừng sợ, mẹ sẽ mang con đi ra! "


Tôn phu nhân vỗ vỗ bả vai Tôn Lộ, nhẹ giọng trấn an nói.


Tôn Lộ giống như hồn nhiên mở to hai mắt, nhìn Tôn phu nhân nói:


" Mẹ, mẹ nói thật sao? "


" Ừ, mẹ nói thật."


Tôn phu nhân tiếp tục an ủi, chỉ coi Tôn Lộ vẫn là Tôn Lộ trước kia, nào đâu biết rằng trải qua một trận biến cố này Tôn Lộ đã sớm thay đổi bộ dáng.


" Mẹ, đây là túi hương lúc trước con thêu cho người, vẫn luôn để ở trong ngực, đang suy nghĩ lúc nào thì có thể tự tay đưa cho mẹ, vốn tưởng rằng sẽ không còn cơ hội, nhưng chưa từng nghĩ, lại còn có thể gặp lại. "


Tôn Lộ suy yếu mở miệng, lấy ra túi hương Mộc Tịch Bắc ném cho nàng.


Tôn phu nhân run rẩy tiếp nhận túi hương bẩn thỉu kia, dán ở trên mặt:


" Tay Lộ nhi thật sự tinh xảo, thêu thật đẹp mắt, mẹ nhất định mỗi ngày mang theo."


Trái tim Tôn Lộ xiết chặt, nhưng không mở miệng nói thêm gì nữa.

Trái tim Tôn Lộ xiết chặt, nhưng không mở miệng nói thêm gì nữa.


" Lộ nhi, mẹ có rảnh lại đến thăm con, mẹ nhất định sẽ cứu con ra ngoài, con nhẫn nại chờ mấy ngày nữa."


Tôn phu nhân đứng lên, trong con ngươi hiện lên một tia tàn nhẫn, cũng đã hạ quyết tâm.


Tôn Lộ tự nhiên không có bỏ qua biểu tình của Tôn phu nhân, trong lòng mặc dù có một tia áy náy, nhưng cũng không ảnh hưởng quyết định của nàng, dưới cái nhìn của nàng, mặc dù mẫu thân nàng cũng không vì lợi ích bỏ qua nàng, nhưng nàng cẩn thận nghĩ qua, nếu mình so sánh với ca ca Tôn Thanh, mẫu thân sớm muộn gì cũng sẽ vứt bỏ nàng bảo toàn ca ca, nếu bọn họ đều có thể bất nhân như thế, vì sao nàng lại không thể bất nghĩa?


Tôn phu nhân đi rồi, Mộc Tịch Bắc từ một gian nhà tù bên cạnh chậm rãi đi ra, nhìn Tôn Lộ trên mặt đất kéo dài hơi tàn, cười nói:


" Trình diễn cũng thực không tồi."


Tôn Lộ chỉ đặt câu hỏi:


" Lúc nào thả ta đi?"


Mộc Tịch Bắc giống như kinh ngạc nhíu nhíu mày:


" Ta khi nào nói qua thả ngươi đi? "


Con ngươi Tôn Lộ đột nhiên co rút, không dám tin nhìn Mộc Tịch Bắc:


" Ngươi lật lọng?"


Mộc Tịch Bắc tiếc hận lắc lắc đầu, cười nói:


" Mặc dù ta từ trước đến nay thích lật lọng, chẳng qua lần này vẫn sẽ không, ta chỉ đáp ứng lưu ngươi một mạng mà thôi."


------ Đề lời nói với người xa lạ ------


Lại nói, ta nhìn thấy một đám hài tử mộng du hô hào để ta canh hai ~ Ta liền suy nghĩ, nếu không đem vạn càng hủy đi thành hai chương ~ Ha ha, nhanh khen ngợi ta đi, xem ta thật thông minh ~


囧, ngày mai lại là thứ hai ~ Tang không dậy nổi a


Ma ma nói, hài tử lặn xuống nước không phải hài tử ngoan, cho nên các ngươi phải nhớ đến thường xuyên nổi lên a


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận