Quỷ Y Quận Vương Phi​


.


Trong phòng khách, sắc mặt Vân Nhiễm tối lại, đứng bật dậy, trong đầu có một ít trí nhớ, vị Yến quận vương này từ nhỏ bị đưa ra ngoài kinh, nghe nói là đến một nơi thần bí để học nghệ, tiên hoàng qua đời hắn mới hồi kinh, vừa về đã được sắc phong quận vương, chưởng quản Giám sát ti, có thể nói là được sủng đến cực điểm, nhưng khi đó Vân Nhiễm phạm sai lầm bị đưa tới Phượng Thai Huyên, cho nên cùng vị Yến quận vương này bỏ lỡ, hiện tại nàng đối với hắn cũng không có ấn tượng gì, cho nên hắn từ hôn nàng không có phản đối. Nhưng ở cổ đại, nữ tử bị người khác từ hôn là chuyện mất mặt, không những thế còn ảnh hưởng đến thể diện của gia tộc, khó trách phụ vương tức giận, hơn nữa trong lòng Vân Nhiễm cũng không thích vị Yến quận vương này, hắn không muốn lấy nàng nàng không trách hắn bởi cả hai đều không có tình cảm.


Nhưng sự việc liên quan đến cả hai người ít nhất hắn cũng phải thương lượng với nàng một chút, giải quyết trong hòa bình, đâu cần thiết phải đi xin thánh chỉ từ hôn có khác gì tát vào mặt phủ Vân vương, cùng tát vào mặt nàng.


“Đi, chúng ta đi xem.”


Vân Nhiễm vừa bước ra, Anh Đào cùng Lệ Chi trở lại thấy sắc mặt chủ tử nhà mình khó coi cũng không nói gì, đuổi theo bước chân nàng


Vân Vãn Tuyết che dấu ý cười, nhìn chằm chằm Vân Nhiễm, không khỏi thấy sảng khoái trong lòng, nhưng vẻ mặt quan tâm khuyên giải: “Đại tỷ tỷ, Yến quận vương thực sự là quá đáng, lại xin một đạo thánh chỉ từ hôn, chẳng lẽ không biết đối với nữ tử mà nói từ hôn là chuyện rất hệ trọng sao? Chân chính là sống không bằng chết, đại tỷ cũng đừng nghĩ quẩn trong lòng hoặc đi tìm Yến quận vương tính sổ.”


Vân Vãn Tuyết lóe sáng, mặc kệ Vân Nhiễm tự sát hay là đi tìm Yến quận vương gây sự, nàng đều cực vui vẻ, nữ nhân này nếu chống lại Yến quận vương cũng không có kết cục tốt đẹp, mà nếu nàng thẹn quá tự vẫn mẫu tử các nàng càng sung sướng đỡ phải ra tay.


Vân Vãn Tuyết càng nghĩ càng sung sướng, nhưng vẫn ẩn giấu vẻ cao hứng của mình.


Anh Đào cùng Lệ Chi cũng đã hiểu chuyện gì đang xảy ra, sắc mặt không khỏi thay đổi, đồng thời thập phần căm hận vị quận vương kia, dám từ hôn quận chúa, mong hắn sẽ không hối hận vì quyết định của mình.


Vân Nhiễm không thèm quan tâm đến Vân Vãn Tuyết đang vui sướng vì người gặp họa, loại bỏ đá xuống giếng nàng ta làm còn ít sao, bất quá Vân Nhiễm tin tưởng tiếp theo nàng ta sẽ cười không nổi.


Một đoàn người đi qua cầu tiến đến chính sảnh vương phủ, hạ nhân xung quanh đều nhìn Vân Nhiễm, tin Yến quận vương từ hôn đã lan khắp vương phủ, người người đều muốn nhìn xem quận chúa có phát điên hay không.



Giữa chính sảnh vương phủm Vân vương phi đang ôm tay Vân Tử Khiếu, ngăn không cho ông đi, Vân Tử Khiếu cũng không muốn làm nàng bị thương cho nên nhất thời giằng co không biết làm thế nào, bất quá gương mặt tuấn mỹ đang bừng bừng lửa giận, hung hăng mở miệng: “Tránh ra, hôm nay ta nhất định phải bắt Yến Kỳ cấp vương phủ một lời giải thích, hắn dám từ hôn, không phải là tát vương phủ ta một cái sao, hắn cho rằng vương phủ chúng ta dễ bị khi dễ lắm sao.”


Vân vương phi kiên quyết không cho, tận tình khuyên nhủ: “Vương gia, thánh thượng cũng đã hạ chỉ, chứng tỏ hoàng thượng cũng đã đồng ý, giờ chúng ta gây sự không phải tạo nhược điểm cho hoàng thượng nắm sao, lúc đó hoàng thượng nói chúng ta kháng chỉ thì người làm sao bây giờ? Vương gia, người vẫn nên cân nhắc.”


Vân Tử Khiếu sao không hiểu được đạo lý này, nhưng cứ nghĩ đến Yến Kỳ xin thánh chỉ từ hôn, chẳng những tát vào mặt vương phủ, còn làm tổn thương Nhiễm Nhi, một nữ tử bị từ hôn vê sau làm sao mà sống, còn ai dám cưới nàng, còn có thể tìm được hôn sự tốt sao? Việc này ông không thể để yên.


Hôm nay ta nhất định phải đến phủ Yến vương đòi công đạo.


Vân Tử Khiếu quyết tâm muôn đi tìm Yến Kỳ, Vân vương phi can thế nào cũng không được: “Vương gia, nếu người đã đánh kẻ đem thánh chỉ đến chỉ còn một hơi thở, cũng coi như hết giận, cần gì đi phủ Yến vương gây sự, trước mắt trong kinh có không ít người đang nhìn chằm chằm trúng ta?”


Lời của Vân vương phi cũng không làm Vân Tử Khiếu thay đổi quyết định, ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nói. “Phụ vương.”


Mọi người đều nhìn lại phía Vân Nhiễm đi tới, một thân áo bạc thêu hình bướm bên dưới là chân váy trắng, đầu tóc búi đơn giản chỉ điểm một cây châm phượng, khí chất cao quý tự nhiên, tuy rằng khuôn mặt bình thường nhưng thần thái lại thu hút người khách.



Nhìn nữ tử như vậy tay Vân vương phi nắm chặt, trong lòng dâng lên hận ý, ba năm trước đây sao nàng lại không chết, tên kia thành sự thì ít bại sự có thừa, thế mà lại thất thủ.


Van Tử Khiếu đứng dậy, nở nụ cười ôn hòa nhìn Vân Nhiễm, nhưng nhớ tới chuyện Yến vương từ hôn sắc mặt lại trầm xuống, trừng mắt nhìn Vân vương phi: “Tránh ra, ta muốn đi phủ Yến vương đòi công đạo.”


Lúc này nay đây Vân Tử Khiếu trực tiếp đẩy Vân vương phi ra,


“Vân Nhiễm kip thời chắn đường đi của ông, nàng ngẩng đầu thản nhiên nhìn ông đáp: “Phụ vương, Nhiễm Nhi cho rằng hiện tại không phải là lúc thích hợp để đi phủ Yến vương.”


“Ách” Vân Tử Khiếu nhìn Vân Nhiễm, nàng ôn nhu mở miệng: “Yến Kỳ có thể xin hoàng thượng thánh chỉ, việc này chứng tỏ hoàng thượng cũng đồng ý, nghĩ theo hướng khác? Có lẽ hoàng thượng đang mong chờ phụ vương đi gây sự, chuyện càng lớn càng tốt.”


Yến Vân là hai đại vương phủ trung thành hiệp trợ tiên hoàng, được tiên hoàng sủng ái, nhưng vị tân hoàng đối với chúng ta giao tình lại không sâu, tân hoàng là dựa vào phủ hộ quốc tướng quân Đường giam cùng Thái Hậu sau lưng có Mai gia và phủ Tĩnh Xuyên hầu, Yến Vân không thân không thích đối với tân hoàng, cho nên hắn còn mong hai phủ đối chọi nhau, nếu giờ Vân Tử Khiếu đi tới phủ Yến vương gây chuyện chính là tạo cơ hội cho người khác.


Vân Tử Khiếu sắc mặt âm trầm, khóe môi nhếch lên, quanh thân tỏa ra sát khí sắc bén, nắm chặt tay, Lúc này ông cũng hiểu ý đồ của hoàng thượng, cho nên càng tức giận.


Không nghĩ tới, lần này hồi kinh, tân hoàng lập tức làm đánh phủ đầu thị uy với ông, một đạo thánh chỉ này đơn giản là tỏ rõ hoàng quyền, mặc dù phủ Vân vương có lợi hại cũng nằm trong lòng bàn tay hắn.



“Chẳng lẽ cứ như vậy bỏ qua cho Yến Kỳ, thật từ tức giận.”


Vân Tử Khiếu không cam lòng, Vân Nhiễm đi qua kéo ông ngồi xuống dâng cho một ly trà đến tay.


“Nếu thánh chỉ đã hạ, phụ vương suy nghĩ nhiều làm gì, Yến Kỳ không thích con, con cũng không ưu hắn, nếu đã không có tình cảm thì sao phải gả?”


“Nhưng Nhiễm Nhi, hắn từ hôn, làm tổn hại danh dự của con,” Vân Tử Khiếu tức giận, Yến Kỳ làm vậy về sau kinh đô còn ai dám cưới nàng.


Vân Nhiễm sao lại không hiểu, bất quá nàng căn bản không để ý đến mấy cái thanh danh đó, hiện tại nàng không có hứng thú muốn lập gia đình. Hơn nữa việc Yến Kỳ gây ra khiến nàng phát hỏa, nàng không nghĩ sẽ bỏ qua cho hắn, chỉ là không muốn nhờ người khác làm, chính nàng sẽ thu thập hắn.


“Phụ vương, thánh chỉ đã hạ, hiện tại có nói gì cũng vô ích, Nhiễm Nhi thanh danh vốn đã không tốt, nhiều thêm một chuyện cũng có sao đâu? Bao nhiêu người nói con vẫn sống tốt, nên người cũng đừng tức giận.”


Vân Nhiễm vừa dứt lời, Vân Tử Khiếu bình tĩnh đôi chút, nhưng trong lòng vẫn không cam, ông nhấp một ngụm trà nhìn Vân Nhiễm trầm ổn mở miệng.


“Nhiễm Nhi, đã không có Yến Kỳ nhất định sẽ vì con tuyển một người thật xứng đôi, tuyệt không kém so với hắn.”


Vân Tử Khiếu dứt lời, Vân vương phi cùng Vãn Tuyết trong mắt hiện lên sự khinh thường, cái này còn có khả năng sao? Kinh đô Đại Tuyên người nào không biết Yến quận vương là ngọc thụ lâm phong, dung mạo tuyệt mỹ, không ai có thể so sánh với hắn, kinh đô này có bao nhiêu nữ tử ngày đêm mong nhớ hắn, các nàng không tin có người có thể so được với hắn.


Vân Nhiễm ôn như đáp ứng: “Dạ.”


Nghe nàng nhận lời, Vân Tử Khiếu cuối cùng cũng dịu xuống, không muốn đi tìm Yến Kỳ tính sổ, bất quá ông cũng nắm chặt tay tuyên bố, từ nay về sau phủ Vân vương chúng ta vùng phủ Yến vương tuyệt giao, không có quan hệ.”


“Vương gia?” Vân vương phi thất sắc, lời chưa nói đã bị Vân Tử Khiếu trừng mắt nhìn, khiến nàng im lặng không dám lên tiếng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận