Rắn Rết Thứ Nữ


Mộc Tịch Bắc an tĩnh nằm trong lòng Ân Cửu Dạ một hồi, ngự y cũng liền đeo hộp thuốc vội vội vàng vàng chạy đến.


Ân Cửu Dạ nhìn ngự y chạm nhẹ sợi tơ cực nhỏ trong tay, cũng không biết là chẩn ra kết quả gì, trong lòng không khỏi vô cùng lo lắng, chẳng lẽ lần trước còn dư độc chưa hết? Hay là thân thể Bắc Bắc có cái gì khác thường?


Ngự y chẩn đi chẩn lại một hồi lâu, cuối cùng vuốt bộ râu trắng phau sắc mặt vui mừng mở miệng nói: " Chúc mừng thái tử điện hạ, công chúa đây là có thai."


Mộc Tịch Bắc và Ân Cửu Dạ đều sững sờ, hai người chưa từng nghĩ tới lại có hài tử nhanh như vậy, nhưng ngẫm lại cũng phải, từ khi thân thể Mộc Tịch Bắc được điều dưỡng tốt, Ân Cửu Dạ bởi vì sợ thân thể nàng không tốt, nên cũng không tiếp tục tránh thai nữa.


Lại thêm chuyện phòng the của hai người cũng khá thường xuyên, cho nên có thai ngược lại cũng hợp tình hợp lý.


Hai người Mộc Tịch Bắc cùng Ân Cửu Dạ còn đang ở trong ngu ngơ, thì Mộc Chính Đức cùng lão thái phi hay tin vừa chạy đến liền nghe được tin tức này, trong lúc nhất thời kích động không thôi.


Sau khi rảo bước đi vào Minh Châu các, Mộc Chính Đức liền vội vàng mở miệng nói với ngự y: " Ngươi nói là thật sao, có chắc chắn không?"


" Hồi bẩm bệ hạ, việc này thiên chân vạn xác, công chúa điện hạ xác thực có tin vui. " Ngự y kia sắc mặt vui mừng, vô cùng chắc chắn mở miệng nói.


Mộc Chính Đức mừng rỡ: " Tốt tốt tốt! Mạch tượng thế nào?"


" Hồi bẩm bệ hạ, công chúa điện hạ mạch tượng bình ổn, vị trí bào thai vững vô cùng, hết thảy đều mạnh khỏe ạ." Ngự y tiếp tục nói.


Mộc Chính Đức nghe xong lại càng cao hứng, lúc này liền nói: " Người tới, trọng thưởng! Người người có thưởng!"


Cung tỳ nô tài trong phòng nghe xong, cả đám đều cao hứng vô cùng, chủ tử có thai chính là việc vui, bây giờ bệ hạ miệng vàng lời ngọc, ban thưởng tất nhiên cũng sẽ không ít.


Mộc Tịch Bắc cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, một tay nhẹ nhàng đặt ở trên bụng của mình, ánh mắt vẫn như cũ có chút ngốc trệ, nơi này. Có bảo bảo sao? Nơi này có bảo bảo của nàng cùng Ân Cửu Dạ sao?


Mộc Tịch Bắc mừng rỡ quay đầu, nhìn về phía nam nhân bên cạnh, đã thấy nam nhân cũng cả người ngây ngốc ở nơi đó, không biết suy nghĩ cái gì.


" Ân Cửu Dạ. Chúng ta có bảo bảo rồi." Mộc Tịch Bắc nhẹ giọng nói, trong mắt còn ứa ra nước mắt trong suốt.


Hai mắt Ân Cửu Dạ giật giật, đối diện với cặp mắt long lanh của Mộc Tịch Bắc, đờ đẫn gật gật đầu.


Hắn chưa từng nghĩ tới, hiện giờ Bắc Bắc sẽ có con của mình, cảm giác đó phức tạp nói không nên lời.


Đứa nhỏ này trở thành kết tinh của hắn cùng Bắc Bắc, nghĩ đến từ nay về sau có một bé con phấn điêu ngọc trác kêu mình là cha, hắn liền sinh ra một loại kinh hỉ khó có thể ức chế.

Đứa nhỏ này trở thành kết tinh của hắn cùng Bắc Bắc, nghĩ đến từ nay về sau có một bé con phấn điêu ngọc trác kêu mình là cha, hắn liền sinh ra một loại kinh hỉ khó có thể ức chế.


Nhưng nhìn thấy vẻ mặt hạnh phúc của nữ tử trước mặt, hắn không khỏi có chút lo lắng, có khi nào có Bảo Bảo rồi, lực chú ý của nàng sẽ đặt hết ở trên người Bảo Bảo hay không, có phải từ từ sẽ thay thế địa vị của hắn hay không, điều này khiến hắn có mấy phần kinh hoảng khó hiểu.


" Đây là hỉ sự, đây thật sự là thiên đại hỉ sự mà... " Lão thái phi phần lớn thời gian đều ở phật đường lễ Phật, giờ phút này cũng khó có thể che giấu tâm tình vui sướng của mình.


Bởi vì dù sao cũng là người có kinh nghiệm, nên lão thái phi liền vội vàng lôi kéo ngự y hỏi thăm về một số việc cần lưu ý.


" Công chúa điện hạ thể chất vi hàn, trước mắt đã vào cuối mùa hè, giao mùa dễ bị phong hàn, cho nên công chúa điện hạ nhất định phải chú ý giữ ấm, nhớ không thể bị nhiễm lạnh nữa." Ngự y chậm rãi nói.


Mộc Chính Đức nghe xong, vội vàng tiếp tục truy vấn hỏi: " Còn gì nữa?"


" Còn có đó là bây giờ công chúa điện hạ có thai, không tốt làm chuyện phòng the, ba tháng đầu thai nhi rất bất ổn, nhớ phải giữ cẩn thận. " Ngự y gật đầu tiếp tục nói.


Lão thái phi nghe xong, tựa như nhớ ra cái gì đó, lập tức phân phó với các cung tỳ trong phòng:" Mau, mau bọc hết mấy góc bàn trong phòng lại, sau này nước trên mặt đất nhất định đều phải lau sạch sẽ, nếu như xảy ra một chút sai lầm nào, cẩn thận đầu của các ngươi. "


Lão thái phi vừa mới nói xong, cung tỳ cùng bọn thái giám trong phòng đã bắt đầu bận rộn.


Hai người Mộc Tịch Bắc cùng Ân Cửu Dạ đều ngây ngốc nhìn xem, cũng không biết nên làm những gì.


" Ngoài ra lão thần sẽ còn kê cho công chúa điện hạ một ít thuốc ôn hòa điều bổ, cũng có lợi cho lúc công chúa hạ sinh, sẽ không quá khó khăn. " Ngự y tiếp tục nói.


Mộc Chính Đức và lão thái phi lại cùng ngự y thảo luận gì đó một hồi, đợi đến trong phòng được bọc kỹ, mới cùng nhau rời đi.


Hai người Mộc Tịch Bắc cùng Ân Cửu Dạ mắt lớn trừng mắt nhỏ nhìn nhau, dường như trong lúc nhất thời đối với việc đột nhiên có thêm một Bảo Bảo không biết nên phản ứng thế nào.


Nhưng nói tóm lại, Mộc Tịch Bắc vẫn rất vui mừng, một cái tay nhỏ lặp đi lặp lại ma sát trên bụng của mình, trong mắt lóe ra ánh sáng lấp lánh.


Ân Cửu Dạ từ đầu đến cuối đều trầm mặc, thận trọng giúp đỡ Mộc Tịch Bắc tắm rửa, nhưng thủy chung không nói một lời.


Ban đầu, Mộc Tịch Bắc đắm chìm trong vui sướng, nên nhất thời không phát hiện Ân Cửu Dạ khác thường, đợi đến khi kịp phản ứng, hai người đều đã nằm ở trên giường.


" Ân Cửu Dạ."


" Hử?"

" Hử?"


" Có Bảo Bảo chàng mất hứng sao?"


" Không có."


" Vậy sao ta lại không có cảm giác chàng cao hứng vậy? " Mộc Tịch Bắc chồm người dậy, nghiêng đầu nhìn Ân Cửu Dạ có chút khác thường.


Ân Cửu Dạ đối diện với đôi tròng mắt kia, trầm mặc một hồi lâu, cuối cùng vẫn thận trọng mở miệng nói: " Bắc Bắc, có Bảo Bảo rồi vậy có khi nào nàng không còn yêu ta nữa không?


Mộc Tịch Bắc cười một tiếng, làm Ân Cửu Dạ có chút thất thần: " Chàng đang nghĩ linh tinh cái gì vậy?"


Mộc Tịch Bắc lại lần nữa gối đầu vào trong khuỷu tay Ân Cửu Dạ, nhìn nóc phòng khảm đầy châu ngọc mở miệng nói: " Có Bảo Bảo rồi, đến lúc đó sẽ có thêm một người yêu chàng, yêu ta, chúng ta sẽ cùng nó lớn lên, dạy nó đọc sách, dạy nó tập võ."


Trên mặt Mộc Tịch Bắc lóe ra hào quang hạnh phúc, Ân Cửu Dạ nghiêng đầu, nhìn nữ tử vẫn còn hăng say nói chuyện, cũng không phát hiện ánh mắt của hắn, tuy vẫn chuyên chú như cũ, nhưng nơi khóe miệng khẽ giương lên một đường cong, Bắc Bắc, con của chúng ta sẽ có hình dáng ra sao? Giống nàng, hay là giống ta đây?


Ân Cửu Dạ không khỏi cũng bắt đầu chờ mong.


Bởi vì trước đó Mộc Chính Đức có dặn dò, cho nên tin tức này ngoại trừ một số người trong Minh Châu các, còn lại không có quá nhiều người biết, chẳng qua nếu như có người hữu tâm muốn dò la, vẫn không khó đoán được nơi này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.


Chỉ là, rất nhanh đã xảy ra một việc làm tan đi vui sướng trong lòng mọi người.


Đó chính là Phó Dĩ Lam mất tích.


Sơ Nhị đã giống như người điên đi tìm hai ngày nay, thậm chí còn điều động không ít thị vệ trong cung, thế nhưng Phó Dĩ Lam lại cứ như vậy mất tăm mất tích, không có một chút tin tức.


" Khi nào thì ngươi bắt đầu phát hiện không thấy nàng ấy. " Mộc Tịch Bắc nhìn sắc mặt Sơ Nhị không được tốt lắm, bình tĩnh mở miệng hỏi, ý đồ trấn an cảm xúc nôn nóng bất an của mọi người.


" Tối hôm qua. " Sơ Nhị rầu rĩ nói.


" Lúc này mới ba ngày, có lẽ Dĩ Lam chạy đi đâu chơi cũng nên. " Sơ Nhất an ủi hảo hữu của mình.


Thanh Từ nghĩ nghĩ, rồi dò hỏi Sơ Nhị:" Ngươi và Dĩ Lam giận nhau sao? Có phải bởi vì Dĩ Lam giận ngươi, cho nên mới bỏ đi không. "


Sơ Nhị chất phác nghĩ nghĩ, cuối cùng lắc đầu, vẫn không có mở miệng, Mộc Tịch Bắc ngẫm nghĩ một lát mở miệng hỏi: " Lần cuối cùng các ngươi nhìn thấy Phó Dĩ Lam là lúc nào?"

Sơ Nhị chất phác nghĩ nghĩ, cuối cùng lắc đầu, vẫn không có mở miệng, Mộc Tịch Bắc ngẫm nghĩ một lát mở miệng hỏi: " Lần cuối cùng các ngươi nhìn thấy Phó Dĩ Lam là lúc nào?"


Mọi người nghĩ nghĩ, Thanh Từ mở miệng nói: " Lần cuối nô tỳ nhìn thấy nàng ấy là buổi sáng hôm tỉ thí, lúc tỉ thí còn chưa có bắt đầu, nàng ấy đang cùng một đám cung nữ đá cầu."


Ánh mắt Mộc Tịch Bắc lại chuyển hướng người khác, Sơ Nhất suy nghĩ một chút rồi nói: " Thời gian ta gặp được Dĩ Lam là ở trước đó."


Mộc Tịch Bắc khẽ gật đầu, nếu trước đó Thanh Từ có gặp qua vậy thì không cần lo lắng, Mộc Tịch Bắc đem ánh mắt rơi vào trên người Sơ Nhị, Sơ Nhị mở miệng nói: " Ta là trước khi tỷ võ có gặp qua nàng một lần."


Sơ Nhị dừng một chút, tiếp tục nói: " Ta vốn muốn dẫn nàng ấy cùng nhau đến đó, thế nhưng nàng ấy lại nói nàng ấy còn có việc phải làm, bảo ta cứ đi trước. Một lát nữa sẽ qua tìm ta."


Mộc Tịch Bắc suy nghĩ một chút rồi nói: " Ai ở trong quá trình tỷ võ nhìn thấy Dĩ Lam?"


" Ta thấy. " Ân Cửu Dạ mở miệng nói.


Mọi người sững sờ, Mộc Tịch Bắc cũng hơi kinh ngạc, nàng vốn kết luận thời gian Dĩ Lam mất tích đại khái là trước khi tỷ võ, thế nhưng Ân Cửu Dạ lại nhìn thấy nàng ấy trong lúc tỷ võ? Điều này thuyết minh thời gian nàng ấy xảy ra chuyện là ở sau buổi tỷ võ.


" Ta ở dưới đài chờ đợi tỷ thí, cũng nhìn thấy những người trên khán đài rõ ràng, nhưng cũng không trông thấy Phó Dĩ Lam. " Ân Cửu Dạ mở miệng nói.


Mộc Tịch Bắc hơi nhíu mày, Ân Cửu Dạ tiếp tục nói: " Nhưng bây giờ nghĩ lại, lại nghĩ đến lúc ấy đứng ở trong hàng cung nữ hai bên khán đài, có một người có sườn mặt cực giống Phó Dĩ Lam, lúc ấy ta chỉ cảm thấy là tương tự thôi, bây giờ ngẫm lại, người đó có lẽ là nàng ấy không thể nghi ngờ."


" Nàng ấy tại sao lại đóng giả làm cung nữ chứ? " Sơ Nhất rất khó hiểu.


" Thanh Từ, ngươi trước dẫn người đi thăm dò một chút, tra xem Dĩ Lam có từng mượn y phục của cung nữ không, hoặc là có cung nữ nào bị mất y phục không. " Mộc Tịch Bắc nói với Thanh Từ.


Bây giờ là ngày thứ ba sau buổi tỷ võ, Phó Dĩ Lam vẫn không hề lộ diện, vốn dĩ nàng ấy thích lủi đông lủi tây, cho nên mọi người đối với việc hai ba ngày không trông thấy nàng cũng không có gì ngoài ý muốn.


Nhưng nghĩ đến ngày thường nàng ấy vẫn luôn ở bên Sơ Nhị là phần nhiều, thế nhưng bây giờ ngay cả Sơ Nhị cũng không trông thấy nàng ấy đã mấy ngày, chuyện này thật sự là có chút kỳ quặc.


Không chỉ như thế, gian phòng Phó Dĩ Lam cũng phái người đi hỏi thăm, chỉ nói là từ hôm tỷ võ đến giờ, vẫn chưa từng nhìn thấy Phó Dĩ Lam, bởi vậy có thể thấy được, Phó Dĩ Lam tuyệt đối không phải ham chơi, mà là thật sự mất tích.


Thanh Từ rất nhanh đã trở về, cũng mang về một tin tức, đó chính là tỷ võ ngày đó, Phó Dĩ Lam quả thật có chủ động hỏi mượn y phục của cung nữ.


Trước đó chúng ta thấy các nàng đang đá cầu, về sau bởi vì mọi người chơi rất vui vẻ,


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận