Quyền Thần


Hàn Mạc không dám nhìn tiếp, nhắm mặt lại, trái tim trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài, nhưng lúc này hắn lại cái gì cũng không dám động đậy. Nếu lúc Bích di nương vừa mới vào, bản thân mình cho dù phát ra một loạt âm thanh, Bích di nương chắc chắn sẽ sợ hãi bỏ đi, nhưng mà phía mình lại không dám động tĩnh gì, bây giờ Bích di nương đến xiêm y cũng đã cởi ra rồi, nếu lúc này hắn phát ra tiếng động, thì Bích di nương sẽ xấu hổ vô cùng, như thế lại càng không hay.Hắn chỉ có thể tiếp tục nhịn thở, chỉ hy vọng Bích di nương đừng có nhìn về phía hòn non bộ trong vườn nơi mà đang đặt áo quần của mình.Hắn không dám mở mắt ra.Cấm kỵ!Hàn Mạc trong lòng cũng không phủ nhận, mỗi lần gặp Bích di nương, trong lòng của mình đều rung động. Hơn nữa trong lòng của hắn cũng đã thành thục, đối với phụ nữ đẹp đã thành thục, hắn cũng có mấy phần thiên vị .Nhưng hắn lập tức nhắc nhở chính mình. Bích di nương là bề trên của mình, là thê thiếp của phụ thân Hàn Huyền Xương, bản thân không thể có bất cứ khinh nhờn nào, nếu không sẽ phá vỡ luân thường.Ở trong sâu thẳm mỗi trái tim con người, đều có một mặt tăm tối mà không để người ngoài biết được, Hàn Mạc tất nhiên cũng không phải là ngoại lệ. Thỉnh thoảng trong đầu cũng thoáng qua thân thể đẫy đà thục nữ kia của Bích di nương, nhưng ý niệm trong đầu, hắn không thể cưỡng ép chính mình không nghĩ đến, dùng việc khác để lắp đầy cái ý niệm quái dị đó trong đó.Hắn không phủ nhận, Bích di nương bất kể là tính tình hay ngoại hình đối với chính mình đều có sức hấp dẫn, nhưng mà... luân thường đạo lý không thể vượt qua.Hàn Mạc cũng rõ, trong lòng Bích di nương cũng rất đau khổ.Hàn Huyền Xương với Hàn phu nhân vợ chồng rất hòa thuận, là một đôi vợ chồng vô cùng ân ái khiến người khác hâm mộ, bất luận là ở Đông Hải hay là ở kinh thành, nhắc đến vợ chồng tương ái, rất nhiều người đều giơ ngón tay cái để thán phục Hàn Huyền Xương.Từ góc độ nào đó mà nói, Hàn Huyền Xương quả thật một vị quân tử chính nhân.Lúc Hàn Huyền Xương trẻ tuổi, cũng là một trong những nam tử tuấn tú nhất nhì ở quận Đông Hải. Thêm nữa bản thân lại là con cháu quý tộc, hẳn là ít nhiều tình ái phong lưu, nhưng bản thân Hàn Huyền Xương lại không có những thói quen xấu của các con cháu quý tộc bình thường, trước giờ không lằng nhằng với nữ nhân, giữ mình trong sạch, sau khi cưới Hồ Tuyết Oanh, cũng kính trọng lẫn nhau, trước sau như một.Nếu như Hàn phu nhân nhập môn trong ba năm không sinh được con cái, nếu như không làm tròn được chữ hiếu to lớn này hắn, nếu không có Hàn Huyền Đạo xuất diện can thiệp, Hàn Huyền Xương cũng không vì nối dõi tông đường mà nạp thêm Bích di nương làm thê thiếp.Hàn Huyền Xương nạp thêm Bích di nương, đơn giản chỉ là vì áp lực gia đình, vì nối dõi tông đường mà thôi. Thậm chí Hàn Mạc còn nghi ngờ, Hàn Huyền Xương có lẽ chưa bao giờ thật lòng động lòng đối với Bích di nương, càng không nói gì đến yêu thích.Từ khi Hàn phu nhân sinh hạ ra Hàn Mạc, có con nối dõi, Hàn Huyền Xương lại càng hiếm thấy đến phòng của Bích di nương, mà lúc đó Bích di nương chẳng qua cũng chỉ là thiếu phụ thanh xuân mười lăm mười sáu tuổi.Tuổi dậy thì, Hàn phu nhân cũng là một người thông tình đạt lý, luôn khuyên Hàn Huyền Xương yêu thương Bích di nương, có lẽ Hàn Huyền Xương cũng thấy được để cho Bích di nương một mình lạnh lẽo ở bên đó cũng không tốt, cũng có một hai hôm đến phòng của Bích di nương.Chẳng qua đợi sau khi Bích di nương sinh hạ được Hàn Thấm, Hàn Huyền Xương hầu như rất hiếm đến phòng của Bích di nương nữa.Hàn Mạc liền suy nghĩ đến những chuyện trước đây, lúc còn nhỏ cũng đã biết được nhiều việc, lúc nhỏ hắn cũng chỉ nhìn thấy phụ thân hàng ngày đều nghỉ ngơi ở phòng mẫu thân, có lúc đến mấy tháng cũng không thấy Hàn Huyền Xương đi đến nơi Bích di nương ở.Theo tuổi tác càng lớn, Hàn Huyền Xương trong cuộc sống tuy là chăm sóc Bích di nương rất ân cần, nhưng mà việc phòng the, gần như đã đứt đoạn.Bích di nương cũng là con người xương thịt, từ những năm thiếu phụ, chẳng khác nào là quả phụ, đối với Hàn phu nhân mà nói, Hàn Huyền Xương là người chồng tốt, đối với Hàn Mạc và Hàn Thấm mà nói, Hàn Huyền Xương là người cha tốt. Nhưng đối với Bích di nương, Hàn Huyền Xương lại là một nam nhân vô cùng tàn nhẫn.Những năm thiếu phụ bắt đầu, có lẽ đã tuân thủ sống cô quả mười mấy năm, đây là điều mà ít người nữ nhi nào có thể chịu đựng được, Bích di nương sống giữ liêm khiết, nhưng mà nỗi đau trong lòng có thể nghĩ là biết.Lần trước thiếu chút nữa lâm trọng bệnh mà chết, đây đều là do nỗi buồn tích tụ rất lâu trong lòng mấy chục năm mà thành?Cái gọi là: "Ba mươi như sói, bốn mươi như hổ", chỉ cần là xác thịt, thì không thể có tình cảm. Mà Bích di nương hơn ba mươi tuổi rồi, đang là những năm tháng sung mãn, thì lại phải nhẫn chịu tình cảm của mình, dục thể dày vò, điều này đối với di nương mà nói, đây là một việc vô cùng tàn nhẫn mà không thể làm gì được....Hàn Mạc nhắm mắt, trong lòng thở dài, nhưng lại nghe được tiếng nước động, mắt mở khe khẽ, thì đã nhìn thấy Bích di nương trầm mình vào dòng suối nóng rồi, mái tóc bồng bềnh, phủ lên trên vai, khuôn mặt đẹp đó dưới ánh trăng sáng thêm hiền dịu và ôn hòa, thân trên đã ngâm trong nước, chỉ lộ ra đỉnh đầu trong màn sương đêm dày như tuyết, hai đôi vai trắng ngần thoắt ẩn thoắt hiện, giống như hai miếng ngọc nổi rồi chìm ở trong nước.Hàn Mạc lo lắng Bích di nương nhìn thấy hắn, chỉ có thể nhè nhẹ di chuyển qua phía giữa con suối, muốn mượn hòn non bộ để núp che đi mình.Hắn chầm chậm di chuyển cũng là nhìn thấy hai bàn tay Bích di nương nâng nước lên, đặt trước môi, nhè nhẹ thổi nước nóng từ trong tay xuống, trên mặt của Bích di nương hiện ra nụ cười rất ngọt ngào, trong dòng nước nóng này hình như cảm thấy rất vui.Nụ cười kia cùng với nụ cười ôn hòa đoan trang mà Hàn Mạc hàng ngày thường gặp không giống nhau, giống như một cô gái nhỏ vậy, ngây thơ rực rỡ, đẹp vô cùng.Hàn Mạc biết, nụ cười đẹp thuần túy xuất phát từ nội tâm, nếu ở trước mặt mọi người, Bích di nương tuyệt đối không thể hiện ra. Chẳng qua lúc này Bích di nương cho rằng chỉ có một mình mình ở trong suối nước nóng thưởng thức sự yên lặng tự do của chính mình, cho nên mới hiện ra nụ cười ngọt ngào mà đẹp như vậy.Hàn Mạc nhìn nụ cười đẹp đó, không hiểu vì sao, trong lòng lại đau xót.Có lẽ mình nên sớm đưa các nàng ấy đi ra ngoài hít thở không khí trong lành, sống ở trong viện kín cổng cao tường, Bích di nương giống như một con chim bị nhốt trong lồng, mất đi tự do, càng mất đi sự vui vẻ.Chỉ có đi ra khỏi cái thâm cung đó, đi ra khỏi hai cánh cửa lớn mà cao đó, Bích di nương mới cảm thấy thoải mái một chút, để hưởng tự do trong một thời gian ngắn.Hắn từ từ di chuyển về phía hòn non bộ, nhưng không dám di chuyển quá nhanh, chỉ sợ phát ra một tiếng động của nước, thì sẽ kinh động đến Bích di nương.Bích di nương hoàn toàn không cảm nhận được Hàn Mạc đang ở trong suối nước nóng, con suối này kỳ thật không sâu lắm, chỉ ngang tầm ngực mà thôi, muốn ngâm toàn thân, cần phải ngồi xổm xuống mới được.Lúc Hàn Mạc đang di chuyển từ từ, thì nhìn thấy Bích di nương từ dưới nước đứng dậy, trong chốc lát lộ ra hơn phân nữa thân trên.Hàn Mạc lập tức ngẩn ra, muốn nhắm mắt lại, nhưng đã không kịp nữa, cũng cần chuyển ánh mắt đi, nhưng như thế nào cũng không làm được, đã ngẩn ra trong chốc lát, nhìn Bích di nương như một đóa hoa nở rộ ra từ trong nước, ở trước mắt mình.Thân trên của Bích Di Nương, không phải hoàn toàn không mang gì, chỉ có mang một cái yếm dệt, lúc này đã ngâm trong nước, cái áo đó lại dính sát vào cơ thể, bộ ngực đầy đặn kia có thể nhìn thấy rõ ràng, cái yếm kia căn bản không che dấu được những gì trước ngực Bích di nương, hai bầu ngực rất căng tròn, săn chắc vô cùng, trong lớp vải đó, lại trắng ngần lóa cả mắt, trắng hồng xen kẽ, giống như mộng mị vậy.Dưới ánh trăng sáng, da thịt của nàng trong suốt và trắng như tuyết, trong khí trời sương mù, giống như một bức tranh cuộn tròn vậy.Hàn Mạc thường ngày thấy Bích di nương, thì đã biết thân thể đó đẹp tràn trề như thế nào, nhưng lúc này xuất hiện kề ngay trước mắt mình, Hàn Mạc mới thật sự cảm nhận được vẻ đẹp thành thục đến kinh người kia.Đó là trái chín trên cây, mỗi một thớ da thịt đều sung mãn vẽ đẹp.Bích di nương nhẹ nhàng dùng tay cọ xát vào cơ thể mình, nhẵn như ngà voi vậy, tuy rằng không có mưa tưới, nhưng cơ thể đó hoàn toàn không có khô cằn, mà vẫn kiêu ngạo nở rộ,Hàn Mạc tim đập càng nhanh hơn, trong lòng mặc niệm: "Hàn Mạc, không thể bất kính với di nương... người đó là di nương của ngươi...!Cố gắng nhắm mắt lại, nhưng trong lòng lại không dứt được, nàng giống như đóa hoa mùa xuân, lại có mấy người lại có thể kìm chế được.Hắn từ từ hít sâu một hơi, để cho tim đang đập nhanh yên tĩnh trở lại, tiếp tục di chuyển cuối cùng cũng đã dựa vào hòn non bộ, di chuyển đến sau hòn non bộ, thì đã không nhìn thấy Bích di nương nữa.Ngâm người trong nước, không dám nhúc nhích, nhưng lại nghe được tiếng nước động, Bích di nương hình như cũng đang tiến đến gần hòn non bộ, trong lòng Hàn Mạc rất hoảng sợ, âm thầm kêu khổ. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: https://truyenfull.vnChỉ trong chốc lát, Bích di nương đã dựa vào hòn non bộ, chỉ có điều hai người một trước một sau mà thôi, ở giữa ngăn bởi hòn non bộ hình con hổ, Bích di nương hoàn toàn không ngờ tới, chỉ có hai bước nữa, thì đã bên Hàn Mạc.Động tác Bích di nương mềm nhẹ, ngồi trên ghế đá ở phía bên kia, hai đôi chân nõn nà ngâm vào trong nước nóng, nhè nhẹ lay động, mặt nước nổi lên từng đóa hoa, đẹp khác thường.Hàn Mạc nín thở, nhìn qua khe nhỏ giữa hòn non bộ, thì thấy tấm lưng ngọc ngà xinh đẹp của Bích di nương, chỉ có một sợi dây nhỏ của cái yếm buộc ở sau lưng, ngoài như vậy ra, thì trọn cả tấm lưng mịn màng ngọc ngà kia, đúng là đến cả vòng eo nho nhỏ kia cũng nhìn thấy rất rõ.Bích di nương tuy đẹp, nhưng không phải là cơ thể mập phát tài của các phu nhân bình thường, những điểm nên nở nang thì nở nang, những điểm cần nhỏ gọn thì cũng không có thô tháp lộ ra.Lúc Hàn Mạc đang chịu sự dằn vặt, bỗng nghe tiếng hát cực kỳ nhẹ nhàng của Bích di nương vang lên."Xuân tàn trăng thu lúc nào rồi,Chuyện cũ biết bao nhiêu?Gác nhỏ đêm qua lại nổi gió Đông,Cố nhân nghĩ lại trong ánh trăng sáng!Điêu Lan Ngọc Thế nay ở đâu,Chỉ có điều Chu Nhan sửa.Hỏi Quân có bao nhiêu sầu?Giống như dòng nước chảy về biển Đông!"Âm thanh Bích di nương mềm mại, lại rất nhỏ, nhưng đủ để Hàn Mạc nghe thấy. Hàn Mạc nghe được khúc nhạc này, sửng sốt trong chốc lát, đây không phải là "Ngu Mỹ Nhân" của Lý Dục Nam Đường sao? Lịch sử của thời đại này căn bản không xuất hiện Lý Dục Nam Đường, càng không thể xuất hiện ca khúc "Ngu Mỹ Nhân", Bích di nương làm sao lại biết?Hơn nữa trong ca khúc này, bản lĩnh Lý Dục Nam Đường "cố quốc nghĩ lại trong ánh trăng", lại được Bích di nương sửa lại là "cố nhân nghĩ lại trong ánh trăng", đổi "cố quốc" thành "cố nhân", chuyện là như thế nào nhỉ?Hắn nhíu mày, nghĩ lại, ca khúc này là mình từng hát cho Bích di nương nghe qua, mà "cố quốc" đổi thành "cố nhân", cũng là chính mình lúc trước tạo ra.Đó là lúc Bích di nương bị bệnh nặng, thời gian đó không nhiều lắm, lúc đó giao cho Hàn Mạc chăm sóc Hàn Thấm, Hàn Mạc còn nhớ, lúc đó Bích di nương còn hát ca khúc "Vân Nhi phiêu".Hóa ra Bích di nương đã đem ca khúc "Ngu mỹ Nhân" mình hát để ở trong lòng.Trong lúc nhất thời, Hàn Mạc cảm thấy cảm xúc ngổn ngang.Hát xong ca khúc, Bích di nương mới thở dài buồn bã, trầm mặc một lúc, đôi chân đang đánh trong nước cũng dừng lại, sau một hồi lâu, mới nghe Bích di nương lẩm nhẩm tự nói:"Vì ta, ngươi hà tất phải mạo hiểm như vậy, ngươi chỉ coi những gì ta nói như không biết, nhưng mà... những điều ngươi làm cho ta, ta làm sao lại không biết?"Hàn Mạc nghe vậy có chút nghi hoặc, không biết Bích di nương đang nói cái gì.Lại nghe Bích di nương trầm ngâm một lát, âm thanh nhỏ nhẹ tự nói:"Sau khi vào kinh, ngày đó ngươi biết ta bị bệnh, không nói nhiều lời liền rời đi, như vậy là khác thường, ta biết ngươi định đi tìm đọc sách y dược, ngươi lúc nhỏ ở trong phủ thường xem sách y dược, thông hiểu các chứng bệnh, hôm đó nhìn thấhắn ta, chắc hẳn biết ta mắc bệnh nặng, mới rời đi… lúc ngươi đi đã nhíu mày lại, thì ta đã biết bệnh của ta rất nặng...!"Hàn Thanh luôn ở bên cạnh ngươi, nhưng sau ngày hôm đó, ta đã không nhìn thấy hắn nữa.... ta vẫn rất ngạc nhiên, biết là có gì kỳ quái."Bích di nương ngẩng đầu lên nhìn ánh trăng trên bầu trời, giọng nói phát ra nhẹ nhàng:"Cho đến ngày hôm đó ngươi bỗng nhiên tìm ra hai loại dược liệu, Huyền Cơ đại sư trị lành bệnh cho ta, thì ta đã biết, Hàn Thanh vẫn mất tăm không thấy nhất định là ngươi phái đi tìm dược liệu rồi...!"Hàn Mạc nhắm mắt lại, hắn yên lặng nghe Bích di nương tự ngôn, trong lòng cuối cùng cũng hiểu, "ngươi" mà Bích di nương đang nói, chính là nói mình."Chỉ qua mấy ngày ngươi liền rời khỏi phủ đột ngột, trong phủ đều nói ngươi rời Kinh đi công chuyện rồi, nhưng... ta biết sự việc không đơn giản như vậy..!"Bích di nương yên lặng ngồi trên ghế đá, giống như đóa hoa Bách Hợp đẹp thuần túy dưới ánh trăng, nói nhỏ nhẹ:"Ta lúc đó hỏi qua Thấm nhi, biết được đêm đó đem về hai vị dược liệu là mật Xà Vương Hắc Đán và Bát Giác Chi, liền đến thư phòng lật xem rất nhiều sách y dược, cuối cùng đã hiểu, hai loại dược liệu đó đều là thánh vật của Phong quốc, thiên hạ khó thấy. Hàn Thanh từ Phong quốc đem về số dược liệu đó...!"Ta tìm đến Hàn Thanh, ép hắn ta nói ra sự thật, hắn thà chết cũng không nói ra sự thật, sau đó ta đã nổi điên... ta cả đời này có lẽ chỉ có lần đó là nỗi giận như vậy, hắn cuối cùng chịu không nổi, mới nói hết ra sự tình cho ta biết, lúc đó ta mới biết, ngươi rời Kinh không phải là đi làm công việc nghĩa vụ gì, mà ngươi vì ta, đi Phong Quốc cứu người... Ngươi cũng biết, từ ngày đó trở đi, ta cứ ngày đêm niệm Bồ Tát phù hộ cho ngươi bình an quay về...!"Hàn Mạc nghe đến đây, nắm chặt nắm tay lại, có chút oán giận, trong lòng thầm nghĩ: "Hàn Thanh cái gã chết tiệt này, dám đem chuyện này nói ra, đợi lão tử quay về, xem ta xử lý ngươi ra sao!"Bên tai vẫn truyền đến tiếng nói yếu ớt của Bích di nương: "Ta đã thề với Bồ Tát, chỉ cần ngươi bình an quay về, thì ta có chết, cũng không oán không hận...Mạc nhi, ngươi cũng biết, nếu như ngươi ở Phong Quốc có chuyện gì, di nương làm sao tiếp tục sống đây?Ngươi vì ta mà mạo hiểm, nếu như gặp nguy hiểm, ta chỉ có thể chết để chuộc tội, cùng với ngươi đi xuống Hoàng tuyền..!""Không thể!"Hàn Mạc nghe đến đây, đầu chảy mồ hôi, kêu ra tiếng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận