Quyền Thần


Lý Cố nét mặt vốn lạnh lùng bỗng đôi mắt hơi co lại, hắn tướng mạo thoạt nhìn rất thật thà chất phác nhưng đầu óc cũng thông minh, liền mơ hồ nhận ra trong đó có vấn đề.Hàn Mạc nhìn Lý Cố mắt co rút lại, vẻ mặt nghiêm nghị, bình tĩnh hỏi:- Lý Cố, ta… có thể tin ngươi không?Lý Cố nhìn Hàn Mạc, biết những lời này tuyệt đối không đơn giản, hắn hơi trầm ngâm, cuối cùng quỳ gối, gằn từng chữ:- Công Nhan Lão khi thành lập Tây Hoa Thính, định ra 21 điều. Điều thứ hai trong đó là trên ra lệnh dưới nghe. Đại nhân là Thính trưởng Tây Hoa Thính, chỉ cần ra lệnh, bất kể đúng sai, Lý Cố đều hoàn toàn phụng mệnh.Hàn Mạc vẫn nghiêm mặt như cũ, nói:- Tây Hoa Thính sắp có biến động lớn, một khi xảy ra, tâm huyết của Công Nhan Lão chắc chắn sẽ bị hủy hoại chỉ trong chốc lát. Lúc này đây, ta tin ngươi, ngươi cũng tin ta.- Đúng!Hàn Mạc gật đầu nói:- Hết thảy như bình thường, ngươi chuẩn bị cùng ta rời kinh, nên làm thế nào, sau khi rời kinh ta sẽ giải thích cho ngươi!Lý Cố chắp tay, lui ra, đi đến cửa, đột nhiên dừng chân, quay người lại, nhẹ giọng hỏi:- Đại nhân, nếu ngài cảm thấy khả nghi, vì sao không chặt đứt mối họa, trước khi sự tình xảy ra.Hàn Mạc trầm mặc một lát, mới nói:- Ta hy vọng ta đoán sai, ta vẫn hy vọng… hắn tỉnh ngộ. Đối với kẻ thù chúng ta chắc chắn không từ thủ đoạn, nhưng ít nhất trước mắt, hắn có lẽ cũng rất có lỗi với ngươi, với ta, với Tây Hoa Thính…- Đại nhân muốn cho hắn đường lui…- Không phải đường lui…Hàn Mạc lắc đầu, bình tĩnh nói:- Ta chỉ hy vọng hắn không tiếp tục tiến về phía trước, bởi vì trước mắt hắn là vách núi, nếu hắn tiếp tục đi, rất có thể sẽ đem toàn bộ Tây Hoa Thính rơi vào vực thẳm. Ta hy vọng hắn dừng lại, nếu hắn đã không lấy hoa thính làm trọng, chúng ta chỉ có thể chặn phía trước.Lý Cố nhíu mày.- Hoa thính chỉ mất đi một góc.Hàn Mạc dường như đang nói với Lý Cố, lại vừa như đang tự nói với mình:- Nếu chúng ta động thủ, người đứng sau lưng hắn chắc chắn sẽ có biện pháp thay thế hắn. Đối với biện pháp này, ta còn thấy nguy hiểm hơn.Lý Cố có chút hiểu ra, gật gật đầu.Sáng sớm hôm sau, trong cung tuyên triệu Hàn Mạc vào Đông cung.Đông cung không thuộc vào sáu cung phía Đông. Ở trong hoàng cung khổng lồ, hơi lệch hướng phía Nam, cách xa nơi ở của các phi tần, chiếm diện tích rất lớn, nhưng thủ vệ cũng cực kỳ sâm nghiêm. Thái giám và cung nữ hầu hạ ở Đông cung, đều là đích thân Thái tử tuyển chọn gắt gao.Đông cung có một thư viện lịch sự tao nhã. Hàn Mạc sau khi vào cung, liền đến thư viện để gặp Yến thái tử.- Lần này đi biên ải, phụ hoàng hạ chỉ Báo Đột Doanh đảm nhiệm trọng trách hộ vệ.Thái tử nhấp ngụm trà, vẻ mặt bình tĩnh:- Hàn tướng quân mới từ quan Lâm Dương trở về chưa được một tháng, đã lại phải đi tiếp, nhưng thôi, cũng là có kinh nghiệm rồi.- Có thể hộ tống Thái tử tuần tra biên ải, là vinh dự của hạ thần.Hàn Mạc cung kính.Thái tử cười thản nhiên, ánh mắt đột nhiên sắc bén, nhìn chằm chằm Hàn Mạc:- Hàn Mạc, bản cung lần trước nói chuyện với ngươi ở cung Trường Xuân, ngươi còn nhớ chứ?- Hạ thần nhớ rõ!- Bản cung nói qua, để cho ngươi có thời gian suy nghĩ.Thái tử thản nhiên:- Cũng đã qua ít ngày, ngươi đã suy xét kỹ chưa?Hàn Mạc thần sắc bình tĩnh, nói:- Thần đã nói qua, chức trách của Báo Đột Doanh là hộ vệ an nguy của Hoàng tộc. Thần được Thánh thượng tín nhiệm, phong làm Chỉ huy sứ, nhất định sẽ tận trung, nếu có ai dám khinh nhờn uy nghiêm của Hoàng tộc, hạ thần và Báo Đột Doanh tuyệt đối không bỏ qua.Thái tử nhíu mày, lập tức nâng chén ngọc lên, mặt không chút thay đổi, nhấp ngụm trà, rồi hỏi:- Bản cung nghe nói, ngươi khi ở Đông Hải, cùng một đạo quân của tư gia, ở quan Lê Cốc lập công lao. Có chuyện như vậy không?Hàn Mạc trong lòng căng thẳng, khom người nói:- Hàn Mạc trước khi vào kinh, ở Đông Hải thích săn bắn, cũng thích cưỡi ngựa bắn cung, nên có chiêu mộ mấy trăm binh sĩ, tập luyện với nhau.Thái tử khóe miệng hơi mỉm cười:- Theo bản cung biết, đạo quân kia, đều là kỵ binh, trang bị tốt, đều là nhất đẳng dũng sĩ.- Thái tử quá khen!- Chỉ có điều đáng tiếc…Thái tử lắc đầu, khẽ thở dài:- Những dũng sĩ đó, tuy nói ở quan Lê Cốc thi thố tài năng… nhưng chung quy vẫn là minh châu ẩn mình. Một cây dao sắc bén như vậy, mà chỉ ở một xó Đông Hải, thật là lãng phí a.Hàn Mạc cúi đầu xuống, trong mắt hiện ra vẻ bất mãn, nhưng Thái tử vẫn coi như không thấy.Hàn Mạc cũng không nói gì.Thái tử thấy hắn không nói lời nào, thản nhiên cười: T.r.u.y.ệ.n.Y.Y.com- Hàn Mạc, bản cung muốn quân kỵ binh của ngươi lần này hộ tống tới quan Lâm Dương, cũng là một phen khảo nghiệm. Đến lúc đó, nếu được Tiêu Hoài Ngọc dạy bảo thêm, thì cây dao găm đó thực sự sẽ trở nên sắc bén. Ngày sau nếu quốc gia gặp nạn, nói không chừng có thể vì nước tận trung. Ý ngươi như thế nào?Hàn Mạc giật mình kinh hãi. Không thể tưởng Thái tử lại chú ý đến Phong Kỵ.Chỉ có điều, hắn không hiểu, Thái tử muốn đưa Phong Kỵ tới quan Lâm Dương, rốt cuộc là có mục đích gì?- Bẩm điện hạ, đây đều là gia binh, cũng không trải qua huấn luyện, chỉ là đám ngươi thô lỗ, không biết lễ nghi lại không thông quân kỷ.Hàn Mạc chậm rãi nói:- Nếu đưa bọn họ tới, hộ tống điện hạ đi biên ải, chỉ sợ gặp phải không ít rắc rối. Bọn họ còn rất lỗ mãng, không hòa hợp với Ngự Lâm Quân, nếu khinh suất sẽ nhiễu loạn quân quy, hạ thần muôn chết cũng không chuộc được tội.Thái tử thản nhiên:- Nếu là lỗ mãng càng cần trải nghiệm quy củ. Nếu không một thế gia quân như vậy sao có thể vì nước tận trung? Hàn tướng quân, một đám gia binh lộn xộn, thực sự là nguy hiểm đấy, nếu không tuân thủ quân kỷ, giả sử ở Đông Hải có sự cố gì, Hàn tướng quân làm thế nào? Lúc này đây là cơ hội phù hợp, học hỏi quân kỷ của Ngự Lâm Quân, đối với gia binh của ngươi rất là có lợi.Hàn Mạc còn định cãi, Thái tử đã lạnh lùng:- Hay Hàn tướng quân cảm thấy bản cung nói có gì sai?Hàn Mạc trầm mặc một lát, rốt cuộc nói:- Thái tử một khi đã có lệnh, hạ thần chỉ có thể vâng mệnh. Chỉ có điều lúc đó quấy nhiễu điện hạ, xin điện hạ giơ cao đánh khẽ.Thái tử thấy Hàn Mạc đồng ý, mỉm cười nói:- Ngươi không cần lo lắng, bản cung sẽ không trách tội.…Màn đêm buông xuống, trong thư phòng phủ Lễ bộ Thượng thư, cha con Hàn Huyền Xương ngồi đối diện nhau.Hàn Huyền Xương chau mày, vài lần cầm chén trà lên, lại buông xuống, tâm thần không yên. Mà Hàn Mạc vẻ mặt cũng nghiêm nghị ngồi đối diện cha, một tay nâng cằm, suy nghĩ rất lung.Hai cha con đều cảm thấy một sự tìn quỷ dị đang diễn ra, nhưng điều khiến họ bất an chính là không biết tột cùng sẽ hình thành nên bố cục gì?Một lúc sau, Hàn Huyền Xương mới nói:- 800 Phong Kỵ binh không thể điều đến quan Lâm Dương. Hắn muốn điều Phong Kỵ binh đi, nhất định có ý đồ, mà mục tiêu, chắc chắn là Hàn gia chúng ta.Hàn Mạc gật đầu:- Con cũng cảm thấy kỳ quái.Dừng một chút, nhíu mày nói:- Nhưng… nếu hắn đã lệnh điều Phong Kỵ hộ tống, chúng ta làm sao cự tuyệt? Chẳng lẽ cãi lời hắn? Hắn cưới Tiêu Minh Hồng, trên thực tế là để thành con rể Tiêu gia, nếu lúc đó ngầm thông báo Tiêu gia chuyện mượn Phong Kỵ, chẳng khác nào giáng trên đầu chúng ta tội danh kháng mệnh, lúc đó chúng ta ứng đối làm sao?Hàn Huyền Xương nhíu mày, hiển nhiên cũng cảm thấy khó giải quyết.- Cha, việc này lạ nhất là đại bá, đại bá không hề có một câu.Hàn Mạc nhìn phụ thân, thấp giọng:- Bác ấy làm sao lại không hề lên tiếng?Hàn Huyền Xương nói:- Lúc hoàng hôn ta cũng có đem chuyện Phong Kỵ sang bên đó hỏi một tiếng, đại bá con nói tự chúng ta quyết định. Rồi cũng không nói gì thêm.Hàn Mạc "ồ" lên một tiếng, hạ giọng nói:- Cha, con cảm thấy, hay là đại bá có chuyện gì gạt cha? Từ xưa đến nay, dù có chuyện gì cũng bàn với cha, nhưng một thời gian gần đây, đại bá dường như khiêm tốn vô cùng.Hàn Huyền Xương ngắt lời Hàn Mạc, nghiêm túc nói:- Chớ nói xằng nói bậy. Đại bá con làm như vậy là cũng có nguyên nhân. Nhị tỳ con thành Hoàng hậu, trong cung ngoài cung chúng ta đều bị người săm soi. Đại bá con khiêm tốn làm việc, chỉ là bất đắc dĩ. Lúc này… không chỉ đại bá, mà Hàn gia chúng ta đều phải tận lực khiêm cung.Hàn Mạc lắc đầu:- Cha, không phải con nói nhảm. Chỉ có điều con không nghĩ ra, việc lớn việc nhỏ xưa nay, đều là đại bá quyết định, thời điểm hiện giờ, đại bá lại tự dưng khiêm tốn…Hàn Huyền Xương khoát tay:- Đại bá con làm vậy chắc có nguyên do. Tất cả mọi việ liên quan đến an nguy của Hàn tộc, nhất cử nhất động đều phải cực kỳ cẩn thận, không thể qua loa được.Hàn Mạc thấy phụ thân nói như vậy, cũng không thắc mắc nữa, chỉ hỏi:- Ý của cha là không thể điều Phong Kỵ đến đây?Hàn Huyền Xương nhắm mắt, tựa vào ghế, trầm tư hồi lâu, mới nói:- Con vừa nói, Thái tử đã có lệnh, chúng ta không thể chống. Đại bá con tuy không nói rõ nhưng nhìn ý tứ của ông ấy, thì điều Phong Kỵ lại đây là cầm chắc rồi. Như vậy đi, con điều 500 kỵ binh lại đây, lấy lý do là tư gia quân vốn không hiểu quy củ, không tuân quân quy, nghe nói phải đi biên ải liền bỏ trốn, chỉ có thể triệu tập lại đây 500 quân. Phải giữ 300 quân tại Đông Hải, bảo hộ đại gia gia và ông nội an toàn.Hàn Mạc gật đầu:- Con hiểu, tức khắc đưa thư đi ngay.Hắn đứng lên, đi ra ngoài. Hàn Huyền Xương gọi lại, giúp Hàn Mạc sửa sang quần áo, hiền từ nhìn con trai, cuối cùng nói:- Lần này đến quan Lâm Dương, phải thật cực kỳ cẩn trọng.Hàn Mạc gật mạnh đầu, hạ giọng nói:- Phụ thân, việc lớn nhỏ trong phủ, phải phiền cha rồi…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận