Quốc Gia Từ Chối Bảo Vệ Em


Công tác chuẩn bị để quay phim phóng sự cho cấm cung đã hoàn thành, Tạ Minh Triệt cố ý sắp xếp đi gặp đạo diễn phim phóng sự mà Thẩm Ngao thỉnh giúp hắn – Dụ Đông Hạ.


Vị đạo diễn Dụ này là đạo diễn phóng sự trứ danh trong nghề, từng đạo diễn qua không ít phim phóng sự thú vị về quốc gia hoặc phóng sự lịch sử, cũng có phim phóng sự về văn vật.


Thẩm Ngao nói đạo diễn Dụ vốn là một nhân vật rất khó để thỉnh, ban đầu hắn cũng không ôm hi vọng quá lớn nhưng may mắn là vị đạo diễn Dụ vừa nghe nói là quay chụp phim phóng sự cho cấm cung hơn nữa và vì văn vật chữa trị sư mà quay, hắn liền gật đầu đáp ứng luôn.


Sáng sớm ra cửa Tạ Minh Triệt không tính mang A Yên đi nhưng thấy cô đáng thương vô cùng mà nhìn hắn thì hắn không đành lòng để cô một mình ở nhà


Thẩm Ngao hẹn gặp tại “Thử gian trà xá”,quán trà nằm tại một ngõ nhỏ sau lưng cấm cung, gác mái cổ xưa thấp thoáng một mảnh xuân hồng liễu xanh, rất là điển nhã.


Tạ Minh Triệt mang theo A Yên vừa đi vào liền có một nhân viên nữ mặc một bộ đồ cổ trang thanh nhã đi tới, trên mặt mang theo nụ cười nhẹ , thanh âm nhẹ nhàng: “ Xin hỏi tiên sinh cùng tiểu thư đã đặt bàn trước chưa ạ?”


Quán trà này là quán trà nổi danh ở Lệ thành, phần lớn là đặt bàn trước mà khách nhân đến nơi này đa số là người có chút thân phận.


Tạ Minh Triệt đọc tên Thẩm Ngao, nhân viên vừa nghe trực tiếp dắt họ lên tầng ba.


Lầu các nơi này không lớn, cầu thang uốn lượn, sắc xanh lan tràn, có rất nhiều hương khí thơm ngào ngạt mùi hoa cỏ, hoa cỏ xanh rì, một mảnh thanh đằng.


Sau khi tiến vào, Tạ Minh Triệt chỉ cần đưa mắt liền thấy Thẩm Ngao ngồi bên trong.


hắn ngồi quỳ ở trên đệm mềm, trong tay thưởng thức một ly bằng sứ, mà đối diện hắn là một người đàn ông lớn tuổi mang một chòm râu hoa râm hơi ngắn.


Mặc dù râu tóc đã bạc nhưng giờ phút này vẫn là bộ dáng tinh thần quắc thước.


“ Minh Triệt,cậu tới rồi à?” – Thẩm Ngao nghe thấy tiếng đẩy cửa liền ngẩng đầu lên nhìn Tạ Minh Triệt.


Sau đó hắn thấy một chiếc đầu nhô ra tò mò nhìn xung quanh từ phía sau lưng Tạ Minh Triệt – A Yên, Thẩm Ngao kinh ngạc chớp mắt một cái, hắn lại lần nữa nhìn về phía Tạ Minh Triệt, “ Vị này là ….”


Tạ Minh Triệt kéo tay A Yên vào trong, thần sắc như không có gì: “ Bạn nhỏ trong nhà ta”


Thẩm Ngao vừa nghe, hử????


Trong nhà hắn… bạn nhỏ? Này mẹ nó là ý tứ gì?!


Nhưng mà từ từ, hiện tại thì đó không phải chuyện quan trọng nhất, cũng không thể gạt đạo diễn Dụ sang một bên.


Thẩm Ngao áp tâm tư bát quái của mình xuống, nhìn về phía Dụ Đông Hả ở đối diện mình nói : “ Đạo diễn Dụ, đây chính là Tạ Minh Triệt mà tôi đã nói qua với ngài, hắn chính là nhà đầu tư chính cho việc quay phim phóng sự tại cấm cung lần này”


“ Đạo diễn Dụ” – Tạ Minh Triệt gật đầu, lôi kéo A Yên ngồi xuống.


Đây cũng khoong phải lần đầu tiên Dụ Đông Hạ nghe tới tên “Tạ Minh Triệt”, mấy năm trước Tạ gia ở Lệ thành xảy ra một việc huyên náo động trời xôn xao dư luận, khi đó hắn đã nghe qua về việc vị này mất tích lúc còn nhỏ đến khi thiếu niên lại tự trở về -Tạ gia trưởng tử.


“Con cả Tạ gia, Tạ Minh Triệt?”- hắn hơi hơi mỉm cười, chòm râu hoa râm run rẩy, biết rõ còn cố hỏi.


Tạ Minh Triệt hơi hơi gật đầu: “ Đúng vậy”


Du Đông Hạ âm thầm đánh giá toàn diện hắn, gật gât đầu: “ Người của Tạ gia quả nhiên là người Tạ gia, luôn luôn để bụng với bảo hộ văn vật”


“ Kế hoạch mấy người tôi đã xem qua, ngành sản xuất phim xưa nay chưa từng có loại phim về chữa trị văn vật, anh không sợ lỗ sao?”


Tạ Minh Triệt rót cho A Yên một ly trà, đưa tới tay cô , sau khi nghe Dụ Đông Hạ nói vậy, hắn mở miệng nói : “ Trước nay chưa từng có nhưng không đại biểu không thể được, thử một chút cũng không sao”


“ Tốt lắm” – Dụ Đông Hạ nghe hắn trả lời xong vỗ đùi cười ra tiếng.


“ Thầy của cậu là Điền Vinh Sinh à?” – Ông lại hỏi.


Tạ Minh Triệt không biết vì sao ông ta nhắc tới Điền Vinh Sinh nhưng vẫn gật đầu.


“ Trước đây ta cũng hợp tác với lão Điền quay một bộ phóng sự về văn vật, đồ đệ của hắn dạy ra thật không tệ”-Dụ Đông Hạ cười nói – “ Công việc chữa trị văn vật này quá gian nan, ta sẽ tận lực mà làm để có thể cho ra một tác phẩm tốt, các văn vật chữa trị sư nên được công chúng nhớ kĩ”


“ Cảm ơn ngài”-Tạ Minh Triệt kính ông một ly trà.


Trong khi hai người đang bàn công chuyện thì Thẩm Ngao ngồi ở một bên âm thầm nhìn A Yên bên cạnh Minh Triệt.


cô gái này mặc một chiếc váy màu thạch lựu hồng dài tới đầu gối, tôn lên làn da trắng nõn của cô , đôi mắt tròn tròn, trong ánh mắt hàm chứa sự mềm mại, tóc bím đen nhánh mềm mại buông ở sau lưng, trên mặt còn điểm xuyết mấy viên trân châu, thoạt nhìn nhỏ nhắn yêu kiều, đặc biệt đáng yêu.


Này … Đến tột cùng là tiểu khả ái chạy từ đâu ra? Gặp phải Tạ Minh Triệt thế nào?


Thẩm Ngao âm thầm suy nghĩ.


Cũng không thích hợp, bộ dáng người sống chớ gần, lãnh đạm kia của Tạ Minh Triệt thì sao có thể kéo tay của cô gái nào chứ? Này mẹ nó không phải là nói nhảm à? Tình huống hiện tại là thế nào a!



Chẳng những kéo tay nhỏ còn châm trà cho người ta, tự tay đưa tới…. Thẩm Ngao có chút nghi ngờ mình đang nằm mơ.


Này mẹ nó, kia có còn là khối băng chán ghét tiếp xúc da thịt – Tạ Minh Triệt không?


Thẩm Ngao cảm thấy thế giới hôm nay thật mê ảo.


Ngay thời điểm Thẩm Ngao đánh giá A Yên thì A Yên cũng nhận ra ánh mắt của hắt.


cô cầm cốc nhỏ , đưa mắt nhìn về phía Thẩm Ngao, đôi mắt tròn tròn chớp chớp tràn ngập nghi hoặc.


Tại sao người này cứ nhìn mình a? Đồ kỳ quái.


Thẩm Ngao đang nhìn lé bị bắt gặp, hắn cảm thấy có chút xấu hổ nhưng vẫn cố gắng lộ ra một nụ cười coi như là khéo léo lại soái khí với cô.


Ai biết cô nương người ta nhìn hắn một cái sau đó trực tiếp nghiêng đầu nhìn Tạ Minh Triệt.


“…..” – Bỗng nhiên cảm thấy bản thân bị ghét bỏ.


Thẩm Ngao đè nặng một bụng nghi vấn, thật vất vả mới chờ được tới khi Dụ Đông Hạ đứng dậy cáo từ rời đi , rốt cuộc không nhịn được hỏi Tạ Minh Triệt: “ Minh Triệt, cô bé này là ai vậy?”


“ không phải đã nói với cậu rồi sao?” – Tạ Minh Triệt nhìn thoáng qua A Yên đang ăn điểm tâm bên canh, nhàn nhạt nói.


“….Bạn, rốt cuộc là bạn gì?” – Thẩm Ngao tò mò hỏi


Tạ Minh Triệt đưa mắt nhìn về hắn : “ Chuyện của cậu?”


Ba chữ vô cùng đơn giản nhưng thành công ngăn chặn thật nhiều câu hỏi chưa kịp nói ra trong lòng Thẩm Ngao.


“ Chuyện lần này cảm ơn cậu” – Tạ Minh Triệt lôi kéo A Yên đứng dậy, “ Lần sau sẽ mời cậu ăn cơm”


“ Đừng, đừng để lần sau, chút nữa là đến giờ cơm tối rồi, chi bằng luon hôm nay đi”- Thẩm Ngao không muốn như vậy buông tha hắn , đứng lên nói.


Tạ Minh Triệt nhìn A Yên vùi đầu ăn điểm tâm bên cạnh, hắn trầm mặc một chút hỏi: “ Đói bụng sao?”


Động tác ăn điểm tâm của A Yên dừng lại một chút, giương mắt về phía hắn , có chút do dự.


cô nên nói là đói hay không đói đây?


“ Cái đó…. Có thể đi ăn lẩu không?” – cô chờ đợi mà nhìn hắn.


Hương thơm cay cay lần trước khiến cho A Yên mãi không quên, cô còn cố tình lên mạng tìm hiểu, hóa ra gọi là lẩu.


Bị cô nhìn một cách đầy mong chờ, Tạ Minh Triệt đương nhiên không thể từ chối vì thế hắn gật đầu: “ Được”


Thẩm Ngao ở bên cạnh lại một lần nữa bị sét đánh.


thật ra hắn đã quyết tâm tối nay ăn một bữa cơm thanh đạm với Tạ Minh Triệt, bởi vì khẩu vị của Tạ Minh Triệt chính là thanh đạm.


Nhưng hắn thì không , quê hắn ở Xuyên Thục, đặc tính người Xuyên Thục không cay không vui, cho nên mỗi lần hắn ăn cơm cùng Tạ Minh Triệt đều cảm thấy không có sức.


Thế nhưng Tạ Minh Triệt có thể tiếp thu lẩu….Thẩm Ngao cảm giác bản thân đang nằm mơ thật.


A Yên không có chú ý tới biểu tình của Thẩm Ngao, cô nghe thấy hắn đáp ứng liền nhào vào ngực hắn , ôm vòng eo thon chắc cọ cọ.


Mặc dù mấy hôm nay bị cô ôm lấy nhiều lần nhưng Tạ Minh Triệt vẫn khó tránh khỏi việc cứng đờ cơ thể.


Tóm lại vẫn có chút không quen.


Nhưng cũng không đẩy cô ra.


“…..” – Thẩm Ngao muốn tự chọc mù hai mắt.


Cái này không phải sự thật đúng không???


Thời điểm ba người ngồi tại quán lẩu, A Yên ngửi hương vị bốc lên từ đáy nổi không khỏi nuốt nuốt nước miếng, tay cầm sẵn đũa, hiển nhiên đã gấp không chịu được.


Biết cô thích ăn thịt bò, Tạ Minh Triệt liền thả một miếng thịt bò nhúng trước cho cô, chấm chấm vào bát nước chấm nhỏ sau đó thấp giọng nói : “ Hơi nóng đấy, ăn cẩn thận”


“Dạ” – A Yên dùng sức gật đầu, cười với hắn.



Cắn một miếng thịt bò, vẫn còn hơi nóng nhưng mà hương vị cay lưu lại trong khoang miệng còn thêm chút tê tê.


Ăn ngon quá đi!


Cặp mắt của A Yên nở rộ ánh sáng lấp lánh.


Thẩm Ngao một gắp lại một gắp mà ăn món lẩu yêu thích nhất của mình nhưng lại cảm thấy không có tư vị gì, hắn vẫn luôn yên lặng nhìn Tạ Minh Triệt ở phía đối diện hắn gắp đồ ăn cho cô bé bên người, quả thực là khác xa với khối băng ngàn năm trước kia, giống như hai người.


Tuy rằng biểu tình trên mặt hắn không có gì khác so với ngày thường nhưng chung quy ở nơi đáy mắt đã ôn nhu hơn không ít.


Thẩm Ngao nhìn nhìn, hắn cắn chiếc đũa bỗng nhiên nở nụ cười.


Như vậy thực sự không tồi.


hắn bỗng nhiên suy nghĩ mông lung.


hắn làm bạn với Tạ Minh Triệt mười mấy năm, người này thoạt nhiìn đối xử với người khác lạnh nhạt nhưng kì thật hắn không bạc bẽo như người ngoài suy nghĩ, hắn đối xử với bạn bè và người quan trọng của hắn không giống người khác.


Nhưng mà chung quy người có thể đi vào lòng hắn là quá ít. Nhiều năm đi qua hắn thủy chung đều bị hãm vào một cái ác mộng, không có cách nào thoát ra.


Việc đó Thẩm Ngao rất rõ ràng.


Có lẽ cô gái nhỏ này sẽ trở thành sự trợ giúp cho hắn.


Thẩm Ngao luôn mong muốn hắn có thể tốt hơn, hiện tại xem ra có lẽ sự việc đang phát triển theo phương hướng tốt lên.


A Yên chưa từng ăn qua đồ cay như vậy, nhưng mà tê cay nóng, rồi lại khiến cho cô muốn ngừng không được.


Miệng lưỡi cay đến ửng đỏ, hốc mắt cũng có chút ướt nhưng cô lại luyến tiếc không muốn buông đũa.


Ta Minh Triêt gần như không động đũa, thấy cô bị cay liền đẩy ly nước tới.


“ Minh Triệt, gần đây lão già nhà cậu chắc là rất gấp đấy nhỉ?” Thẩm Ngao vừa ăn vừa hỏi.


Tạ Minh Triệt ngừng lại một chút, đưa mắt nhìn về hắn nhưng muốn hỏi.


“ Cậu không biết sao?” – Thẩm Ngao buông đũa, ban đầu đúng là có chút kinh ngạc nhưng sau đó nghĩ đến thái độ của lão già kia đối với Tạ Minh Triệt thì không cảm thấy kì quái – “ Cũng phải, thái độ của ông ta..”


“ Tạ gia tổ chức một đại triển lãm nhưng hình như thiếu chút tài chính.” – Thẩm Ngao đem những chuyện mà mình nghe được trong nhà kể ra.


hắn tiếp tục nói : “ Nghe nói em trai cậu gần đây bại không ít tiền, lão già nhà cậu tự lấy tiền túi bỏ ra để bổ sung vào cho hắn.


lão già nhà cậu tự lấy tiền túi bỏ ra để bổ sung vào cho hắn.


Tạ Minh Triệt rũ mắt, lúc nghe Thẩm Ngao nói thì bỗng nhiên nhớ tới lần trước Tạ Đình Diệu tìm đến nhà hắn bảo hắn tiếp nhận bảo tàng, trước tiên học tập xử lí sự vụ ở bảo tàng…..Tất cả mấy lời đó nghe xuôi tai quá nhỉ?


Cái gì gọi là học tập tiếp quản trước? Khóe môi Tạ Minh Triệt cong cong, ý cười nhàn nhạt.


Chẳng qua là muốn hắn dùng tiền của bản thân đi bù đắp vào tài chính của bảo tàng.


Về hưu cái gì? Chẳng qua là Tạ Đình Diệu tìm cớ, e là cả đời hắn đều muốn ngồi tại vị trí đó, cho dù muốn lui về phía sau hắn cũng nhất định không đem bảo tàng giao cho Tạ Minh Triệt, trong mắt trong tim hắn chỉ có đứa con hoang kia thôi.


Giữa hai đầu lông mày như thêm một lớp tuyết mỏng, Tạ Minh Triệt rũ mắt áp lại một mảnh âm u nơi đáy mắt.


hắn sẽ không để Tạ Đình Diệu được như ý nguyện.


Tất cả những gì thuộc về hắn , hắn sẽ không để người khác cướp đi dù chỉ một đồng một hào.


Nhưng mà …hắn nhớ tới đứa em trai trên danh nghĩa của mình, đứa con tâm can bảo bối của Tạ Đình Diệu. Ở trong trí nhớ của hắn thì đứa em trai đó không phải người tâm tư đơn giản. Chuyện lần này hắn thế nhưng lại cầu Tạ Đình Diệu thu thập cục diện rối rắm hộ hắn. thật là hiếm được một lần.


“ Nhưng cậu cẩn thận một chút, đừng mắc bẫy của lão già nhà cậu” – Thẩm Ngao thật sự không yên tâm.Suy cho cùng thì hắn hiểu rất rõ về tình huống trong nhà Tạ Minh Triệt. Tạ gia là đại gia tộc trăm năm ở Lệ Thành, căn cơ tích lũy rất sâu nhưng lại rắc rối khó gỡ, rất là phức tạp.


Người bố tiện nghi của Tạ Minh Triệt chỉ bù nhìn thôi, thực tế quyền nắm tài chính của Tạ gia vẫn ở trong tay của bà nội Tạ.


Tuy bà nội hướng về Tạ Minh Triệt nhưng cũng khó đảm bảo rằng lão già Tạ Đình Diệu sẽ không vì con trai bảo bối của mình mà cố tình ngáng chân Tạ Minh triệt.



“Yên tâm đi” – Tạ Minh Triệt uống một ngụm trà.


Thấy Tạ Minh Triệt không quá kinh ngạc thì Thẩm Ngao cũng yên tâm.


hắn luôn tin tưởng người bạn này của mình.


nói đến tính kế, lão già họ Tạ kia làm sao có thể chơi được Tạ Minh Triệt? Đừng nói lão già đó, ngay cả Thẩm Ngao hắn cũng không chơi được.


Chỉ cần Tạ Minh Triệt muốn thì bất cứ lúc nào bảo tàng Tạ gia đều có thể rơi vào tay hắn , chỉ là hắn muốn chậm rãi tới thôi.


một bữa cơm ăn xong, Thẩm Ngao rời đi trước.


Thời điểm Tạ Minh Triệt đưa A Yên trở về chung cư đã là hơn 8 giờ tối. A Yên ngồi trên sofa xoa xoa cái bụng căng tròn của mình.


cô ăn quá nhiều.


Đây là lần đầu tiên cô ăn nhiều như vậy.


Tạ Minh Triệt biết cô ăn đến no căng cả bụng, trước tiên rót cho cô một chén nước sau đó đi lấy thuốc tiêu hóa kêu cô uống vào.


A Yên ngoan ngoãn cho vào trong miệng, vốn dĩ cô nghĩ sẽ rất là đắng bởi vì thuốc nào cũng đắng.Kết quả ăn vào trong miệng là một hương vị chua chua ngọt ngọt, ánh mắt cô sáng lên: “ A Triệt, còn không?”


“ Em không thể ăn nữa” – Đáy mắt Tạ Minh Triệt toát ra một chút bất đắc dĩ.


“A… Vậy anh xem TV với em nha?” – cô lại dùng ánh mắt chờ mong nhìn hắn.


Tạ Minh Triệt tính toán tới thư phòng một lát, bên ZR lại gửi bản thiết kế mới, nhưng thấy cô mỏi mắt mong chờ nhìn hắn , hầu kết hắn khẽ nhúc nhích không nói được lời từ chối.


Tạ Minh Triệt ngồi xuống bên cạnh cô , A Yên thật tự nhiên mà quàng lên người hắn.


“ Ngoan ngoãn ngồi đi” – Thân thể Tạ Minh Triệt cứng đờ, có chút bất đắc dĩ.


A Yên bẹp miệng, có chút mất mát,”Dạ”


Sau khi bật TV lên thì cả hai đều ngồi ngay ngay thẳng thẳng, giữa hai người còn bị ngăn cách bởi một cái ly.


Tạ Minh Triệt mạc danh thở phào nhẹ nhõm một hơi. Mà A Yên cảm thấy rất không vừa lòng.


trên TV đang chiếu một vở hài kịch cổ trang, A Yên thất thần mà nhìn trong chốc lát, quả nhiên bị cốt truyện khôi hài hấp dẫn.


cô xem đến vui vẻ, thỉnh thoảng còn cười ra tiếng. Mà Tạ Minh Triệt lại không có bao nhiêu hứng thú, trong lúc nhìn màn hình TV còn có chút thất thần.


Nghe thấy tiếng cười mềm mại bên tai hắn không khỏi nhìn ngắm cô một chút. Sườn mặt cô trắng nõn, dưới ánh đèn vàng lại có chút phiếm hồng, lông mi của cô rất dài giống như hai cây quạt nhỏ vậy, mặc dù che mất nửa cặp mắt tròn tròn của cô lại không che lấp được đôi đồng tử đen nhánh.


Tầm mắt hạ xuống, ánh mắt của hắn ngừng ở ngón tay trỏ bên tay trái của cô.


trên chiếc nhẫn khảm một viên hạt châu trong suốt, dưới ánh đèn còn có một sợi dây màu bạc nhỏ ở giữa.


Đồng tử Tạ Minh Triệt co lại, không biết vì sao mà hắn lại cảm thấy chiếc nhẫn này có chút quen thuộc.


“ Chiếc nhẫn này…ở đâu vậy?” – hắn bỗng nhiên mở miệng.


A Yên nghe thấy hắn hỏi thì theo ánh mắt của hắn nhìn về phía ngón trỏ bên tay trái của mình, cô “A” một tiếng, sau đó thành thành thật thật trả lời: “ Là hổ mập cho em”


“ hắn nói như vậy về sau nếu em đi ra ngoài một mình mà gặp nguy hiểm thì hắn sẽ biết sau đó tới cứ em!”


Nhắc tới Bạch Thư Yến, A Yên lại cười rộ lên, lộ ra hai chiếc răng nanh.


Hổ mập chính là bạn tốt nhất nhất của cô.


“ Vậy à…”


Tạ Minh Triệt cảm thấy bản thân chắc là đã nghĩ nhièu rồi.


không biết khi nào, A Yên đã mơ màng sắp ngủ.


Lúc Tạ Minh Triệt đang nhắm mắt dưỡng thần thì cảm thấy đầu vai đột nhiên nặng hơn.


hắn mở mắt ra ngiêng đầu nhìn thì thấy A Yên dựa vào vai hắn , đôi mắt nhắm lại, tiếng hít thở nhàn nhạt, hơi thở ấm áp phun vào cổ hắn. Lúc cô ngủ có lẽ chính là lúc cô an tĩnh nhất.


Giờ phút này cô dựa đầu vào vai anh , hoàn toàn không có bất kì phòng bị gì,thậm chí khóe miệng còn hơi cong cong lên.


Giống như là cô luôn tin tưởng anh.


Nhưng loại tin tưởng này từ đâu mà tới thì anh không rõ lắm.


Tạ Minh Triệt bỗng nhiên duỗi tay, đầu ngón tay chạm nhẹ vào mặt cô .


Thần sắc của anh không tự chủ mà nhu hòa đi một chút, lông mi quanh năm nhiễm băng tuyết dường như tan ra thành xuân thủy tình nồng, yên tĩnh chảy xuôi.



Thấy cô ngủ say, Tạ Minh Triệt đưa mắt nhìn đồng hồ thấy đã 10 giờ rưỡi. anh do dự trong chốc lát, cuối cùng gọi cô dậy.


“ Làm gì vậy A Triệt” – đang ngủ ngon lành thì bị anh đánh thức,A Yên cũng có chút không vui.


Mà Tạ Minh Triệt lại nghiêm túc nhìn cô : “ Em còn chưa rửa mặt”


A Yên chớp chớp đôi mắt mông lung, nửa ngày không nhúc nhích.


“ Hôm nay em ăn toàn đồ ăn có mùi nặng”


anh vẫn không có ý định đổi ý.


“ Vâng” – Cuối cùng A Yên ngoan ngoãn nghe lời.


Trong khoảng thời gian này, Tạ Minh Triệt càng bận hơn so với thường ngày, thứ nhất là bởi vì phim phóng sự ở cấm cung đã bắt đầu quay, thứ hai bởi vì cấm cung lại tiếp nhận một lượng văn vật cần chữa trị nữa.


A Yên cũng rất ngoan, lúc Tạ Minh Triệt đi làm thì cô thường đi tìm Bach Thư Yến hoặc tư mình kiếm cái chơi. Có đôi khi không ra ngoài, cô ở nhà bật laptop mà Tạ Minh Triệt mua cho chơi một mình.


Phim phóng sự về chữa trị văn vật ở cấm cung vừa bắt đầu quay thì tổ tuyên truyền cũng đã lên mạng làm tốt công việc của mình, bởi vì trước đây có video hot của Đồng Gia Lâm lại thêm danh khí của đạo diễn Dụ Đông Hạ cho nên khiến cho rất nhiều người chú ý.


Nhưng độ chú ý như vậy vẫn là không đủ.


Phim phóng sự về chữa trị văn vật là quay theo tập, Dụ Đông Hạ suy nghĩ mãi cuối cùng quyết định quay chụp tổ ngọc khí trước.


một phần là vì danh khí của Điền Vinh Sinh trong giới đồ cổ, một phần là sự chú ý của dân mạng với Tạ Minh Triệt.


Khi tập đầu tiên của bộ 《 cấm cung văn vật tu phục lục 》 ra mắt, bởi vì lực tuyên truyền khá lớn, mở rộng trên nhiều mặt trận nên thu hút không ít sự chú ý.


Mà sau khi phát sóng 2 ngày thì trên Weibo càng náo nhiệt bởi vì Tạ Minh Triệt ở tổ ngọc khí giá trị nhan sắc nghịch thiên


Những đoạn phim có mặt Tạ Minh Triệt bị mấy đại V cắt riêng ra khiến cho một bộ phận ham mê sắc đẹp bắt đầu đào bới những tin tức về Tạ Minh Triệt.


Vì thế rất nhanh có người đem những tư liệu về Tạ Minh Triệt công bố ra.


Hóa ra chàng trai nhan sắc kinh người này cũng là từ gia tộc nội tình phi phàm ra.


Tạ gia Lệ thành đích tôn, người thừa kế bảo tàng Tạ gia.


Thân phận như vậy đủ thỏa mãn tâm tư thiếu nữ đối với mỹ nam hoàn hảo trong tưởng tượng.


Ba chữ “ Tạ Minh Triệt” nằm trong top10 hot search duy trì liên tục mấy ngày, nhiệt độ vẫn luôn không giảm. Mà lượng tin tức về “ Cấm cung văn vật tu phục lục” cũng bởi vậy mà được kéo lên.


Từ giờ phút này, ngành chữa trị văn vật thần bí rốt cuộc rút đi bức màn che mông lung, chân chân thật thật hiện ra trước mặt mọi người.


Sức hấp dẫn của lịch sử, nội tình văn vật, khó khăn trong công việc đều thông qua từng thước phim phóng sự tầng tầng hiển lộ ra, sau khi mang đến hiểu biết cho mọi người thì bắt đầu lĩnh hội ý nghĩa trong đó.


Chung quy, thời đại này chưa từng quên đi lịch sử của chính mình.


Từ khi A Yên biết “ Cấm cung văn vật tu phục lục” ra tập một thì vẫn luôn chờ mong.


Phát sóng lúc ban đêm thì cô liền chui vào trong chăn nhìn màn hình máy tính.


Có mấy cảnh quay Tạ Minh triệt, mỗi lần khoảng một phút nhưng A Yên không bỏ lỡ bất kì cảnh nào.


anh mặc quần áo lao động tối màu,dáng vẻ rũ mắt nghiêm túc làm việc trên màn ảnh vẫn đẹp mắt như cũ.


Ở cuối cùng có một màn phỏng vấn anh , anh ngồi trên sofa, chân dài vắt chéo, biểu tình nhìn như đạm mạc nhưng mỗi vấn đề, câu hỏi của nhân viên anh đều trả lời rất nghiêm túc.


“ Nghe nói tiền lương của chữa trị sư không cao, cho hỏi việc này có ảnh hưởng tới sự nhiệt tình của anh với công việc không?”


Thời điểm anh trả lời vấn đề này, mi mắt rũ xuống, môi mỏng hơi cong thế nhưng hiếm thấy mà toát ra một tia ý cười: “ Khi tôi đủ năng lực nhiệt tình thì không có gì ảnh hưởng hết”


Thời điểm anh trả lời mấy vấn đề này không có một chút do dự nào, cũng không dừng lại lấy nửa giây, cơ hồ là bình tâm mà nói, mười phần tự tin.


A Yên ngồi trước màn hình máy tính nhìn anh , cảm thấy cả người anh giống như đang lấp lánh phát áng lên.


thật giống với sao trên trời.


“ Như này, tôi muốn thay thế mọi người hỏi một chút, anh có thích con gái không? À không đúng, anh thích con gái như thế nào?”


Nhân viên công tác ra cái vấn đề cuối cùng này khiến Tạ Minh Triệt trầm mặc.


A Yên nhìn chằm chằm màn hình, kết quả nghe hắn nói : “ thật xin lỗi, không có”


Đề tài không liên quan đến công tác chữa trị, cả người hắn dường như càng thêm lãnh đạm xa cách, thời điểm trả lời cũng càng thêm dứt khoát.


A Yên ghé vào trong chăn trợn to hai mắt.


Tại sao lại không có?


Có ta có ta nha!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận