Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng


Editor: Kim Phượng


Thái tử?


Vân Lạc Phong chau mày, dựa vào giường ngồi dậy, nhưng lúc nàng đứng dậy không tự chủ được ngây ngẩn cả người.


Nếu nhớ không lầm, trước đó bởi vì nàng miễn cưỡng tu luyện nên khiến cho cả người đầy máu tươi, nhưng mà hiện giờ trên người nàng lại rất sạch sẽ, một thân bạch y sạch sẽ và thanh lịch, tựa như đã được rửa sạch.


Chuyện này là sao?


Nghĩ không ra Vân Lạc Phong dứt khoát không hề nghĩ nhiều, nàng cười lạnh một tiếng, nói: “Khinh Yên, chúng ta đi, ta rất muốn biết lúc này thái tử tới tướng quân phủ là vì chuyện gì?”


Không đợi Khinh Yên phục hồi tinh thần lại, Vân Lạc Phong đã đi ra khỏi phòng, một lát sau Khinh Yên mới chậm rãi khôi phục tinh thần, vội vàng đuổi theo, trong lòng lại tràn đầy nghi hoặc.


Không biết vì sao từ khi tiểu thư tự sát không thành liền giống như thay đổi thành một người khác, ngay cả nghe thấy thái tử điện hạ tiến đến bái phỏng cũng không kích động giống như trước kia, ngược lại…… ngược lại cho người ta cảm giác rất là kì lạ.


……


Trong đại sảnh, tướng quân Vân Lạc ngồi ngay ngắn, chau mày, mang theo một tia buồn lo.


Bên cạnh ông còn có một già một trẻ, thiếu niên kia ước chừng mười tám mười chín tuổi, mặt mày anh tuấn, dáng vẻ bất phàm, một thân trường bào màu xanh đen vừa vặn thân thể hắn, giống như một thanh kiếm sắc bén có thể giết người trong vô hình.


Đứng sau lưng thiếu niên là một lão già, trái ngược với vẻ bình tĩnh của thiếu niên, sắc mặt lão già kia lại tái mét, trong mắt hàm chứa lửa giận không thể phát tiết ra.


“Vân tướng quân, thái tử nhà ta đã chờ ở đây rất lâu, không biết rốt cuộc thì khi nào thiên kim của quý phủ mới ra tới đây?”


“Này……” Vân Lạc hơi chần chờ, “Vừa rồi ta đã bảo nha hoàn đi thông báo, phỏng chừng không bao lâu nữa nó sẽ đến.”


Dĩ nhiên Vân Lạc không nói cho lão già này biết ông còn bảo nha hoàn một câu, nếu Vân Lạc Phong có việc bận thì đừng quấy rầy nàng, chờ sau khi nàng xong việc rồi bảo nàng tới gặp mặt thái tử.


Cho nên khi Khinh Yên nhìn thấy Vân Lạc Phong đang ngủ trưa liền tuân theo phân phó, vẫn luôn ở bên cạnh chờ nàng thức dậy.


“Hừ! Ngài nói lát nữa rốt cuộc là bao lâu đây? Đại tiểu thư Vân gia thật đúng là quá phách lối, lại dám để thái tử điện hạ chúng ta ở đây chờ nàng một canh giờ!” Lão già hừ một tiếng, tức giận nói.


Vân Lạc nhíu nhíu mày, con ngươi nhàn nhạt đảo qua người lão già: “Cháu gái ta có chuyện quan trọng phải làm, vì vậy mới để các ngươi chờ một lát, nếu các ngươi không muốn chờ có thể rời khỏi, thứ cho không tiễn xa được.”


“Ngài……” Lão già bị một câu này của Vân Lạc làm cho mặt già tức giận đỏ bừng, giọng điệu càng thêm phẫn nộ, “Mọi người đều biết Vân Lạc Phong suốt ngày chỉ biết theo đuổi thái tử điện hạ, nàng ngoại trừ chạy theo nam nhân ra, còn có thể có chuyện quan trọng khác sao? Hiện tại thái tử điện hạ chúng ta tới, nàng còn dám chần chừ không ra? Không phải là lạt mềm buộc chặt đấy chứ! Nàng cho rằng cố ý trốn tránh thái tử điện hạ, thái tử liền liếc nhìn nàng một cái sao? Cũng không nhìn xem khoảng thời gian trước nàng đã làm ra chuyện gì, cướp đoạt nam tử trên đường! Quả thực là không hề có chút phẩm hạnh nào, không biết xấu hổ đến cực điểm!”


Rầm!


Vân Lạc chưởng một quyền lên bàn, hắn lạnh lùng nhìn về phía lão già, tức giận trong hai tròng mắt bắt đầu tuôn trào.


“Cảnh Lâm, Vân Lạc cháu gái ta còn không tới phiên người khác tới nói ra nói vào! Huống chi các ngươi có chứng cứ gì chứng minh cháu gái ta làm ra chuyện cướp đoạt nam nhân như vậy, chỉ bằng lời nói một phía của nam nhân kia sao? Nếu từ nay về sau ta còn nghe thấy ngươi nói nó một câu, ta lặp tức để trăm vạn binh lính trong tay ta san bằng phủ đệ của ngươi! Dù sao loại chuyện này ta đã làm một lần, không ngại có lần thứ hai!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...