Quyền Thần


Tư Mã Kình Thiên trong phút chốc đã nhận ra là mình bị bán đứng, cũng trong thời gian ngắn ngủi ấy đã đưa ra một lựa chọn. Thân thể của hắn đã trở thành một nguồn nội kình ghê gớm, mỗi một tấc da thịt, mỗi một huyết mạch đều tràn ngập kình khí.Lục phủ ngũ tạng hắn đã trải qua kình khí tấn công, đã bị vỡ vụn, nhưng trong thời khắc này, hắn lại có được ý chí cứng cỏi của danh tướng nước Ngụy, coi thân thể của mình như thể là vũ khí, đánh điên cuồng như dã thú về phía Tiêu Hoài Ngọc.Hắn biết chắc chắn sẽ chết, nhưng lúc này đây, trong ý thức sâu thẳm của mình đã nói với hắn rằng trước khi chết phải tiêu diệt Tiêu Hoài Ngọc, cho dù là không giết chết được Tiêu Hoài Ngọc, thì cũng phải dùng hết sức lực của mình để gây thương tổn nặng nhất cho y.Hắn tự thân va chạm kình khí, lại thêm kình khí chưởng đao như sóng lớn của Tiêu Hoài Ngọc, đã làm cho lục phủ ngũ tạng hắn bị xé rách. Nhưng người đàn ông này, vẫn chịu đựng nỗi đau, kiên định đánh về phía Tiêu Hoài Ngọc.Hắn biết "tính phá hoại" của thân thể mình lúc này, có lẽ trên trời dưới đất, không có bất kỳ loại vũ khí nào có tính "phá hoại" giống như thân thể mình.Lấy thân thể của mình để làm vũ khí công kích Tiêu Hoài Ngọc, chỉ cần đánh trúng, Tiêu Hoài Ngọc không chết thì cũng bị trọng thương.Thương Chung Ly vốn đang chịu đựng sự tấn công của Tư Mã Kình Thiên, cũng nghe thấy âm thanh của mũi tên phía sau mình. Biết mình thế nào cũng không tránh được mũi tên này, nhưng thần sắc của lão vẫn không có chút biến đổi nào.Kể cả lúc mũi tên đâm vào sau lưng mình, lão cũng cảm giác được, kình khí của Tư Mã Kình Thiên đang đè lên mình trong nháy mắt đã hoàn toàn biến mất.Mà gần như trong giây phút đó, mũi tên đằng sau đã đâm vào thân thể lão, xuyên thấu trái tim.Thương Chung Ly bị bắn thủng ngực trong nháy mắt, chỉ có đôi mày hơi nhíu lại, toàn bộ nội lực trong nháy mắt dồn cả về phía trái tim, bảo vệ tâm mạch cuối cùng.Tiêu Hoài Ngọc ra tay đánh một chưởng vào ngực Tư Mã Kình Thiên, hơn nữa kình khí trên chưởng đao đánh vào người Tư Mã Kình Thiên giống như sóng lớn.Nhưng y lại không thể ngờ được, trong nháy mắt Tư Mã Kình Thiên đã thu khí lại.Chưởng đao của y đập vào người Tư Mã Kình Thiên, liền cảm giác được một sức mạnh cực lớn bật ra từ người của Tư Mã Kình Thiên, sự mãnh liệt của nó làm cho chưởng đao của mình chấn động.Tiêu Hoài Ngọc không thể ngờ được, Tư Mã Kình Thiên còn có một chiêu cuối cùng như vậy.Võ công của y siêu phàm, nhưng đứng trước một người cũng hùng mạnh như vậy, hơn nữa lúc này đã giống như điên cuồng, trước khi chết quyết làm trọng thương đối thủ.Tiêu Hoài Ngọc tuy đang trong lúc tấn công, dĩ nhiên là có phòng bị, nhưng đâu thể ngờ rằng Tư Mã Kình Thiên trong chớp mắt lại có thể biến cơ thể của mình thành vũ khí khủng khiếp như vậy.Tiêu Hoài Ngọc vẻ mặt nghiêm trọng, đã cảm nhận được thân thể thay đổi đột ngột của Tư Mã Kình Thiên, y vận khí thu tay lại, nhưng một tay Tư Mã Kình Thiên đã khoát lên cổ tay của y, hơn nữa toàn bộ thân thể đã chồm lại giống như một con mãnh thú.Tiêu Hoài Ngọc thần sắc đã có chút biến đổi, trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, lại vẫn có thể duy trì đủ sự bình tĩnh, tay còn lại đã nắm thành nắm đấm, không chút do dự vung về phía thân thể của mãnh thú kia.Y đã cảm nhận được kình khí mạnh mẽ của Tư Mã Kình Thiên, biết nếu như thân thể mình đụng phải thì sẽ bị kình khí của Tư Mã Kình Thiên lúc sắp chết tiêu diệt.Tư Mã Kình Thiên hẳn nhiên là muốn "hủy diệt" đến cùng.Mà Tiêu Hoài Ngọc thì tất nhiên không thể để cho mục đích "cùng đến chỗ chết" của đối phương thành hiện thực được. Y đánh ra một quyền, muốn làm cho Tư Mã Kình Thiên phải lùi lại.Quyền này, trông có vẻ đơn giản, nhưng lại là một đại sát chiêu của Tiêu Hoài Ngọc.Cái này gọi là "ngàn quân phá".Một quyền đánh ra, không có gì kiên cố mà không phá được.Y biết Tư Mã Kình Thiên lúc này thân thể đã tràn ngập kình khí, và nó trong lúc hủy hoại thân thể của Tư Mã Kình Thiên thì cũng có thể hủy hoại bấy cứ thứ gì tiếp xúc với nó.Chưởng đao tay phải của y đâm vào ngực Tư Mã Kình Thiên, đã cảm giác được thứ kình khí khiến cho người khác phải sợ hãi đang theo gân mạch chạy ngược vào cơ thể mình, vì vậy y chỉ có thể đánh ra chiêu "Ngàn quân phá", cho dù biết rõ là kình khí của Tư Mã Kình Thiên có thể khiến mình bị thương, nhưng cũng không thể khiến thân thể của Tư Mã Kình Thiên và cơ thể mình tiếp xúc với nhau được.Quyền của hắn nhanh như chớp."Bịch"Một chiêu "Ngàn quân phá" nặng nề giáng xuống đầu vai của Tư Mã Kình Thiên, tiếp theo đó là tiếng gãy của xương cốt. Quyền này đã hoàn toàn đánh nát bả vai của Tư Mã Kình Thiên, cũng ngăn thế tiến lên của Tư Mã Kình Thiên.Thân thể Tư Mã Kình Thiên dừng lại, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong, hơn nữa nắm đấm của Tiêu Hoài Ngọc tập trung vào bả vai của Tư Mã Kình Thiên trong nháy mắt, như dự liệu của y thì kình khí mạnh mẽ kia đã nhanh chóng tấn công lại. Thân thể Tiêu Hoài Ngọc tuy là đã nhanh chóng lùi lại, nhẹ nhàng nới rộng khoảng cách với Tư Mã Kình Thiên, nhưng luồng kình khí kia vẫn chưa thể biến mất được, mà nó còn tấn công lại lục phủ ngũ tạng của y.Tiêu Hoài Ngọc thân tựa Thái Sơn, nín thở trạm định, thoạt nhìn có vẻ bình tĩnh.Nhưng lúc này đây, lại giống như đang "phòng ngự" cho lục phủ ngũ tạng, chờ đợi sự tấn công của kình khí từ cánh tay vào.Tư Mã Kình Thiên đã muốn "cùng đến chỗ chết", tất nhiên là phát ra tất cả kình khí. Bản thân là một danh tướng tuyệt thế, cuối cùng kích phát ra kình khí, thì điều đó chắc hẳn phải kinh khủng lắm.Mũi tên xuyên vào thân thể của Thương Chung Ly, vị lão tướng này vẻ mặt cũng rất bình thản, chỉ lặng lẽ nhìn Tiêu Hoài Ngọc và Tư Mã Kình Thiên. Nhìn thấy thân thể của Tiêu Hoài Ngọc và Tư Mã Kình Thiên tách nhau ra, sau đó nhìn thấy Tiêu Hoài Ngọc yên lặng vài giây rồi phun ra một ngụm máu tươi.Tiêu Hoài Ngọc tuy giữ kình khí trong cơ thể, toàn lực ngăn cản kình khí kia tấn công, nhưng kình khí của Tư Mã Kình Thiên quá mạnh, cuối cùng đã làm cho y bị thương.Nhìn thấy Tiêu Hoài Ngọc phun ra máu, Thương Chung Ly liền biết chiêu cuối cùng của Tư Mã Kình Thiên đã có tác dụng.Lão tướng cũng không vì bản thân sắp chết mà sợ hãi. Vẻ mặt của lão vẫn rất bình tĩnh, thân thể hơi lảo đảo, cuối cùng chậm rãi ngồi xuống, khoanh chân ngồi lên trên mặt tuyết.Nhẹ nhàng như trước."Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu, cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi".Tư Mã Kình Thiên đã hoàn toàn bị phá hủy, những tiếng "hứ…" vang lên từng hồi. Thân thể của hắn giống như hạt đậu bị rang, phát ra những âm thanh trong trẻo. Mà trong âm thanh quỷ dị phát ra từ da thịt hắn, các lỗ máu xuất hiện liên tiếp, máu theo những lỗ đó chảy ra.Vị chiến tướng như chiến thần thời cổ, trên khuôn mặt thô kệch kia, lúc này không có sự phẫn nộ, không có sợ hãi, thậm chí một chút đau đớn cũng không có.Nếu có thì chỉ là vẻ tiếc nuối mà thôi.Sinh mệnh tàn lụi, vị danh tướng này vẫn giữ được khí phách của một người luyện võ.- Tiêu tướng quân quả là có bản lĩnh hơn người.Tư Mã Kình Thiên do bị kình khí làm cho nổ tung, cho nên trên mặt cũng xuất hiện vô số huyết khổng, máu tươi phun ra từ các huyết khổng đó, lúc này trên mặt hắn đã thấm đầy máu tươi, nhưng giọng nói của hắn vẫn rất bình tĩnh và rành rọt:- Không thể so tài cao thấp với tướng quân một trận trên sa trường thì cả đời này phải hối tiếc.Tiêu Hoài Ngọc bị kình khí của Tư Mã Kình Thiên làm cho chấn thương nội tạng, nhưng lúc y đối mặt với Tư Mã Kình Thiên, thì ánh mắt của y tỏ ra vẻ khâm phục. Trong giờ khắc này, quân thần Tiêu Hoài Ngọc đành chắp tay:- Tư Mã tướng quân, đúng là danh bất hư truyền.Tư Mã Kình Thiên thở dài một tiếng, rồi hướng ánh mắt về phía cây tùng già trên đỉnh Tuyệt Phong.Phía sau cây tùng già, có một người chậm rãi đi ra, bước chân nhẹ nhàng, giẫm lên lớp tuyết đọng phía trên, không hề phát ra một tiếng động.Người này trùm kín trong bộ đồ đen, dáng người thấp bé, động tác nhẹ nhàng uyển chuyển như linh miêu. Mái tóc dài của gã chỉ dùng một chiếc dây màu đen cột lại, mà dưới đôi mắt là một cái mặt nạ màu đen.Mắt của gã rất nhỏ, nhưng lại sắc bén, lạnh lùng giống như của rắn độc, đôi mắt đó thẻ hiện sự vô tình của gã.Tay trái gã cầm một cây cung, lặng lẽ đi ra từ phía sau cây tùng già.Một màu đen của gã, dưới màu trắng phau của tuyết, trông có vẻ chói mắt lạ thường.Tư Mã Kình Thiên nhìn về phía người mặc áo đen, không có chút biểu cảm.Chính là người này, từ nhỏ cùng hắn lớn lên, lúc đó, họ sống nương tựa lẫn nhau, tuy hai mà là một, đều có thể vì người kia mà sẵn sàng hy sinh bản thân mình.Bọn họ bái cùng một thầy, cùng nhau trưởng thành và cuối cùng đều trở thành những danh tướng hiếm thấy trong thiên hạ. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn - https://truyenfull.vnTừ nhỏ đến lớn, con người này đối với mình đúng là nói gì nghe nấy, Tư Mã Kình Thiên thậm chí tin rằng, bản thân nếu như bắt gã chết, thì gã cũng nhất định làm theo.Từ đầu đến cuối, người đàn ông này tuy không nói lời nào, nhưng vẫn kiên định đứng bên mình, giúp đỡ mình mọi chuyện.Tư Mã Kình Thiên luôn cảm thấy may mắn vì có được một người bạn như vậy.Hắn chưa bao giờ nghĩ đến, một con người như vậy cũng có ngày lại phản bội lại chính mình.Cho dù là hiện tại, hắn cũng không thể chấp nhận được sự thật này.Nhưng hắn lại không thể không nhận ra sự thật này, người đàn ông có đôi mắt giống như của rắn độc này, mũi tên bắn ra, không hướng về phía Tiêu Hoài Ngọc mà là hướng về Thương Chung Ly.Đây là một đòn đau nhất trong cuộc đời Tư Mã Kình Thiên.Mũi tên trí mạng kia đã bay thẳng vào người của Thương Chung Ly, đồng thời cũng đâm thằng vào ngực Tư Mã Kình Thiên.Người áo đen từ xa chỉ nhìn Tư Mã Kình Thiên, không có biểu cảm gì. Gã nhìn Tư Mã Kình Thiên dường như hiểu được Tư Mã Kình Thiên đang chờ một lời giải thích.Người áo đen trầm mặc, cuối cùng nói:- Thiên hữu thập nhật, xạ chi tồn nhất.(Mười mặt trời đã bị bắn hạ chín, chỉ còn lại một mà thôi).Tư Mã Kình Thiên ngẩng đầu lên trời mà cười ha hả, nghe như thể tiếng sấm sét. Thân thể hắn vô số các huyết khổng lại phun ra máu tươi. Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, tiếng cười giảm bớt, cuối cùng há miệng nói một câu cuối cùng:- Giang sơn giống như bức tranh… những làn khói mỏng bay lên…trời đất này… thiên hạ này!Tiếng nói của hắn lộ ra vẻ bất đắc dĩ, lộ ra vẻ tiếc nuối.Mà nói xong câu này, hắn đã tắt thở. Thượng tướng Ngụy quốc vang danh thiên hạ, đã ra đi một cách thê thảm như vậy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận