Quỷ Y Quận Vương Phi​


Trong phòng, Vân Nhiễm cũng nghe thấy tiếng phá cửa, ai oái nhìn thế tử Hòa Nam Dung Dật Thần: “Các người có để người khác yên không? Đêm khuya còn không để cho người ta ngủ, chẳng lẽ là thế tử Hoài Nam phủ thì có thể vô pháp vô thiên? Tùy tiện nhiều lần xông vào phòng khuê nữ.”


Khí thế bức người, Dung Dật Thần âm trầm nhìn nữ tử trên giường, ánh mắt nàng lạnh lẽo, có chút mông lung, hắn đột nhiên cười lạnh, nhìn về phía giường, hừ lạnh một tiếng, nhanh chóng bước qua rút nhuyễn kiếm từ bên hông đâm thẳng tới trên giường, bất quá một kiễm đâm xuống cũng không thấy có động tĩnh gì.


Sắc mặt Dung Dật Thần thay đổi, kiểm tra trên giường chỉ thấy vài thứ đồ linh tinh, đều là vật dụng của nữ tử, quần áo này nọ làm cho chăn phồng lên mới khiến hắn hoài nghi trên giường có người, không nghĩ lại rơi vào tình huống này, sắc mặt Dung Dật Thầ khó coi, xoay người lùi lại hai bước.


Trên giường Vẫn Nhiễm như bị kích động, trực tiếp hét chói tai: “A”


Tiếng kêu bén nhọn dọa Dung Dật Thần cùng Lâm Phượng Dương nhảy dựng lên, nữ nhân này phát điên cái gì.


Chỉ thấy sắc mặt Vân Nhiễm âm trầm khó coi, đôi mắt tràn đầy lửa giận, chỉ vào Dung Dât Thần: “Các ngươi thật khinh người quá đáng, ta chỉ muốn ngủ một giấc, các người hết lần này đến lần khác xông tới, không những phá hỏng cửa nhà ta, còn làm hỏng quần áo của ta.”


Vân Nhiễm cầm quần áo trên giường lên, thấy vài chiếc đều bị kiếm đâm.


Ánh mắt Dung Dật Thần tối lại, lui ra phía sau, trầm giọng mở miệng: “Đi.”


Bất quá hắn vừa bước một chân ra cửa, một đạo chỉ bạc từ phía sau bắn, vút một tiếng, một cây châm màu bạc cắm vào cạnh cửa sát ngay chỗ Dung Dật Thần,


Dung Dật Thần kịp thời thu chân lại, sắc mặt đen sì nhìn nữ tử: “Được lắm, lá gan thật lớn?”


Vân Nhiễm toát ra lửa giận chỉ vào Dung Dật Thần: “Các ngươi đạp hỏng cửa nhà ta, phá hủy chăn màn cùng quần áo của ta, nhanh như vậy nói đi là đi sao, ta vốn định bỏ qua, dù sao ngươi cũng là thế tử phủ Hoài Nam ta đắc tội không nổi. Nhưng ngươi lại không biết điều đạp cửa của ta thì thôi còn hủy quần áo của ta, ta không nhịn được nữa.”


Lâm Phượng Chương thấy không khí căng thẳng, liền cười nhẹ nhẹ nhàng hỏi: “Vậy cô nương muốn xử lý chuyện này thế nào?”


“Đền cửa, cùng quần áo chăn màn cho ta, nếu không ngày mai ta không ngại đến cửa quan báo án, người vương phủ Hoài Nam ỷ thế hiếp người, hủy danh dự nữ tử, còn dùng kiếm đả thương người.”



Sắc mặt Dung Dật Thần chợt lạnh băng, hung dữ nhìn chằm chằm Vân Nhiễm.


Lâm Phượng Chương thầm nghĩ có chút rắc rối, cô nương này dũng khí cũng không nhỏ, nếu không đáp ứng nàng, chỉ sợ ngày mai nàng thực sự đi báo án, cho nên không cần cùng nàng tranh cãi.


“Cô nương ra giá đi.”


“Một ngàn lượng bạc,” Vân Nhiễm dứt khoát nói, mặt Dung Dật Thần tái hẳn đi, hắn thân là thế tử phủ Hoài Nam, khi nào thì có người dám cuồng vọng như thế, thật tức giận, đang muốn giáo huấn Vân Nhiễm, Lâm Phượng Chương phía sau lại nhanh chóng lấy ra ngân phiếu một ngàn lượng đưa tới tay Vân Nhiễm.


“Cô nương, đây là ngân phiếu một ngàn lượng, đã quấy rầy,”


Vân Nhiễm cầm ngân phiếu, nhìn cẩn thận, sắc mặt dịu đi, ngẩng đàu đánh giá Lâm Phượng Chương, nam nhân này người cũng như tên, chẳng những diện mạo tốt, tính tình cũng được, thôi bỏ qua, nếu nàng tiếp tục gây sự, chỉ sợ vị thế tử này trở mặt. Nàng phất tay: “Tốt lắm, các ngươi đi đi.”


Lâm Phượng Chương gật đầu xoay người kéo Dung Dật Thần rời đi, Dung Dật Thần sao cam lòng rời đi, hắn đường đường là thế tử Hoài Nam vương, thế nhưng lại bị người tính kế lấy đi một ngàn lượng, chuyện này hắn không thể nuốt trôi.


Lâm Phượng Chương nhỏ giọng nói thầm: “Người đừng gây sự nữa, chuyện thích khách tối nay không thể để lộ ra ngoài, nếu không?”


Hắn dừng lại không nói tiếp, Dung Dật Thần cũng không phản đối, lập lức dẫn theo thủ hạ nhanh chóng rời đi.



Anh Đào cùng Lệ Chi, nhìn bọn họ rời đi, xác nhận họ đã thực sự đi khỏi, mới yên tâm đi vào phòng.


Dưới ngọn đèn u ám, Vân Nhiễm chậm rãi mặc quần áo, dọn dẹp lại phòng ngủ, hai tiểu nha hoan vừa vào liền vội hỏi.


“Tiểu thư, vị công tử kia đâu rồi?”


Anh Đào vừa dứt lời, rầm một tiếng có người từ trong nước nổi lên, nhảy từ qua cửa sổ tiến vào. Hai nha hoàn nhanh chóng chạy đến bên hồ nhìn, người vừa nổi lên chính là công tử bọn họ đã cứu.


Giờ phút này thân hình nam tử ướt sũng, tóc dính trên vai, lộ ra khuôn mặt hoàn mỹ trắng bệch, không chút khí huyết, thân mình hơi run run. Ban đêm còn ngâm dưới hồ lâu như vậy, người khỏe mạnh còn không chịu nổi, nói gì đến một người vừa bị thương, vừa bị mất máu quá nhiều. Nếu không phải Vân Nhiễm dùng ngân châm kích thích huyệt đạo trên người hắn, chỉ sợ hắn không chống cự được.


Cho tới bây giờ Yến Kỳ cũng không nghĩ có một ngày mình chật vật thế này, thân hình hắn run rẩy nâng ngón tay chỉ về nữ tử đối diện: “Ngươi cố ý.”


Hắn vừa dứt lời, thân hình chống đỡ không nổi liền ngã xuống, may mắn phía sau là giường, vừa nằm xuống liền hôn mê nhưng vẫn nghe thấy tiếng nói vang bên tai: “Đúng vậy ta chính là cố ý, người không phải muốn tắm sao, thế này không phải sạch rồi sao.”


Vẫn Nhiễm tiến về phía giường, nhìn nam nhân trên mặt không chút khí huyết, giờ đang mê man ngủ. Miệng vết thương của hắn bị vỡ, máu chảy ra, lúc nãy còn ngâm nước một lúc lâu, nếu nàng không ra tay chỉ sợ hắn đã mất máu mà chết, không nghĩ tới cứu hắn phiền phức như vậy, hắn còn nói nàng cố ý, đúng vậy là nàng cố tình muốn Dung Dật Thần bồi thường ngân phiếu để hắn ngâm dưới hồ thêm một lúc, ai bảo hắn đem tới cho nàng phiền phức lớn như thế.



Mặt khác nếu nàng không làm vậy, Dung Dật Thần sẽ không dễ dàng rời đi, hắn trời sinh tính tình đa nghi, quỷ dị khó lường, cho nên nàng mới thật thật giả giản lẫn lộn, làm cho hắn không đoán được suy nghĩ của nàng, cuối cùng bất đắc dĩ bỏ đi.


Không nghĩ tới nàng làm tất cả vì cứu hắn, vì cứu chính mình trong mắt hắn lại thành cố ý. Nếu Dung Dật Thần phát hiện nàng cứu thích khách chỉ sợ mạng của các nàng đều gặp nguy hiểm.


“Anh Đào, lập tức lên bờ mang vài hộ vệ lại đây.”


Biệt viện của nàng cồn có hộ vệ, bởi vì không muốn biết nàng cứu ngời nên không phân phó lại đây, nhưng xem bộ dáng hiện giờ của hắn cần phải thay quân áo, không kêu nam hộ vệ làm chẳng lẽ nàng tự mình làm.


“Ân, tiểu thư.”


Anh Đào xoay người rời đi, Vân Nhiễm lại phân phó Lệ Chi: “Ngươi bí mật đi thăm dò một chút, xem xung quanh viện chúng ta có người theo dõi hay không, nhớ cẩn thận đừng để người khác phát hiện.”


Nàng hoài nghi Dung Dật Thần chưa thật sự từ bỏ ý định, hiện tại hắn đã nảy sinh hận ý với nàng, chỉ muốn nắm được nhược điểm của nàng, đương nhiên sẽ phái người theo dõi biệt viện.


Lệ Chi gật đầu: “Ân, tiểu thư.”


Về phần Vân Nhiễm một lần nữa đổi thuốc cho tên nằm trong phòng, lúc này tâm tình mới thả lỏng, nửa đêm xảy ra chuyện như vậy, khiến nàng mệt muốn chết rồi.


Sáng sớm, không khí se lạnh, sương khói bao phủ xung quanh tiểu viện, giống như mây nhẹ nhàng, mênh mông sương mù ẩn giữa non xanh nước biếc, tựa như mộng ảo.


Cửa sổ gian phòng phía đông đã sớm mở ra, không khí mát mẻ tràn vào trong phòng.


Trên giường, một nam tử đang im lặng ngủ, mặt mày như họa, cả người giống như sen trắng trong sương mù, bớt đi vẻ chật vật tối qua, nhiều thêm vài phần rực rỡ như hoa.


Đột nhiên mở cặp mắt đen sáng quắc, ánh mắt trong suốt, thâm u lạnh lẽo.


Hắn cúi đầu nhìn quần áo trên người, lại kiểm tra một chút vết thương được băng bó cẩn thận, nhớ tới chuyện xảy ra tối qua, chợt tỉnh mộng, nghĩ đến nữ tử kia có dung mạo bình thường, nhưng hai tròng mắt giảo hoạt như hồ ly, tính tình tùy tiện, hắn chưa từng gặp nữ tử nào có cá tính độc đáo như vậy khiến hắn cảm thấy có chút thú vị lại có phần căm phẫn.


Yến Kỳ đang tập trung suy nghĩ, bên ngoài chợt vang lên một đạo boong boong âm thanh rất êm tai, thanh thoát nhẹ nhàng, trong trẻo như châu ngọc, giống như mỹ nhân đang ca hát, Yến Kỳ kinh ngạc, chậm rãi đứng dậy từng bước đi ra ngoài, qua cửa sổ hắn nhìn thấy bên hồ nước cách đo không xa, trên bè gỗ màu son một nữ tử đang ngồi thiền, sương mù lượn lờ quanh người nàng, tóc bay bay trong gió, ngón tay lướt trên huyền cầm tạo ra bản nhạc êm tai, nước trong hồ như ngừng chảy, xa xa mấy đôi sâm cầm yên tĩnh giống như đang chăm chú nghe khúc, cảnh vật xung quanh như ngưng lại trước tiếng đàn, tưởng như ảo mộng lại rất chân thật. Yến Kỳ không nhịn được bước ra cửa, muốn đi tới xóa tan màn sương mù để nhìn khuôn mặt kia.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận